Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 105: Khuôn mặt giữa biển người
Chương 105

Khuôn mặt giữa biển người

Ngày 170. 19:42.

Ba mươi nghìn gương mặt.

Khải đứng ở ban công tầng hai, hai tay bám lan can sắt, mắt quét quảng trường bên dưới. Ánh đèn vàng chiếu không đều, sáng rõ ở trung tâm quanh đài phun nước, mờ dần về phía tây nơi hàng cây che khuất. Tiếng ồn trầm, liên tục, ba mươi nghìn người nói chuyện cùng lúc tạo ra một tần số nền mà anh cảm nhận bằng xương sọ hơn là bằng tai.

Hyper-Recognition bật. Không phải anh chọn bật, nó tự kích hoạt khi mắt tiếp xúc đám đông, như phản xạ hít thở. Mỗi gương mặt đi qua tầm nhìn đều được não xử lý: phân loại, so sánh với cơ sở dữ liệu nội bộ (mọi gương mặt anh từng thấy trong đời), rồi lưu hoặc bỏ. Bình thường, quá trình đó diễn ra trong phần trăm giây, không gây gánh nặng.

Ba mươi nghìn gương mặt không phải bình thường.

Mắt anh quét từ trái qua phải, hàng đầu tiên cạnh đài phun nước. Hai mươi bảy người trong tầm nhìn trực tiếp. Não xử lý: hai mươi bảy phép so sánh đồng thời. Không ai là Bảo Minh. Quét tiếp. Hàng thứ hai, xa hơn mười mét, khuôn mặt nhỏ hơn nhưng vẫn đủ chi tiết. Ba mươi bốn người. Xử lý. Không. Hàng thứ ba. Bốn mươi mốt người. Não bắt đầu nóng, không phải ẩn dụ, Khải cảm nhận nhiệt độ ở thái dương tăng, mạch đập nhanh hơn ở cổ.

– Tình trạng, Thư hỏi qua tai nghe.

– Đang quét. Chưa thấy. Tầm nhìn rõ phía đông và trung tâm. Phía tây tối, cần đội Bốn hỗ trợ.

– Đội Bốn xác nhận vị trí cổng tây, Minh nói.

Khải tiếp tục. Hàng thứ tư. Thứ năm. Thứ sáu. Mỗi hàng xa hơn, mỗi gương mặt nhỏ hơn, mỗi phép so sánh tốn nhiều năng lượng hơn vì não phải bù đắp cho độ phân giải thấp bằng cách kéo thêm dữ liệu từ ký ức: dáng đi, chiều cao, tỷ lệ vai-đầu, cách nghiêng cổ. Bảo Minh nghiêng đầu trái khi nghe. Vai hẹp. Sẹo dưới mắt trái. Những chi tiết Khải đã thuộc lòng, giờ trở thành bộ lọc chạy liên tục trên nền ba mươi nghìn gương mặt.

Thái dương nhức. Nhẹ, nhưng có.

19:48. Khải đã quét khoảng bốn nghìn gương mặt trong sáu phút. Còn hai mươi sáu nghìn. Tốc độ không đủ. Anh thay đổi chiến thuật: không quét tuần tự nữa, mà tập trung vào các điểm bất thường. Người đi ngược dòng. Người đứng yên khi xung quanh chuyển động. Người mặc tông tối ở khu vực sáng. Bảo Minh thường mặc tông tối.

Nhưng đêm nay, Bảo Minh có thể mặc gì cũng được. Hắn nói muốn được thấy. Lần đầu không mặc tối. Outline trong đầu Khải lập tức mở rộng: mọi gương mặt đều là ứng viên.

19:52. Đầu đau hơn. Khải nắm chặt lan can, sắt lạnh ấn vào lòng bàn tay, dùng cảm giác đau nhẹ ở da để neo ý thức. Kỹ thuật cũ, từ thời anh mới phát hiện Hyper-Recognition gây đau đầu ở quy mô lớn: dùng kích thích xúc giác để giữ não không trôi vào chế độ quá tải tự động.

Ba mươi nghìn gương mặt. Mỗi gương mặt kích hoạt một vi mạch trong hệ thống nhận diện. Ba mươi nghìn vi mạch chạy đồng thời. Tiếng ồn nhận thức không phải âm thanh, mà là cảm giác: như đứng giữa phòng máy chủ, quạt quay khắp nơi, không nghe rõ bất kỳ tiếng nào nhưng tổng thể ép vào đầu từ mọi hướng.

Giữ. Giữ tập trung. Hắn ở đây. Ở đâu đó.

19:55.

Khải thấy.

Không phải vì mắt anh quét đúng chỗ. Mà vì giữa ba mươi nghìn người đang nhìn quanh, đang quay phim, đang nói chuyện, có một người đang đi thẳng. Không nhìn quanh. Không cầm điện thoại. Không nói chuyện. Chỉ đi, bước đều, hướng về đài phun nước, như người đã biết chính xác mình đi đâu từ trước khi đến.

Áo trắng. Lần đầu tiên Khải thấy Bảo Minh mặc áo trắng.

Khoảng cách bốn mươi mét, góc hai giờ so với đài phun nước, di chuyển từ phía đông nam. Khuôn mặt rõ trong ánh đèn. Sẹo dưới mắt trái. Đầu hơi nghiêng trái. Bảo Minh.

Khải ấn nút tai nghe.

– Mục tiêu xác nhận. Bốn mươi mét phía đông nam đài phun nước. Áo trắng. Di chuyển hướng trung tâm. Tốc độ đi bộ bình thường.

– Nhận, Thư nói. Đội Hai, cổng đông, tiếp cận hướng đông nam.

– Đội Hai di chuyển, một giọng nam xác nhận.

Khải không rời mắt. Bảo Minh đi qua đám đông, và đám đông không phản ứng. Không ai nhìn. Không ai tránh. Không ai quay lại. Hắn đi giữa ba mươi nghìn người như đi giữa cánh đồng, mỗi người xung quanh chỉ là cọng cỏ, không đáng để mắt dừng lại.

Một phụ nữ đứng ngay bên cạnh Bảo Minh, cách chưa đến nửa mét, đang quay điện thoại. Ống kính hướng thẳng vào hắn. Cô ta không biết. Trên màn hình điện thoại, khuôn mặt Bảo Minh rõ ràng, nhưng mắt cô ta nhìn màn hình và không thấy gì bất thường. Não cô lọc hình ảnh trước khi ý thức kịp xử lý.

19:57. Bảo Minh đến rìa đài phun nước. Dừng lại. Nhìn lên, về phía ban công tầng hai.

Khải biết hắn không nhìn thấy anh ở khoảng cách này, trong bóng tối ban công. Nhưng hắn biết anh ở đó. Hắn nhìn đúng hướng. Một giây. Rồi quay lại, bước lên bậc đá đài phun nước.

– Mục tiêu lên đài phun nước. Rìa phía đông. Đứng yên.

– Đội Hai cách mục tiêu khoảng hai mươi mét, giọng nam báo. Tôi không... tôi nhìn hướng chị chỉ nhưng không thấy ai trên đài phun nước.

Khải nghe và không ngạc nhiên.

– Mục tiêu đứng rìa đông đài phun nước. Áo trắng. Cao khoảng một mét bảy lăm. Đang đứng yên. Anh không cần thấy. Tiến thêm mười mét rồi dừng.

– Nhận.

Bảo Minh đứng trên đài phun nước, cao hơn đám đông nửa mét, áo trắng nổi bật giữa biển người. Hàng trăm điện thoại quay về phía hắn, hàng chục ống kính phóng viên hướng thẳng vào. Trên các màn hình phát trực tiếp, hắn xuất hiện rõ ràng: một người đàn ông trẻ, áo trắng, đứng trên đài phun nước, nhìn thẳng về phía đám đông.

Bình luận trên mạng chạy liên tục. Khải không đọc, nhưng Thư đọc và báo qua tai nghe:

– Bình luận phát trực tiếp: "Đài phun nước trống. Có gì đặc biệt?" "Tôi thấy ai đó nhưng không rõ. Lạ quá." "Quay lại xem, không có ai trên đài phun nước." Tám mươi phần trăm bình luận nói không thấy. Hai mươi phần trăm nói thấy mờ nhưng không mô tả được.

Khải nuốt nước bọt. Miệng khô, đầu đau, mắt nóng. Anh nhìn Bảo Minh đứng trên đài phun nước, dưới đèn, trước ba mươi nghìn người và hàng triệu người xem qua màn hình, và gần như không ai nhìn thấy hắn.

Hắn đứng đó. Như một bóng ma giữa ban ngày. Như một lỗi trong phần mềm nhận thức của cả thành phố.

20:00. Bảo Minh bắt đầu quay. Chậm. Một vòng ba trăm sáu mươi độ. Nhìn vào mắt từng người ở hàng đầu quanh đài phun nước. Từ ban công, Khải thấy phản ứng: một người đàn ông nhìn thẳng vào Bảo Minh, chớp mắt, rồi quay đi, khuôn mặt trống rỗng. Một phụ nữ nhìn, giữ ánh mắt hai giây, rồi nhăn mặt như cố nhớ điều gì đó, rồi buông, mắt trôi sang người bên cạnh. Một thanh niên nhìn, giật mình nhẹ, mở miệng như muốn nói, rồi đóng lại, quay đi, vẻ bối rối.

Nhận ra, quên, nhận ra, quên. Vòng lặp đúng như Bảo Minh dự đoán đêm qua trên sân thượng.

Ba mươi nghìn bộ não đang trải nghiệm cùng một điều: họ nhìn vào một con người đứng cách họ ba mét, dưới ánh đèn, áo trắng nổi bật, và mắt họ trượt đi. Lần nào cũng trượt. Không phải không muốn nhìn. Muốn. Cố. Nhưng não từ chối, hải mã phân loại "không quan trọng" trước khi vỏ não thị giác kịp phản đối, và ý thức chỉ nhận được kết quả cuối cùng: "Không có ai ở đó."

20:03. Đám đông bắt đầu bất an. Không phải hoảng loạn. Sâu hơn. Bất an. Tiếng xì xào lan ra từ những người gần đài phun nước, vì họ cảm nhận được điều gì đó sai, một sự hiện diện mà mắt không ghi nhận nhưng phần nào đó trong não biết là có. Giống như đứng trong phòng tối và biết có ai đó ở đó dù không nhìn thấy, chỉ là phòng này không tối, đèn sáng rõ, và "ai đó" đang đứng ngay trước mặt.

– Đội Hai cách mục tiêu mười mét. Tôi vẫn không thấy.

– Tiến thêm năm mét. Hướng mười hai giờ. Rìa đông đài phun nước.

– Tiến.

20:05. Khải nhìn năm người của Đội Hai tiếp cận. Họ đi đúng hướng, mắt nhìn thẳng, nhưng khi cách Bảo Minh năm mét, bước chân họ bắt đầu lệch. Không phải cố ý. Não điều chỉnh hướng đi vô thức, tránh mục tiêu mà nó phân loại là "không có", giống cách người ta vô thức tránh cột đèn trên vỉa hè mà không cần nghĩ. Cơ thể nhận được tín hiệu "vật thể phía trước" từ thị giác ngoại vi, nhưng ý thức không ghi nhận, nên đôi chân tự lệch mà chủ nhân không biết.

– Đội Hai, dừng. Anh đang lệch trái. Sửa hướng. Hai bước sang phải. Rồi thẳng.

Im lặng ba giây.

– Nhận. Tôi... tôi không thấy ai.

– Anh không cần thấy. Hai bước phải. Rồi đưa tay ra trước, ngang ngực. Tiến bốn bước. Anh sẽ chạm vai mục tiêu.

Khải nhìn. Người đội trưởng Đội Hai sửa hướng, đưa tay ra, tiến. Một bước. Hai. Ba. Bốn.

Tay anh ta chạm vai Bảo Minh. Và dừng lại.

Từ ban công, Khải thấy khuôn mặt người đội trưởng thay đổi. Ngón tay nắm chặt vải áo. Mắt mở to. Và trong khoảnh khắc đó, có lẽ ba giây, có lẽ năm, người đội trưởng nhìn thấy. Xúc giác phá vỡ bộ lọc thị giác, tay chạm vai buộc não phải xử lý đối tượng ở khoảng cách không, và lần đầu tiên trong đời, anh ta nhìn thấy Bảo Minh.

Rồi buông tay. Giật lùi. Mắt trống. Quên.

– Đội Hai, Khải nói, giọng kiểm soát nhưng khô. Anh vừa chạm mục tiêu rồi buông. Nắm lại. Tiến một bước. Nắm.

– Tôi... tôi nắm cái gì. Giọng đội trưởng run, không phải sợ, mà bối rối. Bối rối của người vừa trải qua điều não không thể giải thích.

Bảo Minh bước sang bên. Một bước nhỏ. Đủ để thoát khỏi tầm với.

Khải siết lan can. Sắt cắt vào da.

Không được.

– Mục tiêu dịch chuyển. Hai mét về phía bắc. Đội Hai tiến theo. Đội Một, Minh, tiếp cận từ phía bắc, bao vòng.

Nhưng Bảo Minh không chạy. Hắn chỉ bước, chậm, trên rìa đài phun nước, tiếp tục quay, tiếp tục nhìn vào mắt từng người. Hắn không trốn. Hắn đang hoàn thành việc hắn đến để làm.

20:08. Khải nhìn khuôn mặt Bảo Minh từ bảy mươi mét, qua ánh đèn, qua biển người, qua cơn đau đầu đang lan từ thái dương xuống sau gáy. Và anh thấy điều mà ba mươi nghìn người bên dưới không thấy.

Bảo Minh đang khóc.

Không phải khóc nức nở. Không phải khóc vì đau hay vì sợ. Nước mắt chảy trên má, hai đường thẳng, yên lặng, trong khi mắt hắn vẫn mở, vẫn nhìn thẳng vào đám đông. Hắn đứng giữa ba mươi nghìn người, dưới hai trăm ống kính, trên hàng triệu màn hình, và không ai nhìn thấy hắn khóc. Vì không ai nhìn thấy hắn.

Hai mươi bảy năm. Hắn đã sống hai mươi bảy năm như thế này. Không phải ẩn mình. Không phải trốn chạy. Chỉ đứng giữa mọi người, như mọi người, và bị mọi người bỏ qua. Không phải vì hắn không xứng đáng. Vì não họ được dạy rằng hắn không tồn tại.

Và hôm nay, lần đầu tiên, hắn đứng ở nơi sáng nhất thành phố, mặc áo trắng, trước ba mươi nghìn cặp mắt, và kết quả vẫn như mọi khi. Vẫn vô hình. Vẫn không ai thấy.

Nước mắt chảy. Hắn không lau.

Khải nhìn, và không nhìn đi. Anh là người duy nhất thấy. Và anh sẽ nhớ. Khuôn mặt đó, nước mắt đó, áo trắng giữa biển người, đèn vàng, tiếng ồn ba mươi nghìn người, và sự cô đơn tuyệt đối của một con người đứng giữa tất cả mà không thuộc về đâu.

Đây là thứ BLINDSPOT tạo ra. Không phải hệ thống giám sát. Không phải dữ liệu. Mà điều này. Một con người đứng khóc giữa đám đông và đám đông đi qua.

20:10. Tai nghe rè nhẹ. Thư:

– Khải. Tình trạng bắt.

Khải nhắm mắt một giây. Mở ra. Bảo Minh vẫn đứng trên đài phun nước, nước mắt vẫn chảy, đám đông vẫn xung quanh và vẫn không thấy.

– Mục tiêu đứng yên. Rìa bắc đài phun nước. Đội Một tiếp cận từ hướng mười hai giờ, khoảng cách mười lăm mét.

Nhưng giọng anh chậm hơn. Và Thư nghe ra.

– Khải. Tập trung.

– Tôi tập trung, anh nói. Nhưng giọng không giống tập trung. Giọng giống người vừa nhìn thấy thứ gì đó mà anh biết sẽ không bao giờ quên, và đang cố quyết định điều đó có thay đổi gì hay không.

Ch.105/103
2.367 từ