Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 85: Bài diễn thuyết
Chương 85

Bài diễn thuyết

Ngày 150. 09:00 sáng.

Trung tâm hội nghị thành phố, đường Trần Hưng Đạo. Sảnh lớn, trần cao, đèn chùm. Bảng điện tử ngoài cổng: "THÀNH PHỐ THÔNG MINH 2.0, Tương Lai Nhận Thức." Logo NeuroVita góc phải, xanh bạc hà, sạch.

Năm trăm ghế. Bốn trăm đã có người: quan chức sở ban ngành, doanh nhân, giám đốc bệnh viện, hiệu trưởng trường học, phóng viên. Mọi người cầm tài liệu bìa cứng, uống nước đóng chai có logo NeuroVita. Nước miễn phí.

Khải mua vé bằng tên Nguyễn Văn Hòa, căn cước công dân giả mà Phong làm hai tuần trước. Ngồi hàng thứ mười hai, ghế số 7, gần lối thoát hiểm phía đông. Thiết bị đối pha trong túi áo khoác, bật sẵn. Tai nghe một bên, Thư ở đầu dây.

– Tôi vào rồi, Khải nói nhỏ. Hàng 12.

– Nghe rõ, Thư nói. Tôi ở ngoài, xe đỗ Trần Phú. Ba phút nếu cần.

09:30. Vũ Hạo bước lên sân khấu.

Khải nhìn. Hyper-Recognition lập tức khớp: khuôn mặt từ trang web NeuroVita (Ngày 28), khuôn mặt trong ảnh hội nghị (Ngày 110), khuôn mặt trong ghi chú bà Hà ("H biết"). Cùng một người: đàn ông năm mươi hai tuổi, tóc muối tiêu chải gọn, vest xám tro, cà vạt xanh đậm, giày da bóng. Dáng thẳng, bước đều, kiểu người quen sân khấu. Nụ cười: rộng vừa đủ, ấm vừa đủ, kiểm soát vừa đủ.

Khải ghi nhận: Hạo cười bằng miệng, không bằng mắt. Mắt quét khán phòng, nhanh, kiểu đếm đầu, đếm camera, đếm lối ra. Giống Khải. Khác ở chỗ Khải đếm vì bản năng, Hạo đếm vì tính toán.

– Chào mừng, Hạo nói, micro cài cổ áo, giọng trầm, nhịp chậm. Cảm ơn quý vị đã đến. Hôm nay tôi muốn nói về bộ não.

Đám đông yên lặng. Hạo đi trước màn hình lớn, ảnh não người 3D xoay chậm, màu xanh phát sáng, đẹp, kiểu công nghệ cao.

– Mỗi ngày não bạn xử lý mười một triệu bit thông tin. Từ tai, mắt, mũi, da. Nhưng bạn chỉ nhận thức năm mươi bit. Năm mươi trên mười một triệu. Phần còn lại, não lọc ra. Não quyết định thứ gì quan trọng, thứ gì không.

Hạo dừng. Nhìn khán phòng. Nụ cười.

– NeuroVita giúp bạn chọn đúng năm mươi bit.

Vỗ tay. Hai trăm người vỗ tay. Khải ngồi im.

Hai mươi phút tiếp theo: Hạo trình bày "Chương trình Sức khỏe Nhận thức Đô thị." Màn hình chiếu đồ thị: tỉ lệ căng thẳng giảm 40% ở khu vực thí điểm, tai nạn giao thông giảm 25%, tội phạm giảm 18%. Số liệu sạch, biểu đồ đẹp, nguồn: "Viện Nghiên cứu Nhận thức NeuroVita." Nguồn của chính họ.

Khải nghe và giải mã.

"Lọc thông tin dư thừa" = xóa ký ức bất lợi. "Giảm phản ứng căng thẳng" = giảm khả năng nhận ra mối đe dọa. "Tập trung tốt hơn" = bỏ qua bằng chứng mà BLINDSPOT đánh dấu là "không quan trọng." "Thành phố yên bình hơn" = thành phố mù hơn.

Mỗi câu Hạo nói, Khải nghe hai nghĩa. Bốn trăm người kia chỉ nghe một.

– NeuroVita cam kết triển khai miễn phí hệ thống hỗ trợ nhận thức cho toàn bộ hệ thống giao thông công cộng Hà Nội. Tàu điện, xe buýt, nhà ga, bến đỗ. Hạo nói. Bắt đầu từ quý ba năm nay.

Vỗ tay. Lần này nhiều hơn. Một vị phó giám đốc sở giao thông gật đầu, mỉm cười. Khải nhận ra ông ta: mặt từng thấy trên hồ sơ hợp đồng 200 tỷ, ký tên dưới Đại tá Thành.

– Mục tiêu của tôi, Hạo nói, giọng hạ thấp, kiểu thì thầm trước micro, nhưng mọi người vẫn nghe rõ, là một thành phố nơi mọi người sống khỏe hơn, ngủ ngon hơn, và sợ ít hơn. Đó không phải utopia. Đó là khoa học.

Khải nhìn quanh. Bốn trăm khuôn mặt. Không ai nhíu mày. Không ai nghi ngờ. Bốn trăm người uống nước NeuroVita miễn phí, ngồi trong tòa nhà cách trạm BTS SoundWave hai trăm mét, nghe một người đàn ông giải thích tại sao kiểm soát não họ là điều tốt.

Và họ vỗ tay.

10:15. Kết thúc phần trình bày. Khách đứng dậy, di chuyển ra khu giải lao, cà phê, bánh, trao đổi danh thiếp. Hạo đứng cạnh sân khấu, bắt tay từng người, nụ cười không thay đổi.

Khải đi về phía Hạo. Không vội, không chậm. Kiểu đi của người xếp hàng chờ bắt tay, bình thường, một trong ba mươi người muốn nói chuyện với diễn giả.

Hàng ngắn dần. Bảy người, năm, ba, một. Người cuối cùng nói "Cảm ơn anh Hạo" và bỏ đi. Khải bước tới.

Hạo nhìn Khải.

Nụ cười không thay đổi. Nhưng mắt thay đổi. Một phần mười giây, chưa đến nháy mắt: đồng tử giãn nhẹ, cơ quanh mắt siết, rồi thả. Hạo nhận ra. Không từ khuôn mặt trong đám đông, mà từ trước, từ hồ sơ, từ theo dõi.

– Anh Khải, Hạo nói, giọng ấm, kiểu gặp người quen. Tôi nghe nhiều về anh.

Khải đứng im. Nhìn Hạo ở khoảng cách một mét. Hyper-Recognition ghi nhận mọi thứ: nếp nhăn quanh mắt (sâu hơn ảnh trên mạng, ít ngủ), tay phải có vết mực ở ngón trỏ (người viết tay nhiều), cà vạt thắt nút Windsor (kiểm soát, tỉ mỉ), mùi nước hoa gỗ đàn hương (đắt, kiệm), giày bóng nhưng đế mòn (đi nhiều, không thay giày mới dù có tiền).

– Người nhớ tất cả mọi khuôn mặt, Hạo nói. Thú vị thật. Trong một thành phố nơi mọi người quên, có một người nhớ.

Hạo biết tên anh. Biết khả năng. Biết anh ở đây. Và không ngạc nhiên.

– Bài nói hay, Khải nói.

– Cảm ơn. Hạo nghiêng đầu nhẹ. Anh thấy phần nào thuyết phục nhất?

– Phần năm mươi bit. Não chọn thay chúng ta. Và ông giúp não chọn "đúng hơn."

Hạo nhìn Khải. Nụ cười không biến mất, nhưng biến đổi. Rộng hơn một chút, kiểu cười khi gặp người hiểu mình nói gì, thay vì cười lịch sự.

– Anh hiểu nhanh.

– Tôi có thời gian nghĩ. Khoảng một trăm năm mươi ngày.

Im lặng nửa giây. Mắt Hạo không đổi, nhưng tay phải siết nhẹ vào tay trái ở phía sau lưng. Khải thấy vì anh nhìn vai Hạo hơi nhích. Một trăm năm mươi ngày: từ vụ phân xác đến hôm nay. Hạo biết Khải đang đếm.

– Anh nên đến thăm tôi, Hạo nói. Tầng 20 NeuroVita. Không phải tầng 18, không phải phòng khách. Tầng 20. Tôi nghĩ chúng ta có nhiều điều để nói.

Hạo giơ tay. Bắt tay. Tay ấm, khô, lực vừa đủ. Kiểu bắt tay của người tin rằng cuộc gặp này là bước đầu, không phải bước cuối.

Khải bắt tay lại. Nhìn Hạo ở khoảng cách nửa mét. Gần hơn bất kỳ lần nào trước đó. Mắt Hạo sáng, thực sự sáng, kiểu sáng của người tin mình đang cứu thế giới. Và đó là phần đáng sợ nhất: Hạo không diễn. Hạo tin.

– Tầng 20, Khải nói.

– Tầng 20. Hạo lặp lại. Không cửa sổ. Nhưng nhìn thấy toàn bộ.

Hạo buông tay. Quay sang người tiếp theo, nụ cười trở lại mặc định: ấm, rộng, kiểm soát. Khải đứng thêm hai giây, rồi đi.

10:25. Ngoài tòa nhà. Nắng Hà Nội, mùi đường phố, tiếng xe. Khải đi về phía xe Thư đỗ trên đường Trần Phú.

– Gặp rồi, Khải nói vào tai nghe.

– Nghe. Hắn nói gì?

– Mời lên tầng 20.

Im lặng ba giây.

– Anh sẽ đi?

Khải nhìn lại tòa nhà hội nghị. Qua cửa kính, khách đang ra về, tay cầm tài liệu NeuroVita, mặt hài lòng, bước nhanh, kiểu người vừa được truyền cảm hứng. Bốn trăm người ra khỏi tòa nhà, tin rằng tương lai nhận thức đang đến, và không ai trong số họ biết rằng nó đã đến từ lâu.

– Tôi sẽ đi, Khải nói. Nhưng không phải một mình.

Ch.85/103
1.378 từ