Vũ Hạo sụp đổ
Ngày 173. 6:15 sáng.
Lệnh bắt đến lúc năm giờ bốn mươi ba phút, qua điện thoại, giọng Hùng. Không chào, không dẫn dắt.
– Lệnh bắt Vũ Hạo. Viện kiểm sát vừa ký. Cô dẫn đội.
Thư ngồi trên giường, tóc rối, áo ngủ, cầm điện thoại bằng tay trái. Tay phải đã với sang bàn lấy sổ ghi chú trước khi Hùng nói xong câu.
– Tôi bị đình chỉ, cô nói.
– Đã hủy. Từ bốn giờ sáng. Đại tá Lộc ký lệnh phục hồi. Áp lực quốc tế: UN yêu cầu điều tra, ba nước đóng băng hợp đồng với NeuroVita hôm qua, cổ đông bán sạch cổ phần trong hai phiên giao dịch. Lộc không còn lựa chọn nào mà vẫn giữ được ghế.
Thư không bình luận về lý do. Lý do không quan trọng bằng kết quả.
– Đội nào, cô hỏi.
– Minh và bốn người. Xe của sở. Không cần nặng. Hạo sẽ không chạy.
– Sao anh biết.
– Vì Hạo không phải người chạy. Ông ta là người đợi, Hùng nói. Rồi cúp máy.
Thư đứng dậy. Thay đồ trong ba phút: quần tối, áo sơ mi, giày thấp, không trang điểm, tóc buộc. Kiểm tra: sổ ghi chú, bút, thẻ ngành, còng tay trong ngăn tủ đầu giường. Cô cầm còng tay, xoay một lần trong lòng bàn tay, sắt lạnh, quen. Lần cuối cô dùng còng là bốn tháng trước, vụ trộm cắp thường, không phải CEO của công ty tám nghìn tỷ đồng.
Cô cho còng vào túi áo khoác, bước ra cửa. Trời chưa sáng hẳn, ánh sáng xám loãng, kiểu sáng của Hà Nội trước sáu rưỡi vào tháng bảy: đủ thấy đường, chưa đủ thấy mặt người.
7:30. Tòa nhà NeuroVita, quận Cầu Giấy.
Bốn mươi hai tầng, kính phản quang xanh đen, biển hiệu công ty đã tắt đèn từ hôm qua. Sảnh tầng trệt vắng, chỉ có hai bảo vệ, quần áo chỉnh tề nhưng mắt mệt, kiểu người đã nhận lương nhưng không chắc còn chủ để trả tháng sau.
Thư đi đầu, Minh và bốn người phía sau, bước đều, không vội. Cô đưa lệnh bắt cho bảo vệ. Anh ta đọc, gật đầu, nhấn nút thang máy mà không hỏi thêm.
Thang máy lên tầng hai mươi. Im lặng trong cabin, chỉ có tiếng máy chạy và hơi thở kiểm soát của sáu người. Thư nhìn số tầng nhảy trên bảng đèn: 12, 13, 14, 15. Mỗi tầng ba giây. Cô biết tầng hai mươi không có cửa sổ nhìn ra ngoài, nhưng có màn hình bản đồ nhiệt nhận thức bao phủ toàn bộ thành phố. Khải đã mô tả nó cho cô: tám triệu điểm sáng, mỗi điểm là một bộ não đang bị theo dõi.
19, 20. Chuông.
Cửa mở. Hành lang ngắn, đèn sáng, sàn đá sạch. Cuối hành lang, cánh cửa kính mờ, không khóa.
Thư đẩy cửa.
Phòng làm việc Vũ Hạo. Rộng, trần cao, ba bức tường kính nhìn ra thành phố, bức tường thứ tư là màn hình lớn, tối. Bàn làm việc bằng gỗ sẫm, không giấy tờ, chỉ có một chiếc cốc cà phê trắng, đã cạn, vệt cặn nâu ở đáy.
Vũ Hạo ngồi sau bàn, ghế xoay, lưng thẳng, hai tay đặt trên tay vịn. Vest xám, sơ mi trắng, không cà vạt. Tóc chải gọn, cằm cạo nhẵn, mắt tỉnh. Ông ta không trông như người vừa mất mọi thứ. Ông ta trông như người đã biết mọi thứ sẽ mất từ lâu, và đã dành thời gian sắp xếp trước khi khách đến.
– Đại úy Trần, Hạo nói. Giọng đều, lịch sự, không châm biếm. Đúng giờ.
Thư không đáp lời chào. Cô đặt lệnh bắt lên bàn, mặt chữ quay về phía Hạo.
– Vũ Hạo, sinh năm một nghìn chín trăm bảy mươi ba, giám đốc điều hành NeuroVita. Lệnh bắt tạm giam theo quyết định số... cô đọc số, ngày, cơ quan ký. Giọng phẳng, nhịp đều, như đọc một văn bản mà cô đã thuộc lòng trước khi vào thang máy.
Hạo gật đầu. Không gián đoạn, không phản đối, không gọi luật sư. Ông ta đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest, đẩy ghế vào bàn.
– Tôi cần mang gì theo không, ông ta hỏi. Giọng bình thường, như hỏi trước một chuyến công tác.
– Không, Thư nói.
– Hiểu.
Thư rút còng tay khỏi túi. Hạo nhìn, rồi đưa hai tay ra phía trước, cổ tay khép, tự nhiên, như đã luyện tập động tác này trong đầu. Thư bước đến, khóa còng, sắt kêu tách. Cổ tay Hạo nhỏ hơn cô nghĩ, xương mảnh, da mềm, bàn tay của người chưa bao giờ phải dùng sức.
– Đi, cô nói.
Trên đường xuống, trong thang máy, Hạo đứng giữa Minh và một người trong đội, tay còng phía trước, lưng vẫn thẳng. Ông ta nhìn bảng đèn tầng nhảy ngược: 20, 19, 18. Rồi nói, giọng nhẹ, như nói với chính mình:
– Cô biết điều gì sẽ xảy ra, phải không.
Thư không quay lại.
– Không phải việc tôi.
– Tôi nói nghiêm túc, Hạo nói. Giọng không thay đổi, không cầu xin, không đe dọa. Mô tả. Năm năm qua, tự sát ở thành phố này giảm hai mươi tám phần trăm. Trầm cảm giảm mười lăm. Bạo lực gia đình giảm mười chín. Không phải vì tôi tốt. Vì tôi bỏ đi phần não khiến người ta đau khi nhìn thấy sự thật. Cô bắt tôi. Tốt. Nhưng cô không thể bắt ý tưởng.
Im lặng. Thang máy qua tầng mười bốn.
– Năm năm nữa, Hạo tiếp tục, thành phố nào đó sẽ làm lại. Vì nó hoạt động. Con người muốn ai đó lọc sự thật giúp họ. Muốn ai đó quyết định họ nên nhớ gì và quên gì. Không phải vì lười. Vì sự thật đau. Và đau mệt. Và mệt thì buông.
Tầng tám. Bảy. Sáu.
– Đó là triết lý, Thư nói. Không quay lại. Không phải pháp luật.
– Đúng, Hạo nói. Triết lý không bị tù. Chỉ người bị tù.
Tầng một. Chuông. Cửa mở.
Ra sảnh. Ánh sáng sáng hơn, trời đã sáng hẳn, nắng sớm xiên qua cửa kính sảnh. Hai chiếc xe sở đỗ trước cửa, bốn phóng viên đã có mặt, ống kính giơ lên ngay khi cửa mở. Thư dẫn Hạo đi thẳng, không dừng, không quay mặt về phía ống kính.
Hạo dừng lại ở cửa xe. Một giây. Minh mở cửa sau. Trước khi cúi người vào xe, Hạo nhìn ra ngoài, qua bãi đỗ xe, qua hàng cây, ra đường phố. Thành phố buổi sáng, xe cộ, người đi bộ, tiếng còi, tiếng ồn bình thường của tám triệu người đang sống bình thường.
Ông ta nhìn, và Thư thấy trên khuôn mặt ông ta một thứ gì đó cô không mong đợi. Không phải buồn. Không phải sợ. Gần hơn với cô đơn. Loại cô đơn của người đã nhìn thấy bức tranh lớn mà không ai khác thấy, và bây giờ bức tranh đó bị xé, và ông ta là người duy nhất biết nó từng đẹp.
Nụ cười mỏng, ngắn, rồi mất.
– Nhìn đi, Hạo nói, giọng nhẹ. Đây là thế giới không có tôi.
Ông ta cúi người vào xe. Minh đóng cửa. Thư lên ghế trước. Xe lăn bánh.
Trên đường về sở, Thư nhìn qua kính chiếu hậu. Hạo ngồi yên ở ghế sau, tay còng đặt trên đùi, mắt nhìn ra cửa xe. Thành phố trôi qua: ngã tư, đèn đỏ, xe máy, người đi bộ, quán cà phê mở cửa, trẻ con đi học. Bình thường. Trật tự. Nhưng mười ngày trước, bốn mươi ba vụ án trong một đêm, và đêm qua, sau khi Bảo Minh nói trên loa trước mười bốn triệu người, cảnh sát một trăm mười bốn bắt bốn nghìn cuộc gọi cầu cứu, nhiều nhất trong lịch sử đường dây.
Thế giới không có Hạo. Thế giới đau hơn.
Thư biết. Và biết điều đó không thay đổi gì. Biết không có nghĩa là đúng. Ít đau không có nghĩa là tốt. Một thành phố bị gây mê không phải thành phố khỏe mạnh, dù số liệu nói gì.
Nhưng phần nào đó trong cô, phần đã sống năm năm không biết mình đang bị lọc, phần đã quên vụ cướp thật sự ở tuổi mười lăm và sống với ký ức giả, phần đó hiểu tại sao hai triệu người sẽ muốn Hạo được thả. Vì họ đã nếm cuộc sống không đau, và bây giờ ai đó lấy thuốc giảm đau đi, và mọi thứ nhức trở lại cùng lúc.
Đó mới là thắng lợi thật sự của Hạo. Không phải hệ thống. Không phải công nghệ. Mà là chứng minh rằng con người, khi được chọn giữa sự thật đau đớn và lời nói dối thoải mái, sẽ chọn lời nói dối. Phần lớn. Gần như luôn luôn.
Ngay cả khi thua, ông ta vẫn đúng. Trong mắt một bộ phận lớn.
Thư quay mặt về phía trước. Tay đặt trên đùi, ngón cái ấn vào lòng bàn tay, đủ mạnh để cảm nhận móng tay, không đủ mạnh để đau. Xe qua cầu, qua phố, về sở. Hạo không nói thêm. Minh không nói. Cô không nói.
Thành phố buổi sáng, nắng lên, và mọi thứ sáng rõ hơn cô muốn.