Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 61: Tin nhắn từ không ai
Chương 61

Tin nhắn từ không ai

Ngày 128. 5:52 sáng.

Khải mở mắt vì mùi cà phê.

Không phải cà phê pha sẵn, không phải vị nhạt từ máy pha tự động. Mùi cà phê phin, đen, đặc, loại mà anh không uống. Anh uống cà phê hòa tan hoặc không uống gì. Máy pha phin không có trong căn hộ này.

Anh nằm yên ba giây. Đếm. Thiết bị đối pha trong túi áo khoác treo đầu giường, LED xanh nhấp nháy qua lớp vải. Bật. Hyper-Recognition hoạt động. Anh quét phòng ngủ từ vị trí nằm: tủ quần áo đóng, rèm cửa kéo nửa, ánh sáng xám sớm lọt qua khe, sàn gỗ sạch, dép ở chân giường đúng vị trí. Không có gì lạ trong tầm nhìn.

Nhưng mùi cà phê.

Anh ngồi dậy. Chân chạm sàn lạnh. Đi ra phòng khách, qua hành lang ngắn, bật đèn bếp. Bức tường bốn mươi bảy ảnh ở bên phải, "ĐỪNG QUÊN" bằng marker đỏ vẫn ở đó. Bàn bếp: một cái cốc sứ trắng nằm giữa bàn, hơi nước bốc nhẹ. Bên trong, cà phê đen, mặt dầu mỏng. Còn nóng.

Khải đứng cách bàn một mét. Nhìn cốc. Nhìn quanh bếp. Bồn rửa sạch, không có phin, không có bã cà phê, không có gói cà phê nào mở. Chỉ cốc. Như ai đó pha ở nơi khác, mang đến, đặt xuống bàn, rồi đi.

Anh không chạm cốc. Quay sang camera an ninh gắn góc trần, loại nhỏ kết nối điện thoại. Mở ứng dụng. Xem lại bản ghi từ hai giờ sáng.

2:00. Bếp trống. 2:17. Bếp trống. 2:34. Màn hình đen. Không phải mất tín hiệu, không phải pin hết. Đen hoàn toàn, như ai đó che ống kính hoặc tắt nguồn. 3:21. Hình ảnh trở lại. Bếp trống. 5:41. Bếp trống. 5:52. Khải bước vào khung hình.

Bốn mươi bảy phút mất tín hiệu. Và trong khoảng trống đó, cốc cà phê xuất hiện.

Anh gọi Thư. Sáu giờ mười bốn phút, cô nhấc máy sau hồi chuông thứ hai.

– Có người vào nhà tôi đêm qua.

Im lặng hai giây. Tiếng vải sột soạt, có thể Thư đang ngồi dậy.

– Bằng chứng?

– Cốc cà phê trên bàn bếp. Còn nóng. Camera mất tín hiệu bốn mươi bảy phút, từ 2:34 đến 3:21.

– Anh có khóa cửa?

– Khóa. Cài then. Cửa sổ đóng. Không dấu vết cạy.

Im lặng bốn giây. Dài hơn bình thường.

– Có thể anh pha rồi quên, Thư nói. Giọng cô không phải nghi ngờ. Cô đang nêu khả năng mà cả hai đều biết phải nêu. Sóng ảnh hưởng anh mười lăm phút ở trung tâm. Nếu thiết bị hết pin giữa đêm...

– Thiết bị bật. Pin còn một giờ bốn mươi khi tôi kiểm tra. Và tôi không có cà phê phin trong nhà.

– Không có phin?

– Không. Không mua. Không uống. Người pha mang phin đến, pha, rót, mang phin đi. Chỉ để lại cốc.

Im lặng năm giây.

– Tôi đến trong ba mươi phút.

Trong khi chờ, Khải làm hai việc.

Thứ nhất: kiểm tra mọi điểm vào căn hộ. Cửa chính, khóa nguyên vẹn, then cài từ bên trong, không dấu trầy. Cửa sổ phòng khách, tầng mười bốn, đóng, chốt ngang gài. Cửa sổ phòng ngủ, đóng, rèm không xê dịch. Cửa ban công nhỏ phía bếp: đóng, chốt dưới gài. Không có cách nào vào từ bên ngoài mà không phá khóa hoặc mở từ bên trong.

Trừ khi ai đó đã ở bên trong khi anh khóa cửa.

Thứ hai: anh mở ngăn kéo dưới tivi, lấy ra một camera nhỏ, loại hành trình xe hơi, ghi liên tục lên thẻ nhớ, không kết nối wifi, không có ứng dụng điều khiển từ xa, không qua bất kỳ hạ tầng mạng nào. Pin sạc đầy, đủ mười hai giờ ghi hình. Anh dán camera lên mặt trong tủ bếp, hướng ra toàn bộ phòng khách và bếp, che bằng hộp ngũ cốc. Từ ngoài nhìn vào, không thấy.

Camera an ninh kết nối mạng có thể bị can thiệp từ xa. AI lọc có thể bỏ qua hình ảnh. Nhưng thẻ nhớ ghi thẳng, không qua bất kỳ thuật toán nào. Nếu ai đó xuất hiện, thẻ nhớ sẽ giữ.

Anh lắp thêm một camera thứ hai trong phòng ngủ, góc kệ sách, giữa hai cuốn. Hướng ra giường và cửa phòng.

Rồi quay lại bếp. Cốc vẫn trên bàn, hơi nước đã hết, mặt cà phê đọng lớp màng mỏng. Anh ngồi đối diện cốc, nhìn nó, như nhìn hiện trường.

Chi tiết. Cốc sứ trắng, loại mua bộ sáu từ siêu thị, không có gì đặc biệt. Vị trí: giữa bàn, cách mép đều bốn phía, đặt có chủ ý. Tay cầm hướng về phía ghế Khải thường ngồi ăn sáng, như mời. Bên trong: cà phê đen, không đường, không sữa. Đặc, kiểu pha phin cũ, loại người Hà Nội thế hệ trước uống. Khải ba mươi bốn tuổi, uống cà phê hòa tan hoặc nước lọc. Người pha cốc này không pha cho mình. Pha cho Khải, nhưng theo khẩu vị của chính hắn.

Anh ghi vào sổ tay: "Cà phê phin đen, không đường, đặc. Cốc tay cầm hướng ghế tôi. Vị trí giữa bàn, cân xứng. Pha cho tôi, nhưng không hỏi tôi thích gì. Hành vi: chia sẻ, theo quy tắc của hắn." Dừng bút. Thêm một dòng: "Không dọa. Không phá. Không lấy gì. Chỉ để lại. Tại sao?"

Câu hỏi đó quan trọng hơn câu hỏi "hắn vào bằng cách nào." Cách vào có thể giải thích: then cài từ trong, nhưng nếu ai đó ở trong trước khi anh khóa cửa, then không có ý nghĩa. Và nếu người đó là Phạm Bảo Minh, người mà mười triệu bộ não tự động xóa khỏi nhận thức, thì việc vào nhà ai đó mà chủ nhà không biết không phải thủ thuật. Đó là cách hắn tồn tại. Mỗi ngày. Mọi nơi.

Nhưng tại sao để lại dấu vết? Hai mươi bảy năm vô hình. Nếu hắn muốn, hắn có thể vào nhà Khải mỗi đêm trong mười năm mà không ai biết. Vậy tại sao bây giờ, sau bốn tháng Khải điều tra, hắn chọn cho Khải biết?

Khải nhìn cốc cà phê. Và nghĩ: hoặc đây là lời đe dọa. Hoặc đây là lời chào.

Thư đến lúc 6:48. Mặc áo khoác mỏng, tóc buộc vội, mắt còn dấu vết thiếu ngủ nhưng bước chân nhanh. Cô nhìn cốc cà phê trên bàn bếp, nhìn camera góc trần, nhìn Khải.

– Anh không chạm?

– Không.

Cô đặt túi xuống ghế, lấy găng tay nilon từ túi áo, nhấc cốc lên. Nhìn đáy. Nhìn mặt trong. Đặt xuống.

– Loại cốc này?

– Của tôi. Từ tủ bếp.

– Hắn dùng đồ của anh.

Khải gật. Hắn không mang cốc đến. Hắn mở tủ, lấy cốc, rót cà phê từ phin mang theo, đặt lên bàn. Hành vi của người quen thuộc không gian này. Hoặc người đã ở đây đủ nhiều lần để biết cốc ở ngăn nào.

Thư nhìn quanh phòng. Mắt cô quét chậm, có hệ thống, kiểu quét hiện trường.

– Camera mới?

– Hai cái. Hành trình xe hơi, thẻ nhớ, không mạng.

Cô gật. Không hỏi thêm. Hiểu.

Trước khi Thư đi, Khải làm một việc nữa.

Anh đứng giữa phòng khách. Đếm.

Tủ sách: hai mươi ba cuốn trên kệ một, mười bảy kệ hai, mười lăm kệ ba. Bàn làm việc: laptop, đèn, cốc bút, ba tập hồ sơ, cuốn sổ tay. Tường: bốn mươi bảy ảnh, bản đồ, sáu tờ ghi chú. Bếp: bốn cái nồi, hai chảo, tám đĩa, sáu bát, mười hai cốc (kể cả cốc cà phê trên bàn). Phòng ngủ: giường, tủ, gối, chăn, đồng hồ, đèn ngủ, bốn cuốn sách đầu giường. Ban công: hai chậu cây, một ghế nhựa.

Một trăm ba mươi bảy.

Anh viết số lên mặt trong cánh cửa tủ bếp, bằng bút bi xanh, nhỏ: "137." Bên dưới: "Ngày 128, 7:02 sáng."

Nếu sáng mai con số khác đi, ai đó đã để lại hoặc lấy đi một thứ gì đó. Và lần này, anh sẽ biết.

Thư đứng ở cửa, tay cầm túi, nhìn lại phòng.

– Hắn muốn anh biết hắn vào được, cô nói. Giọng bình, mắt không bình.

Khải không trả lời. Cô nói đúng. Cốc cà phê không phải vết tích sơ ý. Không ai pha cà phê trong nhà người khác lúc ba giờ sáng vì lỡ tay. Đó là thông điệp. Tôi ở đây. Anh ngủ. Tôi nhìn. Anh không biết.

Nhưng có một chi tiết Khải chưa nói với Thư, vì chưa chắc.

Khi mở mắt lúc 5:52, trước khi ngửi thấy cà phê, trước khi nhìn thấy cốc, trước khi kiểm tra camera, có một khoảnh khắc, nửa giây, ranh giới giữa ngủ và thức, khi anh cảm thấy có thứ gì đó ở cuối giường. Không phải hình ảnh. Không phải âm thanh. Một cảm giác, nhẹ, như không khí dịch chuyển khi ai đó đứng dậy.

Anh không chắc. Có thể là giấc mơ. Có thể là não bù đắp thông tin không có. Có thể anh đang bắt đầu thấy những thứ không tồn tại, kiểu ngược lại của BLINDSPOT: thay vì không thấy người thật, anh thấy người không có.

Hoặc có thể, lúc 5:52 sáng, khi Khải mở mắt, Phạm Bảo Minh vẫn đang đứng cuối giường nhìn anh. Và não anh, dù có Hyper-Recognition, dù thiết bị đối pha đang bật, vẫn trượt. Vẫn xóa. Vẫn chỉ giữ lại một cảm giác mơ hồ về sự hiện diện.

Ba mươi bảy giây. Đó là giới hạn khi anh tập trung, tỉnh táo, giữa ban ngày. Khi vừa thức, nửa mơ, giới hạn có thể là không.

Khải đóng cửa sau lưng Thư. Cài then. Quay lại nhìn căn hộ.

Một trăm ba mươi bảy.

Anh ngồi xuống ghế, nhìn bức tường bốn mươi bảy ảnh. Mũi thẳng, mắt nhỏ, khoảng cách mắt hẹp, sẹo trán ngang. Khuôn mặt ở trung tâm bức tường, in trên giấy A4, dưới dòng chữ đỏ "ĐỪNG QUÊN." Anh nhớ mặt đó. Nhớ rõ, trong vùng phủ thiết bị đối pha. Nhưng người sở hữu khuôn mặt đó đã ở trong phòng ngủ anh lúc ba giờ sáng, và anh không biết.

Thiết bị bảo vệ anh khỏi sóng BTS. Không bảo vệ khỏi hắn. Giữa ban ngày, tỉnh táo, tập trung, Khải giữ được ba mươi bảy giây. Giữa đêm, nửa ngủ, không tập trung, anh giữ được bao nhiêu?

Không. Câu trả lời là không.

Và điều đó có nghĩa: mỗi đêm, khi anh nhắm mắt, căn hộ này không phải của anh nữa. Nó thuộc về bất kỳ ai muốn vào. Khóa, then, camera, tất cả vô nghĩa trước một người mà não anh tự động xóa khỏi nhận thức khi anh không ở trạng thái cảnh giác tối đa.

Anh nhìn cốc cà phê nguội trên bàn bếp. Hắn pha cho anh. Như bạn cùng nhà. Như ai đó quen thuộc đến mức không cần hỏi, không cần gõ cửa, không cần xin phép.

Và phần đáng sợ nhất không phải hắn đến. Mà là có bao nhiêu lần trước đó, hắn đến mà không để lại dấu vết? Bao nhiêu đêm hắn đứng cuối giường, nhìn Khải ngủ, rồi đi trước khi trời sáng? Cốc cà phê hôm nay là lần đầu Khải biết. Nhưng có thể không phải lần đầu hắn đến.

Khải lấy điện thoại, mở sổ tay số, tìm số 098. Số mà Phạm Bảo Minh gửi tin nhắn từ đường Nguyễn Huệ hai tháng trước. Anh nhìn số đó, ngón tay trên nút gọi. Không bấm. Chưa.

Nhưng anh biết: cuộc trò chuyện đã bắt đầu. Không phải bằng lời. Bằng cốc cà phê. Bằng bốn mươi bảy phút mất tín hiệu. Bằng mùi phin đặc lúc sáng sớm, trong căn hộ mà chỉ có một người sống.

Một người. Hoặc hai.

Tối nay anh sẽ đếm lại.

Ch.61/103
2.040 từ