Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 6: Ống kính không biết nói dối
Chương 6

Ống kính không biết nói dối

Trung tâm giám sát thành phố nằm ở tầng ba một tòa nhà không biển hiệu trên đường Nguyễn Chí Thanh – cửa thép, thẻ từ, hai lớp an ninh. Bên trong là một phòng lớn với ba mươi sáu màn hình ghép thành tường, mỗi màn hình chia chín ô, mỗi ô một góc quay khác nhau. 800.000 ống kính trên toàn thành phố đổ dữ liệu về đây – ngã tư, bến tàu, trung tâm thương mại, cổng trường, bệnh viện, khu dân cư. Mười triệu cuộc đời được ghi lại hai mươi bốn giờ mỗi ngày, và mười bốn kỹ thuật viên ngồi trong phòng này có nhiệm vụ đảm bảo không gì bị bỏ sót.

Khải đứng trước tường màn hình, nhìn ba trăm hai mươi bốn ô nhỏ hiện cảnh thành phố buổi sáng – xe cộ, người đi bộ, đèn xanh đèn đỏ, trẻ con chạy qua vạch kẻ đường. Mọi thứ bình thường. Mọi thứ được ghi lại. Và ở đâu đó trong ba trăm hai mươi bốn ô đó, một gương mặt mà không ai nhớ đang đi bộ giữa phố.

Thư đứng bên trái, tay cầm giấy ủy quyền truy cập – cô mất hai ngày để xin được, qua ba cấp phê duyệt, hai cuộc gọi cho cấp trên, và một bản cam kết bảo mật dài bốn trang. Hùng không ký – cô xin thẳng phó giám đốc sở, với lý do "kiểm tra năng lực hệ thống nhận diện trong vụ phân xác." Không đề cập Khải, không đề cập hai mươi ba lần xuất hiện.

Phong đón họ ở cửa. Kỹ thuật viên hai mươi sáu tuổi, kính cận, áo sơ mi nhăn – cùng người đã chạy AI so sánh năm ảnh hôm trước ở phòng họp. Lần đó anh ta là người nhấn nút và đọc kết quả "34%." Lần này, ánh mắt anh ta khác – ít chắc chắn hơn, nhiều tò mò hơn.

– Anh Khải muốn kiểm tra gì cụ thể?

– Tôi muốn nhập một gương mặt vào hệ thống và truy xuất toàn bộ lần xuất hiện trên ống kính thành phố. Tám năm gần nhất.

Phong nhìn Khải, rồi nhìn Thư. Cô gật đầu – đủ để Phong hiểu đây không phải yêu cầu ngẫu hứng.

– Hệ thống có thể làm được. Nhưng tám năm dữ liệu là hơn 500 petabyte – truy xuất toàn bộ mất vài giờ, có thể lâu hơn tùy mức tải.

– Bắt đầu đi.

Phong ngồi vào bàn điều khiển, mở giao diện truy xuất. Khải đưa ảnh – gương mặt hung thủ, phóng to từ ống kính công viên đêm vụ phân xác. Phong tải lên, chọn chế độ tìm kiếm toàn diện, phạm vi tám năm, tất cả khu vực.

Thanh tiến trình chạy. Phần trăm nhích chậm – 2%, 5%, 8%.

Khải không ngồi. Anh đứng sau lưng Phong, mắt trên màn hình, nhưng không nhìn thanh tiến trình. Anh nhìn giao diện hệ thống – cấu trúc thư mục, các lớp lọc, thuật toán nhận diện. Không phải vì anh hiểu mã nguồn, mà vì anh đọc hệ thống giống cách đọc con người: tìm thứ không khớp.

Thư ngồi ghế bên cạnh, sổ tay mở, tay cầm bút nhưng chưa viết gì. Cô chờ.

Mười lăm phút. Thanh tiến trình đến 47%.

Ba mươi phút. 89%.

Bốn mươi hai phút. 100%.

Kết quả hiện lên: "Không tìm thấy kết quả khớp. 0 lần xuất hiện."

Khải nhìn dòng chữ. Không.

Phong quay ghế lại. – Hệ thống quét toàn bộ cơ sở dữ liệu tám năm. Không có gương mặt nào khớp với ảnh đầu vào ở mức trên 30%.

– Nhưng tôi đã tìm được hai mươi ba lần bằng mắt.

– Tôi biết. Nhưng AI nói không.

Khải không tranh luận. Anh đã biết AI sẽ nói không – con số 34% hôm trước đã báo trước. Nhưng có sự khác biệt giữa "AI không nhận ra" và "AI quét tám năm dữ liệu mà không tìm được một lần duy nhất." Hai mươi ba lần hắn xuất hiện trước ống kính, gương mặt rõ, góc chụp đủ – và AI trả về 0. Không phải thấp. Không phải "có khả năng." Hoàn toàn 0.

Một hệ thống nhận diện được thiết kế để tìm gương mặt giữa mười triệu người – và nó không tìm được một người mà Khải tìm được bằng mắt trong hai đêm.

Thư nhìn anh. Cô không nói "tôi đoán rồi" hay "bây giờ sao" – cô hỏi câu hỏi đúng.

– Hệ thống không tìm thấy, hay hệ thống bị cấm tìm?

Câu hỏi treo trong phòng. Phong nghe, quay ghế lại nhìn cô, mắt sau kính cận nhíu lại. Anh ta hiểu câu hỏi – và hiểu rằng câu trả lời sẽ thay đổi mọi thứ anh ta biết về hệ thống mình vận hành bốn năm qua.

– Phong. Kiểm tra nhật ký hệ thống cho tôi.

Phong nhìn anh. – Nhật ký gì?

– Thuật toán nhận diện. Bộ lọc. Tôi muốn biết hệ thống loại bỏ gương mặt nào trước khi so sánh – và dựa trên tiêu chí gì.

Phong gõ. Màn hình chuyển sang giao diện quản trị – hàng nghìn dòng mã, nhật ký xử lý, bảng tham số. Khải không đọc được mã, nhưng anh đọc được Phong – và mắt Phong đang thay đổi.

Ban đầu là tập trung. Rồi là tò mò. Rồi – khi anh ta cuộn qua một chuỗi dữ liệu dài – là khó hiểu.

– Gì vậy? – Thư hỏi. Cô đã đứng dậy, bước đến sau lưng Phong.

– Có một bộ lọc, – Phong nói chậm, ngón tay dừng trên màn hình. – Tầng lọc thứ ba trong quy trình nhận diện. Hệ thống có năm tầng lọc chuẩn – loại bỏ ảnh mờ, góc quá nghiêng, che khuất, ánh sáng kém. Nhưng tầng thứ ba có thêm một quy tắc mà tôi... chưa từng thấy.

– Quy tắc gì?

Phong chỉ vào dòng mã. Khải nhìn – không hiểu cú pháp, nhưng hiểu cấu trúc: một đoạn mã ngắn, nằm giữa hai đoạn mã dài hơn, được viết bằng kiểu định dạng khác. Như một mảnh vải khác màu may vào áo.

– Quy tắc này ra lệnh cho hệ thống: khi phát hiện gương mặt khớp với một tập hợp tham số cụ thể – tỉ lệ khoảng cách mắt-mũi-miệng nằm trong một dải rất hẹp, độ đối xứng cao, không có đặc điểm phụ – bỏ qua. Không so sánh. Không lưu kết quả. Đánh dấu là "không đáng chú ý" và chuyển sang gương mặt tiếp theo.

Im lặng. Quạt trần trong phòng giám sát chạy đều, tiếng vo nhỏ xen với tiếng gõ phím từ các bàn làm việc khác.

– Ai cài? – Khải hỏi.

Phong cuộn nhật ký. Tìm dấu thời gian – khi nào đoạn mã được thêm vào.

– Bốn năm trước. Bản cập nhật hệ thống phiên bản 4.7.2. Ngày 14 tháng 3.

– Ai phê duyệt bản cập nhật?

Phong mở bản ghi triển khai. Danh sách dài – mỗi bản cập nhật có mã phiên bản, ngày, nội dung thay đổi, và nguồn. Anh ta dừng ở dòng 4.7.2.

– Nguồn: NeuroVita Solutions. Hợp đồng bảo trì và nâng cấp hệ thống nhận diện, ký với sở Công nghệ thông tin thành phố.

Khải nhìn cái tên. NeuroVita Solutions. Lần đầu tiên nó xuất hiện – không phải trong hồ sơ cảnh sát, không phải trong bản tin, mà trong nhật ký bảo trì của hệ thống giám sát mà toàn thành phố tin tưởng.

– Nội dung bản cập nhật ghi gì?

Phong đọc: – "Tối ưu hóa thuật toán nhận diện: giảm tỉ lệ dương tính giả, cải thiện tốc độ xử lý, cập nhật bộ lọc nhiễu." Bộ lọc nhiễu. Cái tên nghe vô hại – loại cập nhật mà không ai đọc kỹ, không ai kiểm tra từng dòng mã, vì nó đến từ nhà cung cấp chính thức và có hợp đồng.

Thư viết vào sổ: "NeuroVita Solutions. Bản 4.7.2. 14/3, 4 năm trước. Bộ lọc ẩn."

– Đội kỹ thuật có ai biết về quy tắc lọc này không? – cô hỏi.

Phong lắc đầu. – Mười bốn người trong phòng này, không ai viết đoạn mã đó. Bản cập nhật từ nhà cung cấp bên ngoài được triển khai tự động – chúng tôi chỉ kiểm tra chức năng tổng thể, không đọc từng dòng. Hàng nghìn dòng mỗi bản.

– Vậy bốn năm qua, hệ thống nhận diện của toàn thành phố có một quy tắc ẩn bỏ qua một kiểu gương mặt cụ thể, và không ai biết.

Phong không trả lời. Anh ta nhìn dòng mã trên màn hình – bốn dòng, ngắn gọn, được viết sạch, không bình luận, không tên tác giả. Bốn dòng mã biến một hệ thống giám sát mười triệu dân thành một hệ thống có điểm mù có chủ đích.

Khải ghi nhận: NeuroVita Solutions. Anh chưa nghe tên này trước đây – hoặc nếu có, nó nằm trong vùng "nền" của thông tin, loại tên công ty mà người ta đọc lướt trên quảng cáo hoặc hợp đồng mà không bao giờ nhớ. Nhưng bây giờ, nó có trọng lượng.

Ai đó đã cài mã vào hệ thống nhận diện để AI không bao giờ tìm thấy hung thủ. Không phải lỗi. Không phải sơ suất. Có chủ đích, có kế hoạch, và được thực hiện bốn năm trước – nghĩa là ai đó biết về hung thủ ít nhất từ lúc đó. Có thể lâu hơn.

– Tôi cần danh sách tất cả bản cập nhật từ NeuroVita trong tám năm qua, – Khải nói. – Và hợp đồng gốc giữa họ với sở.

Phong gật. Tay anh ta đã gõ trước khi Khải nói xong – loại phản xạ của người bắt đầu hiểu rằng mình đang nhìn vào thứ lớn hơn một lỗi kỹ thuật.

Thư đóng sổ. Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ – tầng ba, nhìn xuống đường Nguyễn Chí Thanh, xe cộ chạy hai chiều, người đi bộ trên vỉa hè. Cô đứng đó mười giây, im, và Khải biết cô đang nghĩ gì: bên dưới kia, ống kính đang quay, và hệ thống mà cả thành phố phụ thuộc để giữ an ninh – hệ thống mà cảnh sát tin, mà tòa án dùng làm bằng chứng, mà mười triệu người cho là đang bảo vệ họ – đã bị ai đó khoan một lỗ thủng bốn năm trước. Lỗ thủng vừa đủ nhỏ để không ai nhận ra, vừa đủ lớn để một kẻ giết người đi bộ giữa phố mà không bao giờ bị phát hiện.

– Tôi sẽ yêu cầu sở Công nghệ cung cấp hồ sơ hợp đồng, – cô nói, quay lại. – Anh, – cô nhìn Khải, – không nói với ai khác ngoài phòng này.

Khải không trả lời. Không phải vì anh không đồng ý – mà vì cô đang nói điều hiển nhiên, và anh không có thói quen xác nhận điều hiển nhiên.


Họ rời trung tâm giám sát lúc gần trưa. Nắng ngoài đường gay gắt, vỉa hè đông, tiếng còi xe xen tiếng rao hàng rong. Thư đi trước, bước nhanh, điện thoại áp tai – đang gọi cho ai đó ở sở Công nghệ. Khải đi sau, chậm hơn, tay trong túi.

NeuroVita Solutions. Anh lấy điện thoại, gõ tên vào trình duyệt. Trang chủ hiện lên – thiết kế tối giản, nền trắng, chữ xám, khẩu hiệu: "Tối ưu nhận thức. Nâng cao cuộc sống." Công ty công nghệ y sinh, trụ sở tại quận 7, thành lập mười hai năm trước. Sản phẩm chính: thiết bị hỗ trợ thần kinh, phần mềm phân tích hành vi, giải pháp "tối ưu hóa nhận thức đô thị." Giám đốc điều hành: Vũ Hạo. Ảnh chân dung trên trang "Về chúng tôi" – đàn ông ngoài bốn mươi, vest tối, nụ cười rộng, mắt sáng. Kiểu người xuất hiện trên sân khấu hội nghị, nói về tương lai, và khiến cả hội trường gật đầu.

Khải nhìn ảnh Vũ Hạo ba giây. Ghi nhớ. Não anh xếp gương mặt này vào vùng "đáng chú ý" – tự động, không cần lý do.

Anh nghĩ về bốn dòng mã. Ngắn. Sạch. Không bình luận. Người viết biết mình đang làm gì – không phải lập trình viên nghiệp dư, mà là người hiểu sâu cách hệ thống nhận diện hoạt động, biết chính xác tầng lọc nào cần chèn, tham số nào cần đặt. Và người đó – hoặc tổ chức đó – có quyền truy cập vào hệ thống giám sát của cả thành phố thông qua hợp đồng bảo trì hợp pháp.

Không phải xâm nhập. Không phải tấn công mạng. Hợp pháp. Có chữ ký. Có con dấu.

Điện thoại reo. Số Phong.

Khải nhấc máy.

– Anh Khải.

Giọng Phong khác – thấp hơn, nhanh hơn, và có thứ mà Khải nhận ra ngay: run. Không phải run vì lạnh hay mệt. Run vì vừa thấy thứ không nên thấy.

– Tôi kiểm tra kỹ hơn bộ lọc. Đoạn mã anh thấy ban nãy – quy tắc bỏ qua gương mặt khớp với tập tham số cụ thể.

– Tôi nhớ.

– Tập tham số đó không phải một bộ. Có bảy bộ.

Khải dừng bước. Vỉa hè đông, người đi ngang va vai, nhưng anh không nhận thấy.

– Bảy bộ tham số. Bảy dải giá trị khác nhau – mỗi dải tương ứng với một tỉ lệ gương mặt riêng. Bộ lọc không bỏ qua một người. Nó bỏ qua bảy người.

Im lặng. Tiếng xe, tiếng còi, tiếng bước chân – thành phố tiếp tục vận hành xung quanh, không biết rằng hệ thống mà nó tin tưởng đã bị mù bảy điểm suốt bốn năm.

– Bảy, – Khải lặp lại.

– Bảy. Và anh Khải – tôi tra thử một trong bảy bộ tham số, bộ đầu tiên. Gương mặt khớp nhiều nhất là người đàn ông anh đưa ảnh sáng nay. Hung thủ của anh. Nhưng sáu bộ còn lại – tôi chưa biết là ai. Sáu người khác đang đi ngoài kia, và hệ thống coi họ như không tồn tại.

Khải nhìn dòng người trên phố. Hàng trăm gương mặt lướt qua mỗi phút – đàn ông, phụ nữ, trẻ em, người già. Não anh ghi tất cả, tự động, không chọn lọc. Nhưng lần đầu tiên, anh tự hỏi: trong đám đông này, bao nhiêu người đang bị hệ thống bỏ qua mà không ai biết? Bao nhiêu gương mặt mà ống kính ghi nhưng AI không bao giờ đánh dấu?

Một. Anh đã tìm được một.

Còn sáu.

– Giữ dữ liệu đó, – anh nói. – Sao lưu ra ngoài hệ thống. Và Phong – đừng nói với ai.

– Tôi biết.

Giọng Phong vẫn run. Nhưng đã có thêm thứ khác – cứng hơn, tỉnh hơn. Giọng của người vừa hiểu rằng mình đang đứng ở rìa của thứ gì đó, và đã chọn không bước lùi. Khải nhớ giọng đó – giọng của chính anh, hai năm trước, khi anh nhìn ảnh nghi phạm vụ Hà Đông lần đầu và biết mình đúng trước khi có bằng chứng. Khác biệt là lần này, anh không đứng một mình.

Khải cúp máy. Nhìn lên – trên cột đèn đối diện, một ống kính xoay chậm, quét vỉa hè. Nó ghi hình anh, ghi hình dòng người, ghi hình tất cả. Nhưng nếu một trong bảy gương mặt kia đi ngang lúc này, hệ thống sẽ nhìn thẳng qua họ.

Ống kính không nói dối. Nhưng ai đó đã dạy nó im lặng.

Ch.6/15
2.674 từ