Cuộc gọi từ Vũ Hạo
Ngày 80. Căn hộ tầng 14, 21:47.
Khải đang đứng trước bức tường điều tra khi điện thoại reo. Không phải tin nhắn, không phải rung ngắn. Chuông gọi, dài, đều, từ số không lưu. Đầu số 024, số cố định, nội thành.
Anh nhìn màn hình ba giây. Số cố định thường là quảng cáo, bệnh viện, hoặc cơ quan nhà nước. Không ai gọi Khải từ số cố định, không phải Thư (di động), không phải Đức (di động mua bằng tên giả), không phải Phong (số nội bộ sở). Khải nhấc máy, không nói trước.
Im lặng hai giây bên kia.
Rồi giọng, nam, trung bình, mượt, nhịp đều. Giọng của người quen nói trước đám đông, quen kiểm soát phòng họp, quen biến im lặng thành công cụ.
– Anh Khải. Xin lỗi gọi muộn. Tôi là Vũ Hạo, NeuroVita.
Khải không đáp. Bàn tay trái hạ xuống cạnh người, ngón cái ấn vào đầu ngón trỏ, thói quen khi cần tập trung. Giọng bên kia tiếp tục, không chờ:
– Tôi nghe nói anh đang quan tâm đến lĩnh vực nhận thức. Khoa học thần kinh, ứng dụng đô thị, những thứ đó. Rất vui. Ít người hiểu lĩnh vực này, càng ít người đặt câu hỏi đúng.
– Ông biết số tôi.
Không phải câu hỏi. Hạo cười nhẹ, tiếng cười ngắn, kiểm soát, không thừa.
– Anh là chuyên gia tham vấn từng hợp tác với sở cảnh sát. Thông tin công khai. Số điện thoại không khó tìm nếu biết hỏi ai.
Khải nhìn bức tường. Ảnh Hạo in từ website NeuroVita, đặt ở góc phải, nối với sợi dây đỏ chạy đến BLINDSPOT, đến Đức, đến bệnh viện T., đến bảy blind subjects. Khuôn mặt trong ảnh: sáng, tự tin, nụ cười hoàn hảo. Khuôn mặt của người không sợ camera.
– Tôi gọi vì muốn mời anh gặp. Không chính thức, không ghi nhận, chỉ là trò chuyện. Tôi nghĩ chúng ta có nhiều thứ để nói với nhau.
– Ông muốn nói gì?
– Anh đang tìm hiểu về nhận thức, về cách não xử lý thông tin, về những vùng mà mắt không nhìn thấy dù vật thể nằm ngay trước mặt. Đúng không?
Khải im. Không xác nhận, không phủ nhận. Hạo tiếp:
– Tôi nghiên cứu lĩnh vực đó cả đời, anh Khải. Đôi khi câu trả lời nằm ở phía trước, không phải phía sau. Nếu anh tìm quá khứ, anh sẽ thấy dự án nghiên cứu cũ, bài báo bị rút, tin đồn. Nhưng nếu anh nhìn phía trước, anh sẽ thấy ứng dụng, sẽ thấy tiềm năng, sẽ thấy rằng hiểu nhận thức là cách giúp con người, không phải hại.
Giọng Hạo không đổi nhịp suốt ba mươi giây đó. Không vội, không chậm, không lên không xuống. Giọng của người đã nói câu này nhiều lần, trước nhiều người, và mỗi lần đều hiệu quả. Khải nhận ra: Hạo không giải thích, Hạo trình diễn. Mỗi từ là một nước cờ, mỗi pause là lựa chọn có ý.
– Tôi sẽ gặp.
Hạo im một nhịp. Có thể ngạc nhiên, có thể không.
– Tốt. Thứ ba tuần tới, mười giờ sáng, văn phòng tôi tầng mười tám. Anh cứ đến lễ tân, tôi sẽ báo trước.
– Nhưng không phải vì ông mời.
Khải nói chậm, giọng thấp hơn bình thường nửa tone.
– Mà vì tôi muốn nhìn mặt ông.
Im lặng. Hai giây. Ba giây. Hạo không cười, không đáp ngay. Lần đầu tiên trong cuộc gọi, nhịp bị gián đoạn.
– Anh thú vị, anh Khải. Hẹn thứ ba.
Cúp máy. Không tiếng bíp kết thúc, chỉ im lặng đột ngột, như cánh cửa đóng.
Khải hạ điện thoại, đặt lên bàn, mặt màn hình úp xuống. Nhìn ra cửa sổ, đêm, đèn thành phố phía dưới, ánh vàng rải đều. Tay trái vẫn giữ thế: ngón cái ấn đầu ngón trỏ.
Anh ngồi xuống ghế, không bật đèn thêm, để đèn bàn nhỏ chiếu một vùng vàng trên mặt bàn. Cuộc gọi kéo dài hai phút mười bảy giây, anh nhìn đồng hồ lúc nhấc máy và lúc Hạo cúp. Hai phút mười bảy giây đủ để Hạo nói mười ba câu, Khải nói bốn. Tỉ lệ ba phần một. Hạo kiểm soát nhịp đối thoại từ đầu đến cuối, chỉ mất kiểm soát một lần: ba giây im lặng sau "tôi muốn nhìn mặt ông."
Ba giây. Não Khải phân tích: im lặng ba giây trong cuộc gọi điện thoại tương đương bảy đến tám giây gặp trực tiếp, vì không có ngôn ngữ cơ thể để lấp. Người kiểm soát tốt cần không quá một giây để phản ứng. Hạo mất ba. Nghĩa là câu của Khải chạm vào thứ gì đó ngoài kịch bản.
Nhưng ba giây cũng có thể là diễn. CEO cấp Hạo biết im lặng tạo ấn tượng, biết "bị bất ngờ" cũng là công cụ, biết cách khiến người đối diện nghĩ mình đã thắng một vòng. Khải không dám chắc. Trên điện thoại, không có mặt, không có micro-expression, chỉ có giọng và nhịp. Giọng giấu được. Nhịp khó hơn, nhưng không phải bất khả.
Anh đứng dậy, đi đến bức tường, lấy bút đỏ ghi thêm vào sơ đồ: một dòng từ ảnh Hạo, mũi tên chỉ xuống, viết: "Biết Khải. Nguồn?" Rồi kẻ ba đường nối:
Đường một: Đức. Hạo theo dõi Đức, Đức đã xác nhận ở lần gặp tại nhà ông. Nếu Hạo biết ai đến nhà Đức, Hạo biết Khải từ ngày 32.
Đường hai: Phong. Nội bộ sở cảnh sát, Phong truy cập dữ liệu bất thường, nếu NeuroVita có mắt trong hệ thống giám sát (hợp đồng hai trăm tỷ cho phép truy cập từ xa), Hạo biết Phong đang làm gì, và Phong làm cho ai.
Đường ba: 00. Tin nhắn ngày 76 cho thấy 00 quan sát Khải. 00 có quan hệ gì với Hạo? Đức nói 00 là "sản phẩm lỗi", Hạo coi 00 là "đối tượng cần kiểm soát." Nhưng nếu 00 báo cho Hạo về Khải, thì quan hệ phức tạp hơn "sản phẩm lỗi" rất nhiều.
Khải nhìn ba đường nối. Mỗi đường dẫn đến một kịch bản khác nhau, mỗi kịch bản có hệ quả khác nhau cho cuộc gặp thứ ba. Nếu nguồn là Đức, Hạo biết Khải biết BLINDSPOT, cuộc gặp sẽ là trò chơi che giấu. Nếu nguồn là Phong, Phong đang nguy hiểm. Nếu nguồn là 00, thì 00 và Hạo có kênh liên lạc, và mọi thứ Đức nói về "sản phẩm lỗi thoát kiểm soát" cần xem xét lại.
Số cố định 024. Không phải số tổng đài NeuroVita (số đó bắt đầu bằng 1800). Không phải số văn phòng (số đó có đuôi 8888, quảng cáo trên trang chủ). Số riêng, có thể nhà riêng, có thể đường dây nội bộ không công khai. Vũ Hạo gọi Khải từ số mà người thường không có. Chọn gọi từ số riêng thay vì số công ty: tín hiệu "đây là giữa hai cá nhân, không phải giữa tổ chức và người ngoài." Tín hiệu thân mật giả.
Bao lâu rồi Hạo biết về Khải? Khải nghĩ lại dòng thời gian. Ngày 2, Thư gọi anh tham vấn vụ phân xác, thông tin nội bộ sở. Ngày 27, Phong truy cập hệ thống giám sát, phát hiện NeuroVita filter ba tầng. Ngày 33, Khải đến gặp Đức lần đầu. Nếu Hạo theo dõi Đức từ trước, ông ta biết Khải từ ngày 33. Nếu Hạo có người trong sở, ông ta biết từ ngày 2. Tám mươi ngày. Hạo để Khải hoạt động tám mươi ngày không can thiệp, rồi bây giờ mới gọi. Tại sao?
Hai khả năng. Một: Hạo không coi Khải là mối đe dọa nghiêm trọng cho đến gần đây, có thể sau tin nhắn ngày 76 từ 00, có thể sau khi biết Thư đang truy tài khoản BS06. Hai: Hạo coi Khải là mối đe dọa từ đầu nhưng chọn để Khải tự bộc lộ, thu thập đủ thông tin về mạng lưới của Khải trước khi tiếp xúc. Kiểm soát không phải ngăn chặn, kiểm soát là biết trước.
Khải lấy sổ tay, ghi:
"Ngày 80. VH gọi 21:47 từ số 024. Biết tôi 'quan tâm đến nhận thức'. Biết tôi là chuyên gia tham vấn. Mời gặp thứ ba, tầng 18, 10h.
Giọng: kiểm soát hoàn hảo, không run, không vội. Ngắt nhịp duy nhất = khi tôi nói 'muốn nhìn mặt ông.' 2-3 giây im.
Ông ta biết gì? Tối thiểu: tôi đang điều tra. Tối đa: Đức, Phong, danh sách 7, camera. Nguồn: Đức (VH theo dõi Đức, Đức xác nhận), Phong (nội bộ sở, có người của VH?), hoặc 00 (tin nhắn ngày 76 = 00 quan sát tôi, 00 có quan hệ gì với VH?).
Mục đích gọi: (a) đo phản ứng, đã hoàn thành; (b) kiểm soát, mời vào sân nhà, giọng CEO, khung cảnh quyền lực; (c) cảnh báo — 'tôi biết anh đang tìm'.
Quyết định: gặp. Lý do: Hyper-Recognition. Tôi cần nhìn VH phản ứng trực tiếp khi hỏi BLINDSPOT. Giọng nói giấu được. Mặt, khó hơn."
Khải đóng sổ. Đứng dậy, đi đến bức tường, nhìn sợi dây đỏ nối Hạo với mọi thứ. Trước cuộc gọi này, Hạo là tên trên giấy, mặt trên website, chữ ký trên hợp đồng hai trăm tỷ. Bây giờ Hạo là giọng nói, là nhịp thở, là khoảng im lặng ba giây khi bị nói thẳng.
Anh lấy điện thoại, nhắn Thư:
"VH vừa gọi. Biết tôi điều tra. Mời gặp thứ ba tuần tới, tầng 18 NeuroVita. Tôi nhận. Cần bàn trước khi đi."
Đặt điện thoại xuống. Nghĩ.
Vũ Hạo gọi nghĩa là Hạo muốn kiểm soát tình huống. Ông ta không gọi vì tò mò, không gọi vì sợ. Ông ta gọi vì nghĩ rằng gặp trực tiếp sẽ cho ông ta lợi thế: sân nhà, ghế da, trà ngon, giọng mượt, logic hoàn hảo. Ông ta nghĩ rằng có thể biến Khải thành đồng minh, hoặc ít nhất, thành người im lặng. Đó là cách CEO vận hành: mời vào phòng, nói chuyện lý trí, đề nghị hợp tác, ám chỉ hậu quả.
Nhưng Hạo chưa biết Khải không vận hành bằng logic xã hội. Khải vận hành bằng mắt. Và thứ Khải muốn từ cuộc gặp không phải thông tin, không phải lời thú nhận, không phải bằng chứng. Mà là gương mặt Vũ Hạo ở khoảng cách một mét, trong ánh sáng tự nhiên, khi bị hỏi một câu mà ông ta không chuẩn bị.
Hyper-Recognition không chỉ nhớ mặt. Nó nhớ micro-expression: co giật khóe mắt khi nghe từ "BLINDSPOT", đồng tử giãn hay co, cơ hàm siết hay thả, tay gõ bàn hay nắm chặt. Tất cả diễn ra trong phần mười giây, não bình thường bỏ qua, não Khải lưu hết.
Anh nhìn lại ảnh Hạo trên tường. In từ website, chất lượng thấp, nhưng đủ để Hyper-Recognition xây dựng mốc so sánh: cấu trúc xương mặt, khoảng cách mắt, đường cong hàm, vị trí tai. Thứ ba tuần tới, anh sẽ có phiên bản thật, ba chiều, chuyển động, phản ứng. Và từ phiên bản đó, anh sẽ đọc.
Tin nhắn Thư:
"Cẩn thận. Tầng 18 = tầng nghiên cứu, cần thẻ từ. VH chọn chỗ không phải ngẫu nhiên. Nếu anh vào, anh vào sân hắn. Sẽ đến trước 30 phút, đợi ở sảnh, anh có gì gọi ngay."
Khải đọc. Thư phản ứng trong bốn phút, nhanh hơn bình thường. Cô sợ, dù không nói. "Sẽ đến trước 30 phút, đợi ở sảnh" không phải đề nghị, là quyết định. Thư không hỏi Khải có muốn cô đi cùng không. Cô sẽ đi.
Anh không đáp. Nhìn ra cửa sổ.
Đức nói Hạo "luôn biết" Đức ở đâu. Đức sống ẩn mười hai năm, không mạng xã hội, không tài khoản ngân hàng, không xe đăng ký, và Hạo vẫn biết. Nếu Hạo biết Đức, thì biết Khải đến gặp Đức, biết Khải đến NeuroVita tầng dưới cùng Thư, biết Khải đi chợ Ngọc Lâm hỏi bà Ngọc. Mọi bước Khải đi trong bốn mươi ngày qua, Hạo có thể đã nhìn thấy.
Và bây giờ Hạo gọi, nghĩa là Hạo quyết định: thay vì tiếp tục quan sát từ xa, ông ta muốn tiếp xúc. Muốn nhìn gần. Muốn đo lường. Giống cách 00 gửi tin nhắn ngày 76, giống cách 00 viết "247": không đe dọa, không trêu, là nhận diện. Là "tôi biết anh. Bây giờ anh biết tôi biết."
Hai người khác nhau. Một CEO trong tòa nhà kính, một kẻ vô hình giữa đám đông. Nhưng cùng một chiến thuật: bước ra khỏi bóng tối đúng lúc muốn.
Khải đi đến cửa sổ, nhìn xuống. Tầng mười bốn, đêm, phố vắng hơn ban ngày nhưng không bao giờ trống. Xe máy chạy dọc đường, đèn pha quét ngang, đèn hậu đỏ nhỏ dần ở cuối phố. Một người đi bộ trên vỉa hè đối diện, dáng đi đều, không vội. Khải nhìn, não quét: đàn ông, trung niên, áo tối, tay không. Chưa từng gặp. Anh buông mắt.
Trước cuộc gọi này, sơ đồ trên tường có hai trục: trục ngang là BLINDSPOT (quá khứ → hiện tại → tương lai), trục dọc là mạng lưới người (Đức, Phong, bảy blind subjects, Hạo). 00 nằm ở giao điểm, vừa là sản phẩm quá khứ vừa là mối đe dọa hiện tại. Hạo nằm ở đỉnh, người vận hành, kẻ bảo kê. Và Khải, cho đến tối nay, nằm ngoài sơ đồ. Anh là người nhìn vào.
Bây giờ Khải nằm trong sơ đồ. Hạo đã vẽ sợi dây đỏ đầu tiên nối đến anh, bằng một cuộc gọi hai phút mười bảy giây. Anh không còn là người ngoài nhìn vào. Anh là quân cờ trên bàn, và Hạo vừa đi nước mở.
Anh đóng rèm. Tắt đèn phòng khách. Ngồi xuống ghế, lưng thẳng, tay đặt trên đùi. Trong bóng tối, đèn bàn chiếu vàng lên xấp giấy, lên sổ tay, lên bức tường với hai mươi ba ảnh và hàng trăm sợi dây.
Thứ ba. Hai ngày nữa. Anh sẽ đến NeuroVita, tầng mười tám, phòng của Hạo. Anh sẽ ngồi đối diện, nhìn thẳng vào mắt ông ta, và nói một từ duy nhất.
Rồi anh sẽ xem mặt ông ta.