Thành phố đã chạy rồi
Ngày 160. 1:40 sáng.
Khải ngồi trước máy đã năm tiếng. Thư mục cuối cùng trên ổ cứng không mở bằng mật khẩu thường. Nó dùng một khóa hai lớp, lớp ngoài là chuỗi ký tự, lớp trong gắn với một thiết bị anh không có.
Anh không phải dân kỹ thuật. Nhưng anh có thứ ít người có: anh nhớ mọi thứ anh từng nhìn. Trong cuộc gặp ở tầng hai mươi chín ngày trước, Vũ Hạo đã gõ một chuỗi vào bàn phím khi mở một màn hình. Khải đã nhìn ngón tay hắn, không cố ý, chỉ vì anh luôn nhìn. Mười hai ký tự. Anh gõ lại chúng bây giờ.
Lớp ngoài mở.
Lớp trong, anh thử một đường khác. Đức, trước khi đưa ổ cứng, đã nói một câu Khải tưởng là lời than: "Tôi giữ chìa khóa của chính mình suốt mười năm." Khải nhập ngày Đức rời NeuroVita, con số anh đã đọc trong hồ sơ.
Thư mục mở ra.
Bên trong chỉ có vài tập tin. Một tập lớn nhất tên: CITY_ALPHA_REPORT_YEAR5.
Khải mở nó.
Trang đầu là một bản đồ. Bản đồ thành phố này. Không phải mô phỏng, không phải kế hoạch tương lai. Tiêu đề ghi rõ: báo cáo tổng kết năm vận hành thứ năm.
Anh đọc chậm, từng dòng, vì anh biết mình sẽ chỉ đọc một lần là nhớ, và anh muốn chắc mình hiểu trước khi nhớ.
CITY_ALPHA không phải dự án sắp triển khai. Nó đã chạy năm năm. Thành phố anh đang sống, ngay đêm nay, không phải nơi BLINDSPOT sắp đến. Nó là nơi BLINDSPOT đã hoàn thành.
Bảy mươi phần trăm dân số, báo cáo viết, đã sống dưới Phase 4 ổn định. Các chỉ số mà cả nước ngưỡng mộ, mà báo chí quốc tế ca ngợi, tỷ lệ tội phạm thấp, năng suất cao, chỉ số hài lòng tăng đều, tất cả nằm trong cùng một bảng, dưới cùng một tiêu đề: kết quả triển khai.
Không phải thành phố khỏe mạnh nhờ chính sách tốt. Thành phố khỏe mạnh vì tám triệu bộ não đã bị dạy cách bỏ qua những gì làm chúng đau.
Anh đã biết hệ thống tồn tại. Đã biết độ phủ bảy mươi phần trăm. Nhưng anh vẫn nghĩ về nó như một thứ đang lan ra, một thứ anh còn cơ hội chặn trước khi nó hoàn thành.
Báo cáo này nói anh đã trễ năm năm.
Thành phố không đang trở thành thí nghiệm. Thành phố là thí nghiệm, đã xong, đã đạt mục tiêu, đã được đóng dấu thành công. Anh không đứng trước một âm mưu đang hình thành. Anh đứng trong kết quả của nó, đã sống trong đó suốt mà không nhận ra, như mọi người khác.
Mình đi tìm kẻ sắp gây án. Hóa ra án đã xong từ lâu. Mình chỉ là người cuối cùng nhìn thấy.
Khải đứng dậy, đi một vòng quanh phòng, rồi ngồi lại. Anh kéo xuống các trang sau.
Phần cuối báo cáo không phải số liệu. Là thư.
Một bản sao thư điện tử nội bộ, Vũ Hạo gửi nhóm cổ đông NeuroVita, đề hai năm trước. Khải đọc.
Hạo viết ngắn, không hoa mỹ. Hắn báo CITY_ALPHA đã vượt mọi chỉ tiêu đặt ra ban đầu. Mô hình ổn định, có thể tái lập. Rồi hắn chuyển sang phần khiến Khải dừng lại.
Hắn đề xuất nhân rộng. Ba thành phố đã được chọn làm mục tiêu giai đoạn tiếp theo, hai trong nước, một ngoài nước. Hạ tầng camera ở các nơi đó đã có sẵn, chỉ cần lắp lớp phát sóng. Hắn ghi cả con số doanh thu dự kiến, kèm một dòng Khải đọc lại ba lần:
"CITY_ALPHA chứng minh mô hình hoạt động ở quy mô dân số. Phần còn lại chỉ là vấn đề mở rộng."
Phần còn lại chỉ là vấn đề mở rộng. Tám triệu người, với Hạo, là một bằng chứng khái niệm đã thành công. Bước tiếp theo là bán nó.
Khải ngồi với cái máy sáng trước mặt rất lâu. Đồng hồ góc màn hình chuyển sang 2:55.
Anh đã đến với việc này như một việc của thành phố mình. Một hệ thống ở đây, một kẻ giết người ở đây, một bí mật ở đây. Lá thư vừa kéo biên giới của nó rộng ra. Nếu Hạo thành công, sẽ có thành phố thứ hai không ai dừng xe vì người nằm trên đường. Thành phố thứ ba. Rồi không còn ai đếm.
Và không nơi nào trong số đó sẽ biết mình đã đồng ý điều gì. Vì việc đồng ý cũng là một thứ có thể bị lọc khỏi nhận thức trước khi nó kịp thành câu hỏi.
Đây không còn là chuyện cứu thành phố này. Đây là chuyện nó có dừng lại ở thành phố này không.
3:10. Điện thoại rung. Một tin nhắn, không tên người gửi. Anh biết là ai.
"Anh đã thấy chưa."
Khải nhìn màn hình. Anh không trả lời ngay. Hắn nhắn tiếp.
"Tôi nghĩ về câu anh hỏi tôi đêm đó. Tại sao tôi giết người. Tôi đã không trả lời thật."
Rồi:
"Sự thật là thế này. Tôi lớn lên trong thành phố của hắn. Không ai nhìn thấy tôi từ khi tôi còn nhỏ. Không phải vì tôi đặc biệt. Vì hệ thống học rằng tôi không đáng chú ý, và nó dạy mọi người bỏ qua tôi, từng ngày, cho đến khi tôi biến mất hẳn."
"Tôi không phải lỗi của hệ thống. Tôi là sản phẩm của nó. Tôi là bằng chứng nó hoạt động. Và hoạt động sai."
Khải đọc bốn lần. Anh đặt điện thoại xuống bàn, úp màn hình.
Hắn nói thật, hoặc nói một sự thật. Một người bị lọc khỏi nhận thức của cả thành phố từ nhỏ, mỗi ngày bị mắt người trượt qua, cho đến khi giết người trở thành cách duy nhất để buộc thế giới ghi lại rằng anh ta có ở đó. Nếu báo cáo của Hạo đúng, thì Bảo Minh không phải kẻ ngoại lệ phá hỏng hệ thống. Anh ta là cái hệ thống tạo ra và không tính tới.
Một dòng sản phẩm có lỗi. Và lỗi đó biết cầm dao.
3:40. Khải đến bên cửa sổ, vén rèm.
Thành phố trước mặt vẫn như mọi đêm. Đèn cao áp vàng dọc các con đường, vài cửa sổ còn sáng, một chiếc taxi trống chạy chậm qua ngã tư vắng. Xa hơn, tòa nhà NeuroVita sáng đèn ở tầng đỉnh, bình thường, không khác gì một văn phòng làm muộn.
Tất cả bình thường. Đó là điều anh không quen được. Anh vừa đọc xong bằng chứng rằng tám triệu người quanh anh đang sống trong một thí nghiệm đã kết thúc mà không ai biết mình là một phần của nó, và bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn thở đều, đèn vẫn sáng, đêm vẫn yên.
Cái yên đó là sản phẩm. Anh biết điều đó bây giờ theo cách anh không thể quên được nữa.
Họ ngủ yên đêm nay vì có người đã quyết định họ không cần thấy điều gì.
Anh thả rèm. Quay lại bàn, anh sao lá thư của Hạo và báo cáo năm thứ năm sang một bản riêng, đặt cùng dữ liệu y tế và bản đồ nhiệt của Thư. Bằng chứng đang đầy dần. Một thứ vẫn còn thiếu, thứ Thư đã gọi tên: dấu vết cho thấy Hạo biết hệ thống giết người vô tội, và để nó chạy.
Khải nhìn cây thư mục còn lại trên ổ cứng. Vài tập tin chưa mở. Anh chưa biết trong đó có gì. Anh chỉ biết, như anh đã nói với Thư ở cửa, người ta khóa kỹ nhất những thứ người ta sợ nhất, và Đức đã khóa thư mục này bằng chính ngày ông bỏ chạy.
Anh kéo tập tin tiếp theo lại gần, và bắt đầu đọc, trong khi ngoài cửa sổ, thành phố đã chạy năm năm vẫn tiếp tục chạy, không cần anh cho phép.