Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 64: Ba mươi bảy giây
Chương 64

Ba mươi bảy giây

Ngày 130. 17:45.

Ga tàu điện Cát Linh, giờ cao điểm. Bốn trăm người trên sân ga, xếp hàng dọc lối vàng, mắt nhìn điện thoại hoặc nhìn thẳng vào khoảng không. Tiếng loa thông báo tàu đến trong hai phút, giọng nữ tự động, đều, lặp lại mỗi ba mươi giây. Đèn huỳnh quang trắng, sàn đá mài phản chiếu bóng người.

Khải đứng cột thứ ba từ đầu sân ga. Không xếp hàng. Không chờ tàu. Đứng, lưng tựa cột, mắt quét.

Bốn trăm lẻ bảy. Anh đếm trong ba mươi giây đầu tiên khi đến. Bốn trăm lẻ bảy gương mặt, mỗi cái một hồ sơ trong đầu: tuổi, giới tính, đặc điểm nổi bật, hướng di chuyển. Hyper-Recognition hoạt động ở mức tối đa trong vùng phủ thiết bị đối pha. Không mờ. Không trượt. Mỗi gương mặt rõ nét như ảnh in.

Nhưng anh không tìm gương mặt. Anh tìm khoảng trống.

Bốn trăm lẻ bảy người, anh nhớ hết. Nếu có người thứ bốn trăm lẻ tám mà anh không nhớ, không ghi nhận, không có dấu vết trong đầu dù mắt đã quét qua, đó là hắn.

Anh đã thử ba lần trong tuần qua: siêu thị, công viên, phố đi bộ. Không tìm được. Hắn có thể không ở đó, hoặc ở đó mà Khải vẫn trượt. Nhưng hôm nay khác. Hôm nay Khải có lý do để tin hắn sẽ xuất hiện.

Lý do: tin nhắn.

Sáng nay, 08:14, số 098. Một dòng: "Tàu điện. Chiều nay."

Mười bảy phút. Khải quét lần thứ ba. Tàu đến rồi đi, hành khách đổi, con số dao động quanh ba trăm năm mươi đến bốn trăm. Anh ghi nhận từng đợt thay đổi: bốn mươi ba người lên tàu, ba mươi bảy xuống, mười hai đi qua không dừng.

Và rồi, ở đợt thứ tư, khi tàu vừa đóng cửa rời ga, sân ga vắng xuống còn hai trăm tám mươi người, Khải nhìn thấy.

Không phải vì hắn nổi bật. Ngược lại. Khải nhìn thấy vì não anh báo lỗi: ở góc trái sân ga, cạnh máy bán nước tự động, có một khoảng không gian mà mắt anh liên tục muốn bỏ qua. Không phải chỗ trống, vì người đi ngang đều vòng tránh. Không phải cột, vì cột ở xa hơn hai mét. Một vùng mà não Khải phân loại là "nền" dù Hyper-Recognition đang hoạt động hoàn toàn.

Anh ép mắt ghim vào vùng đó.

Và khuôn mặt hiện ra. Từ từ, như hình ảnh in dần trên giấy ảnh trong buồng tối. Mũi thẳng. Mắt nhỏ. Khoảng cách mắt hẹp. Sẹo trán ngang. Đứng yên, hai tay xuôi thân, nhìn thẳng về phía Khải. Mười hai mét.

Đếm.

Một. Hai. Ba.

Khải bước về phía hắn. Chân đều, không chạy, không vội. Mười hai mét. Mỗi bước chín mươi phân. Mười ba bước.

Bốn. Năm. Sáu.

Hắn không nhúc nhích. Đứng yên, nhìn Khải đến. Xung quanh, hai trăm tám mươi người không ai nhìn hắn. Một phụ nữ đi ngang cách nửa mét, mắt hướng thẳng, như hắn là cột sắt.

Bảy. Tám. Chín. Mười.

Tám mét. Khải nhìn rõ hơn: áo khoác tối, quần vải, dép. Vai hẹp, người vừa, không gầy không mập. Tay phải hơi co, ngón cái chạm ngón trỏ, kiểu người đang suy nghĩ. Mắt hắn không rời Khải. Và trong mắt đó, Khải đọc được thứ gì đó không phải thù địch: tò mò. Kiểu nhìn của ai đó đang xem thí nghiệm.

Mười hai. Mười bốn. Mười sáu. Mười tám.

Năm mét. Bốn bước nữa. Khải giữ mắt, giữ hơi thở, giữ từng chi tiết: nốt ruồi nhỏ dưới tai trái, lông mày trái cao hơn phải một phần, môi mỏng, khóe miệng hơi kéo xuống. Ghi nhận. Ghi nhận. Mỗi giây là một lớp thông tin, và mỗi lớp phải giữ, vì sau giây thứ ba mươi bảy, tất cả sẽ bốc hơi.

Hai mươi. Hai mươi hai. Hai mươi bốn.

Ba mét. Khải cảm nhận sóng trong đầu, không phải tiếng, không phải đau, mà một lực kéo mềm, kiểu trọng lực ý thức, kéo sự chú ý ra khỏi vùng có hắn. Não anh nói: không có gì ở đây, quay lại, nhìn thứ khác. Và anh nói lại với não mình: có. Hắn ở đây. Giữ.

Hai mươi sáu. Hai mươi tám. Ba mươi.

Hai mét. Hắn vẫn đứng yên. Nhìn Khải. Và bây giờ Khải nhận ra: hắn đang cười. Không phải nụ cười rộng, không phải nhếch mép. Một sự thay đổi nhỏ ở khóe mắt, ở cơ quanh miệng, kiểu cười của người bất ngờ nhẹ. Như ai đó chứng kiến điều hiếm thấy.

Ba mươi hai. Ba mươi ba. Ba mươi bốn.

Sóng mạnh hơn. Như bước vào nước sâu hơn, sức cản tăng. Mỗi giây giữ hình ảnh hắn tốn nhiều năng lượng hơn giây trước. Khải cảm thấy thái dương nóng, hơi nhức, kiểu đau đầu của người nhìn vào ánh sáng quá lâu. Mắt anh muốn nhắm. Não muốn nghỉ. Muốn quên.

Ba mươi năm. Ba mươi sáu. Ba mươi bảy.

Một mét rưỡi. Gần nhất Khải từng đứng cạnh hắn khi tỉnh táo. Và ở giây thứ ba mươi bảy, ranh giới đến. Hình ảnh bắt đầu nhạt từ ngoài vào: tai mất trước, rồi viền mặt, rồi tóc, rồi trán. Sẹo mờ đi. Mắt trở thành hai chấm tối không rõ hình dạng. Mũi phẳng. Gương mặt biến thành mặt nạ không chi tiết, rồi thành hình oval màu da, rồi thành khoảng trống.

Khải cắn môi. Đau. Vị máu.

Ba mươi tám. Ba mươi chín.

Đau giữ anh. Không nhiều, nhưng đủ. Như cọc neo ghim thuyền trong bão. Khuôn mặt lờ mờ trở lại: sẹo, mắt nhỏ, mũi thẳng. Không rõ như giây thứ mười, nhưng có. Vẫn có.

Bốn mươi. Bốn mươi một.

Hắn nhúc nhích. Lần đầu. Bước sang trái, một bước, nhẹ, bình thường. Và ở khoảnh khắc đó, khoảnh khắc hắn di chuyển và đám đông di chuyển cùng lúc, não Khải mất khóa. Mắt anh trượt theo quán tính sang người phụ nữ đi ngang, rồi sang cột sắt, rồi sang biển báo. Và khi anh ép mắt quay lại vị trí hắn đứng, chỉ có máy bán nước tự động. Ánh đèn huỳnh quang phản chiếu trên vỏ inox.

Bốn mươi hai.

Hết.

Khải ngồi xuống ghế chờ ga tàu. Chân không run, nhưng đầu gối hơi yếu, kiểu mệt sau gắng sức. Miệng có vị sắt. Anh lau môi bằng mu bàn tay: máu.

Ghi ngay vào sổ tay. Tay viết nhanh, chữ nhỏ, không dừng:

"Ga Cát Linh, 18:02. Đối mặt trực tiếp. Khoảng cách tiến đến 1.5m. Giữ được 42 giây. Giới hạn cũ 37 (phố đi bộ ch40). Đau giữ thêm 5 giây. Hắn di chuyển = mất khóa. Sau 42 giây: 0. Khuôn mặt mất hoàn toàn. Nhớ từ sổ, không từ đầu."

Anh ngồi lại ba phút. Thở đều. Nhìn sân ga. Ba trăm người đi qua, mỗi gương mặt rõ nét, Hyper-Recognition hoạt động bình thường với tất cả trừ một. Thiết bị đối pha bật, LED xanh, sóng bị triệt tiêu trong năm mươi mét. Nhưng hắn, đứng trong năm mươi mét, vẫn gây trượt. Thiết bị triệt tiêu sóng từ trạm BTS, không triệt tiêu sóng từ chính hắn.

Khải ghi thêm: "Thiết bị đối pha không đủ chống hiệu ứng trực tiếp từ 00. Sóng BTS làm nền yếu. Nhưng 00 tự phát sóng (hoặc cơ chế khác) gây trượt cục bộ ngay cả khi nền bị triệt tiêu."

Anh đóng sổ. Nhìn xuống dòng cuối. Bốn mươi hai giây hôm nay. Ba mươi bảy hôm trước. Tiến bộ. Nhưng vẫn chưa đủ lâu để chạy đến, giữ, và gọi ai đó đến bắt. Vẫn chưa đủ lâu để chụp ảnh. Vẫn chưa đủ.

Nhưng hắn dừng lại. Hắn đứng yên và chờ Khải đến gần. Hắn cho Khải bốn mươi hai giây. Hắn có thể bỏ đi ngay giây thứ năm, thứ mười, khi Khải còn xa. Nhưng hắn đợi. Như muốn xem Khải giữ được bao lâu.

Hoặc như muốn Khải giữ lâu hơn.

Tàu điện vào ga. Loa thông báo, cửa mở, hành khách đổ ra. Khải không lên tàu. Ngồi ghế chờ, sổ tay trên đùi, bút trong tay. Viết tiếp.

"Phản ứng hắn khi tôi tiến đến: 0 di chuyển cho đến giây 41. Đứng yên hoàn toàn. Vai thả lỏng. Mắt giữ. Không phòng thủ, không tấn công, không trốn. Cho phép tôi đến gần 1.5m. Lần đầu. Trước đó tối đa 5m (quán cà phê sáng nay)."

Dừng. Nghĩ. Viết tiếp.

"Câu hỏi: tại sao cho tôi đến gần? (a) Biết tôi sẽ mất hắn trước khi chạm được → không nguy hiểm. (b) Muốn kiểm tra giới hạn tôi từ gần. (c) Muốn tôi nhìn rõ hắn → muốn được nhìn. (d) Tất cả trên."

Anh nhìn lại dòng cuối. Muốn được nhìn. Ba từ đó vang trong đầu lạ kỳ. Phạm Bảo Minh, hai mươi bảy năm không ai nhìn quá ba giây, đứng yên cho Khải tiến đến, nhìn, ghi nhận, đếm từng chi tiết trên mặt hắn. Và cười. Không phải cười đắc thắng. Cười kiểu bất ngờ. Kiểu ai đó thấy điều hiếm gặp.

Khải nhớ nụ cười đó. Nhớ vì anh ghi trong ba mươi giây đầu khi Hyper-Recognition còn hoạt động mạnh. Sẽ nhớ đến khi chết hoặc đến khi sóng BTS xóa hết. Và nụ cười đó nói với anh một điều mà sổ tay không ghi được: Phạm Bảo Minh không ghét Khải. Không sợ Khải. Có thể, theo cách riêng của một người mà cảm xúc đã bị hai mươi bảy năm cô lập bào mòn, hắn thích việc Khải tìm hắn.

Điều đó có giúp gì cho vụ án không? Chưa rõ. Nhưng nó thay đổi bản chất cuộc truy tìm. Không phải thợ săn và con mồi. Không phải cảnh sát và tội phạm. Một thứ gì khác, chưa có tên, nằm giữa đối đầu và đối thoại.

Khải đóng sổ. Đứng dậy. Chân vẫn hơi yếu, nhưng đầu rõ. Thiết bị đối pha bật, LED xanh, năm mươi mét an toàn quanh anh. Anh bước ra khỏi ga, lên cầu thang, ra phố. Trời tối, đèn đường vàng, xe máy chạy ngang, mùi xăng và bụi.

Điện thoại rung. Tin nhắn, số 098.

"42."

Một con số. Chính xác số giây Khải giữ được.

Hắn đếm cùng.

Khải nhìn tin nhắn năm giây. Rồi bỏ điện thoại vào túi. Không trả lời. Nhưng lần đầu tiên trong bốn tháng điều tra, anh cân nhắc.

Ch.64/103
1.795 từ