Lệnh bắt không ai ký
Ngày 152. 09:00 sáng.
Sở cảnh sát, tầng 5, phòng giám đốc. Cửa gỗ nặng, bảng tên đồng: "Đại tá Trần Văn Lộc, Giám đốc Công an thành phố." Thư đứng trước cửa, tay phải cầm cặp hồ sơ dày hai phân, tay trái buông thõng, ngón trỏ chạm nhẹ vết sẹo cổ tay rồi thả.
Hùng đi cạnh. Không nói gì từ lúc lên thang máy.
— Ông ấy biết tôi đến?
— Tôi gọi sáng nay. Nói có vụ án quan trọng cần báo trực tiếp.
Hùng gõ cửa. Giọng bên trong: "Vào."
Phòng giám đốc rộng, bàn gỗ lớn, tủ kính trưng huân chương, ảnh bắt tay lãnh đạo các cấp trên tường. Đại tá Lộc ngồi sau bàn, sáu mươi tuổi, tóc muối tiêu, mặt vuông, mắt sáng nhưng nặng bọng. Kiểu mặt người ít ngủ không phải vì lo lắng mà vì quen.
Trên bàn: cà phê đen, điện thoại úp mặt xuống, ba tập tài liệu chờ ký. Đại tá Lộc nhìn Thư, nhìn cặp hồ sơ, nhìn Hùng.
— Ngồi đi, đại úy.
Thư ngồi. Hùng đứng cạnh cửa, tay chắp sau lưng.
— Tôi có bằng chứng về một chương trình can thiệp nhận thức quy mô thành phố, Thư nói, giọng phẳng. Mở cặp hồ sơ, đặt lên bàn. Do tập đoàn NeuroVita vận hành, từ năm 1997 đến nay. Tên dự án: BLINDSPOT.
Đại tá Lộc nhìn tập hồ sơ. Không mở. Nhìn Thư.
— Tiếp.
Thư trình bày. Mười phút, ngắn gọn, theo cấu trúc báo cáo vụ án: bốn giai đoạn BLINDSPOT, bốn mươi bảy đối tượng thử nghiệm, mười bốn địa điểm, hóa chất trong nước máy, bốn mươi bảy trạm BTS phát sóng tần số thấp. Cái chết của Nguyễn Minh Đức, tiến sĩ thần kinh học, nhân chứng chính. Ổ cứng tổng hợp 4 terabyte bằng chứng. Mối liên hệ giữa Vũ Hạo (CEO NeuroVita) và hợp đồng 200 tỷ ký bởi Phó Giám đốc sở. Chương trình Sức khỏe Nhận thức Đô thị sắp triển khai toàn giao thông công cộng từ quý ba.
Đại tá Lộc nghe. Không ngắt lời. Tay phải đặt trên bàn, ngón trỏ gõ nhẹ hai lần, rồi dừng.
Thư kết thúc:
— Tôi đề nghị lệnh bắt Vũ Hạo. Tội danh: thử nghiệm trái phép trên người, gây chết người, phá hoại hệ thống thông tin, và xâm phạm quyền tự do thân thể.
Im lặng. Đại tá Lộc nhìn tập hồ sơ. Lần này mở ra. Lật qua ba trang đầu, dừng ở trang bốn (bản đồ trạm BTS), lật tiếp đến trang bảy (ảnh chụp hợp đồng 200 tỷ), dừng lâu hơn. Đóng lại.
— Cô biết NeuroVita tài trợ bao nhiêu phần trăm ngân sách an ninh thành phố không?
Thư không trả lời. Cô biết.
— Ba mươi phần trăm. Đại tá Lộc nói, giọng đều. Toàn bộ hệ thống camera giám sát, phần mềm nhận diện khuôn mặt, trung tâm dữ liệu, cập nhật phần cứng mỗi hai năm. Họ không bán. Họ tặng. Và chúng ta nhận, vì ngân sách nhà nước không đủ cho một phần ba những gì NeuroVita cung cấp.
Im lặng.
— Lệnh bắt Vũ Hạo, Đại tá Lộc nói, nghĩa là tê liệt hệ thống giám sát. Không phải ngày mai, không phải tuần sau. Ngay lập tức. Họ có quyền cắt hợp đồng đơn phương. Tôi đã đọc kỹ.
— Vậy ông từ chối.
Đại tá Lộc nhìn Thư. Mắt không tránh, không nổi giận, không xấu hổ. Mắt của người đã tính toán xong trước khi cô bước vào phòng.
— Đại úy Trần. Tôi không nghi ngờ bằng chứng của cô. Tôi nghi ngờ hậu quả. Nếu tôi ký, tối nay camera toàn thành phố tắt. Tuần này, tội phạm tăng. Tháng này, báo chí viết về an ninh sụp đổ. Và khi điều tra kết thúc, dù Vũ Hạo có tội, người ta sẽ hỏi tại sao giám đốc công an phá hủy hệ thống an ninh.
Thư siết mép cặp hồ sơ. Ngón tay trắng đốt.
— Ông từ chối vì không đủ bằng chứng, hay vì sợ?
Đại tá Lộc im ba giây. Rồi nói, giọng hạ nửa tông:
— Có những thứ to hơn một vụ án, đại úy.
Thư đứng dậy. Thu cặp hồ sơ. Không cúi chào theo quy trình, biết đó là lỗi, không quan tâm.
— Phó Giám đốc Nguyễn Hữu Thành ký hợp đồng 200 tỷ với NeuroVita. Ông ấy cũng ra lệnh dừng điều tra của tôi hai tuần trước. Ông có muốn biết tại sao không?
Đại tá Lộc không trả lời. Mắt ông ta nhìn theo Thư, kiểu người biết mình đang mất một sĩ quan giỏi nhưng không đủ can đảm giữ lại.
Thư mở cửa. Bước ra.
Hành lang tầng 5. Đèn neon, sàn gạch, mùi thuốc lá cũ. Hùng đứng cạnh cửa, mặt không đổi, nhưng tay phải siết vào tay trái ở phía sau lưng. Anh nghe hết qua cửa mỏng.
Thư đi ba bước, dừng.
— Hệ thống sẽ không giúp chúng ta.
Hùng nhìn cô. Không nói.
— Anh nghe từ đầu?
— Nghe.
— Ý kiến?
Hùng im năm giây. Lâu nhất Thư từng thấy anh im trước một câu hỏi. Hùng là người trả lời nhanh, quyết nhanh, sai nhanh. Năm giây nghĩa là anh đang tính.
— Ông ấy không sai, Hùng nói. Camera tắt, thành phố loạn.
— Vậy anh đứng phía ông ấy?
— Tôi đứng phía cô từ Ngày 100. Hùng nhìn thẳng. Nhưng tôi muốn biết cô định làm gì.
Thư nhìn ra cửa sổ hành lang. Tầng 5, nhìn xuống sân sở. Xe cảnh sát đỗ hàng, cây bàng, bảo vệ ngồi ghế nhựa uống trà. Bình thường. Sở cảnh sát nằm trong vùng giao thoa ba trạm SoundWave, bốn trăm mét. Mọi người trong tòa nhà này đang bị lọc nhận thức mỗi giây, kể cả ông giám đốc vừa từ chối ký lệnh.
Kể cả Hùng. Kể cả cô.
— Công khai, Thư nói.
Hùng không chớp mắt.
— Công khai bằng cách nào? Truyền hình? Báo chí?
— Tôi chưa biết. Nhưng hệ thống pháp lý của chúng ta phụ thuộc vào NeuroVita để vận hành. Giám đốc sở không ký vì sợ mất camera. Phó giám đốc không ký vì đã nhận tiền. Kiểm sát viên nằm trong vùng phủ sóng BTS, quên hồ sơ ba ngày trên bàn. Hệ thống này không hỏng, anh Hùng. Nó hoạt động đúng như NeuroVita muốn.
Hùng thở ra. Nhẹ, qua mũi, kiểu người chấp nhận điều mình không muốn nghe.
— Cô cần gì?
— Danh sách vụ án năm năm qua có bất thường nhân chứng. Tôi sẽ đối chiếu với dữ liệu BLINDSPOT. Nếu tìm đủ, chúng ta không cần lệnh của giám đốc. Chúng ta cần dư luận.
Hùng gật. Quay đi, đi về phía phòng trọng án. Bước chân đều, vai thẳng, kiểu người đã quyết định rồi không cần ngoái lại.
Thư đứng một mình trong hành lang tầng 5. Ánh neon nhấp nháy, một bóng đèn sắp hỏng. Cô nhìn xuống cặp hồ sơ trong tay. Hai phân giấy, 3,8 terabyte tóm tắt thành hai mươi ba trang, và một ông giám đốc sáu mươi tuổi nhìn cô bằng mắt của người biết mình sai nhưng chọn an toàn.
Thư rút điện thoại. Gọi Khải.
— Không ký.
Im lặng hai giây.
— Tôi không ngạc nhiên, Khải nói.
— Tôi cũng không. Nhưng tôi muốn sai.
Im lặng ba giây. Rồi Khải nói, giọng khác mọi lần, nhẹ hơn nửa tông:
— Cô không sai. Hệ thống sai.
Thư cúp máy. Đứng thêm mười giây trong hành lang, ngón trỏ chạm vết sẹo cổ tay, rồi thả. Đi về phía kho lưu trữ.