Sóng mới
Ngày 105. Căn hộ tầng 14, 2:00 sáng.
Bản đồ trải trên sàn, ba tờ A0 ghép lại, bốn góc chặn bằng cốc cà phê, cuốn sổ, ổ cứng ngoài, và một đĩa mì gói đã nguội. Khải ngồi xổm, bút đỏ trong tay, vẽ vòng tròn thứ mười bảy.
Mười bảy vụ án có liên quan đến blind subject trong mười tám tháng. Mười bảy chấm đỏ rải trên bản đồ thành phố. Khải nhìn chúng suốt ba giờ, không phải để tìm hung thủ mà để tìm thứ khác: khoảng trống.
Bốn quận phía tây gần như trắng. Không phải vì không có tội phạm, mà vì không có vụ nào khớp dấu hiệu BLINDSPOT. Ba quận trung tâm dày đặc. Hai quận phía bắc thưa hơn nhưng có. Long Biên, nơi Đức sống, có ba chấm. Cầu Giấy, nơi Trần Đình Khánh ở, có hai.
Khải đứng lên, lùi ba bước, nhìn toàn cảnh. Các chấm đỏ không phân bố ngẫu nhiên. Chúng co cụm, như vi khuẩn trên đĩa petri, tập trung quanh những điểm nhất định. Anh lấy bút xanh, nối các cụm bằng đường thẳng. Sáu cụm rõ ràng, mỗi cụm bán kính khoảng hai đến ba ki lô mét. Tâm mỗi cụm không phải ngân hàng, không phải khu dân cư đông, không phải nơi có nhiều ống kính giám sát.
Anh mở điện thoại, vào trang tra cứu hạ tầng viễn thông công khai. Nhập tọa độ tâm cụm thứ nhất: đường Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm. Kết quả: trạm phát sóng BTS-HK07, nhà mạng Viettel, lắp đặt 2019, nâng cấp thiết bị tháng 3 năm ngoái. Đơn vị nâng cấp: SoundWave Technologies.
Tâm cụm thứ hai: ga Cát Linh. BTS-CL03, MobiFone, nâng cấp tháng 5 năm ngoái. SoundWave Technologies.
Cụm thứ ba: Hoàng Quốc Việt. BTS-CG12, VinaPhone. Nâng cấp tháng 7. SoundWave Technologies.
Khải dừng lại ở cụm thứ tư. Không cần tra tiếp. SoundWave Technologies, công ty con của NeuroVita, đơn vị từng lắp loa âm trần ở trung tâm thương mại Đông Phương mười tám năm trước. Cùng công ty, cùng cơ chế, khác quy mô.
Anh gọi Phong lúc 2:47 sáng. Bốn hồi chuông.
– Anh biết mấy giờ rồi không?
– Tôi cần anh kiểm tra một thứ.
Tiếng Phong thở dài, tiếng giường kêu, tiếng chân chạm sàn.
– Nói đi.
– SoundWave Technologies ký bao nhiêu hợp đồng nâng cấp trạm phát sóng di động trong thành phố? Thời gian: hai năm gần nhất.
Im lặng năm giây.
– Anh đang nói gì?
– Trạm phát sóng di động. BTS. NeuroVita dùng SoundWave để lắp thiết bị trên trạm. Tôi cần con số.
– Để tôi vào hệ thống.
Mười hai phút. Khải ngồi trên sàn, lưng dựa tường, nhìn bản đồ. Sáu cụm chấm đỏ nhìn lại anh, sáu vết loét trên da thành phố mà không ai nhìn thấy vì không ai nhìn xuống.
Phong gọi lại.
– Bốn mươi bảy hợp đồng. SoundWave Technologies ký với ba nhà mạng lớn, hạng mục "nâng cấp thiết bị lọc nhiễu tín hiệu." Bắt đầu từ tháng 1 năm ngoái. Hợp đồng cuối ký tháng trước.
– Bốn mươi bảy trạm trên tổng bao nhiêu?
– Tổng trạm BTS nội thành khoảng một trăm hai mươi.
Bốn mươi phần trăm. Gần nửa hạ tầng viễn thông thành phố đã có thiết bị NeuroVita.
– Anh có thể xem được nội dung hợp đồng không? Thiết bị cụ thể là gì?
– Tôi đang mở một bản... "Module lọc nhiễu SoundWave SW-7, tích hợp bộ phát sóng phụ tần số thấp để giảm nhiễu điện từ xung quanh." Hàng loạt thông số kỹ thuật. Nhưng anh Khải, "bộ phát sóng phụ tần số thấp" là cái tôi thấy ở bộ lọc ba tầng trong hệ thống giám sát. Cùng dải tần. Bốn đến tám héc.
Bốn đến tám héc. Dải theta, tần số não liên quan đến nhận thức thị giác và xử lý khuôn mặt. Cùng dải tần mà giai đoạn hai dùng trong loa âm trần ở trường học và trung tâm thương mại. Nhưng lần này không cần loa, không cần hóa chất trong nước uống, không cần quảng cáo subliminal trên đèn LED. Trạm phát sóng di động phủ khắp thành phố, hai mươi bốn giờ, bảy ngày, không ai tắt được vì không ai biết cần tắt cái gì.
– Phong. Trong bán kính phủ sóng của mỗi trạm đã lắp thiết bị, có dữ liệu nào bất thường không? Y tế, trật tự, gì cũng được.
– Để tôi tổng hợp. Không nhanh được.
– Sáng mai. Gửi qua kênh bảo mật.
Khải cúp máy, đặt điện thoại xuống sàn, nhìn bản đồ. Bốn mươi bảy trạm. Bốn mươi phần trăm. Nghĩa là trong vùng phủ sóng, não mọi người xung quanh đang bị điều chỉnh ngưỡng nhận thức, hai mươi bốn giờ một ngày, mỗi ngày. Hiệu ứng mà Đức mô tả ở giai đoạn ba: nước máy, sóng WiFi, đèn LED. Nhưng trạm phát sóng di động mạnh hơn tất cả. Phạm vi rộng hơn. Không cần nạn nhân uống nước hay đi qua đèn. Chỉ cần tồn tại trong thành phố.
Anh nằm xuống sàn, cạnh bản đồ, nhìn trần nhà. Vết ẩm ở góc trần đã loang rộng hơn lần nhìn trước, hình dạng giống bán đảo, mép không đều. Anh nhớ từng vết ẩm trong căn hộ này, nhớ chúng thay đổi theo mùa, nhớ vết nứt trên tường bếp dài thêm hai phân sau trận mưa tháng trước. Hyper-Recognition không chỉ ghi nhớ khuôn mặt. Nó ghi nhớ tất cả những gì mắt chạm vào, một thứ lưu trữ không có nút xóa, và bây giờ thứ lưu trữ đó đang bị đe dọa bởi sóng tần số thấp phát ra từ chính hạ tầng thành phố anh sống.
Anh nghĩ đến Đức, người đàn ông đã trốn mười hai năm trong căn nhà nhỏ ở Đức Giang, sống mà không dùng điện thoại di động, không dùng WiFi, uống nước đóng chai. Khi đó Khải nghĩ Đức hoang tưởng. Bây giờ anh hiểu: Đức không hoang tưởng, Đức đang tự bảo vệ bằng cách duy nhất ông biết. Tách khỏi mạng lưới. Và điều đó đã giữ cho ông tỉnh suốt mười hai năm, trong khi mười triệu người xung quanh dần dần mất đi khả năng nhìn thấy những gì đáng nhìn.
Nhưng bây giờ trạm phát sóng không cần WiFi, không cần nước máy. Sóng BTS phủ mọi nơi, kể cả ngách 12 ngõ 45 Đức Giang. Kể cả căn hộ tầng 14 này.
Bao lâu nữa trước khi tôi bắt đầu quên?
Câu hỏi không có câu trả lời. Khải đứng dậy, đi rửa mặt, pha cà phê. Nước máy. Anh nhìn dòng nước chảy qua lọc, biết rằng florua và hợp chất giai đoạn ba vẫn đang ở trong đó, biết rằng bộ lọc gia dụng không lọc được tần số mà chỉ lọc hóa chất, và ngay cả hóa chất cũng không chắc lọc hết. Anh uống cà phê bằng nước đóng chai đã chuyển sang dùng từ ngày nghe Đức kể về giai đoạn ba. Một thay đổi nhỏ, có thể vô nghĩa, nhưng là thứ duy nhất anh kiểm soát được.
Sáng. 8:30. Phong gửi tệp.
Khải mở trên màn hình, ba bảng dữ liệu song song: vị trí bốn mươi bảy trạm đã lắp, bản đồ các vụ án có dấu hiệu BLINDSPOT, và dữ liệu sức khỏe cộng đồng theo quận trong hai năm.
Trùng khớp không hoàn hảo, nhưng đủ rõ. Trong bán kính hai ki lô mét quanh mỗi trạm đã lắp thiết bị SoundWave, tỉ lệ đau đầu tăng mười tám phần trăm, rối loạn giấc ngủ tăng hai mươi ba phần trăm, và "khó nhớ mặt người quen" xuất hiện trong sáu phần trăm bệnh án tâm thần kinh, so với một phần trăm ở vùng chưa lắp. Sáu lần. Không phải sai số thống kê.
Phong gọi lúc 9:15.
– Anh xem chưa?
– Xem rồi.
– Tôi tìm thêm một thứ. Kế hoạch mở rộng. SoundWave có đơn hàng đã ký nhưng chưa triển khai: năm mươi lăm trạm nữa, giao thiết bị trong sáu tháng tới. Nếu hoàn thành, tổng một trăm lẻ hai trên một trăm hai mươi trạm.
Tám mươi lăm phần trăm. Gần như toàn bộ.
– Phong, tôi nói chuyện này một lần thôi. Anh nghe rõ: Vũ Hạo không thử nghiệm. Giai đoạn thử nghiệm kết thúc mười năm trước. Cái này là triển khai. Hắn đang biến thành phố thành vùng phủ sóng BLINDSPOT vĩnh viễn. Sáu tháng nữa, không ai trong thành phố này có khả năng nhận diện khuôn mặt bình thường. Blind subject sẽ hoàn toàn vô hình. Hung thủ sẽ hoàn toàn vô hình. Và bất kỳ ai Vũ Hạo muốn biến mất cũng sẽ biến mất.
Im lặng bên kia. Lâu. Khải nghe tiếng Phong nuốt nước bọt, tiếng ghế xoay kêu khi anh ta đổi tư thế.
– Anh muốn tôi làm gì?
– Tiếp tục thu thập. Giữ mọi thứ trong ổ cứng ngoài, không lưu trên hệ thống sở. Và Phong, đừng ở yên một chỗ quá lâu. Đổi chỗ ngủ.
– Anh nói giống người hoang tưởng.
– Tôi biết.
Khải cúp máy. Nhìn bản đồ trên màn hình: bốn mươi bảy chấm xanh, năm mươi lăm chấm vàng (dự kiến), hai mươi ba chấm trắng (chưa có kế hoạch). Sáu tháng nữa, chỉ còn hai mươi ba điểm trắng, rải rác ở ngoại thành, nơi ít dân. Toàn bộ nội thành sẽ xanh. Toàn bộ não bộ cư dân sẽ được "lọc nhiễu." Toàn bộ khuôn mặt không đáng nhớ sẽ bị xóa trước khi kịp in vào vỏ não.
Anh nhắn Thư: "Có phát hiện mới. Cần gặp. Không qua điện thoại." Không giải thích, Thư sẽ hiểu. Ba tháng làm việc cùng nhau đã tạo ra một thứ giao thức ngầm: tin nhắn ngắn nghĩa là quan trọng, không qua điện thoại nghĩa là nhạy cảm, cần gặp nghĩa là ngay.
Trong khi chờ, Khải mở bản đồ phủ sóng một lần nữa, lần này chồng thêm lớp thứ tư: vị trí của bảy blind subject đã xác định. Bà Ngọc ở chợ Ngọc Lâm, trong vùng trạm BTS-LB02. Tuấn ở Hoàng Mai, vùng BTS-HM05. BS06 hoạt động ở Đống Đa, ba trạm phủ chồng. BS05 đã bắt ở Thanh Xuân, hai trạm. Hải, nghi phạm vụ cướp ngân hàng, đang ngồi trong phòng thẩm vấn B3, nơi nằm gọn trong vùng phủ của BTS-HK03, trạm trên nóc tòa nhà thương mại cách sở cảnh sát bốn trăm mét.
Sở cảnh sát nằm trong vùng phủ sóng.
Khải dừng lại ở ý nghĩ đó. Phòng thẩm vấn B3, nơi Hùng nhìn xuyên qua nghi phạm, nơi Thư mất mặt Hải giữa chừng, nằm trong bán kính hai ki lô mét của trạm đã lắp thiết bị SoundWave. Hiệu ứng trong phòng thẩm vấn có thể không chỉ vì Hải là blind subject. Có thể sóng từ trạm đang khuếch đại hiệu ứng, đẩy ngưỡng nhận thức của Hùng và Thư xuống thấp hơn bình thường, khiến ngay cả một blind subject cấp thấp như Hải cũng trở nên hoàn toàn vô hình.
Anh ghi vào sổ: "Kiểm tra: hiệu ứng BLINDSPOT trên blind subject có tỷ lệ thuận với cường độ sóng BTS trong khu vực không? Nếu có, khi 85% trạm lắp xong, ngay cả blind subject yếu nhất cũng sẽ vô hình hoàn toàn. Và hung thủ, vốn đã ở mức cao nhất, sẽ..."
Anh không viết hết câu. Không cần.
Anh đứng dậy, đi ra ban công. Thành phố bên dưới, sáng sớm, xe cộ bắt đầu đông, tiếng còi xe vọng lên mờ nhạt qua kính. Trên nóc tòa nhà đối diện, một trạm phát sóng BTS, ba cần ăng-ten, đèn đỏ nhấp nháy. Anh đã nhìn trạm đó mỗi ngày suốt bốn năm sống ở đây. Chưa bao giờ nghĩ gì.
Bây giờ anh nhìn và thấy thứ khác: không phải ăng-ten, mà là mô-đun nhỏ gắn phía dưới, màu xám, kích thước bằng hộp giày, không có nhãn hiệu, không đèn báo. Anh lấy ống nhòm từ ngăn kéo bàn, phóng to. Module xám, vỏ kim loại, hai dây cáp nối vào bảng mạch chính của trạm, một cần ăng-ten phụ ngắn hơn cần chính, hướng xuống, về phía mặt đất. Về phía người.
Khải hạ ống nhòm. Nhìn sang trái: một trạm nữa, trên nóc trung tâm thương mại, cách tám trăm mét. Module xám tương tự. Nhìn sang phải: trạm thứ ba, trên tòa nhà văn phòng, một ki lô mét. Cùng mô-đun.
Ba trạm trong tầm nhìn. Cả ba đã lắp.
Anh quay vào, ngồi xuống trước bản đồ, viết bằng bút đỏ lên góc giấy:
"Ngày 105. 47/120 trạm BTS đã lắp thiết bị SoundWave (tần số 4-8 Hz). 55 trạm nữa trong 6 tháng. Tổng: 102/120 = 85%. Đây không phải thử nghiệm. Đây là triển khai."
Anh dừng bút, nhìn dòng chữ. Rồi viết thêm một dòng, chậm hơn:
"Hắn sẽ biến cả thành phố thành vùng mù."
Và dòng cuối cùng, nhỏ hơn, ở góc phải:
"Bao gồm cả tôi."
Điện thoại rung. Tin nhắn Thư: "15 phút."
Khải gấp bản đồ, xếp ba tờ A0 lại, cất vào tủ, khóa. Anh đứng giữa phòng, nhìn quanh: tường dán ảnh, sơ đồ, trục thời gian, bản đồ thu nhỏ, ghi chú bút đỏ, bút xanh, bút đen chồng lên nhau qua ba tháng điều tra. Căn hộ của một người bình thường hay của một người hoang tưởng, ranh giới giữa hai thứ mỏng hơn anh từng nghĩ. Và nếu sóng BLINDSPOT tiếp tục mạnh lên, sẽ đến lúc anh nhìn vào tường này mà không nhớ tại sao mình lại dán chúng. Lúc đó, căn phòng sẽ trông giống phòng bệnh Hằng ở tầng mười lăm bệnh viện Đức Giang: hai mươi tám tấm ảnh một khuôn mặt mà chính người dán cũng không còn nhận ra.
Anh lấy điện thoại, chụp lại toàn bộ tường. Mười hai ảnh, mỗi ảnh một mảng. Lưu vào thư mục riêng, đặt tên "105." Không phải để dùng làm bằng chứng. Để khi bắt đầu quên, anh có cái nhìn lại.