Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 11: Người lạ trên tàu điện
Chương 11

Người lạ trên tàu điện

Khải rời trung tâm giám sát lúc chín giờ rưỡi tối. Phong vẫn ngồi trong phòng – đang truy xuất dữ liệu cảnh báo bốn năm, mắt đỏ sau kính cận, ba lon cà phê rỗng trên bàn. Thư về sở viết báo cáo – báo cáo mà Hùng sẽ đọc lướt rồi xếp vào ngăn "chờ bổ sung." Khải về nhà bằng tàu điện, như mọi tối, vì anh không có xe và không đủ tiền taxi. Hoặc đúng hơn – có tiền, nhưng hai triệu đồng cho vụ trộm bia không cho phép thói quen taxi.

Ga Nguyễn Chí Thanh, tuyến 3, hướng bắc. Anh quẹt thẻ, qua cổng soát vé, xuống sân ga. Đông vừa – giờ này, phần lớn người đi làm đã về, chỉ còn người đi chơi muộn, sinh viên, nhân viên ca đêm. Tàu đến. Khải lên toa số 3.

Bảy người.

Khải đếm khi bước vào – thói quen, không kiểm soát được, giống cách tay tự tìm vịn khi xe phanh gấp. Bảy người: bà già túi xách đỏ ngồi hàng ghế đầu, ngón tay lần chuỗi tràng hạt; sinh viên nam tai nghe, mắt nhắm, đầu gật theo nhạc; cặp đôi ngồi giữa toa, con gái tựa vai con trai, hai bàn tay đan nhau trên đùi; nhân viên bảo vệ đồng phục xanh, dùi cui bên hông, mắt mệt nhìn ra cửa sổ tối; một phụ nữ trung niên mặc áo mưa dù trời không mưa, hai tay ôm túi nhựa lớn; và một người đàn ông ngồi cuối toa.

Sáu gương mặt đầu – não Khải xử lý trong chưa đầy một giây. Không quen. Phân loại. Lưu. Bỏ qua.

Gương mặt thứ bảy.

Khải dừng. Không phải dừng chân – anh vẫn bước, vẫn đi đến ghế trống hàng giữa, vẫn ngồi xuống, vẫn đặt tay lên đùi. Nhưng bên trong đầu anh, thứ gì đó dừng. Giống tiếng chuông trong phòng im – tín hiệu mà não anh phát ra mỗi khi gặp gương mặt đã lưu, gương mặt quen, gương mặt khớp với một bản ghi nào đó trong kho chứa hàng triệu gương mặt mà anh không bao giờ quên.

Người đàn ông ngồi cuối toa. Áo khoác tối, quần tối, tay đặt trên đùi. Mặt hướng về phía trước – không cúi xuống điện thoại, không nhìn cửa sổ. Nhìn thẳng. Gương mặt bình thường. Mũi thẳng. Mắt hơi nhỏ. Không sẹo, không kính, không râu.

Não Khải không cần ba giây. Một phần mười giây. Gương mặt khớp – không phải khớp với ảnh trên bức tường, không phải khớp với đoạn ghi hình từ ống kính. Khớp với trí nhớ trực tiếp. Anh đã thấy gương mặt này bằng mắt mình, không qua màn hình.

Tuần trước. Siêu thị. Tầng hầm, khu rau củ, khoảng bảy giờ tối. Khải đứng chọn cà chua – việc nhỏ nhặt nhất trong ngày – và một người đàn ông đi ngang, cách hai mét, tay cầm giỏ nhựa. Gương mặt quét qua tầm nhìn Khải. Não đánh dấu: "đáng chú ý – lý do chưa rõ." Khải không dừng lại, không quay đầu. Nhưng anh nhớ.

Và tuần trước nữa. Quán cà phê gần nhà – quán nhỏ ở đầu hẻm, bốn bàn, Khải ngồi bàn trong cùng uống cà phê đen không đường đọc tin tức. Một người đàn ông bước vào, gọi nước lọc, ngồi bàn sát cửa. Cùng gương mặt. Não đánh dấu lần hai: "đáng chú ý – trùng lặp." Khải nhìn lên từ điện thoại, nhìn người đàn ông ba giây, rồi quay lại tin tức. Anh ghi nhận nhưng chưa nối.

Bây giờ anh nối.

Siêu thị. Quán cà phê. Tàu điện. Cùng gương mặt. Ba lần. Ở ba nơi khác nhau, ba thời điểm khác nhau – nhưng tất cả đều gần Khải. Không gần hiện trường vụ án. Gần anh.

Khải hít vào. Chậm. Kiểm soát. Anh nhìn xuống tay mình – hai bàn tay đặt trên đùi, ngón duỗi, không nắm. Anh ép chúng giữ yên vì nếu để tự do, chúng sẽ bắt đầu đếm – đếm hàng ghế, đếm người, đếm giây, đếm khoảng cách giữa anh và cuối toa. Mười hai mét. Sáu hàng ghế. Một kẻ giết người.

Hai mươi ba lần trên ống kính. Mười một vụ án. Bốn túi nhựa ở công viên. Một cô gái ngồi chết trong nhà kho nhìn ra sông. 00-7-1997 viết trên cổ tay. Và bây giờ hắn ngồi đây – cuối toa, mười hai mét, mặt hướng về phía Khải, sống, thở, thật.

Ảnh trên bức tường là dữ liệu. Đoạn ghi hình là dữ liệu. Nhưng người đàn ông ngồi cuối toa là thịt và xương và mắt nhìn thẳng – và lần đầu tiên trong hai tuần điều tra, Khải không đang phân tích hồ sơ. Anh đang ở trong cùng phòng với hắn.

Tim anh đập nhanh hơn – không nhiều, đủ để anh nhận thấy. Anh không quen sợ. Anh quen phân tích. Nhưng bây giờ, ngồi trong toa tàu điện gần trống, cách người đàn ông trên bức tường mười hai mét, phân tích và sợ xảy ra cùng lúc.

Người đàn ông không nhìn anh. Chưa. Hắn ngồi cuối toa, mắt nhìn thẳng, tay trên đùi, vai buông – tư thế của người không chờ đợi gì, không đi đâu cụ thể, chỉ ngồi trên tàu như phần còn lại của thế giới ngồi trên tàu. Bình thường. Hoàn toàn bình thường. Và đó là thứ đáng sợ nhất – vì nếu Khải không có Hyper-Recognition, nếu não anh hoạt động như sáu người còn lại trong toa, anh sẽ nhìn hắn, phân loại "không quen," và quên. Giống bà già túi xách đỏ quên. Giống sinh viên tai nghe quên. Giống nhân viên bảo vệ, cặp đôi, phụ nữ áo mưa – tất cả đều quên, đang quên, đã quên, trong khoảnh khắc này, trên toa tàu này.

Khải là người duy nhất biết hắn ở đây.

Anh nhìn. Mười hai mét. Sáu hàng ghế. Hắn ngồi sát vách, cạnh cửa cuối toa, ánh đèn huỳnh quang chiếu lên nửa mặt. Gương mặt không biểu cảm – không phải cố giấu, mà không có gì để giấu. Kiểu mặt mà nếu vẽ phác họa, họa sĩ sẽ bỏ cuộc vì không tìm được đặc điểm nào để bắt đầu.

Rồi hắn nhìn sang.

Không quay đầu – mắt dịch, chậm, từ phía trước sang phải, đến chỗ Khải. Mắt hắn gặp mắt Khải.

Và không trượt.

Đó là khoảnh khắc mà Khải biết – không phải đoán, không phải nghi – biết rằng người đàn ông này biết anh đang nhìn. Vì mắt hắn không trượt. Ở tất cả mọi người mà Khải từng quan sát – Toàn, Hạnh, Phong, bà Hoa, ông Lộc, cảnh sát giao thông – mắt họ gặp gương mặt hắn rồi trượt đi, nhẹ nhàng, tự nhiên, như mắt trượt qua bức tường trống. Nhưng mắt hắn không trượt khi nhìn Khải. Hắn giữ. Nhìn thẳng. Hai giây. Ba giây. Bốn.

Khải đếm. Thói quen. Nhưng lần này, đếm không giúp anh bình tĩnh. Vì hắn cũng đang đếm – Khải thấy điều đó, trong cách mắt hắn hơi nheo, trong cách đầu hắn nghiêng nhẹ sang trái, kiểu người đang ghi nhận thứ hiếm gặp. Hắn đang đếm bao lâu Khải nhìn hắn mà không quay đi.

Năm giây. Sáu.

Khải không nhìn đi. Anh giữ mắt trên hắn – không phải vì dũng cảm, mà vì anh biết nếu nhìn đi, thứ trong đầu anh – phần "quên đi" – có thể thắng. Có thể khi quay lại, anh sẽ nhìn cuối toa và thấy ghế trống. Không phải vì hắn đi, mà vì não anh đã xóa hắn khỏi nhận thức. Anh không dám thử.

Hắn cũng không nhìn đi. Hai người giữ mắt trên nhau qua mười hai mét toa tàu – xung quanh, sáu người khác không biết gì. Bà già lần tràng hạt. Sinh viên gật đầu theo nhạc. Cặp đôi thì thầm. Bảo vệ nhìn ra cửa sổ tối. Phụ nữ áo mưa ôm túi. Sáu người sống trong thế giới mà hắn không tồn tại. Hai người sống trong thế giới mà hắn có thật.

Bảy giây. Tám. Chín.

Tàu rung nhẹ khi vào cua. Đèn nháy một lần – mất điện nửa giây, toa tối, rồi sáng lại. Trong nửa giây tối đó, Khải mất hắn khỏi tầm nhìn. Khi đèn sáng, hắn vẫn ở đó. Cùng vị trí. Cùng tư thế. Mắt vẫn trên Khải.

Bảy giây. Tám. Chín.

Loa tàu phát: "Ga tiếp theo – Cầu Giấy."

Hắn đứng dậy.

Chậm. Không vội. Hai tay buông hai bên – không cầm gì, không mang gì, không để lại gì. Bước đến cửa toa. Ba bước. Bốn. Mỗi bước đều, khoảng cách đồng nhất, bàn chân đặt xuống nhẹ – kiểu đi mà Khải đã thấy trên hàng chục đoạn ghi hình: bước đi của người quen di chuyển mà không bị để ý.

Hắn đứng trước cửa toa. Quay lưng về phía Khải. Tàu giảm tốc. Đèn ga hắt vào qua cửa kính – vàng, rồi trắng, rồi vàng lại khi tàu lướt qua các cột.

Khải muốn đứng dậy.

Chân anh không nhúc nhích.

Không phải vì sợ – hoặc không chỉ vì sợ. Có thứ khác, thứ mà anh nhận ra với sự kinh ngạc lạnh: một phần não anh đang nói "quên đi." Một phần não – phần mà Hyper-Recognition không kiểm soát, phần bản năng, phần quyết định "đáng chú ý hay không" trước khi ý thức kịp can thiệp – đang cố phân loại hắn vào mục "nền." Đang cố xóa. Lần đầu tiên, Khải cảm nhận được lực kéo – không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong đầu mình. Như hai bàn tay kéo ngược nhau: một bên nhớ, một bên muốn quên.

Hyper-Recognition thắng. Nó luôn thắng – đó là bản chất của nó, ghi tất cả, không cho phép xóa. Nhưng lần đầu tiên, nó phải chiến đấu. Lần đầu tiên, Khải hiểu rằng thứ hắn làm – thứ khiến mọi người quên – không phải chỉ xảy ra ở người khác. Nó đang xảy ra ở anh, ngay bây giờ, trên toa tàu này. Chỉ là não anh mạnh hơn lực kéo.

Nhưng mạnh hơn bao nhiêu? Và bao lâu nữa?

Tàu dừng. Cửa mở.

Hắn bước ra. Một bước. Hai bước. Sân ga Cầu Giấy – vắng, mười giờ đêm, đèn vàng nhạt, ba bốn người đợi lên tàu ngược. Sân ga kiểu mới – gạch trắng, biển chỉ dẫn xanh, hai ống kính ở hai đầu quay chậm. Ống kính ghi hắn bước ra. AI quét gương mặt. Bộ lọc NeuroVita phân loại: không đáng chú ý. Bỏ qua. Hắn biến mất khỏi hệ thống trước khi chân hắn chạm sân ga.

Nhưng hắn không biến mất khỏi mắt Khải.

Hắn đi qua cửa, bước lên sân ga, và quay lại.

Nhìn Khải.

Qua cửa toa, qua khoảng cách năm mét, qua ánh đèn huỳnh quang và đèn ga vàng – hắn nhìn. Không cười. Không đe dọa. Không gật đầu. Mặt hắn bằng phẳng, không biểu cảm, bình thường như mọi khi. Nhưng mắt hắn – lần đầu tiên Khải nhìn thấy thứ gì đó trong mắt hắn ngoài sự trống rỗng.

Ngạc nhiên.

Nhẹ. Gần như không thấy – nếu không phải Khải, sẽ không thấy. Nhưng Khải là người đọc gương mặt như đọc sách, và trên gương mặt không-có-gì-đặc-biệt đó, anh đọc được: đồng tử hơi giãn, lông mày nhích lên nửa milimet, hơi thở dừng một nhịp. Ngạc nhiên. Vì Khải vẫn nhìn hắn. Vì sau chín giây, mắt Khải không trượt sang biển quảng cáo, không trôi xuống sàn toa, không quay ra cửa sổ. Mắt Khải ở lại.

Trong mười năm – hoặc lâu hơn – không ai làm được điều đó. Không ai giữ mắt trên hắn quá một giây. Và bây giờ một người đàn ông trên toa tàu gần trống nhìn hắn chín giây liền mà không nháy, không lệch, không quên.

Hắn đứng thêm một giây. Rồi quay đi. Bước vào đám đông ba bốn người trên sân ga, và Khải biết – trong vài giây nữa, hắn sẽ tan vào họ như mực tan vào nước. Ba bốn người đó sẽ đi ngang hắn và không nhớ. Nhân viên ga sẽ nhìn qua hắn. Ống kính sẽ quay và AI sẽ bỏ qua.

Nhưng Khải nhớ. Và hắn biết Khải nhớ.

Cửa tàu đóng. Hắn biến mất sau lớp kính – sân ga trôi ngược, đèn vàng nhạt dần, và gương mặt hắn mất trong bóng tối ga.

Tàu chạy.

Khải ngồi lại. Sáu người còn lại trong toa – bà già, sinh viên, cặp đôi, bảo vệ, phụ nữ áo mưa – không ai nhìn lên. Không ai biết rằng ba mươi giây trước, kẻ giết người mà cả thành phố tìm đang ngồi cuối toa, cách họ mười hai mét, và vừa bước xuống ga Cầu Giấy.

Tay Khải run. Nhẹ – rung ở ngón, lan đến cổ tay. Anh nắm chặt lại, ép xuống đùi. Không được run. Không phải vì sĩ diện – mà vì anh cần ghi. Bây giờ. Ngay lúc này. Trước khi bất kỳ phần nào trong não anh – phần "quên đi," phần bản năng, phần mà hắn kích hoạt bằng sự hiện diện – kịp xóa bất kỳ chi tiết nào.

Anh lấy điện thoại. Mở ghi chú. Gõ.

Toa 3, 21:47. Nam, ~37. Áo khoác tối, quần tối. Mũi thẳng. Mắt nhỏ. Không sẹo, không kính, không râu. Xuống ga Cầu Giấy. Nhìn tôi 9 giây. Không trượt. Hắn biết tôi nhìn.

Lần thứ ba gặp trực tiếp: siêu thị (ngày 12), quán cà phê (ngày 15), tàu điện (ngày 18). Khoảng cách: 3 ngày.

Hắn không xuất hiện gần hiện trường nữa. Hắn xuất hiện gần tôi.

Khải đọc lại. Chữ vẫn ở đó. Trí nhớ vẫn ở đó. Mũi thẳng, mắt nhỏ, áo khoác tối – anh nhớ tất cả, rõ ràng, không nhạt. Hyper-Recognition giữ chặt, như mọi khi.

Nhưng anh cũng nhớ khoảnh khắc trên toa – khoảnh khắc chân anh không nhúc nhích, khoảnh khắc một phần não nói "quên đi" và phần còn lại phải đấu. Anh nhớ lực kéo. Nhớ cảm giác hai bàn tay bên trong đầu giằng ngược nhau – một bên ghi, một bên xóa. Hyper-Recognition thắng. Nhưng nó phải chiến đấu, và lần đầu tiên trong ba mươi bốn năm, Khải không chắc nó sẽ luôn thắng.

Nếu hắn đến gần hơn. Nếu hắn ở lâu hơn. Nếu lực kéo mạnh hơn.

Anh tự hỏi: anh nhớ vì não anh mạnh hơn – hay vì hắn cho phép anh nhớ?

Câu hỏi đó nặng hơn bất kỳ dãy số nào trên cổ tay nạn nhân.

Tàu chạy. Sáu người trong toa. Không ai nhìn anh. Đèn huỳnh quang sáng đều, loa thông báo ga tiếp theo. Bên ngoài cửa kính, thành phố trôi qua – đèn đường, tòa nhà, bóng người trên vỉa hè. Mười triệu gương mặt mà não Khải sẽ ghi nếu nhìn. Nhưng tối nay, anh chỉ nhớ một.

Tay anh vẫn run.

Ch.11/15
2.572 từ