Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 72: Bản ghi lúc 3 giờ sáng
Chương 72

Bản ghi lúc 3 giờ sáng

Ngày 134. 23:12.

Khải không ngủ được. Không phải vì nghĩ nhiều, mà vì mỗi lần nhắm mắt, não tái hiện cảnh chiều nay: Bảo Minh đứng giữa phố Nguyễn Huệ, năm mét, áo xanh nhạt, nắng chiếu thẳng, và ba trăm người đi qua như hắn là cột đèn. Hình ảnh rõ, sắc, kiểu Hyper-Recognition lưu, nhưng có gì đó sai ở mép: phần viền mặt hắn hơi nhòe, như ảnh in thiếu mực ở rìa, rõ giữa mờ xung quanh. Hiệu ứng ăn vào cả ký ức.

Anh ngồi dậy, bật đèn bàn, mở laptop.

Ba camera hành trình, ba thẻ nhớ. Anh đã kiểm tra mỗi ngày kể từ khi lắp: rút thẻ, xem, lắp lại. Nhưng xem kiểu tua nhanh, tìm bất thường rõ. Chưa bao giờ xem kỹ, từng đêm, từng phút.

Đêm nay, Khải mở từ đầu. Camera một, ngày thứ nhất sau khi lắp. Tua tốc độ 4x, mắt quét.

Bảy đêm. Bảy thẻ nhớ đầu tiên. Trống.

Đêm thứ tám, camera hai, 01:23 sáng. Bóng ở cửa.

Khải dừng tua. Quay lại hai phút. Phát tốc độ bình thường.

01:21:14: cửa chính đóng, then cài. Không có chìa khóa ngoài trừ chìa Khải.

01:21:47: cửa mở. Không tiếng. Then cài nhưng cửa mở, kiểu người biết cách mở khóa cơ từ bên ngoài mà không gãy chốt. Không dấu cạy.

01:21:49: bóng người bước vào. Áo tối. Giày bata đế mềm, không tiếng trên sàn gạch. Đóng cửa sau lưng, nhẹ.

Khải ép mắt nhìn vào bóng trên màn hình. Hiệu ứng hoạt động ngay cả qua bản ghi: mắt muốn nhìn sang cánh cửa, nhìn kệ giày, nhìn bất cứ đâu trừ hình người. Anh giữ. Tay trái bấm vào đùi, đau nhẹ đủ để neo.

Bảo Minh. Đi vào phòng khách. Không bật đèn. Dừng trước bức tường ảnh. Đứng. Hai phút. Ba phút. Nhìn.

01:25:03: đi vào bếp. Mở tủ lạnh. Lấy nước. Uống. Đặt cốc trên bàn bếp. Ngồi xuống ghế.

01:27:40: đứng dậy. Đi về phía hành lang. Camera ba bắt: hắn dừng trước cửa phòng ngủ Khải. Mở cửa, nhẹ, kiểu người biết bản lề nào kêu. Bước vào.

Khải chuyển sang camera ba, cùng timestamp. Hành lang tối. Bảo Minh đứng ở ngưỡng cửa phòng ngủ. Nhìn vào trong. Khải nằm trên giường, chăn kéo ngang ngực, mặt nghiêng phải. Ánh đèn LED nhỏ từ ổ cắm hắt một vệt sáng yếu.

Bảo Minh đứng đó mười bảy phút. Không nhúc nhích. Không bước vào. Chỉ đứng ở cửa, nhìn, kiểu người đứng trước bể cá trong nhà hàng, xem vì không có gì khác để xem.

Rồi quay lại phòng khách. Ngồi sofa. Và không đi cho đến 05:41 sáng, khi trời bắt đầu sáng qua rèm.

Đêm thứ tám. Bốn tiếng mười bảy phút.

Khải mở đêm thứ chín.

Cùng giờ vào. 01:17. Cùng cách mở khóa. Lần này không vào bếp. Đi thẳng đến bàn làm việc Khải. Ngồi. Mở sổ tay. Đọc. Bốn mươi lăm phút. Đóng sổ, đặt lại đúng vị trí. Đứng dậy, đi đến cửa phòng ngủ. Đứng mười hai phút. Quay lại sofa. Ngủ.

Bảo Minh ngủ trên sofa Khải, từ 02:30 đến 05:20, ba tiếng. Nằm nghiêng, hai tay gập trước ngực, đầu trên gối sofa. Ngủ thật, không giả: mắt nhắm, vai nhô đều theo nhịp thở.

Đêm thứ mười. Vào lúc 01:05. Đi thẳng vào bếp, mở tủ lạnh, lấy hộp sữa hắn mang đến từ đêm trước. Rót vào cốc. Uống đứng. Đặt cốc trong bồn rửa. Vào phòng khách. Lần này không nhìn bức tường ảnh. Đi đến kệ sách. Rút một cuốn ở hàng thứ ba. Ngồi ghế phòng khách. Đọc.

Hai tiếng rưỡi. Cuốn sách Khải nhận ra: Tội ác và Hình phạt, bản tiếng Việt, mua từ năm ngoái, chưa đọc. Bảo Minh đọc hai trăm trang trong một đêm, kiểu người không có gì khác để đọc trong hai mươi bảy năm và vớ được thứ gì cũng nuốt.

Đêm mười một. Mười hai. Mười ba. Mỗi đêm, cùng khung giờ, cùng cách vào, cùng trình tự: bếp, phòng khách, cửa phòng ngủ, sofa. Có đêm ngủ, có đêm không. Có đêm đứng cửa phòng ngủ hai mươi phút, có đêm chỉ nhìn vào ba giây rồi quay đi. Có đêm đọc sách. Có đêm ngồi yên, nhìn ra cửa sổ, không nhúc nhích, hai tiếng.

Mười một trong mười bốn đêm.

02:17 sáng. Khải dừng ở đêm thứ mười hai. Vì đêm thứ mười hai có cảnh này:

03:07. Bảo Minh đứng cuối giường. Không phải ở cửa. Trong phòng ngủ, cuối giường, cách Khải hai mét.

Khải trên giường trở mình. Mở mắt. Nhìn thẳng vào chỗ Bảo Minh đứng.

Ba giây. Mắt mở, đồng tử phản xạ dưới ánh LED yếu. Nhìn thẳng vào hắn.

Rồi nhắm lại. Ngủ tiếp.

Khải dừng hình. Quay lại. Xem ở tốc độ 0.25x.

03:07:04: mắt mở.

03:07:05: đồng tử co lại, điều chỉnh sáng.

03:07:06: mắt hướng về phía cuối giường. Đúng hướng Bảo Minh đứng.

03:07:07: mắt đóng.

Ba giây. Anh mở mắt giữa đêm, nhìn thẳng vào kẻ giết người đứng cuối giường, và não anh, não Hyper-Recognition, não nhớ mọi khuôn mặt, nói: không có gì. Ngủ tiếp.

Anh không nhớ. Không nhớ mở mắt. Không nhớ nhìn thấy gì. Sáng hôm đó thức dậy bình thường, pha cà phê, đi làm. Không có gì bất thường trong ký ức.

Khải gọi Thư. 02:24 sáng.

— Đến đây. Mang sổ tay.

Thư đến lúc 02:51, tóc buộc vội, áo khoác ngoài bộ đồ ngủ. Không hỏi tại sao. Ngồi cạnh Khải, nhìn vào laptop.

Khải chiếu đêm thứ tám. Rồi thứ chín. Thứ mười.

Thư xem. Mắt cô phải ép nhìn vào bóng người trên màn hình: mắt muốn nhìn sang đồng hồ, nhìn xuống bàn phím, nhìn bất cứ đâu trừ hắn. Cô cầm bút, ghi bằng tay:

"Đêm 8. 01:23 vào. Cửa phòng ngủ 17 phút. Sofa đến 05:41."

"Đêm 9. 01:17 vào. Đọc sổ tay 45 phút. Ngủ sofa 3 tiếng."

"Đêm 10. 01:05 vào. Sữa. Đọc sách."

Mỗi dòng, cô phải dừng, nhìn lại bản ghi, vì ký ức về bóng người trên màn hình mờ đi trong vòng mười lăm giây sau khi rời mắt. Cô viết để giữ, vì não không giữ được.

Đến đêm thứ mười hai. Bảo Minh đứng cuối giường. Khải mở mắt ba giây. Nhắm lại.

Thư dừng bút.

— Anh nhìn thẳng vào hắn.

— Và ngủ tiếp.

Im lặng dài. Đèn bàn sáng vàng. Ngoài cửa sổ, thành phố ngủ, đèn đường sáng đều, gió nhẹ lay rèm. Trong căn hộ, hai người ngồi trước laptop, xem bản ghi một kẻ giết người vào ra căn hộ này mỗi đêm như về nhà.

Thư nói, giọng thấp, không nhìn Khải:

— Mười một đêm. Hắn ở đây trung bình bốn tiếng mỗi đêm. Đọc hồ sơ anh. Đọc sách anh. Uống sữa trong bếp anh. Ngủ trên sofa anh. Đứng nhìn anh ngủ.

— Và tôi không biết.

— Và anh không biết.

Khải đứng dậy. Đi quanh căn hộ. Đếm. Kệ sách: sáu mươi bảy cuốn. Bàn: sổ tay, bút, đồng hồ. Bốn. Bếp: ba cốc thay vì hai. Một cốc hắn dùng, rửa rồi để lại trên giá.

Phòng khách: sofa, bàn trà, kệ tivi, thùng rác. Khải nhìn. Đếm lại. Một trăm ba mươi bảy. Hôm qua là một trăm ba mươi bảy. Bây giờ...

Một trăm ba mươi tám.

Anh đếm lại. Chậm. Từng vật, từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, kiểu Hyper-Recognition quét. Một trăm ba mươi tám. Nhiều hơn một.

Nhưng anh không biết vật nào là vật thừa.

Nhìn quanh. Mọi thứ đúng chỗ, quen, thuộc. Không có gì lạ. Không có gì nổi bật. Não nói: tất cả bình thường. Nhưng số không nói dối: một trăm ba mươi tám, không phải một trăm ba mươi bảy.

Hắn đã để lại thứ gì đó. Trong căn hộ này. Thứ gì đó nhỏ, bình thường, trộn lẫn vào đồ đạc, và não Khải, não nhớ mọi thứ, không phát hiện vì nó quá bình thường.

Thư nhìn Khải đi quanh phòng, đếm, mắt quét, tay chạm vào từng vật rồi rút lại.

— Anh tìm gì?

— Một trăm ba mươi tám. Hôm qua là một trăm ba mươi bảy.

Thư nhìn quanh. Rồi nhìn lại Khải.

— Anh đếm được mà không biết vật nào mới?

— Đúng. Vì nó trông bình thường. Trông như luôn ở đây. Và đó mới là điều đáng sợ.

Cô đứng dậy. Nhìn quanh căn hộ, chậm, từng góc. Rồi dừng.

— Không phải hắn đến rồi đi. Hắn để lại dấu. Hắn muốn anh biết hắn ở đây, nhưng không biết hắn để lại gì.

Khải đứng giữa phòng khách. Hai giờ sáng, đèn bàn sáng yếu, bóng anh dài trên tường cạnh hai mươi ba tấm ảnh. Ở đâu đó trong căn phòng này, có thứ hắn để lại. Có thể là chiếc cốc. Có thể là cuốn sách xếp sai chỗ. Có thể là thứ anh nhìn mỗi ngày mà không nhận ra không phải của mình.

Và bây giờ, lúc này, hai giờ sáng, hắn có thể đang ở đâu đó trong tòa nhà. Trong sảnh. Trên cầu thang. Hoặc trong chính căn phòng này, ở góc mà mắt Khải lướt qua vì não nói "không có gì."

Thư ngồi trên sofa. Cùng chỗ Bảo Minh nằm ngủ mười một đêm qua. Cô không biết, và khi Khải nói, cô không đứng dậy. Vì hiểu rằng đứng dậy hay ngồi yên đều không thay đổi được gì.

Không phải hắn đến. Hắn luôn ở đây. Và điều đáng sợ nhất không phải sự hiện diện, mà là anh không biết hắn đã để lại gì.

Ch.72/103
1.578 từ