Vũ Hạo phản công
Ngày 164. 9:00 sáng.
Thư đang đọc báo cáo sáng khi tivi trong phòng trực bật lên. Ai đó vặn to âm lượng. Cô ngẩng đầu.
Vũ Hạo trên màn hình. Họp báo trực tiếp, phát từ hội trường NeuroVita. Phông nền trắng, logo công ty ở góc, bàn dài trải khăn xám. Hạo ngồi giữa, không vest, sơ mi xanh nhạt, tay đặt trên bàn. Hai bên là luật sư và phó tổng giám đốc. Phía trước, hai mươi nhà báo và bốn mươi ống kính.
Thư đứng dậy, đi đến trước tivi. Hùng đã ở đó. Ba đồng nghiệp khác cũng dừng việc, quay lại nhìn.
Hạo bắt đầu nói. Giọng ổn định, nhịp chậm, không cao, không thấp. Giọng một người đã chuẩn bị.
– Tôi sẽ không phủ nhận, Hạo nói. Tôi sẽ không nói dữ liệu bị giả mạo. Tôi sẽ không trốn.
Im lặng trong hội trường. Các phóng viên nhìn nhau.
– Dự án BLINDSPOT là có thật. NeuroVita đã triển khai chương trình tối ưu nhận thức trên quy mô dân số. Đúng. Chúng tôi làm điều đó. Và tôi đứng đây để giải thích tại sao.
Hạo nói mười lăm phút không ngắt. Thư đứng trước tivi, tay khoanh, nghe từng câu.
Hắn không phủ nhận. Hắn thừa nhận, rồi đóng khung lại.
BLINDSPOT, theo lời Hạo, là chương trình y tế công cộng, được phát triển từ nghiên cứu thần kinh học hàn lâm, được bình duyệt, được kiểm soát. Mục tiêu: giảm gánh nặng sức khỏe tâm thần ở quy mô đô thị. Phương pháp: điều hướng nhận thức nhẹ, giảm tải thông tin gây stress, không xâm lấn, không phẫu thuật, không hóa chất.
– Trong năm năm vận hành, Hạo nói, tỷ lệ tự sát toàn thành phố giảm hai mươi tám phần trăm. Trầm cảm giảm mười lăm phần trăm. Năng suất lao động tăng mười hai phần trăm. Không phải số liệu của NeuroVita. Là số liệu của Bộ Y tế, đăng trên tạp chí quốc tế có bình duyệt.
Hắn đưa số liệu lên màn hình. Biểu đồ sạch, đường cong rõ ràng. Cùng những con số Khải đã đọc trong ổ cứng. Hạo không nói dối ở phần này. Hắn không cần nói dối. Số liệu thật, kết quả thật.
– Tôi hiểu rằng mọi người đang sợ hãi, Hạo nói. Tôi hiểu rằng phát hiện mình nằm trong một chương trình mà mình không biết là một cú sốc. Nhưng tôi muốn hỏi một câu. Nếu một loại thuốc giảm tự sát hai mươi tám phần trăm, và bạn phát hiện mình đang uống nó mà không biết, câu hỏi đầu tiên bạn nên hỏi là gì? Không phải "ai cho phép tôi uống." Mà là: "nếu tôi ngừng uống, chuyện gì xảy ra?"
Phòng trực im lặng. Thư nhìn quanh. Đồng nghiệp cô đang nghe, và cô thấy trên mặt một vài người một thứ cô không muốn thấy. Không phải tức giận. Là do dự. Hạo đang nói đúng thứ họ đang nghĩ.
Nếu BLINDSPOT giữ người sống, phá nó có phải giết người?
Thư biết câu hỏi đó. Khải đã hỏi. Cô đã trả lời. Nhưng Hạo hỏi trước tám triệu người, với số liệu trên tay, và đó là thứ cô không chuẩn bị.
Hạo tiếp tục. Phần hai: phản công bằng luật.
– Dữ liệu bị rò rỉ được lấy bằng cách xâm nhập trái phép vào cơ sở NeuroVita. Chúng tôi đã trình đơn kiện và yêu cầu cơ quan điều tra xác minh. Người thực hiện hành vi đánh cắp dữ liệu sẽ bị truy cứu theo luật an ninh mạng.
Luật sư bên phải Hạo mở hồ sơ, đọc tên: Lâm Khải, ba mươi bốn tuổi, chuyên gia phân tích hành vi, ngụ tại chung cư Trần Duy Hưng. Đơn kiện đã nộp. Lệnh bắt đang được xin phê duyệt.
Thư nghe tên Khải và không phản ứng gì bên ngoài. Cô đã biết điều này sẽ xảy ra. Họ đã tính đến. Nhưng nghe nó đọc ra giữa họp báo, trước bốn mươi ống kính, là một thứ khác.
– Tôi không chạy, Hạo nói, nhìn thẳng vào ống kính. Tôi không sai. Và khi mọi người bình tĩnh lại, họ sẽ nhận ra rằng thế giới tôi xây đẹp hơn thế giới họ muốn quay lại.
Hắn tin. Thư nhìn mắt hắn qua màn hình và biết: hắn tin thật. Không phải diễn. Hạo không phải kẻ lừa đảo biết mình lừa. Hắn là người tin rằng mình đúng, với bằng chứng trên tay, và điều đó khiến hắn nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ nói dối nào.
Họp báo kết thúc lúc 9:50. Đến 10:00, mạng xã hội đã chia đôi.
Thư theo dõi từ bàn làm việc. Một nửa phản ứng là giận dữ, đúng như cô dự đoán. Người ta gọi Hạo là "kẻ thao túng," "tội phạm chiến tranh nhận thức," và những từ nặng hơn. Nhóm này chia sẻ bảng tính ba trăm mười hai sự cố mà Khải tìm được, khoanh đỏ những dòng có chữ ký VH bên cạnh cái chết.
Nhưng nửa kia khiến Thư lạnh sống lưng. Họ không bênh Hạo. Họ hỏi. "Hai mươi tám phần trăm tự sát giảm, các bạn muốn con số đó quay lại à?" "Mẹ tôi suýt tự sát năm 2022. Nếu BLINDSPOT giữ bà sống thì tôi nợ nó." "Đồng ý là sai khi không hỏi ý kiến. Nhưng nếu họ hỏi, ai sẽ đồng ý cho người thân mình bị trầm cảm trở lại?"
Câu hỏi đó không dễ gạt đi. Thư biết, vì chính cô cũng không gạt được. Hạo đã tìm ra đúng sợi dây: không phải lý trí mà là sợ mất. Người ta có thể giận vì bị thao túng, nhưng họ sợ quay lại với nỗi đau hơn là sợ bị lừa. Và Hạo khai thác điều đó bằng giọng bình tĩnh, bằng số liệu thật, bằng khuôn mặt không xin lỗi.
Trên diễn đàn, một người viết: "Tôi ghét NeuroVita. Nhưng tôi không muốn tắt BLINDSPOT. Điều đó có khiến tôi thành kẻ xấu không?"
Không ai trả lời.
10:30.
Hùng kéo Thư ra hành lang.
– Lệnh bắt Khải, anh ta nói nhỏ. Lộc sẽ ký. NeuroVita gửi đơn kèm bằng chứng xâm nhập trái phép, có camera tầng năm đêm đó.
– Camera tầng năm ghi được gì, Thư hỏi.
– Khói. Rồi hai người đi qua hành lang phụ. Không rõ mặt nhưng dáng khớp.
– Bảo Minh tạo khói ở tầng năm. Khải ở tầng hai mươi. Hai hình ảnh khác nhau, và họ không chứng minh được người ở tầng hai mươi là Khải.
Hùng nhìn cô.
– Thư. Cô biết và tôi biết là Khải. Lộc cũng biết. Vấn đề không phải chứng minh. Vấn đề là ai muốn ký lệnh bắt.
Thư hiểu. Lộc không cần bằng chứng vững. Lộc cần lý do. Và NeuroVita vừa cho ông ta một lý do có thể chấp nhận trước dư luận: bảo vệ an ninh dữ liệu.
– Bao lâu, cô hỏi.
– Hai mươi bốn giờ. Có thể bốn mươi tám.
– Khải cần biết.
– Tôi biết, Hùng nói. Nhưng không phải tôi nói. Không được ghi nhận là tôi.
Thư gật đầu. Cô quay lại bàn, lấy điện thoại cá nhân, nhắn Khải một tin bằng kênh mã hóa mà Phong thiết lập: "Lệnh bắt anh. 24-48h. Rời căn hộ."
12:00.
Thư bị gọi lên tầng năm. Phòng phó giám đốc.
Đại tá Thành ngồi sau bàn, hồ sơ mở trước mặt. Thư đứng phía bên kia, không được mời ngồi.
– Đại úy Trần, Thành nói. Tôi hỏi thẳng. Cô có liên quan đến vụ xâm nhập NeuroVita đêm hai mươi ba tháng trước không?
– Không, Thư nói.
– Cô có liên hệ với Lâm Khải trong quá trình điều tra ngoài phạm vi được phê duyệt không?
– Lâm Khải là chuyên gia tham vấn. Mọi liên hệ nằm trong khuôn khổ vụ án.
Thành nhìn cô. Ông ta không tin. Nhưng ông ta cũng không có bằng chứng ngược. Thư biết giữ sạch hồ sơ. Mọi cuộc gặp ngoài sở đều không có dấu vết điện tử. Mọi trao đổi nhạy cảm đều bằng giấy hoặc gặp trực tiếp. Phong đã dạy cô điều đó từ tháng thứ hai.
– Cô sẽ bị đình chỉ tạm thời nếu có bất kỳ bằng chứng nào, Thành nói. Đây không phải đe dọa. Đây là quy trình.
– Tôi hiểu, Thư nói.
Cô ra khỏi phòng. Đi về bàn, ngồi xuống, mở lại màn hình. Tay cô siết bút bi dưới bàn cho đến khi nắp bút để lại một vệt trắng trên ngón trỏ.
Trên tivi, một kênh tin đang phát lại đoạn Vũ Hạo nói: "Thế giới tôi xây đẹp hơn thế giới họ muốn quay lại." Giọng bình tĩnh, mắt nhìn thẳng. Người dẫn chương trình hỏi bình luận viên: "Ông nghĩ sao về tuyên bố này?" Bình luận viên ngập ngừng hai giây trước khi trả lời.
Hai giây đó nói nhiều hơn bất kỳ phân tích nào. Hạo đã gieo hạt nghi ngờ. Không phải nghi ngờ về BLINDSPOT. Nghi ngờ về việc liệu phá BLINDSPOT có phải điều đúng. Và hạt đó sẽ nảy mầm, vì nó rơi vào mảnh đất tám triệu người đang hoảng sợ và muốn tin rằng mọi thứ có thể quay lại như cũ.
Thư nhìn tivi. Rồi cô tắt nó, mở hồ sơ Bảo Minh, và bắt đầu viết bản tóm tắt mười ba vụ giết người. Vì số liệu tự sát giảm hai mươi tám phần trăm không thể là câu trả lời cuối cùng, khi bên dưới nó là mười ba cái xác mà không ai nhớ ai đã giết.