Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 111: Ván cờ thần kinh — Trung cuộc
Chương 111

Ván cờ thần kinh — Trung cuộc

Ngày 175. 23:32.

Bảo Minh mở lon bia thứ hai, lon thứ ba, lon cuối cùng trên ghế. Đưa cho Khải. Khải cầm nhưng không uống.

– Anh không khát, Bảo Minh nói.

– Không.

– Nhưng anh cầm. Vì cầm thì tay bận. Tay bận thì não bớt nghĩ. Đó là lý do người ta uống bia, Khải. Không phải vì vị.

Im lặng. Sông chảy. Khải đặt lon bia xuống ghế, giữa hai người, chưa mở.

Hắn đang nói nhiều hơn. Ở chương trước của cuộc trò chuyện, hắn kể về bãi bồi, về tàu hỏa, về những thứ không liên quan. Bây giờ hắn bắt đầu nói về Khải. Và Khải biết: đó là bước thứ hai.

Bước thứ nhất, biến kẻ lạ thành người quen. Bước thứ hai, biến người quen thành gương.

– Anh theo tôi bao lâu rồi, Bảo Minh hỏi. Giọng nhẹ, không nhìn Khải, mắt hướng ra sông.

– Sáu tháng.

– Sáu tháng. Một trăm bảy mươi lăm ngày. Anh biết tôi giết bao nhiêu người, giết ở đâu, giết kiểu gì, giết vì sao. Anh biết tôi thuận tay trái, biết tôi nghiêng đầu trái khi nghe, biết tôi có sẹo dưới mắt trái dài hai phân hơi cong có thể từ thời thơ ấu. Anh thậm chí biết nhịp tôi gõ lon bia.

Đúng. Ba nhịp rồi nghỉ.

– Tôi hỏi anh một câu, Bảo Minh nói. Anh theo tôi vì công lý? Hay vì tôi là bằng chứng duy nhất rằng Hyper-Recognition của anh có giá trị?

Khải không trả lời ngay. Không phải vì anh cần nghĩ. Mà vì câu trả lời tự động nhảy ra trong đầu, và nó không phải "công lý".

Sáu tháng. Trước khi gặp Bảo Minh, anh là gì. Một chuyên gia tư vấn không ai muốn gọi, ngồi trong căn hộ tầng mười bốn, nhớ gương mặt của mọi người mà không ai nhớ anh. Thư gọi anh vì hết cách. Cơ quan cảnh sát gọi anh vì không còn ai khác. Anh không phải đồng đội, không phải điều tra viên, không phải ai cả. Chỉ là công cụ. Một con mắt biết nhớ.

Rồi Bảo Minh xuất hiện, và đột nhiên con mắt đó có lý do tồn tại.

Hắn đang đúng.

Khải siết lon bia. Nhôm lạnh dưới lòng bàn tay, nhưng cảm giác lạnh yếu hơn lúc nãy. Giác quan đang giảm nhạy. Không phải do nhiệt độ. Do não bắt đầu tiết kiệm tài nguyên cho những thứ nó cho là quan trọng hơn, và lon bia không quan trọng khi Bảo Minh đang ngồi cạnh nói đúng những thứ Khải không muốn nghe.

– Anh im, Bảo Minh nói. Vì tôi đúng.

– Anh đúng một phần, Khải nói. Giọng phẳng. Không phủ nhận, không thừa nhận. Nhưng anh chỉ nói phần mà anh muốn tôi nghe.

– Phần nào tôi không nói?

– Mười ba người.

Bảo Minh dừng lại. Ngón cái không gõ lon. Im lặng kéo dài ba giây, bốn giây, năm giây.

– Mười ba người, Khải lặp lại. Anh giết họ. Họ có tên. Có nhà. Có người đợi. Anh muốn tôi nghĩ rằng tôi theo anh vì bản thân tôi, vì Hyper-Recognition, vì cần anh. Nhưng anh quên: tôi nhớ mặt. Và tôi nhớ mặt những người anh giết. Không phải vì Hyper-Recognition. Vì tôi đã nhìn hồ sơ của họ.

Gió sông thổi nhẹ. Mùi bùn. Tiếng nước đập vào bờ kè, nhịp đều, chậm, như nhịp thở của thứ gì đó lớn hơn cả hai.

Bảo Minh quay sang nhìn Khải. Mắt hắn khác. Không phải bình thản. Không phải đe dọa. Một thứ gì đó giữa hai cái đó, gần với tò mò, nhưng sâu hơn.

– Anh biết tên họ?

– Không hết. Có người chưa tìm được. Nhưng người phụ nữ đầu tiên, ngõ Khâm Thiên. Tên bà là gì.

Im lặng. Dài. Sông chảy.

– Tôi không biết, Bảo Minh nói. Giọng hắn không thay đổi, nhưng nhịp thở chậm hơn nửa nhịp. Tôi không biết tên bà ấy. Tôi chỉ biết ông chồng đánh bà ấy. Và tôi giết ông ta.

– Vậy anh giết vì bà ấy. Hay vì anh.

Bảo Minh không trả lời. Ngón cái bắt đầu gõ lại, nhưng nhịp khác, không còn ba rồi nghỉ, mà hai rồi nghỉ, hai rồi nghỉ. Chi tiết mới. Khải ghi nhận, và việc ghi nhận chi tiết mới kéo hệ thống phân tích bật lại một phần, như quạt chạy lại sau khi cúp điện.

Tốt. Giữ.

Nhưng Bảo Minh cũng nhận ra. Hắn nhìn xuống tay mình, thấy nhịp gõ đã đổi, và hiểu.

– Anh giỏi, hắn nói. Nhẹ. Không khen, không mỉa. Chỉ ghi nhận. Anh dùng câu hỏi để buộc tôi phản ứng khác bình thường, và phản ứng khác tạo dữ liệu mới, và dữ liệu mới kéo não anh quay lại chế độ phân tích.

Đúng. Và bây giờ hắn biết, nên lần sau sẽ không hiệu quả nữa.

Hai bộ não, hai chiến thuật, cả hai đều nhìn thấy nước đi của đối phương, và cả hai đều biết rằng nhìn thấy không có nghĩa là chặn được.

Bảo Minh đứng dậy. Khải giật mình, tay siết ghế, nhưng hắn chỉ đứng, duỗi vai, nhìn sông. Đứng quay lưng lại Khải.

– Anh biết tại sao tôi mời anh đến không, hắn nói. Không quay lại.

– Anh muốn biết tôi có thể bị xóa không.

– Không. Tôi đã biết câu trả lời từ đêm quảng trường. Anh không bị xóa. Fusiform của anh đã viết đè. Anh miễn nhiễm.

– Vậy tại sao.

Bảo Minh quay lại. Đứng, Khải ngồi, khoảng cách một mét rưỡi. Mắt hắn nhìn xuống, và ở góc độ này, sẹo dưới mắt trái rõ hơn, dài hơn Khải nghĩ, cong theo đường gò má như vết nứt trên sứ.

– Vì đây là lần cuối cùng, hắn nói. Sau đêm nay, một trong hai điều sẽ xảy ra. Hoặc anh quên tôi. Hoặc anh nhớ tôi mãi. Cả hai đều là kết thúc.

– Còn điều thứ ba.

– Không có điều thứ ba.

– Anh bị bắt. Đó là điều thứ ba.

Bảo Minh nhìn Khải. Rồi hắn cười, và đó là lần đầu tiên Khải thấy hắn cười, một nụ cười nhỏ, không đến mắt, chỉ kéo một bên miệng lên nửa phân, nhưng thật, không diễn.

– Anh nghĩ tôi sợ bị bắt, hắn nói. Không phải câu hỏi. Khải, tôi đã tồn tại ba mươi chín năm mà không ai nhìn thấy. Tôi đã đi qua hàng triệu người, và trong mắt tất cả, tôi là khoảng trống. Bị bắt nghĩa là ai đó phải nhìn tôi đủ lâu để khóa tay. Anh nghĩ đó là điều tôi sợ?

Hắn ngồi xuống lại. Gần hơn. Một mét. Khải nhìn rõ: lỗ chân lông trên mũi, nếp nhăn ở đuôi mắt, sợi tóc bạc gần thái dương. Những chi tiết mà nửa giờ trước não anh xử lý ở mức "phân tích", bây giờ đang chuyển sang mức "quen thuộc". Không mờ. Không trượt. Nhưng không còn gây phản ứng.

Giống như nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Biết nó ở đó. Không nhìn nữa.

– Nếu không sợ, tại sao không tự nộp.

– Vì tự nộp là hành vi của người muốn được tha thứ. Tôi không muốn được tha thứ. Tôi muốn được nhìn thấy. Và anh, Khải, hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Khải, anh là người duy nhất trên thế giới nhìn thấy tôi mà không chạy, không sợ, không quay đi. Anh ngồi đây. Uống bia. Và nhìn.

Tiếng nước sông lớn hơn, hoặc Khải tưởng lớn hơn, hoặc não anh đang tăng âm lượng nền để giảm tín hiệu từ giọng nói đang trở nên quá quen.

– Anh biết tại sao anh không chạy không, Bảo Minh hỏi. Giọng nhẹ hơn, gần hơn, ấm hơn. Không phải vì anh dũng cảm. Vì não anh không gắn cờ "nguy hiểm" cho tôi nữa. Ba mươi phút trước, tôi là kẻ giết mười ba người. Bây giờ, tôi là người ngồi cạnh anh kể chuyện, uống bia, hỏi han. Hải mã đã phân loại xong. Kết quả: an toàn.

Khải muốn phản bác. Muốn nói: tôi biết anh nguy hiểm. Nhưng cơ thể anh nói khác. Vai thả lỏng, lưng tựa ghế, hơi thở đều. Không phòng thủ. Không cảnh giác. Như ngồi cạnh đồng nghiệp cũ trong quán nhậu khuya, loại đồng nghiệp không thân nhưng không ghét, loại mà não xếp vào mục "trung lập" và không tốn tài nguyên xử lý.

– Buông đi, Bảo Minh nói. Giọng thấp, chậm, nhịp đều như nước sông. Ngủ đi. Sáng mai anh thức dậy, anh sẽ không nhớ đêm này. Và anh sẽ bình yên.

Khải nhìn hắn. Vẫn rõ. Nhưng "rõ" bây giờ giống như nhìn bức tranh treo quen: biết từng nét, nhưng mắt không dừng lại ở nét nào. Hắn ngồi đó, trong bóng tối ven sông, gió nhẹ, mùi bùn, tiếng nước, và mọi thứ xung quanh Bảo Minh đều bình thường đến mức hắn đang tan vào nền, không phải biến mất, mà trở thành một phần của nền, giống như chiếc ghế đá, bờ kè, hàng cây.

– Bình yên, Bảo Minh lặp lại. Một từ. Nhẹ.

Mắt Khải nặng. Không phải buồn ngủ. Mà là não đang giảm tải, từng phần một, tắt bớt kênh xử lý không cần thiết, và kênh xử lý Bảo Minh đang bị xếp vào mục "không cần thiết" vì hắn đã trở nên quá quen, quá bình thường, quá an toàn.

Buông không đau.

Ý nghĩ đó không phải của Khải. Hoặc phải. Anh không chắc. Nó trồi lên từ đâu đó sâu hơn ý thức, nơi mà BLINDSPOT đã cày xới hai mươi ba năm, nơi mà não đã học cách chọn quên để tránh đau, và bây giờ nó áp dụng bài học đó cho Bảo Minh: quên hắn, không đau. Nhớ hắn, đau. Não chọn không đau. Luôn luôn chọn không đau.

Bảo Minh ngồi đó. Hoặc Khải nghĩ hắn ngồi đó. Hình ảnh bắt đầu mất trọng lượng, không mờ, không trượt theo kiểu BLINDSPOT cũ, mà nhạt dần như ký ức cũ, như gương mặt của người bạn tiểu học mà não biết nhưng không giữ. Sẹo vẫn ở đó nhưng không kêu. Mắt vẫn nhìn nhưng không ghi. Giọng nói vẫn nghe nhưng đang trộn vào tiếng sông, tiếng gió, tiếng côn trùng, trở thành một phần của âm nền.

Buông không đau.

Khải cảm nhận tay mình thả lỏng trên đùi. Lon bia đổ, nước chảy ra ghế, lạnh, nhưng anh không với lấy. Không quan trọng. Không gì quan trọng. Mắt anh vẫn mở nhưng đang nhìn qua Bảo Minh, qua bờ sông, qua bóng tối, về phía khoảng trống ấm áp mà não hứa hẹn: không đau, không nhớ, không phải nhìn thấy thứ gì mà thế giới đã chọn không nhìn.

Bia lạnh chảy trên ngón tay. Chậm. Từng giọt.

Và ở đâu đó, ở rìa ý thức, sâu dưới lớp sương mà Bảo Minh đang phủ lên, một phần rất nhỏ của Khải vẫn đang đếm: giọt một, giọt hai, giọt ba.

Đếm. Vì không biết làm gì khác. Vì Hyper-Recognition không biết ngừng. Vì con mắt không biết không nhìn.

Giọt bốn. Giọt năm.

Khải chớp mắt. Chậm, nặng, lâu.

Bảo Minh ngồi đó. Mờ hơn. Hoặc não bảo mờ hơn. Anh không còn chắc.

Ch.111/103
1.945 từ