Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 54: Dấu hiệu
Chương 54

Dấu hiệu

Ngày 113. Tàu điện Cát Linh - Hà Đông, 7:45 sáng.

Khải đứng cạnh cửa toa số ba, tay trái nắm thanh inox, mắt quét toa. Thói quen mỗi sáng, không phải tìm ai, chỉ là bài tập: đếm, ghi nhận, phân loại. Mười bốn hành khách. Phụ nữ trung niên ghế thứ hai, tóc nhuộm nâu đỏ rễ đen, nhẫn cưới tay trái, túi da đen giả hiệu. Thanh niên đứng cạnh cửa đối diện, mụn ở thái dương, dây giày trắng buộc kiểu vòng một, tai trái đeo khuyên bạc nhỏ. Cụ ông ngồi cuối toa, báo giấy gấp đôi trên đùi, mắt nhắm, không ngủ vì mi giật nhẹ theo nhịp tàu.

Mười bốn người. Mười bốn gương mặt. Tất cả rõ.

Nhưng hôm nay, ở ghế thứ năm, một gương mặt lạ. Không phải lạ vì chưa gặp, gương mặt nào trên tàu cũng chưa gặp. Lạ vì nó mờ. Như ảnh chụp bằng máy đời cũ trong ánh sáng thiếu: đường nét có, hình dạng có, nhưng chi tiết nhòe. Khải nhìn lâu hơn. Nam, khoảng bốn mươi, áo sơ mi xanh nhạt, tay đặt trên cặp da. Mũi: có, nhưng hình dạng không rõ (thẳng hay hơi gồ?). Mắt: có, nhưng kích thước không chắc (to hay nhỏ?). Miệng: đang mím, hay đang hé?

Khải chớp mắt, nhìn lại. Vẫn mờ. Không phải mờ vì xa (cách ba mét, đủ sáng, đủ gần), mà mờ vì não anh không xử lý được ở mức chi tiết bình thường. Anh nhìn sang người ngồi cạnh, phụ nữ trung niên tóc nhuộm. Rõ. Từng sợi tóc, từng nếp nhăn. Nhìn lại người đàn ông ghế thứ năm: mờ.

Anh nhắm mắt, hít một hơi, mở mắt, ép mình nhìn thẳng. Chi tiết hiện ra, chậm, như tải ảnh trên mạng yếu: mũi hơi gồ, mắt nhỏ, da sạm, không râu. Nhận diện được. Nhưng thời gian xử lý gấp đôi bình thường. Trước đây, mỗi gương mặt vào bộ nhớ trong chưa đầy nửa giây, tự động, không cần nỗ lực, như thở. Hôm nay cần hai giây. Cần ép. Cần cố gắng.

Một gương mặt trong mười bốn. Sáu phần trăm. Đức nói sáu phần trăm bệnh nhân vùng phủ sóng có triệu chứng "khó nhớ mặt người quen." Bây giờ Khải không phải bệnh nhân, không phải người bình thường, là người có Hyper-Recognition, và anh đang trải nghiệm thứ mà sáu phần trăm dân cư trải nghiệm mỗi ngày mà không biết.

Ga Láng. Tàu dừng, cửa mở, bảy người xuống, năm người lên. Khải quét: năm gương mặt mới, bốn rõ, một mờ. Lại một. Người phụ nữ trẻ, tóc dài, áo khoác jean, đeo tai nghe không dây. Mặt cô mờ, như phủ lớp kính mờ, đường nét chỉ hiện rõ khi Khải nhìn chăm chú hơn ba giây.

Hai trong mười hai. Mười bảy phần trăm.

Đừng hoảng. Đếm. Ghi nhận. Phân tích.

Anh xuống ga Nguyễn Du, đi bộ về căn hộ, mỗi bước đều tự kiểm tra: người đi ngang, xe máy, người bán hàng rong, công nhân vệ sinh. Đếm. Hai mươi sáu người trên đường từ ga về nhà. Hai mươi ba rõ. Ba mờ. Mười hai phần trăm.

Căn hộ tầng 14, 8:30.

Khải mở thư mục ảnh trên máy tính, chọn bộ ảnh trộn lẫn: một trăm gương mặt ngẫu nhiên từ cơ sở dữ liệu công khai, xen kẽ năm ảnh hung thủ chụp từ ống kính giám sát khác nhau. Bài kiểm tra cũ, anh tự thiết kế ba tháng trước, chạy mỗi tuần để kiểm tra Hyper-Recognition.

Lần một. Ảnh lướt qua, hai giây mỗi ảnh. Hung thủ xuất hiện ở vị trí thứ mười bảy: nhận ra. Vị trí ba mươi tư: nhận ra. Vị trí năm mươi hai: nhận ra. Vị trí bảy mươi: nhận ra. Vị trí chín mươi ba: nhận ra. Năm trên năm.

Lần hai. Đổi thứ tự, tốc độ nhanh hơn, một giây mỗi ảnh. Vị trí mười một: nhận ra. Hai mươi tám: nhận ra. Bốn mươi lăm: lướt qua. Quay lại. Ảnh hung thủ, góc nghiêng, ánh sáng yếu. Nhận ra, nhưng sau khi đã lướt. Trước đây không bao giờ lướt.

Khải dừng, đẩy ghế ra xa, nhìn màn hình. Tay anh đặt trên bàn, ngón trỏ gõ nhẹ vào mặt gỗ, nhịp đều, thói quen khi đang xử lý thông tin mà không muốn thừa nhận.

Anh lướt qua ảnh hung thủ. Nửa giây. Mắt chạm ảnh, não không phản ứng, tay bấm tiếp, não mới giật lại: chờ đã. Trước đây, Hyper-Recognition không có độ trễ. Gương mặt vào, nhận diện xảy ra, kết quả trả về, tất cả trong khoảng thời gian ngắn hơn một nhịp chớp mắt. Hôm nay có độ trễ. Nhỏ, chưa đến một giây, nhưng có.

Lần ba. Chạy lại, tốc độ bình thường, hai giây mỗi ảnh. Lần này tập trung. Năm trên năm, tất cả đúng, không lướt. Nhưng anh biết sự khác biệt: lần một và lần ba anh tập trung. Lần hai anh để tự động. Và ở chế độ tự động, thứ từng hoạt động hoàn hảo suốt ba mươi bốn năm đã bắt đầu trượt.

Anh ngồi lại ghế, hai tay chống cằm, nhìn màn hình tối. Nghĩ. Phân tích. Cơ chế: sóng tần số thấp ảnh hưởng vùng fusiform face area, giảm khả năng mã hóa khuôn mặt mới, tăng ngưỡng "đáng chú ý." Ở người bình thường, hiệu ứng nhẹ: quên mặt người mới gặp, mất chi tiết sau vài phút, coi người lạ là "nền." Ở Hyper-Recognition, dự phòng thần kinh dày hơn nên kháng lâu hơn, nhưng cùng cơ chế: khi ngưỡng bị nâng đủ cao, ngay cả gương mặt hung thủ cũng sẽ nằm dưới ngưỡng chú ý tự động.

Anh nhớ lần tự kiểm tra ba tháng trước: nhìn ảnh hung thủ, nhớ sau bốn giờ nhưng mờ ba mươi phần trăm. "Chưa đủ mạnh." Lúc đó anh nghĩ anh mạnh hơn sóng. Bây giờ sóng mạnh hơn: bốn mươi bảy trạm thay vì ba mươi sáu trạm WiFi cũ, cường độ cao hơn, phủ liên tục. Và anh đã sống trong đó mười lăm tháng không biết.

Anh lấy giấy trắng, vẽ sơ đồ:

*"HR mức bình thường: nhận diện 100%, tự động, <0.5 giây. HR hôm nay: nhận diện ~88% (12% mờ trên phố), tự động chậm (lướt 1 ảnh), thời gian xử lý +0.5-1 giây. Xu hướng: suy giảm tuyến tính? Hay phi tuyến (chậm rồi sụp)? Nếu tuyến tính: 6 tháng nữa → ~75%. 12 tháng → ~60%. Vẫn hoạt động nhưng không đáng tin. Nếu phi tuyến: có thể sụp đột ngột khi chạm ngưỡng. Không biết ngưỡng ở đâu."*

Anh nhìn sơ đồ. Hai kịch bản, cả hai đều kết thúc cùng chỗ: mất. Chỉ khác tốc độ. Và anh không có dữ liệu đủ để biết kịch bản nào đúng. Không ai từng nghiên cứu BLINDSPOT trên người có Hyper-Recognition, vì Hyper-Recognition chỉ xuất hiện ở khoảng một trăm người trên toàn thế giới, và Khải là người duy nhất trong số đó sống ở thành phố này.

Anh mở lại bộ ảnh, chạy thêm bài kiểm tra. Lần này không kiểm tra nhận diện mà kiểm tra ghi nhớ: xem một trăm ảnh, đợi mười phút, rồi viết mô tả từng ảnh từ ký ức. Trước đây, anh mô tả được chín mươi tám trên một trăm ở mức chi tiết (hình dạng mũi, kích thước mắt, vết sẹo, nốt ruồi). Hôm nay: chín mươi hai trên một trăm. Tám ảnh mờ, chỉ nhớ đại khái: "nam, trung niên, không có gì nổi bật." Loại mô tả mà người bình thường đưa ra. Loại mô tả mà anh khinh bỉ suốt mười năm làm nghề.

Chín mươi hai. Vẫn cao hơn bất kỳ ai trên thế giới. Nhưng không phải chín mươi tám. Và khoảng cách sáu phần trăm đó là khoảng cách giữa "đáng tin" và "có thể sai."

Anh đóng chương trình, mở ảnh hung thủ, bức rõ nhất, chụp từ ống kính công viên đêm đầu tiên. Nhìn. Gương mặt quen: mũi thẳng, mắt hơi nhỏ, không sẹo (trừ sẹo trán mà Khải biết từ nhật ký nhưng chưa thấy trực tiếp), gương mặt được thiết kế bởi BLINDSPOT và sinh học để trượt qua mọi bộ nhớ trên đời, trừ bộ nhớ của anh.

Anh nhìn hai phút, rồi quay đi. Nhìn tường đối diện: sơ đồ điều tra, trục thời gian, bản đồ. Ba mươi giây. Quay lại nhìn ảnh.

Vẫn nhớ. Chi tiết đầy đủ: mũi thẳng, mắt nhỏ, góc hàm, khoảng cách hai mắt, tỉ lệ trán trên mặt. Nhớ.

Nhưng chậm hơn. Trước đây quay lại là có ngay, như bật đèn. Bây giờ phải đợi nửa giây, như bóng đèn huỳnh quang cũ nháy hai lần trước khi sáng.

Nửa giây. Chỉ nửa giây.

Nửa giây mà trước đây không tồn tại. Nửa giây là dấu hiệu. Và dấu hiệu luôn đi trước thay đổi.

Anh đứng dậy, đi ra ban công. Ba trạm BTS trong tầm nhìn, ba mô-đun xám, ba cần ăng-ten hướng xuống. Chúng đang phát. Bây giờ, lúc anh đứng đây, sóng tần số bốn đến tám héc đang đi qua tường, qua kính, qua sọ, vào vỏ não, vào vùng fusiform face area, nơi Hyper-Recognition của anh sống. Và vùng đó, dù dự phòng thần kinh dày hơn người bình thường, không miễn nhiễm.

Đức nói sáu đến mười hai tháng. Trạm lắp từ tháng 3 năm ngoái, nghĩa là anh đã sống trong vùng phủ sóng hơn mười lăm tháng. Lâu hơn ước tính của Đức. Và hôm nay là ngày đầu tiên anh nhận ra triệu chứng.

Hay là hôm nay là ngày đầu tiên triệu chứng đủ rõ để nhận ra?

Câu hỏi đó đáng sợ hơn triệu chứng. Vì nếu não anh đã bị ảnh hưởng trước đó mà anh không biết, nghĩa là BLINDSPOT đã xâm nhập vùng mù của chính Hyper-Recognition. Nghĩa là thứ mà anh tin là tuyệt đối, thứ định nghĩa anh, thứ khiến anh khác mười triệu người khác, không tuyệt đối. Chưa bao giờ tuyệt đối. Và anh đã sống một trăm mười ba ngày điều tra dựa trên niềm tin vào khả năng đó.

Khải quay vào, ngồi xuống trước màn hình, mở lại ảnh hung thủ. Nhìn. Nhớ. Vẫn nhớ.

Nhưng bao lâu nữa?

Anh lấy sổ tay, viết:

"Ngày 113. Dấu hiệu đầu tiên. 2/14 mờ trên tàu, 3/26 mờ trên đường. Lướt qua ảnh hung thủ ở lần kiểm tra thứ hai (chế độ tự động). Nhận diện chậm 0.5-1 giây so với ba tháng trước. HR không mất. Nhưng đang suy giảm."

Anh dừng bút, nhìn dòng chữ. Rồi viết thêm, chậm hơn, nét bút ấn mạnh hơn:

"Nếu mất HR, tôi là ai?"

Câu hỏi nằm trên giấy, không có câu trả lời. Anh đóng sổ.

Chiều. 15:00.

Khải ra ngoài. Không phải để điều tra, để kiểm chứng. Anh đi bộ dọc đường Nguyễn Du, tuyến đường quen, qua quán phở đầu ngõ (nơi hung thủ từng ngồi bàn kế bên), qua bưu điện, qua công viên nhỏ. Đếm. Ghi nhận. So sánh với ký ức.

Bà bán nước trước bưu điện: rõ. Khuôn mặt nhăn, mũi tẹt, tóc búi thấp, bông tai vàng nhỏ. Anh đã thấy bà hàng trăm lần, gương mặt quen thuộc như nội thất căn hộ. Không mờ.

Người bảo vệ ngân hàng: rõ. Mặt vuông, mi dày, cằm xẻ. Quen.

Nhân viên giao hàng đỗ xe trước cửa tiệm tạp hóa: mờ. Khuôn mặt trẻ, mũ bảo hiểm còn trên tay, nhưng chi tiết không vào, như nhìn qua cửa kính dính bụi. Khải dừng lại, nhìn kỹ hơn: mũi thấp, da ngăm, mắt to, không râu. Chi tiết hiện ra, nhưng phải ép. Người này là người mới, chưa gặp bao giờ. Não Khải đang coi anh ta là "nền" và xử lý ở mức tối thiểu thay vì mức đầy đủ.

Đây là cách mười triệu người khác nhìn thế giới mỗi ngày. Đây là "bình thường."

Anh đi tiếp. Phố đông dần, giờ tan tầm bắt đầu. Xe máy, xe buýt, người đi bộ, người bán hàng rong. Trước đây anh nhìn đường phố như đọc sách: mỗi khuôn mặt là một từ, anh đọc tất cả, không bỏ sót, không cần nghĩ. Hôm nay anh đọc được hầu hết, nhưng thỉnh thoảng có từ nhòe, phải dừng lại đánh vần.

Anh dừng ở ngã tư Nguyễn Du và Bà Triệu, đèn đỏ, đứng trên vỉa hè. Đếm: bốn mươi ba người đi ngang trong một phút. Ba mươi tám rõ. Năm mờ. Mười hai phần trăm. Khớp với buổi sáng.

Đèn xanh. Anh sang đường, lẫn vào dòng người. Và giữa dòng người, một ý nghĩ hình thành, lạnh, rõ, không cảm xúc: nếu Hyper-Recognition tiếp tục suy giảm ở tốc độ này, anh sẽ mất khả năng nhận diện hung thủ trong vòng sáu đến chín tháng. Hung thủ, người đã gửi tin nhắn "247," người đã ngồi cạnh anh ở quán phở mà anh không biết, người có sẹo trán mà anh chưa bao giờ nhìn thấy trực tiếp, sẽ trở thành một trong hàng nghìn gương mặt mờ mà não anh tự động lướt qua mỗi ngày.

Và khi đó, Khải sẽ trở thành thứ mà cả thành phố đã là từ lâu: một người bình thường. Một người không nhìn thấy hung thủ đứng cạnh mình. Một người đi ngang qua tội ác mà không nhận ra. Một trong mười triệu.

Anh về đến căn hộ, khóa cửa, đứng giữa phòng. Tường dán ảnh, sơ đồ, bản đồ. Anh nhìn ảnh hung thủ dán trên tường, bức lớn nhất, in từ ống kính công viên, khuôn mặt chụp nghiêng dưới ánh đèn đường. Nhìn. Nhớ.

Vẫn nhớ. Hôm nay vẫn nhớ.

Anh lấy bút, viết lên tường, ngay dưới ảnh, chữ nhỏ:

"Ngày 113. Tôi vẫn nhớ mặt hắn."

Không phải ghi chú điều tra. Là lời nhắn cho chính mình, cho phiên bản tương lai có thể sẽ đứng ở đúng chỗ này, nhìn bức ảnh này, và không nhận ra ai trong đó.

Ch.54/103
2.324 từ