Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 26: 47 cái tên
Chương 26

47 cái tên

Bốn mươi sáu bìa hồ sơ. Bốn mươi sáu cái tên – có ảnh, có tuổi, có chẩn đoán tâm thần ban đầu. Và một khoảng trống.

Khải trải hết ra sàn căn hộ tầng mười bốn – không phải bản gốc, mà ảnh chụp từ điện thoại Thư, in màu trên giấy A4. Hơn hai trăm trang, sắp theo số. Mỗi hồ sơ: bìa ngoài (tên, mã số, ảnh), trang hai (chẩn đoán tâm thần), trang ba trở đi (biểu đồ EEG, nhật ký theo dõi, ghi chú bằng tay). Chữ viết – hai loại: một kiểu rõ ràng, nghiêng phải, chữ y tá hoặc trợ lý; kiểu kia nhỏ hơn, thẳng, nén – chữ nhà nghiên cứu. Có thể Đức. Có thể Vũ Hạo. Mười lăm năm – không đủ để xác định.

Ngày bốn mươi sáu. Sáu giờ sáng. Khải ngồi giữa sàn – cà phê nguội bên cạnh, đèn bàn kéo sát mặt sàn chiếu xiên qua các trang giấy. Anh đọc từ số 01 đến 47. Không bỏ trang nào. Ghi chép vào sổ: tên, tuổi lúc thí nghiệm, chẩn đoán, và – quan trọng nhất – kết quả cuối.

Bốn mươi bảy người. Giai đoạn một. Bệnh nhân tâm thần – rối loạn lo âu, trầm cảm nặng, PTSD, tâm thần phân liệt, rối loạn nhân cách. Tuổi từ mười chín đến năm mươi ba. Đa số không có người thân đến thăm – ghi chú trên hồ sơ: "Không liên hệ gia đình," "Người giám hộ: Nhà nước," "Bỏ rơi."

Họ chọn người không ai hỏi đến.

Thư gọi lúc tám giờ. Giọng ngắn gọn – đang trên đường đi làm.

– Tôi đã tra mười bảy cái tên qua hệ thống. Kết quả tối nay gửi.

– Tôi làm phần còn lại.

Chia – đơn giản. Ba mươi hồ sơ Khải, mười bảy Thư. Anh tra bằng cách khác: không có quyền truy cập hệ thống cảnh sát, nhưng có internet, có số điện thoại cũ, có địa chỉ trong hồ sơ – và có bộ nhớ biết khuôn mặt không quên.

Phương pháp: tra hộ khẩu cũ qua sổ địa chính online, tìm số điện thoại qua danh bạ công cộng, đối chiếu tên với tin tức – cáo phó, tin vặt, bản án. Mất thời gian. Nhưng Khải có thời gian – và có sự kiên nhẫn của người quen ngồi hàng nghìn giờ trước màn hình.

Ngày bốn mươi bảy. Kết quả tổng hợp – Khải viết lên tường, bên cạnh sơ đồ BLINDSPOT cũ:

*47 đối tượng giai đoạn 1:* - 12 đã chết (3 tự sát, 2 tai nạn, 4 bệnh tật, 3 "không rõ nguyên nhân") - 8 mất tích (hồ sơ cắt – không còn bất kỳ thông tin nào sau khi rời bệnh viện T.) - 15 còn sống, có địa chỉ hiện tại, đều có vấn đề thần kinh hoặc tâm thần - 12 không tìm được thông tin (có thể trùng với nhóm mất tích hoặc đổi tên)

Mười hai người chết. Ba tự sát – tỉ lệ cao bất thường cho nhóm mẫu bốn mươi bảy. Bảy phần trăm – gấp ba lần trung bình quốc gia. Và ba "không rõ nguyên nhân" – Khải khoanh đỏ. Không rõ nguyên nhân nhưng không ai điều tra thêm. Bệnh nhân tâm thần chết – ai quan tâm đủ để hỏi?

Tám mất tích. Hoàn toàn. Như chưa từng tồn tại – không khác gì cách hung thủ tồn tại: ở đó mà không ai nhớ. Khải tự hỏi – tám người đó có đang đi giữa thành phố không? Có đang ngồi trên tàu điện không? Hay đã chết từ lâu, và cái chết của họ cũng bị lướt qua?

Mười lăm còn sống. Khải chọn hai – gần nhất, có thể tiếp cận.

Viện dưỡng lão Thiên Phúc – quận Hoàng Mai, tầng ba, phòng 312. Đối tượng số 23: Trần Thị Lan, năm mươi tám tuổi. Hồ sơ bệnh viện T. ghi: "Nữ, 43 tuổi lúc nhập viện, chẩn đoán: rối loạn lo âu tổng quát + trầm cảm mãn tính. Đối tượng phù hợp nhóm B." Bên dưới – ghi chú viết tay: "Day 60: threshold response. Day 90: partial regression. Keep monitoring."

Khải đến một mình. Thư – vẫn ở sở, không thể xin nghỉ liên tục. Anh mang theo điện thoại, sổ ghi chép, và ảnh in hồ sơ bà Lan trong túi áo khoác.

Viện dưỡng lão – sạch, sáng, mùi thuốc sát trùng pha nước hoa rẻ. Hành lang rộng, tay vịn hai bên, cụ ông cụ bà đi chậm hoặc ngồi xe lăn. Khải nói với y tá trực: thăm người quen, phòng 312. Y tá không hỏi nhiều – gật, chỉ đường. Nơi này quen việc người đến thăm.

Phòng 312 – cửa mở hé. Bà Lan ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, mặt hướng ra ngoài. Tóc bạc trắng, gầy – xương vai nhô qua áo bệnh viện. Tay đặt trên đùi, ngón run nhẹ. Không quay lại khi Khải bước vào.

– Bà Lan.

Không phản ứng. Khải đến gần – kéo ghế nhựa, ngồi cách bà một mét. Nhìn mặt: mắt mở nhưng tiêu cự xa, miệng hơi mở, nét mặt phẳng. Không phải ngủ – nhưng cũng không hẳn tỉnh. Kiểu người sống trong – bên trong đầu mình, cửa ra ngoài đã đóng từ lâu.

– Bà Lan. Tôi muốn hỏi bà vài câu.

Mắt bà chuyển – chậm, quay về phía Khải. Nhìn. Không nhận ra – không cần nhận ra. Bà đã quen người lạ đến rồi đi.

– Bà có nhớ bệnh viện T. không? Bệnh viện tâm thần. Mười lăm năm trước.

Không phản ứng. Mắt nhìn Khải – trống rỗng, lịch sự kiểu người đã quên cách tương tác nhưng vẫn giữ phản xạ xã hội. Khải chờ – mười giây, hai mươi giây. Không có gì.

Anh thử khác.

– BLINDSPOT.

Một từ. Nói bình thường – không nhấn, không hạ giọng. Chỉ đặt vào không khí giữa hai người.

Bà Lan – phản ứng. Không từ từ. Ngay lập tức. Mắt mở to – tiêu cự trở lại, đồng tử co. Tay nắm chặt vải áo – ngón trắng bệch. Cơ thể cứng – như dòng điện chạy qua xương sống. Và miệng – mở, ngậm, mở lại.

– Đừng...

Giọng khàn – khô, vỡ, kiểu thanh quản không dùng lâu ngày.

– Đừng... nhìn...

Tay bà vươn ra – bất ngờ nhanh, nắm cổ tay Khải. Lực yếu nhưng ngón siết – móng cắm vào da. Mắt bà – bây giờ hoàn toàn tỉnh, hoàn toàn ở đây, hoàn toàn sợ.

– Đừng nhìn họ. Đừng... để họ nhìn...

Rồi mắt bà ướt. Nước mắt – không ra thành giọt, chỉ lóe sáng trên mép mi. Tay vẫn giữ cổ tay Khải – run mạnh hơn, nhưng không buông.

Khải không rút tay. Không nói gì. Để bà giữ – ba mươi giây, bốn mươi giây. Cho đến khi ngón tay bà mở dần, lực rời, mắt đuối lại. Bà quay về – chỗ cũ, tiêu cự xa, miệng khép. Như cánh cửa vừa mở một khe – rồi sập lại.

BLINDSPOT. Mười lăm năm và bà vẫn phản ứng. Không phải nhớ – phản xạ. Kiểu cơ thể nhớ điều mà ý thức đã xóa.

Khải đứng dậy – nhẹ nhàng, không nói thêm. Nhìn bà Lan: nhỏ, gầy, mắt ra cửa sổ. Năm mươi tám tuổi – mười lăm năm trong viện dưỡng lão sau khi rời bệnh viện T. Gia đình? Hồ sơ ghi: "Không liên hệ." Ai trả tiền viện? Khải cần kiểm tra – nhưng không phải hôm nay.

Anh ra khỏi phòng. Y tá ngoài hành lang nhìn lên – mỉm cười xã giao. Không hỏi gì. Khải đi – cầu thang, sảnh, ra ngoài. Nắng chiều. Xe máy. Bình thường.

Đối tượng số 09: Phạm Văn Hưng. Nam, bốn mươi hai tuổi hiện tại – hai mươi bảy khi nhập bệnh viện T. Chẩn đoán lúc đó: "Tâm thần phân liệt – thể paranoid." Ghi chú hồ sơ: "Day 30: strong response. Day 90: EXCEEDED sub-parameters. Reassign to Group A."

Tìm Hưng mất hai ngày. Không có địa chỉ cố định – hồ sơ cư trú gần nhất: ba năm trước, nhà trọ quận Đống Đa, đã chuyển đi. Khải hỏi – chủ nhà cũ cho số điện thoại, số đã hủy. Cuối cùng tìm được qua một quán cơm từ thiện – tình nguyện viên nhớ "anh Hưng" vì anh ta đến mỗi ngày nhưng "không ai để ý khi anh ấy ngồi xuống."

Không ai để ý.

Gầm cầu Chương Dương – lều bạt, nệm xốp, vài túi nhựa đựng quần áo. Hưng ngồi ngoài – trời chiều mát, anh ta nhìn sông. Dáng gầy, quần áo sạch nhưng cũ, tóc cắt ngắn gọn. Không giống vô gia cư điển hình – gọn gàng, yên lặng, mắt tỉnh.

Khải đến – đứng cách ba mét. Hưng không quay lại. Một phút. Hai phút. Khải nhìn: hai người đi bộ ngang qua – mắt họ trượt qua Hưng như trượt qua cột đèn. Không dừng, không nhìn, không nhận ra có người ngồi đó. Và Hưng – không phản ứng. Quen.

– Anh Hưng.

Quay lại – chậm. Mắt nhìn Khải. Nhận ra có người đang nhìn mình – và điều đó khiến anh ta dừng vài giây, như bất ngờ.

– Anh là ai?

Giọng bình thường – không khàn, không run. Rõ ràng. Tỉnh táo.

– Tôi tên Khải. Tôi muốn hỏi về bệnh viện T.

Hưng nhìn Khải – lâu hơn bình thường. Không sợ, không phòng thủ. Kiểu người đã từ bỏ việc phản ứng với bất ngờ.

– Lâu rồi không ai hỏi. Ngồi đi.

Khải ngồi – trên bậc bê-tông, cách Hưng hai mét. Sông Hồng phía dưới – nước đục, chảy chậm, thuyền xi-măng neo cạnh bờ. Gió từ sông – mùi bùn, mùi nước, mùi đô thị.

– Anh nhớ gì về bệnh viện T.?

Hưng nhìn sông.

– Nhớ hết. Não tôi vẫn hoạt động bình thường. Đó là cái mỉa mai – họ muốn thay đổi nhận thức của tôi, và họ đã thay đổi. Nhưng không phải nhận thức của tôi về thế giới. Mà nhận thức của thế giới về tôi.

Im – mười giây. Rồi:

– Anh có thấy hai người vừa đi qua không? Cách tôi ba bước. Họ không nhìn tôi. Không phải vì tôi ở dưới gầm cầu – tôi đã thử ngồi giữa phố, ngồi trong quán cà phê, đứng trong thang máy. Kết quả giống nhau. Mắt họ trượt qua.

Mức độ khác nhau. Bà Lan – mất nhận thức bản thân. Hưng – mất khả năng được nhận thức bởi người khác.

– Từ khi nào?

– Từ bệnh viện T. Trước đó tôi bình thường – bệnh, nhưng bình thường theo nghĩa mọi người nhìn thấy tôi. Sau ba tháng điều trị... tôi biến mất. Không phải vật lý. Tôi vẫn ở đây – tay chân đầy đủ, tim vẫn đập. Nhưng với thế giới – tôi là nền. Là cái cột. Là thứ mắt lướt qua mà não không ghi.

Hưng nói – giọng đều, không buồn, không giận. Kiểu người đã sống với điều này đủ lâu để nó trở thành thực tế đơn thuần.

– Tôi không giận. Lúc đầu – có. Nhiều năm. Giờ thì không. Giận ai? Bác sĩ đã quên tôi. Gia đình tôi không có. Nhà nước – ai trong nhà nước nhớ một bệnh nhân tâm thần ra viện hai mươi năm trước?

Khải hỏi:

– Anh có biết có người khác giống anh không?

Hưng quay lại – nhìn Khải.

– Giống tôi? Có. Tôi đã gặp – trên đường, dưới gầm cầu, trong bếp ăn từ thiện. Chúng tôi nhận ra nhau. Cách đặc biệt – kiểu hai người vô hình nhìn thấy nhau giữa đám đông không nhìn thấy ai trong hai. Nhưng mức độ khác nhau. Tôi – người ta quên sau vài phút. Có người khác – người ta không bao giờ nhìn thấy ngay từ đầu.

Không bao giờ nhìn thấy ngay từ đầu. Đối tượng số 00.

– Người đó – anh có gặp không?

Hưng im – lâu. Nhìn sông. Mười giây, hai mươi giây. Rồi:

– Một lần. Cách đây vài năm – tôi không nhớ chính xác. Ở bếp ăn từ thiện. Hắn ngồi cuối bàn – ăn, yên lặng, bình thường. Và tôi... nhận ra. Kiểu nhận ra người cùng loài. Hắn cũng nhìn tôi – ba giây, bốn giây. Rồi đứng dậy đi. Không nói gì.

– Anh nhớ mặt hắn không?

– Mờ. Bình thường. Không có gì đáng nhớ – đó là điểm. Nhưng hắn khác tôi. Tôi bị thế giới bỏ quên. Hắn – hắn kiểm soát được điều đó. Tôi thấy trong cách hắn đi – thoải mái, như người biết mình vô hình và đã quen dùng nó. Tôi không thoải mái bao giờ.

Khải đứng dậy – đủ rồi. Thông tin: xác nhận, trải nghiệm thực tế, và một lần gặp đối tượng 00.

– Cảm ơn anh Hưng.

Hưng không đáp. Quay lại nhìn sông – như Khải đã đi rồi. Và có lẽ, trong vài phút nữa, Hưng sẽ quên có ai đến hỏi.

Nhưng Khải – anh sẽ không quên.

Ngày bốn mươi tám. Căn hộ tầng mười bốn – sáng sớm. Khải tổng hợp kết quả trên tường. Bảng mới – dưới sơ đồ BLINDSPOT, viết bút đỏ:

*47 đối tượng → hiệu ứng BLINDSPOT ở nhiều mức:* - Mất ký ức (nhóm lớn nhất: ~30 người) – bệnh nhân quên giai đoạn điều trị, đời sống suy giảm - Mất "khả năng được nhận thức" ở mức thấp (5-8 người) – kiểu Hưng: người xung quanh giảm chú ý, quên sau vài phút - Mất "khả năng được nhận thức" ở mức cao (7 người) – bộ lọc AI được thiết kế để bỏ qua: 7 blind subjects

Bảy người. Mức cao nhất – không phải quên sau vài phút, mà gần như không nhận thấy ngay từ đầu. Đủ mạnh để AI thành phố cần bộ lọc riêng. Đủ mạnh để hệ thống tư pháp sụp đổ khi gặp.

Và trên tất cả – số 00. EXCEEDED. Vượt mọi ngưỡng. Không phải blind subject – mà là thứ gì đó vượt qua cả mức đó. Hoàn toàn vô hình với nhận thức thông thường.

Khải nhìn bảng – bút đỏ trên tường trắng. Bốn mươi bảy người bị biến đổi. Mười hai chết. Tám biến mất. Mười lăm sống nhưng hỏng. Và bảy – đi giữa thành phố mà không ai biết.

Bảy cái bóng. Một trong số đó giết người.

Điện thoại rung – Thư.

– Anh. Tôi đã kiểm tra danh sách bảy blind subjects – đối chiếu với hệ thống. Năm trong bảy có hồ sơ: ba đã chết (bệnh tật, tai nạn), hai đang ở cơ sở xã hội. Hai còn lại – không có thông tin. Hoàn toàn trống. Như chưa từng tồn tại trong hệ thống.

– Mã số?

– 00 và 06.

Hai người. Hai bóng ma trong thành phố mười triệu dân – không tên, không địa chỉ, không dấu vết. Một trong đó giết người. Cái còn lại – Khải chưa biết.

Nhưng bây giờ anh biết: hung thủ không phải sản phẩm duy nhất. Hắn chỉ là sản phẩm mạnh nhất. Và Vũ Hạo – người tạo ra hắn – biết chính xác có bao nhiêu bóng ma đang đi ngoài đường.

Câu hỏi: Vũ Hạo kiểm soát được tất cả, hay đã mất kiểm soát từ lâu?

Khải nhìn khoảng trống trên bảng – nơi ghi "00: ?" và "06: ?" – hai ô vuông không có tên, không có mặt. Chỉ có con số. Và con số thì không giết ai.

Con người phía sau con số – mới giết.

Ch.26/31
2.692 từ