Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 86: Cuộc đối thoại tầng 20
Chương 86

Cuộc đối thoại tầng 20

Ngày 151. 07:40 sáng.

Khải đứng trước kệ sách, đếm. Thói quen mỗi sáng từ Ngày 128: 137 vật trong căn hộ, không thừa không thiếu. Hôm nay, lần thứ mười chín liên tiếp, con số dừng ở 138.

Mười chín ngày anh biết có thứ gì đó thừa mà không tìm ra.

Tay anh dừng ở kệ thứ ba, ngăn giữa. Cuốn sách dày nhất, gáy cứng, loại anh không bao giờ đọc (tâm lý học đại cương, mua lúc còn đi học). Sáng nay anh lật trang, vì lý do anh không giải thích được. Có thể vì đêm qua anh không ngủ, và khi không ngủ anh lật mọi thứ trong tầm tay.

Tờ giấy rơi ra. Gấp tư, giấy mỏng, loại xé từ sổ tay nhỏ. Chữ viết tay, nét nhỏ, nghiêng phải, đều đặn.

"Phạm Bảo Minh. Số 24. Cô nhi viện Ánh Sáng, quận 9."

Dưới dòng chữ, một dòng nữa:

"Anh viết về tôi trên tường. Đây là lần đầu tiên tôi viết về mình."

Khải cầm tờ giấy. Mười chín ngày nằm giữa trang 204 và 205 cuốn sách anh không bao giờ mở. Hắn biết anh không mở. Hắn giấu nó ở nơi an toàn nhất trong căn hộ của người nhớ mọi thứ: nơi anh không nhìn.

Khải gấp tờ giấy, cho vào ví. Nhìn bức tường điều tra. Ảnh hung thủ, chữ marker đỏ, sợi chỉ nối. Dòng chữ anh viết Ngày 113: "Tôi vẫn nhớ mặt hắn."

Bây giờ hắn có tên. Hắn tự viết.

Điện thoại rung. Thư.

— Tôi ở dưới sảnh. Xe đỗ Nguyễn Du.

— Mười phút.

08:30. Xe Thư đỗ trên đường Nguyễn Huệ, cách tòa nhà NeuroVita ba trăm mét. Nắng sớm, vỉa hè đông, nhân viên văn phòng đi bộ nhanh. Khải ngồi ghế phụ, thiết bị đối pha trong túi áo khoác, bật sẵn. Tai nghe một bên.

— Phong gọi tôi sáng nay, Thư nói, mắt nhìn thẳng. Anh ta chuyển về Bắc Ninh tuần trước, ở nhà bà ngoại. Nói thiết bị đối pha thứ hai đã xong, gửi qua xe khách. Tôi nhận chiều nay.

Khải ghi nhận. Hai thiết bị. Một cho anh, một cho Thư.

— Còn gì?

Thư mở cốp xe, lấy ra túi vải đen nhỏ. Bên trong: máy ghi âm cỡ bút bi, pin 12 giờ, Phong chế từ linh kiện cũ.

— Ghi âm toàn bộ. Nếu hắn nói gì đáng giá, chúng ta có bản ghi.

Khải nhét máy ghi âm vào túi trong áo khoác. Nhìn tòa nhà NeuroVita qua kính xe: hai mươi tầng, kính xanh, logo bạc hà. Sáng, sạch, kiểu kiến trúc không muốn ai nhớ lâu.

— Tôi vào một mình. Cô ở đây, nghe qua tai nghe. Nếu mười lăm phút tôi không nói gì, gọi Hùng.

Thư nhìn anh. Ba giây.

— Mười lăm phút.

08:47. Sảnh NeuroVita, tầng trệt. Trần cao, đá hoa cương, quầy lễ tân bằng gỗ sáng. Hai nhân viên lễ tân mỉm cười, đồng phục xanh bạc hà. Camera bốn góc, đèn LED dọc trần, mùi tinh dầu bạc hà nhẹ. Mọi thứ được thiết kế để người ta cảm thấy an toàn.

Khải đến quầy. Đưa tên.

— Lâm Khải. Có hẹn với ông Vũ Hạo. Tầng 20.

Lễ tân gõ máy tính, gật đầu. Không hỏi căn cước, không kiểm tra danh sách. Khải ghi nhận: Hạo đã dặn sẵn.

Thang máy riêng, cuối hành lang phải. Cửa thép, không nút gọi bên ngoài. Lễ tân quẹt thẻ, cửa mở. Bên trong: gương ba mặt, camera góc trần, nút bấm chỉ có hai số: 19 và 20.

Khải bấm 20. Thang máy đi lên. Gương phản chiếu ba phiên bản của anh, mỗi phiên bản nhìn từ một góc khác. Anh nhìn thẳng vào camera.

Tầng 19, thang dừng. Cửa mở.

Hành lang hẹp, đèn trắng, không cửa sổ. Một người đàn ông bước vào. Cao, vóc dáng chuẩn, vest xám nhạt, kính gọng mảnh. Cằm vuông, mũi thẳng, kiểu mặt quân đội hoặc an ninh. Hyper-Recognition khớp ngay: bóng người tầng 19 mà Khải thấy từ quán cà phê Ngày 138, qua ống kính camera Thư chụp.

Người đàn ông đứng cạnh Khải, mắt nhìn thẳng cửa thang máy. Không chào. Không nhìn sang. Tay phải cầm thẻ từ có dây đeo cổ, mặt sau quay ra. Khải đọc: "Trần Quốc Hưng, Giám đốc An ninh."

Cửa đóng. Thang máy lên tầng 20. Người đàn ông bước ra trước, rẽ trái, biến vào hành lang. Không ngoái lại.

Khải ghi nhận: giám đốc an ninh NeuroVita, tầng 19. Bóng người quan sát anh và Thư mười ba ngày trước.

Tầng 20. Không cửa sổ.

Phòng rộng, trần thấp hơn sảnh tầng trệt, đèn gián tiếp, tường xám. Ba mặt tường: màn hình. Hàng chục màn hình phẳng, ghép liền, hiển thị bản đồ Hà Nội thời gian thực. Bản đồ nhiệt: các vùng màu xanh (bình thường), vàng (hoạt động cao), đỏ (cảnh báo). Mỗi chấm nhỏ trên bản đồ là một trạm BTS SoundWave, nhấp nháy đều đặn. Bốn mươi bảy chấm, đúng như dữ liệu Phong cung cấp. Góc phải dưới: "SoundWave Network, 47/120 active, Coverage: 41.2%."

Vũ Hạo đứng giữa phòng, cạnh bàn gỗ thấp. Trên bàn: ấm trà, hai chén, khay gỗ. Áo sơ mi trắng, không vest, tay áo xắn đến khuỷu. Kiểu thoải mái có tính toán, để người đối diện cảm thấy "không cần phòng thủ."

— Anh Khải. Hạo nói, giọng ấm. Ngồi đi. Trà mới pha.

Khải không ngồi. Đứng, nhìn quanh. Đếm: sáu camera trong phòng, hai cửa ra (một cửa thang máy anh vừa vào, một cửa phía đông đóng kín), bàn điều khiển chạy dọc tường phía nam, bốn ghế xoay trống (ca đêm đã hết, ca ngày chưa bắt đầu). Màn hình lớn nhất ở chính giữa: bản đồ Hà Nội, lớp phủ sóng BTS, lớp camera giám sát, lớp dữ liệu nhận thức. Ba lớp chồng lên nhau, kiểu người nhìn thành phố không bằng mắt mà bằng dữ liệu.

— Không cửa sổ, Khải nói. Nhưng nhìn thấy toàn bộ.

Hạo mỉm cười. Rót trà.

— Ông nói câu đó hôm trước. Tôi muốn hiểu ông nghĩa là gì.

— Nghĩa đen. Hạo chỉ tay quanh phòng. Ba triệu điểm dữ liệu mỗi giờ. Camera, BTS, cảm biến giao thông, ứng dụng di động. Tôi không cần cửa sổ. Tôi thấy nhiều hơn bất kỳ cửa sổ nào cho phép.

Khải nhìn màn hình. Một vùng đỏ nhỏ ở quận Đống Đa nhấp nháy rồi chuyển vàng. Ai đó vừa bình tĩnh lại, hoặc hệ thống vừa "giúp" họ bình tĩnh.

— Anh biết về BLINDSPOT, Hạo nói, đặt chén trà trước ghế đối diện. Tôi biết anh biết. Vậy thì ngồi xuống, nói chuyện.

Khải ngồi. Không uống trà. Mắt không chớp.

— Thành phố này có tám triệu người, Hạo nói, giọng đều, kiểu trình bày trước hội đồng. Mỗi ngày: bốn mươi vụ cướp, mười hai vụ tấn công, ba tự sát, hai trăm tai nạn. Căng thẳng, trầm cảm, bạo lực. Mười một triệu bit thông tin đập vào não mỗi người mỗi giây. Não không chịu nổi. Người ta gọi đó là sống.

Hạo dừng. Nhìn Khải.

— Tôi gọi đó là quá tải. Và tôi có thể giảm.

— Bằng cách quyết định thay họ thứ gì cần nhớ, thứ gì cần quên.

— Bằng cách giúp não lọc hiệu quả hơn. Hạo nghiêng đầu nhẹ. Anh là người có Hyper-Recognition. Anh nhớ mọi thứ. Anh có hạnh phúc hơn vì điều đó không?

Im lặng. Khải không trả lời.

— Tôi biết câu trả lời, Hạo nói. Vì tôi nghiên cứu anh từ năm anh mười hai tuổi. NeuraCare Foundation, nếu anh muốn tên cụ thể. Anh nhớ mọi khuôn mặt, mọi chi tiết, mọi nỗi đau người khác muốn quên. Anh ngủ bốn tiếng một đêm vì não anh không biết tắt. Anh sống một mình vì mọi người cảm thấy bị nhìn xuyên. Anh không hạnh phúc hơn, anh Khải. Anh chỉ nhớ nhiều hơn.

Khải siết tay trên đùi. Ngón cái ấn vào lòng bàn tay, mạnh, kiểu tự neo.

— Và ông giảm bằng cách nào? Bốn mươi nghìn trẻ em bị thử nghiệm trong trường học? Mười lăm người chết vì tác dụng phụ mà không ai biết? Nước máy nhiễm hóa chất? Sóng BTS phát hai mươi bốn giờ?

Hạo không đổi sắc mặt. Nhưng tay phải đặt chén trà xuống chậm hơn bình thường, nửa giây.

— Chi phí, Hạo nói. Mọi tiến bộ y khoa đều có chi phí. Vắc-xin giết người trong giai đoạn thử nghiệm. Phẫu thuật tim thất bại hàng nghìn lần trước khi thành công. Đó không phải biện minh. Đó là sự thật.

— Đức cũng là chi phí?

Im lặng. Hạo nhìn Khải. Nụ cười biến mất. Không phải biến mất đột ngột, mà tan dần, kiểu nước rút khỏi bờ.

— Đức là người tôi tôn trọng. Ông ấy hiểu dự án hơn bất kỳ ai. Và ông ấy chọn phá hủy mười lăm năm nghiên cứu vì ông ấy sợ.

— Ông ấy chết.

— Tôi biết.

— Ba người từ NeuroVita đến nhà ông ấy lúc một giờ sáng. Ông ấy chết vì ngừng tim, không vết thương. Ông gọi đó là gì?

Hạo im bốn giây. Khải đếm. Bốn giây là lâu nhất Hạo từng im trong mọi lần gặp.

— Tôi không ra lệnh giết Đức, Hạo nói, giọng hạ nửa tông. Nhưng tôi cũng không ngăn. Đó là... ranh giới mà tôi đã vượt từ lâu.

Khải nhìn Hạo. Hyper-Recognition ghi nhận: mắt Hạo không tránh, không đảo, không nhấp nháy nhanh hơn bình thường. Hạo nói thật, hoặc Hạo tin điều mình nói.

— Vợ Đức thì sao? Bà Hà. Suy hô hấp cấp năm 2018. Bà ấy phát hiện Phase 3 và liên hệ nhà báo. Ba tuần sau bà chết.

Hạo đặt hai tay lên bàn, lòng bàn tay úp xuống. Ngón tay đều, không run.

— Anh Khải. Tôi có thể ngồi đây cả ngày trả lời từng cái chết, từng vụ mất tích, từng hồ sơ bị xóa. Và mỗi câu trả lời sẽ giống nhau: chi phí. Nhưng anh muốn nghe điều khác, phải không?

— Tôi muốn nghe tại sao ông không sợ.

Hạo nghiêng đầu. Lần đầu tiên trong buổi nói chuyện, mắt ông ta sáng lên, kiểu sáng của người được hỏi đúng câu.

— Vì anh không có lựa chọn nào tốt hơn. Hạo nói. Anh có ổ cứng của Đức. Anh có dữ liệu. Anh có thể công khai. Nhưng anh biết gì sẽ xảy ra không? Bốn mươi bảy trạm BTS tắt. Hệ thống camera toàn thành phố tê liệt vì ba mươi phần trăm ngân sách an ninh là của tôi. Tội phạm tăng vọt trong tuần đầu tiên. Người dân hoảng loạn. Và mười triệu bộ não đã quen được lọc sẽ phải đối mặt với mười một triệu bit thông tin mỗi giây mà không có bộ đệm. Anh nghĩ điều đó tốt hơn?

Khải không trả lời. Vì trong ba giây, anh nghĩ: Có thể hắn đúng.

Rồi anh nhớ Đức nằm trên sàn tầng hầm, mắt mở, nhẫn cưới, ly trà còn ấm. Và ý nghĩ đó biến mất.

— Ông giết Đức, Khải nói, đứng dậy. Ông giết vợ Đức. Ông biến hai triệu người thành chuột bạch. Và ông gọi đó là tương lai.

Hạo nhìn theo. Không đứng dậy. Tay vẫn đặt trên bàn, lòng bàn tay úp.

— Anh sẽ hiểu, Hạo nói, giọng nhẹ. Khi anh thấy toàn cảnh.

Khải đi về phía thang máy. Bấm nút. Cửa mở. Bước vào.

Trước khi cửa đóng, Khải nhìn lại. Hạo ngồi giữa phòng, sau lưng là ba mặt tường màn hình, ba triệu điểm dữ liệu nhấp nháy. Một người đàn ông tin mình đang cứu thế giới, ngồi giữa bản đồ nhiệt của tám triệu bộ não, uống trà, không sợ.

Cửa thang máy đóng.

— Xong, Khải nói vào tai nghe.

— Tôi nghe hết, Thư nói. Im lặng hai giây. Hắn không sợ.

— Đúng. Và đó mới là vấn đề.

09:15. Trong xe. Khải ngồi im, nhìn ra phố. Người đi bộ, xe máy, quán cà phê mở cửa. Bình thường. Tám triệu người sống trong một thành phố mà não họ bị lọc mỗi giây, và không ai biết.

Khải lấy tờ giấy gấp tư từ ví. Mở ra. Chữ viết tay của Bảo Minh, nét nhỏ, nghiêng phải.

"Anh viết về tôi trên tường. Đây là lần đầu tiên tôi viết về mình."

Hạo không sợ Khải. Nhưng Hạo sợ Bảo Minh. Một sản phẩm lỗi mà ông ta không kiểm soát được.

Khải gấp tờ giấy lại, cẩn thận, cho vào ví.

— Đi về, Khải nói.

Thư nổ máy.

Ch.86/103
2.175 từ