Ngay phía sau
Mười giờ đêm. Căn hộ Thư – tầng năm, khu chung cư cũ gần sở. Phòng nhỏ, gọn, đồ đạc ít: giường đơn, bàn làm việc, kệ sách mỏng. Không ảnh trang trí – chỉ bản đồ thành phố ghim trên tường, đánh dấu đỏ ở mười một vụ. Thói quen điều tra viên: mang việc về nhà.
Thư ngồi trước laptop – màn hình sáng xanh trong bóng tối phòng. Footage camera hành lang sở cảnh sát, ngày bốn mươi mốt – hôm qua. Khải dặn: "Xem lại mọi nơi cô đi qua. Hắn có thể ở bất cứ đâu – và cô sẽ không nhớ."
Cô tua. Tốc độ x2 – hành lang tầng hai sở, quen thuộc: sàn gạch xám, cửa phòng hai bên, người đi lại. Đồng nghiệp – mặt quen, tên quen, bước chân quen. Thư nhận ra từng người: Tùng phòng ma túy, Hà văn phòng, Minh phó phòng. Bình thường. Không ai lạ.
Mười bốn giờ ba mươi hai. Thư dừng.
Trên màn hình: hành lang tầng hai, cùng góc camera. Hai người đi về hướng phòng trọng án – Thư và Khải. Cô nhận ra mình: tóc buộc, áo xanh đậm, ba lô vai trái. Khải bên cạnh – gầy, áo tối, đi hơi nhanh hơn. Hai người nói chuyện – miệng cử động, đầu nghiêng về phía nhau. Thư nhớ buổi chiều đó: bàn về thư mục Đức, kế hoạch gặp lại, danh sách câu hỏi.
Và phía sau họ – cách ba bước – một người đàn ông.
Thư dừng video. Tim cô – một nhịp lệch. Không phải sợ. Là nhận ra.
Người đàn ông đi cùng hướng, cùng tốc độ – bước đều, vai thẳng, trông như nhân viên đi họp. Áo sơ-mi trắng dài tay, quần tây tối, tay phải cầm cặp hồ sơ nhựa đen. Bình thường. Hoàn toàn bình thường – kiểu bình thường mà mắt lướt qua mà không ghi nhận.
Thư tua lại. x0.5. Nhìn kỹ.
Gương mặt – camera hành lang không rõ bằng camera ngoài đường, nhưng đủ. Mũi thẳng. Mắt hơi nhỏ. Không râu. Không kính. Không đặc điểm nào đáng nhớ – và đó chính là đặc điểm. Gương mặt mà hai mươi người nhìn vào ảnh và nói "bình thường." Gương mặt mà bà Hoa xác nhận rồi mười phút sau quên.
Thư nhìn – và cố nhớ. Cố ghim vào não: mũi thẳng, mắt nhỏ, không sẹo, không xăm. Lặp lại. Lặp – nhưng cô biết, qua kinh nghiệm đau đớn: mười phút nữa, hình ảnh này sẽ mờ. Hai mươi phút – sẽ chỉ còn từ ngữ, không còn hình.
Cô bật video tiếp.
· · ·
14:32 – hắn đi phía sau. Ba bước. Thư đếm trên màn hình: khoảng cách từ vai hắn đến lưng Khải – chừng một mét rưỡi. Đủ gần để nghe họ nói. Đủ gần để chạm vai nếu vươn tay.
14:33 – ba người đi ngang phòng trọng án. Cửa phòng mở – bên trong: bàn Thư, bàn Hùng, bốn bàn khác. Thư trong video không nhìn sang – mắt cô trên Khải, trên cuộc trò chuyện. Hắn – mắt nhìn thẳng, không nhìn vào phòng, không dừng. Đi đều.
14:33:40 – Thư trong video dừng trước phòng họp, quay sang Khải nói gì đó. Hắn – vẫn đi, không chậm lại, không nhìn sang. Khoảng cách giữa hắn và Thư lúc cô dừng: hai mét. Hắn đi ngang cô – ngang, không phải sau – khoảnh khắc đó, vai hắn cách vai cô chưa đến một mét. Cô đang nhìn Khải. Không quay sang. Không nhận ra người đi ngang.
14:34 – Thư và Khải rẽ phải, vào phòng họp. Hắn – đi thẳng. Tiếp tục. Không ngoái lại – như người đi ngang phòng mình đến phòng tiếp theo, bình thường, không có gì đáng dừng. Camera ghi: hắn đi đến cuối hành lang, rẽ trái – hướng cầu thang phía sau. Mất mười bảy giây từ góc rẽ đến khi biến mất khỏi khung hình.
Thư chuyển sang camera cầu thang phía sau – có footage. Hắn xuống tầng một. Ra cổng phụ – cổng nhỏ phía bếp canteen, ít người dùng, không bảo vệ trực. Bước ra ngoài. Rẽ trái. Mất.
Tổng thời gian trong sở: hai phút mười bốn giây tính từ camera hành lang tầng hai. Có thể lâu hơn – vì Thư không có footage từ lúc hắn vào. Hắn có thể đã ở bên trong nhiều phút trước 14:32. Hoặc nhiều hơn.
Tổng thời gian trên camera hành lang tầng hai: một phút bốn mươi hai giây. Từ khi xuất hiện đến khi rẽ cầu thang – hắn đi qua bốn phòng làm việc, ngang hai đồng nghiệp Thư (Tùng đi ngược chiều, Hà đứng cửa phòng), và ba bước sau lưng hai người đang điều tra hắn. Không ai nhìn. Không ai dừng. Không ai hỏi "anh là ai."
Thư tua lại. Nhìn Tùng – khi hắn đi ngang. Tùng từ hướng ngược – hai người sẽ qua nhau, cách nửa mét trong hành lang hẹp. Tùng nhìn thẳng – nhìn hắn, ít nhất nửa giây, đủ để nhận ra bất kỳ ai – rồi mắt trượt sang, như lướt qua cái cột. Không gật. Không tránh đường rõ ràng. Bước tránh vì cơ thể nhận biết chướng ngại vật, nhưng não không ghi nhận đó là con người.
Hà – đứng cửa phòng, cầm cốc nước, dựa khung cửa. Hắn đi ngang cách Hà ba bước. Hà nhìn – Thư thấy rõ trong video: mắt Hà hướng về phía hắn, đầu hơi nghiêng – phản xạ khi ai đó đi ngang. Một giây. Rồi quay lại cốc nước. Nhấp. Đi vào phòng. Không quay lại, không hỏi.
Thư biết – nếu gọi Hà bây giờ, hỏi "hôm qua ai đi ngang phòng chị lúc hai giờ rưỡi?" – Hà sẽ không nhớ. Không phải "không chắc." Sẽ nói: "Không thấy ai lạ." Và Hà không nói dối – vì trong não Hà, không có "ai lạ." Ký ức đó không tồn tại.
Họ nhìn. Họ thấy. Và não họ xóa ngay. Điều tra viên – đào tạo quan sát – và cả hai thất bại trước cùng một người.
· · ·
Thư dừng video. Đóng laptop – chậm, ấn nắp xuống như ấn nắp quan tài. Ngồi trong bóng tối. Phòng im – chỉ tiếng quạt trần, tiếng xe lẻ ngoài đường. Tay cô trên bàn – phẳng, không run. Nhưng trong lòng bàn tay – lạnh. Kiểu lạnh không liên quan nhiệt độ phòng.
Hắn ở trong sở cảnh sát.
Hôm qua. Ban ngày. Giờ làm việc. Đi ngang phòng trọng án – phòng cô ngồi mỗi ngày, phòng có hồ sơ vụ phân xác trên bàn Hùng, phòng có bản đồ đánh dấu mười một vụ trên tường. Hắn đi ngang tất cả.
Và hắn đi ngay sau lưng Thư. Ba bước. Nếu hắn muốn – giơ tay là chạm vai cô. Nếu hắn muốn – cúi xuống là nghe hết cuộc trò chuyện. Nếu hắn muốn – dao là xong. Giữa hành lang sở cảnh sát, ban ngày, trước mặt đồng nghiệp – và không ai sẽ nhớ.
Tại sao hắn không làm gì?
Câu hỏi đó – quan trọng hơn "tại sao hắn ở đây." Vì "ở đây" đã rõ: hắn theo dõi, hắn thu thập, hắn đã chụp ảnh ở quán phở. Nhưng "không làm gì" – khi hắn có thể – đó là lựa chọn. Hắn chọn. Chọn đi qua. Chọn không hành động. Tại sao?
Hai khả năng.
Một: hắn chưa sẵn sàng. Đang đánh giá. Đang cân nhắc – mức độ đe dọa, thời điểm tối ưu.
Hai: hắn muốn họ biết. Muốn – ở một thời điểm nào đó – Thư hoặc Khải sẽ xem lại footage và thấy. Thấy rằng hắn ở đó. Rằng hắn có thể. Rằng khoảng cách giữa "sống" và "chết" – với họ – là ba bước chân mà hắn chọn không bước.
Đó là thông điệp.
· · ·
Thư mở điện thoại. Gọi Khải.
Hai hồi chuông. Nhấc.
– Anh cần xem cái này.
Giọng cô – bình tĩnh. Cô kiểm soát – vì mất kiểm soát không giúp gì, và Thư không bao giờ làm thứ không giúp gì.
– Gì?
– Footage hành lang sở. Hôm qua, mười bốn giờ ba mươi hai. Lúc anh và tôi đi từ phòng tôi đến phòng họp.
Im. Khải đang nghe – đang đọc giọng cô, đang đoán.
– Hắn ở trong sở chúng ta. Hôm qua. Đi ngay sau lưng chúng ta. Ba bước.
Im lặng – ba giây. Bốn. Khải đang xử lý. Thư chờ.
– Hắn nhìn camera không?
Câu hỏi – Thư không ngờ. Không phải "chắc chưa?" hay "sao có thể?" Mà: "hắn nhìn camera không?" Cụ thể. Kỹ thuật. Kiểu câu hỏi của người đã vượt qua sốc và đang phân tích.
Thư mở lại laptop. Bật video – tua đến 14:32. Nhìn kỹ. Hắn đi – mắt nhìn thẳng, hướng về phía trước. Rồi – 14:33, khi ngang vị trí camera – mắt hắn dịch. Lên. Sang phải. Một giây.
Hắn nhìn camera.
Không phải lén – không phải liếc thoáng rồi nhìn đi. Hắn nhìn thẳng vào ống kính. Một giây đầy đủ – đủ để gương mặt chính diện ghi rõ trên footage. Rồi nhìn lại phía trước. Tiếp tục đi.
– Có. Hắn nhìn thẳng vào camera. Một giây.
Im lặng – lâu hơn lần trước. Năm giây. Sáu. Rồi Khải nói – giọng phẳng, chậm:
– Hắn muốn chúng ta biết.
Thư im. Tay trái – sẹo cổ tay – nằm trên bàn, ngón siết mép laptop.
– Sao anh nghĩ vậy?
– Vì hắn nhìn thẳng vào camera. Hắn biết camera ghi. Hắn biết – nếu ai đó xem lại – sẽ thấy mặt hắn chính diện. Và hắn biết chúng ta đang xem lại mọi footage. Hắn biết vì hắn theo dõi đủ lâu.
– Hắn để lại dấu vết có chủ ý.
– Đúng. Thông điệp: "Tôi ở đây. Ngay phía sau. Và các anh không biết."
Thư nhìn màn hình – hắn, đóng băng giữa bước chân, áo trắng, cặp hồ sơ, gương mặt bình thường nhất thế giới. Ba bước sau lưng cô. Giữa sở cảnh sát.
– Anh nghĩ hắn sẽ làm gì tiếp?
Im lặng – Khải đang nghĩ. Thư nghe tiếng nền qua điện thoại: quạt trần căn hộ anh, xa và đều.
– Tôi không biết. Nhưng – khi một người để lại thông điệp – nghĩa là hắn muốn giao tiếp. Không phải giết. Chưa.
Chưa. Từ đó treo trong im lặng – nặng, rõ.
– Nếu hắn muốn giao tiếp – hắn sẽ tiếp tục. Gần hơn. Rõ hơn.
– Đến khi nào?
– Đến khi chúng ta đáp. Hoặc đến khi hắn chán chờ.
Thư nghe – hiểu: Khải đang đặt mình vào đầu hung thủ. Đọc hành vi, suy luận ý định. Mười hai năm không ai nhìn thấy hắn – lần đầu có người nhìn. Có lẽ hắn đang thử. Trò chơi hai chiều.
– Ngày mai. Tám giờ. Chỗ tôi. Mang video.
– Được.
Cúp.
· · ·
Thư đặt điện thoại. Ngồi – bóng tối, quạt trần, tiếng xe đã tắt. Mười giờ bốn mươi đêm – khu chung cư im, chỉ tiếng ti-vi từ nhà hàng xóm lọt qua tường mỏng.
Cô nhìn cửa phòng – đóng, khóa hai vòng, chốt thêm. Cửa sổ – rèm kéo, tầng năm, ban công nhỏ. Bình thường – an toàn, như mọi đêm.
Nhưng đêm nay – Thư nhìn cửa và nghĩ: nếu hắn đi qua sở cảnh sát giữa ban ngày mà không ai ngăn, hắn có thể đi vào chung cư này. Đi vào tầng năm. Đứng trước cửa cô. Và nếu ai đó nhìn thấy – bảo vệ, hàng xóm – họ sẽ quên trong năm phút.
Cô không sợ. Thư không sợ – vì sợ là mất kiểm soát, và mất kiểm soát là thứ cô ghét nhất. Nhưng cô nhận ra: cảm giác an toàn mà cô có – khóa cửa, tầng năm, sở cảnh sát gần – là giả. Tất cả đều giả. Khóa ngăn người bình thường – không ngăn người mà não bạn tự động bỏ qua. Sở cảnh sát gần – nhưng cảnh sát cũng quên. Tầng năm – nhưng hắn lên thang máy như mọi người khác, và không ai nhớ hắn bước ra.
An toàn – cả thành phố này – được xây trên giả định: "Nếu ai làm gì sai, ai đó sẽ thấy và nhớ." BLINDSPOT phá giả định đó. Và khi giả định nền sập – mọi thứ xây trên nó đều sập theo.
Thư đứng dậy. Đi đến bàn – mở sổ tay, bút. Viết:
Ngày 42. Hung thủ đi trong hành lang sở, 14:32, hôm qua. Cách tôi + Khải 3 bước. Áo trắng, cặp hồ sơ. Nhìn thẳng camera – có chủ ý. Không ai nhận ra. Tôi không nhớ.
Kết luận: hắn giao tiếp. Thông điệp. Chưa hành động – nhưng cho thấy có thể bất cứ lúc nào.
Câu hỏi: hắn muốn gì? Bị bắt? Được nhìn thấy? Hay chỉ muốn chúng tôi biết – rằng chúng tôi không an toàn?
Cô đóng sổ. Đặt bút. Nhìn sổ – mỏng, bìa đen, chữ cô viết nhanh nhưng rõ. Giấy nhớ thay não. Vì não cô – não của một đại úy cảnh sát, mười năm kinh nghiệm, từng bắt sát nhân, từng truy đuổi tội phạm có súng – não đó không đáng tin nữa. Không phải vì nó yếu. Vì ai đó đã viết lại quy tắc nó hoạt động.
Thư nghĩ đến vụ cướp năm cô mười lăm. Kẻ cướp vào nhà – cô nhớ mặt hắn, nhớ rõ, suốt mười sáu năm. Mắt trái có nốt ruồi. Áo kẻ xanh. Răng vàng khi hắn hét. Cô nhớ – vì não cô hoạt động đúng. Lúc đó, não ghi nhận kẻ nguy hiểm, lưu, giữ. Mười sáu năm vẫn rõ.
Nhưng nếu kẻ cướp đó là đối tượng BLINDSPOT? Hắn vào nhà, lấy đồ, đi ra – và cô không nhớ gì. Bố mẹ không nhớ gì. Hàng xóm không nhớ gì. Đồ mất mà không ai biết ai lấy. Cảnh sát đến – hỏi – không ai mô tả được. Vụ chìm xuồng. Như hàng nghìn vụ khác mà không ai giải thích được trong thành phố này.
Bao nhiêu vụ "không giải thích được" trong mười năm qua – thực ra có hung thủ rõ ràng, nhưng không ai nhớ?
Tắt đèn. Nằm xuống. Mắt mở – nhìn trần nhà tối, hình chữ nhật ánh đèn đường lọt qua rèm. Im.
Hắn đi ngay phía sau. Ba bước. Và cô không biết.
Bây giờ cô biết. Nhưng biết không thay đổi gì – vì lần tới, hắn vẫn sẽ ở đó. Và cô vẫn sẽ không nhớ. Sổ tay sẽ nhớ. Giấy sẽ nhớ. Nhưng giấy không quay đầu được. Giấy không rút súng được.
Thư nằm – mắt mở, trần nhà tối. Nghĩ: ngày mai, cô sẽ đi làm. Qua cổng sở, hành lang tầng hai, phòng trọng án. Cùng đường đi. Cùng người đi ngang. Và ở đâu đó – có thể ngay phía sau, có thể bàn kế bên ở nhà ăn, có thể ghế đá ngoài sân – hắn sẽ ở đó. Nhìn. Đếm. Chờ.
Và cô sẽ không biết. Cho đến khi xem lại footage. Luôn muộn một ngày. Luôn muộn.