Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 109: Lời mời cuối cùng
Chương 109

Lời mời cuối cùng

Ngày 175. 20:00.

Căn hộ Minh, tầng ba, phố Nguyễn Công Trứ. Khải ngồi bàn bếp, trước mặt là cuốn sổ bìa cứng mà anh đã viết suốt hai giờ qua. Tay phải mỏi, bút bi gần hết mực, nhưng anh không dừng vì nếu dừng thì ý thức rằng mình đang viết di chúc cho ký ức sẽ buộc anh phải nghĩ, và nghĩ thì sẽ dừng.

Trang mười bảy: "Phạm Bảo Minh. Nam. Khoảng 39 tuổi (2025). Sinh năm 1986. Sẹo dưới mắt trái, dài khoảng 2cm, hơi cong, có thể từ vết thương thời thơ ấu. Mũi thẳng, mắt nhỏ, vai hẹp. Nghiêng đầu sang trái khi nghe. Cầm đồ bằng tay trái. Tóc ngắn, đen, không nhuộm. Cao khoảng 175cm. Thường mặc tông tối, lần duy nhất mặc áo trắng: đêm quảng trường, Ngày 170."

Trang mười tám: "Giết lần đầu năm 20 tuổi (2006), ngõ Khâm Thiên. Người đàn ông đánh vợ. Không kế hoạch. Tổng cộng ít nhất 13 vụ (BM tự nhận). 2 vụ không ai biết. Giết để tồn tại, dấu vết duy nhất não người không xóa được."

Trang mười chín: "Cô nhi viện Ánh Sáng, quận Gò Vấp. 24 trẻ, 23 tên. Ghế thứ 24 trong ảnh tập thể: mờ. Mã T-24. DNA khớp hộp sữa (ch68). Hiệu ứng bẩm sinh, BLINDSPOT chỉ tăng cường."

Trang hai mươi: "Vũ Hạo. Sinh 1973. Giám đốc NeuroVita. Bắt Ngày 173. BM tại BV T. 1997-2003, Hạo 28 tuổi đã nói với BM: 'Em là tương lai.' Lần duy nhất BM tin ai đó."

Anh viết cho bản thân tương lai, bản thân có thể mất ký ức dài hạn trong vài tháng, bản thân sẽ nhìn thấy mọi gương mặt nhưng không nhớ ai là ai. Cuốn sổ là neo. Là bằng chứng rằng anh đã biết, đã điều tra, đã nhìn thấy. Để nếu một ngày anh mở sổ ra và không nhớ tại sao mình viết, ít nhất anh sẽ biết rằng từng có một lý do.

Điện thoại rung. Số không lưu.

Khải nhìn màn hình ba giây trước khi nhấc.

– Hạo bị bắt, giọng Bảo Minh. Bình tĩnh hơn bao giờ hết. Hệ thống sụp. Còn lại tôi và anh.

Khải đặt bút xuống. Tiếng Bảo Minh qua loa trong, gần, như hắn đang ở trong cùng căn phòng.

– Anh ở đâu, Khải hỏi.

– Không quan trọng. Tôi gọi để hẹn.

Im lặng. Khải nghe tiếng gió qua loa, nhẹ, loại gió ngoài trời, có lẽ sông, có lẽ cầu.

– Bờ sông, Bảo Minh nói. Chỗ chúng ta đã ngồi. Anh không nhớ, nhưng tôi nhớ.

Ba ngày trống. Ngày bốn mươi bảy đến bốn mươi chín trong nhật ký Khải, ba ngày mà hải mã anh khóa lại, không xóa nhưng không cho truy cập. GPS cho thấy nhà nghỉ Phất Lộc, bờ sông Gia Lâm dưới chân cầu Long Biên, ba lon bia, hai bộ vân tay. Ba ngày anh và Bảo Minh đã ngồi nói chuyện, và anh không nhớ một từ nào.

– Tại sao, Khải hỏi.

– Vì tôi muốn anh đến. Một mình. Không cảnh sát. Không tai nghe. Không Thư. Chỉ anh và tôi, như ba ngày đó.

– Anh muốn gì.

– Tôi muốn anh nhìn tôi lần cuối. Hoặc lần đầu, tùy cách anh đếm. Hắn dừng lại. Giọng hắn không thay đổi, nhưng khoảng cách giữa các từ dài hơn, như người đang chọn từng từ một thay vì nói tự nhiên. Và tôi muốn biết: nếu anh nhìn tôi đủ lâu, anh có quên không. Hay anh thật sự miễn nhiễm.

– Đó là thử nghiệm.

– Không. Đó là câu hỏi. Câu hỏi cuối cùng tôi còn muốn biết đáp án.

Khải nhìn cuốn sổ trên bàn. Hai mươi trang chi tiết về Bảo Minh, về BLINDSPOT, về mọi thứ anh đã biết trong sáu tháng qua. Nếu đêm nay anh đến bờ sông và Bảo Minh tìm cách xóa ký ức anh, cuốn sổ sẽ là thứ duy nhất còn lại.

– Mấy giờ, Khải hỏi.

– Mười một giờ đêm. Ghế đá thứ ba tính từ chân cầu. Anh sẽ thấy ba lon bia.

– Tôi sẽ đến.

– Tôi biết, Bảo Minh nói. Rồi cúp máy.

21:30. Khải ngồi yên thêm một giờ rưỡi sau cuộc gọi. Không phải suy nghĩ. Đã quyết định từ lúc nhấc máy. Mà vì anh muốn ghi nhận căn phòng này: bàn gỗ cũ, ghế nhựa, cửa sổ nhìn ra phố, tiếng xe máy ngoài đường, mùi nước mắm từ tầng dưới, ánh đèn huỳnh quang trắng. Căn phòng của Minh, nơi anh trốn mười ngày qua, nơi Thư đã đến mỗi tối sau khi bị đình chỉ, ngồi đọc hồ sơ, uống trà, không nói nhiều. Nơi anh đã viết cuốn sổ. Nếu não anh bắt đầu mất ký ức dài hạn, đây sẽ là một trong những ký ức đầu tiên mờ đi, vì nó mới, vì nó gần, vì não mất ký ức gần trước khi mất ký ức xa (bác sĩ Hải nói ngược lại, nhưng Khải đã tự kiểm tra: trong hai ngày qua, anh quên địa chỉ nhà Minh hai lần trước khi nhớ lại, và anh chưa bao giờ quên địa chỉ nào trong đời).

Đã bắt đầu rồi.

Anh nhìn sang sofa. Thư nằm đó, mắt nhắm, hơi thở đều. Kiệt sức. Bắt Hạo sáng qua, thẩm vấn chiều qua, hồ sơ tối qua, hôm nay họp với viện kiểm sát. Cô ngủ từ chín giờ, không ăn tối, chỉ uống một cốc trà rồi đặt lưng xuống và mất ý thức trong ba giây. Kiểu ngủ của người đã vắt kiệt mọi thứ và cơ thể tự tắt máy.

Khải nhìn cô. Ghi nhận: tóc xõa trên gối, một sợi vắt ngang trán. Vết sẹo cổ tay trái, bây giờ mờ hơn lần đầu anh thấy vì cô không còn gầy như tháng đầu. Cách cô nằm: nghiêng trái, tay phải co dưới gối, chân co, phòng thủ ngay cả khi ngủ.

Anh muốn đánh thức cô. Muốn nói: tôi đi bờ sông. Gặp Bảo Minh. Một mình.

Nhưng nếu anh nói, cô sẽ tỉnh trong nửa giây, sẽ hỏi "mấy giờ", sẽ ngồi dậy, sẽ gọi Minh, sẽ bố trí người, sẽ biến cuộc gặp thành chiến dịch bắt giữ. Và Bảo Minh sẽ biết. Hắn luôn biết.

Đây không phải chiến dịch. Đây là cuộc gặp giữa hai bộ não: một cái nhìn thấy tất cả, một cái không ai nhìn thấy.

Khải đứng dậy, nhẹ, ghế không kêu. Lấy cuốn sổ cho vào túi áo khoác bên trong. Kiểm tra điện thoại, pin bảy mươi hai phần trăm, đủ. Nhìn Thư lần nữa.

Nếu tôi không về.

Anh không hoàn thành ý nghĩ đó. Vì hoàn thành nó sẽ khiến anh dừng lại, và dừng lại không phải lựa chọn.

Anh bước ra cửa, xoay khóa chậm, mở cửa vừa đủ để lọt qua, đóng lại, không khóa từ ngoài vì Thư cần ra được nếu cần. Xuống cầu thang, ra phố, rẽ trái về phía cầu Long Biên.

Đêm tháng bảy, oi, không gió. Đường phố thưa hơn mọi khi, ít xe hơn bình thường, ít người hơn bình thường. Thành phố vẫn chưa quen với việc mắt mình nói thật. Người ta ở nhà nhiều hơn, đóng cửa nhiều hơn, như thể ngoài đường có thứ gì đó họ không muốn nhìn.

Khải đi bộ. Hai mươi phút. Qua phố Hàng Chiếu, qua đầu cầu, rẽ xuống bờ sông. Con đường đất, hàng cây dương liễu, bóng tối dày hơn, tiếng nước sông chảy nhẹ ở phía dưới. Mùi bùn và mùi cỏ ướt.

Ghế đá thứ ba tính từ chân cầu. Ba lon bia trên ghế. Một đã mở.

Bảo Minh ngồi đó, chân duỗi, lưng tựa, mắt nhìn sông. Áo tối. Vai hẹp. Đầu hơi nghiêng trái.

Khải dừng cách ba mét. Nhìn.

Rõ. Sắc nét. Từng chi tiết. Sẹo dưới mắt trái. Đường viền cằm. Cách tay trái giữ lon bia, ngón cái đặt trên nắp. Không mờ. Không trượt. Không gì.

– Ngồi đi, Bảo Minh nói mà không quay lại. Như lần trước.

Khải ngồi xuống. Ghế đá lạnh qua vải quần. Lon bia thứ hai nằm giữa hai người, chưa mở.

– Lần trước tôi cũng để bia ở giữa, Bảo Minh nói. Anh uống hai lon. Tôi uống một. Chúng ta nói chuyện đến hai giờ sáng. Anh kể về mẹ anh. Tôi kể về cô nhi viện. Anh không nhớ gì cả.

Khải mở lon bia. Tiếng xì nhỏ trong đêm yên tĩnh.

– Bắt đầu đi, anh nói.

Bảo Minh quay sang nhìn anh. Lần đầu tiên trong đêm, hai cặp mắt gặp nhau. Và Khải giữ. Không trượt. Không đau. Chỉ nhìn.

Bảo Minh nhìn lại, mắt hắn bình thản nhưng có gì đó ở đáy, sâu, giống như ánh sáng phản chiếu dưới đáy giếng, biết là có nhưng không với tới. Hắn đang nhìn một người đang nhìn hắn, và điều đó, với Bảo Minh, vẫn là phép màu dù đã xảy ra nhiều lần.

– Bắt đầu, hắn lặp lại, giọng nhẹ.

Rồi hắn bắt đầu nói chuyện. Bình thường. Về thời tiết. Về con sông. Về bia.

Và Khải hiểu: ván cờ đã bắt đầu.

Ch.109/103
1.570 từ