Người ngồi bàn số 3
Ngày 129. 9:14 sáng.
Quán cà phê góc đường Trần Hưng Đạo, bảng hiệu gỗ cũ, mái kính, mười bốn bàn. Khải ngồi bàn 9, góc trong, lưng tựa tường, mắt hướng ra cửa. Thói quen: bàn nào nhìn được toàn bộ quán và vỉa hè ngoài. Thiết bị đối pha trong túi áo khoác, LED xanh, bán kính năm mươi mét.
Anh đến đây mỗi sáng từ bốn tháng nay. Không phải vì cà phê, mà vì đây là nơi anh kiểm tra Hyper-Recognition hàng ngày: mười bốn bàn, khoảng hai mươi đến ba mươi khách trong khung giờ 9 đến 10, anh quét tất cả, ghi nhận mặt mới, đối chiếu mặt cũ. Một bài tập giữ não hoạt động.
Hôm nay: hai mươi hai khách. Ba quen mặt, đến thường xuyên. Bà áo xanh bàn 1, hưu trí, đọc báo giấy, cà phê sữa, ngồi một tiếng rồi đi. Anh thanh niên bàn 5, lập trình viên, tai nghe, laptop, đen đá. Cô gái bàn 11, nhân viên văn phòng, ngồi mười lăm phút chờ đồng nghiệp.
Mười chín người còn lại: mười bảy gương mặt mới hoàn toàn. Hai gương mặt gây phản ứng nhẹ trong não, kiểu "đã thấy ở đâu đó," nhưng không rõ ràng. Một trong hai là người phụ nữ bàn 7, có thể từng đi ngang anh ở siêu thị tuần trước. Người còn lại.
Người đàn ông bàn 3.
Khải nhìn bàn 3. Sát cửa sổ, ánh sáng chiếu ngang, ghế gỗ, cốc cà phê đen chưa uống. Người đàn ông ngồi đó: áo xám nhạt, quần tối, tóc ngắn gọn. Gương mặt bình thường. Bình thường đến mức không có gì nổi bật, không có gì để mô tả, không có gì để nhớ.
Và đó chính là vấn đề.
Khải cố tập trung. Mắt anh ghim vào người đàn ông bàn 3. Một giây. Hai giây. Ba giây. Não xử lý: mũi thẳng, mắt nhỏ, khoảng cách hai mắt hẹp, da hơi sạm. Chi tiết chồng lên chi tiết, từng lớp, như anh đã làm mười nghìn lần với mười nghìn gương mặt.
Bốn giây. Sẹo.
Trán. Ngang. Mờ. Cũ.
Não Khải phát tín hiệu: khớp. Khuôn mặt này khớp với ảnh trên bức tường. Khớp với mô tả viết bằng marker đỏ. Khớp với footage camera bốn tháng nay. Khớp với mười một vụ án, hai mươi ba lần xuất hiện, hai mươi bảy năm vô hình.
Năm giây. Sáu giây. Bảy giây.
Mắt Khải bắt đầu muốn trượt. Không phải mờ, không phải mỏi. Một lực kéo nhẹ, vô hình, kiểu não tự động bảo: nhìn sang thứ khác đi, không có gì ở đó. Giống lúc đọc quảng cáo trên tường mà mắt lướt qua không dừng. Giống nhìn cột đèn, xe đỗ, thùng rác. Thứ thuộc về nền.
Khải cắn mặt trong má. Đau nhẹ. Đủ để giữ.
Tám giây. Chín giây. Mười giây.
Anh ghi vào sổ tay, không rời mắt khỏi bàn 3, tay viết tự động: "Nam, ~39, áo xám, sẹo trán ngang, mắt nhỏ, khoảng cách mắt hẹp." Bút chạy nhanh, nét run. Không phải tay run vì sợ. Run vì não đang chiến đấu với chính nó, nửa muốn ghi nhận, nửa muốn xóa.
Mười hai giây. Mười ba giây.
Người đàn ông bàn 3 cầm cốc cà phê lên. Uống một ngụm. Đặt xuống. Động tác bình thường. Nhìn ra cửa sổ. Không nhìn Khải.
Nhưng hắn biết Khải đang nhìn. Khải chắc chắn. Cách hắn ngồi, cách vai hắn hơi nghiêng về phía Khải dù mắt hướng ra ngoài, cách ngón tay hắn đặt trên mặt bàn, thư giãn, không đổi tư thế dù bị quan sát. Không ai ngồi bình thường đến vậy khi biết có người đang ghim mắt vào mình. Trừ khi sự bình thường đó là diễn.
Mười tám giây. Mười chín giây.
Hai mươi hai giây.
Người đàn ông đứng dậy.
Khải giữ mắt. Đếm. Hắn lấy ví, đặt tờ tiền lên bàn. Bước ra khỏi ghế. Đi về phía cửa.
Đi ngang bàn Khải.
Dừng lại.
Một giây. Hắn đứng cách Khải nửa mét, bên phải, trong tầm nhìn ngoại vi. Khải quay đầu nhìn thẳng. Mắt chạm mắt. Gương mặt hắn rõ, sắc, từng chi tiết: lỗ chân lông trên mũi, lông mày thưa phía đuôi, sẹo trán dài ba phân, nhạt, cũ ít nhất mười năm. Mắt hắn: nâu, không cảm xúc rõ ràng, nhưng có thứ gì đó ở đáy, sâu, kiểu nhìn của người quen bị nhìn xuyên qua.
Hắn đặt xuống bàn Khải một tấm ảnh.
Rồi bước đi. Ra cửa. Vào vỉa hè. Biến vào dòng người.
Hai mươi chín giây. Đó là lúc Khải mất hắn.
Không phải hắn chạy. Không phải hắn rẽ vào ngõ. Hắn đi thẳng trên vỉa hè, giữa mười mấy người khác, bước đều, không vội. Nhưng ở giây thứ hai mươi chín, mắt Khải trượt. Não bảo: không có gì đáng nhìn trên vỉa hè. Và khi Khải ép mình tập trung lại, hắn đã hòa vào đám đông như nước nhỏ vào sông.
Khải nhìn xuống tấm ảnh trên bàn.
Ảnh in trên giấy bóng, kích thước bưu thiếp. Chụp từ góc cao, hồng ngoại, đen trắng. Căn hộ tầng mười bốn, nhìn từ trần. Khải nằm trên giường, chăn kéo ngang ngực, mắt nhắm, tư thế nghiêng phải. Góc dưới phải ảnh: dấu thời gian. 03:07. Ba ngày trước.
Khải nhìn ảnh. Nhìn lại bàn 3. Cốc cà phê hắn bỏ lại, còn nửa, hơi nước đã hết, vòng nước đọng trên đĩa lót.
Anh gọi nhân viên quán.
– Bàn 3, người vừa đi, anh ta đến lúc mấy giờ?
Cô nhân viên nhìn bàn 3. Nhíu mày.
– Bàn 3 hả anh? Bàn đó trống từ sáng mà.
Khải nhìn cốc cà phê trên bàn 3. Cô nhân viên nhìn theo, thấy cốc, ngạc nhiên:
– Ơ, ai để cốc đây nhỉ? Em không nhớ phục vụ bàn này...
Khải không nói thêm. Cô nhân viên sẽ không nhớ. Sẽ nghĩ mình sơ ý. Sẽ dọn cốc rồi quên.
Anh nhìn lại tấm ảnh trong tay. Chụp anh ngủ. Từ trần nhà. Trong chính căn hộ anh. Ba ngày trước.
Hắn không chỉ vào nhà. Hắn ở lại. Hắn nhìn. Hắn chụp. Và hắn muốn Khải biết.
Khải gập tấm ảnh, bỏ vào sổ tay. Tay không run nữa.
Anh viết thêm một dòng dưới mô tả gương mặt: "29 giây. Giới hạn hôm nay." Rồi một dòng nữa, nhỏ hơn: "Hắn dừng lại. Hắn muốn tôi nhìn. Tại sao?"
Anh ngồi lại. Quán vẫn mở, nhân viên dọn cốc bàn 3, lau bàn, xếp lại ghế. Bình thường. Mười chín người quanh anh tiếp tục uống cà phê, làm việc, nói chuyện. Không ai nhận ra có người vừa đến rồi đi. Không ai nghe thấy câu hỏi trong đầu Khải.
Hai mươi chín giây. Ít hơn hôm trên phố đi bộ (ba mươi bảy) nhưng nhiều hơn lần đầu trên tàu điện (ba giây trước khi hắn bước đi). Sự khác biệt: hôm nay Khải không tập trung ngay từ đầu. Hắn đã ngồi đó khi anh đến, và não anh xếp hắn vào danh sách "khách bình thường" trước khi Hyper-Recognition cảnh báo. Bốn phút trôi qua trước khi anh nhận ra. Bốn phút hắn ngồi cách anh năm mét, và anh không nhìn sang.
Đó là sức mạnh thật sự. Không phải tàng hình. Không phải biến mất. Mà khiến não người phân loại hắn là "nền" trước cả khi mắt kịp xử lý. Giống cách não bỏ qua tiếng quạt trần, bỏ qua hoa văn thảm, bỏ qua vết ố trên trần. Những thứ có đó, mắt nhìn thấy, nhưng não quyết định: không đáng ghi nhận.
Và khi não đã quyết định, ý chí phải đấu. Ba mươi bảy giây là giới hạn ý chí Khải chống lại quyết định tự động của chính não mình. Không phải chống hắn. Chống chính anh.
Khải uống hết cốc cà phê nguội. Vị đắng, loãng, của thứ để quá lâu. Anh nhìn tấm ảnh trong sổ tay một lần nữa trước khi đóng. Chính anh, nằm ngủ, chụp từ trần. Hắn không giấu. Hắn muốn Khải biết hắn ở đó. Muốn Khải biết hắn nhìn. Và muốn Khải biết: dù anh là người duy nhất trên đời nhớ được mặt hắn, hắn vẫn vào được nhà anh, vẫn đứng cạnh giường anh, vẫn pha cà phê trong bếp anh.
Không phải dọa. Khải nghĩ lại cách hắn dừng lại, cách hắn đặt ảnh xuống bàn, không quăng, không ném, không ấn vào tay. Đặt nhẹ. Cẩn thận. Như trao quà.
Tôi biết anh. Anh biết tôi. Bây giờ chúng ta đều biết.
Khải đứng dậy, trả tiền, bước ra phố. Ánh nắng sáng, vỉa hè đông, xe máy, tiếng còi, mùi khói. Bình thường. Thành phố mười triệu người. Và ở đâu đó trong đám đông, Phạm Bảo Minh đang đi. Không ai nhìn. Không ai nhớ. Chỉ có Khải biết hắn có thật.
Anh bước vào dòng người, tay nắm chặt sổ tay trong túi áo. Bên trong có tấm ảnh chụp anh ngủ. Bằng chứng đầu tiên mà hung thủ tự trao cho nạn nhân. Và Khải không biết: đó là bước đi của kẻ săn, hay lời cầu cứu của kẻ bị quên.