Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 63: Bức ảnh không nên tồn tại
Chương 63

Bức ảnh không nên tồn tại

Ngày 129. 14:20.

Phòng trọng án, tầng ba sở cảnh sát. Đèn huỳnh quang, bàn kim loại, máy tính cũ, hồ sơ chồng chất. Thư ngồi đối diện Khải, tấm ảnh nằm giữa bàn trong túi nilon chứng cứ.

Kỹ thuật viên Minh đẩy kính lên sống mũi, xoay màn hình về phía hai người.

– Ảnh chụp bằng camera hồng ngoại, đời mới, độ phân giải cao. Dấu thời gian trong ảnh: 03:07, ba ngày trước. Metadata gốc bị xóa sạch, chỉ còn EXIF cơ bản.

– Góc chụp? Thư hỏi.

– Từ trên xuống, khoảng hai mét rưỡi. Nếu chụp trong phòng ngủ có trần cao ba mét, camera gắn sát trần hoặc trong đèn.

Thư nhìn Khải.

– Anh kiểm tra đèn trần phòng ngủ chưa?

– Chưa. Sáng nay tập trung vào camera và bếp.

Thư đứng dậy.

– Đi.

Căn hộ tầng mười bốn, 15:40. Thư đứng trên ghế, mặt sát đèn trần phòng ngủ Khải. Đèn LED âm trần, viền nhựa trắng, đường kính ba mươi phân. Cô tháo nắp đèn.

Bên trong: bóng LED, dây điện, và một thiết bị nhỏ gắn bằng băng dính đen. Camera hồng ngoại, kích thước đồng xu, ống kính hướng xuống giường. Dây nguồn nối vào mạch điện đèn, lấy điện trực tiếp, không cần pin. Truyền dữ liệu qua chip nhớ nội, không phát sóng.

Thư chụp ảnh thiết bị tại chỗ trước khi tháo. Đặt vào túi chứng cứ. Xuống ghế.

– Đời mới, cô nói. Thị trường không bán loại này. Sản xuất theo đơn đặt hàng hoặc nguyên mẫu nội bộ.

Khải đứng ở cửa phòng ngủ, tay khoanh ngực.

– Bao lâu?

Thư lật camera trong túi nilon, nhìn lớp bụi trên băng dính.

– Ít nhất hai tuần. Có thể ba. Lớp bụi đều, không bị lau gần đây.

Ba tuần. Ai đó gắn camera trong đèn trần phòng ngủ anh từ ba tuần trước. Ghi hình anh ngủ mỗi đêm. Anh không biết. Camera an ninh anh lắp không quay được trần, chỉ quay cửa và phòng khách. Thiết bị này nằm ngoài mọi góc giám sát anh thiết lập.

– Loại này giống thiết bị Đức nhận ra, Khải nói.

Thư gật. Cô nhớ: ba tuần trước, Đức nhìn camera hồng ngoại tìm thấy ở khu tập thể Thanh Xuân khi bắt số 05. Đức nói ngay: "Đời đầu, nguyên mẫu từ phòng thí nghiệm BLINDSPOT." Loại này mới hơn, nhỏ hơn, nhưng cùng kiến trúc.

– Nguồn cung cấp từ NeuroVita, Thư nói. Không phải câu hỏi.

– Hoặc hắn lấy từ NeuroVita. Hắn vào được tầng mười tám văn phòng Hạo. Lấy một thiết bị giám sát từ phòng kỹ thuật không khó hơn.

Thư nhìn quanh phòng ngủ. Giường, tủ, rèm, sàn gỗ. Căn phòng nơi Khải ngủ mỗi đêm, nơi anh tắt ý thức tám giờ, nơi Hyper-Recognition không hoạt động vì mắt nhắm. Và trong tám giờ đó, mỗi đêm, camera ghi lại mọi thứ cho người đặt nó.

Cô bước ra hành lang, kiểm tra các phòng khác. Phòng tắm: sạch. Phòng khách: không tìm thêm thiết bị nào. Nhưng Thư biết: không tìm thấy không có nghĩa không có. Người gắn thiết bị này vào nhà Khải đã làm chuyện đó mà không ai biết, không camera nào ghi, không khóa nào bị phá.

Trên đường về sở, Thư dừng xe ở ngã tư chờ đèn đỏ. Mở điện thoại, mở thư mục ảnh chứng cứ vụ án.

Camera hành lang tòa nhà Khải. Cô đã yêu cầu ban quản lý gửi bản ghi hai mươi bốn giờ qua. Tua nhanh. Người ra vào: cư dân tòa nhà, shipper, khách. Mắt Thư quét qua từng khung hình, đếm.

Và ở mốc 07:32 sáng nay, khi Thư đi vào thang máy lên tầng mười bốn, có một khoảnh khắc. Chỉ ba khung hình. 0.3 giây. Ai đó đứng phía sau cô, trong thang máy, sát tường bên phải. Bóng tối, nhưng rõ: đầu, vai, thân. Một người. Đứng sau lưng cô khi cửa thang máy đóng.

Thư không nhớ. Cô bước vào thang máy một mình. Bấm tầng mười bốn. Cửa đóng. Lên. Ra. Gõ cửa Khải. Không ai khác trong thang máy. Cô chắc chắn.

Nhưng camera không chắc chắn giống cô.

Ba khung hình. 0.3 giây. Sau đó, ở khung hình tiếp theo, thang máy chỉ có Thư. Như thể người đó xuất hiện rồi biến mất. Hoặc đứng đó suốt, nhưng chỉ hiện trên camera 0.3 giây vì thuật toán xử lý hình ảnh không nhất quán.

Hoặc người đó đứng đó suốt, camera ghi suốt, nhưng phần mềm AI lọc hình ảnh đã xóa hắn khỏi tất cả khung hình trừ ba cái bị lỗi.

Thư nhìn ba khung hình. Phóng to phần vai phải của bóng người. Áo tối, không rõ màu, vai hẹp, dáng vừa. Không đủ chi tiết để nhận dạng. Nhưng đủ để biết: hắn đi cùng thang máy với cô sáng nay. Đứng sau lưng cô. Cô không biết. Cô không nhớ. Và nếu ba khung hình lỗi không tồn tại, cô sẽ không bao giờ biết.

Đèn xanh. Thư nhấn ga. Mắt nhìn thẳng đường.

Tay trái sờ vết sẹo cổ tay. Thói quen khi lo lắng.

Cô nghĩ: nếu hắn đứng sau lưng tôi trong thang máy khi tôi biết về hắn, biết hắn tồn tại, biết hắn nguy hiểm, và tôi vẫn không nhận ra, thì không ai an toàn. Không phải vì hắn mạnh. Mà vì não người yếu. Kể cả não của cô. Kể cả não của Khải, người nhớ mọi gương mặt trên đời, cũng chỉ giữ được hai mươi chín giây trước khi trượt.

Và hắn biết điều đó. Hắn đang chơi. Không phải trò chơi có luật mà cả hai hiểu. Trò chơi mà chỉ một bên nhìn thấy bàn cờ.

Về đến sở, Thư gọi Khải.

– Camera hồng ngoại trong đèn trần, cô nói. Gắn ít nhất ba tuần. Lấy điện từ mạch đèn, không pin, không phát sóng. Chip nhớ nội.

– Dung lượng?

– Hai trăm bốn mươi giờ. Mười ngày ghi liên tục. Chip đầy sẽ ghi đè.

Im lặng ba giây.

– Hắn phải quay lại lấy chip, Khải nói. Nếu không phát sóng, không truyền dữ liệu, hắn cần vào nhà để xem lại bản ghi. Hoặc thay chip.

– Đúng. Có nghĩa hắn vào nhà anh nhiều hơn một lần.

– Nhiều hơn nhiều. Chip hai trăm bốn mươi giờ. Nếu hắn muốn xem liên tục, cứ mười ngày phải lấy một lần. Ba tuần gắn thiết bị, ít nhất hai lần quay lại. Cộng đêm qua, lần pha cà phê. Tối thiểu ba lần trong ba tuần. Có thể nhiều hơn.

Thư im lặng. Ngón tay cô gõ nhẹ lên vô lăng, nhịp đều, kiểu đang nghĩ.

– Anh có sợ không?

Câu hỏi không giống Thư. Cô thường không hỏi về cảm xúc. Khải hiểu: cô hỏi vì chính cô sợ. Sợ thay anh. Ba khung hình trong thang máy đã đủ để cô biết: không ai an toàn.

– Sợ không giúp gì, anh nói. Nhưng tôi lắp camera mới.

– Nếu hắn biết?

– Hắn sẽ biết. Sớm hay muộn. Nhưng camera hành trình ghi vào thẻ nhớ. Không lọc AI. Không qua mạng. Hắn phải tìm được và tháo bằng tay. Điều đó mất thời gian. Và tôi sẽ giấu ở chỗ khó tìm.

– Anh đang cài bẫy.

Khải không nói. Nhưng cô đúng. Camera mới không chỉ để ghi. Mà để buộc hắn phải hành động: tìm, tháo, hoặc chấp nhận bị ghi lại. Dù hắn chọn gì, Khải sẽ có thêm thông tin. Nếu hắn tìm được và tháo, Khải biết hắn kiểm tra kỹ. Nếu hắn không tìm được, Khải có footage. Nếu hắn không đến nữa, Khải biết bẫy có tác dụng.

– Một điều nữa, Thư nói. Camera trong thang máy sáng nay. Có ba khung hình lỗi. Ai đó đứng sau lưng tôi khi tôi lên tầng anh.

Im lặng.

– Cô nhớ?

– Không. Không nhớ gì. Nhưng camera ghi được.

– Hắn theo cô đến nhà tôi.

– Hoặc hắn đã ở trong tòa nhà. Và lên thang cùng tôi vì tiện.

Khải nghĩ: không có gì "tiện" với Phạm Bảo Minh. Mọi hành động đều có chủ ý. Hắn ở trong thang máy với Thư vì muốn ở đó. Vì muốn gần cô. Hoặc vì muốn kiểm tra: cô có nhận ra không?

Cô không nhận ra.

Và điều đó, Khải biết, là thông tin hắn muốn có.

Ch.63/103
1.445 từ