Rơi
Ngày 96. 5:17 sáng. Điện thoại.
Khải mở mắt trước khi nhấc máy. Thói quen cũ: nghe chuông mà không giật mình, não xử lý xong trước khi cơ thể phản ứng. Màn hình sáng: Thư. Anh biết trước khi nghe. Thư không gọi trước sáu giờ trừ khi có chuyện.
– Hằng nhảy lầu. Chung cư tầng mười lăm. Chết.
Giọng Thư phẳng, nhưng nhịp thở ngắn hơn bình thường. Giữa "lầu" và "tầng" có khoảng cách nửa giây, nơi Thư nuốt thứ gì đó trước khi nói tiếp.
Khải ngồi dậy. Bật đèn. Ánh sáng trắng đổ lên tường, lên bức tường điều tra, lên hai mươi ba gương mặt dán theo hàng. Anh nhìn bức tường một giây rồi quay đi.
– Tôi đến.
Chung cư Thanh Xuân, tòa B, 5:48.
Hành lang tầng một đã có cảnh sát phường, hai xe cứu thương, dây chắn. Hàng xóm đứng cụm ở sảnh, áo ngủ, dép lê, mặt ngái, mắt mở to. Một bà cụ bế cháu, quay mặt cháu vào ngực, che mắt đứa bé. Đèn hành lang vàng nhạt, mùi thuốc lá từ ai đó trong đám đông.
Thư đứng ở lối vào cầu thang, tóc buộc vội, áo khoác mỏng ngoài đồ ngủ, sổ tay trong tay. Khi Khải đến, cô không nhìn anh. Nhìn thẳng vào cầu thang, mắt không chớp.
– Tầng mười lăm. Phòng 1507. Nhảy từ ban công, rơi xuống sân trong. Phát hiện lúc 4:50 bởi bảo vệ đêm. Chết tại chỗ.
Giọng báo cáo. Khải nghe, ghi nhận. Không hỏi "cô có sao không?" vì câu hỏi đó vô nghĩa. Thư không sao, và Thư không sao là vấn đề, vì người bình thường sẽ không sao sau chuyện này, nhưng Thư không phải người bình thường.
– Lên.
Thang máy tầng mười lăm. Hành lang ngắn, sáng đèn tuýp, hai cảnh sát phường đứng trước cửa 1507, mở. Khải và Thư vào.
Căn hộ hai phòng, nhỏ, gọn, đồ đạc ít. Phòng khách: sofa nhỏ, bàn trà, tivi treo tường. Bếp: chén bát rửa sạch úp trên giá. Phòng ngủ: giường đơn, ga trắng, gối gọn. Sạch. Không có dấu hiệu hoảng loạn: không đồ đạc lật đổ, không quần áo rải, không chai rượu. Hằng dọn nhà trước khi chết.
Trên bàn phòng khách, Khải nhìn thấy.
Hàng trăm tấm ảnh. In từ máy in gia đình, giấy A4, chất lượng thấp, mực loang ở góc. Ảnh chụp từ camera an ninh chung cư, từ điện thoại, từ camera hành lang. Tất cả đều có cùng một thứ: một hình người. Đứng ở ghế đá sân chung cư. Đứng ở hành lang tầng ba. Đứng trước cửa siêu thị. Đứng ở bến xe buýt. Đứng trong thang máy, góc phải, tay buông dọc thân. Đứng trên vỉa hè đối diện chung cư, bốn giờ chiều, nắng chiếu xiên, bóng hắn dài trên nhựa đường nhưng không ai tránh, không ai nhìn.
Hắn. Trong mỗi tấm ảnh. Hai mươi tám tấm. Hai mươi tám ngày. Hằng đã in, dán, ghi chú, theo dõi, đếm, bằng sự kiên nhẫn của người đang cố chứng minh mình không điên.
Khải đếm: hai mươi tám tấm, mười bốn ngày gần nhất có nhiều hơn một tấm mỗi ngày. Tần suất tăng. Hoặc Hằng theo dõi kỹ hơn, hoặc 00 xuất hiện nhiều hơn. Hoặc cả hai.
Khải nhặt một tấm, nhìn kỹ. Ảnh camera hành lang, góc rộng, chất lượng thấp. Hình người mặc áo tối, quần tối, dáng trung bình, mặt không rõ. Nhưng với Hyper-Recognition, anh không cần ảnh rõ. Cấu trúc cơ thể, tỉ lệ vai-hông, cách đứng, cách đặt trọng tâm. Anh so với ký ức: video công viên, video quán phở, video sở cảnh sát, ảnh nửa mặt bệnh viện T. Nhặt tấm tiếp: cùng người, góc khác, thang máy, tay cắm túi quần, vai hơi nghiêng sang phải. Tấm thứ ba: sân chung cư, ban đêm, ảnh hồng ngoại từ camera tòa nhà, hắn đứng dưới cây bàng, mặt nghiêng lên, như đang nhìn tầng mười lăm.
Nhìn lên tầng mười lăm. Nhìn lên phòng Hằng.
Cùng người. Hai mươi tám lần trong mười bốn ngày.
00 đã ở đây. Không phải một lần. Nhiều lần. Hàng tuần. Đứng trong tầm nhìn Hằng, mỗi ngày, như thí nghiệm. Hằng nhìn thấy, quên, nhìn thấy, quên, cho đến khi não cô quá tải.
Trên tường phòng ngủ, Hằng dán thêm ảnh. Bốn hàng, mỗi hàng bảy tấm, sắp theo thứ tự thời gian. Cô ghi ngày, giờ, địa điểm bằng bút đỏ dưới mỗi tấm. Nét chữ từ gọn, đều ở hàng đầu, sang hàng cuối run, nghiêng, gần như không đọc được. Hằng đã cố gắng ghi lại những gì não cô liên tục xóa. Dùng giấy chống lại sự phản bội của chính trí nhớ.
Giống Thư. Giống cách Thư ghi sổ tay mỗi lần gặp blind subject, viết nhanh, neo lại trước khi mất. Nhưng Thư biết lý do. Hằng không biết. Hằng chỉ biết mình đang mất, từng mảnh, từng ngày.
Trên bàn, cạnh chồng ảnh, một tờ giấy trắng, gấp đôi. Thư đã đọc, đã chụp, đã bỏ vào túi chứng cứ. Nhưng cô đọc cho Khải nghe, giọng đều, không nhấn:
– "Tôi nhìn thấy hắn mỗi ngày. Rồi quên. Rồi nhìn thấy. Rồi quên. Tôi không chịu nổi nữa. Não tôi đang phản bội tôi. Tôi không biết điều gì thật nữa. Nếu mắt tôi không đáng tin, nếu ký ức tôi không đáng tin, tôi còn gì?"
Khải đứng giữa phòng ngủ, nhìn bức tường ảnh. Tay buông dọc thân, lưng thẳng, mặt không biểu cảm. Bên trong, Hyper-Recognition lưu tất cả: mỗi tấm ảnh, mỗi nét chữ run, mỗi chi tiết. Tất cả sẽ ở lại trong đầu anh, vĩnh viễn, không xóa được, không quên được. Hằng muốn nhớ nhưng không thể. Anh muốn quên nhưng không thể.
Hai dạng tù đày. Cùng một nguồn gốc.
Ban công. Cửa kính mở, gió sáng sớm thổi vào, lạnh. Lan can sắt, cao ngang hông, sơn xám bong tróc. Trên mặt sắt: vết cào nhẹ, sơn bong thêm ở chỗ Hằng trèo qua. Bên dưới, mười lăm tầng, sân trong chung cư, xi măng, không cây. Đội pháp y đã phủ bạt trắng, ánh đèn pha chiếu vào góc sân. Một bó hoa nhỏ ai đó đặt cạnh bạt, quấn giấy báo.
Khải đứng ở cửa ban công, không bước ra. Nhìn xuống: sân xi măng, vệt nước rửa, ánh đèn. Nhìn lên: trời xám, chưa sáng hẳn, mây thấp. Nhìn ngang: các ban công tầng khác đóng, rèm kéo, đèn tắt. Chỉ tầng mười hai có một người đàn ông đứng hút thuốc, nhìn xuống, mặt tối. Anh ta đứng đó từ lúc Khải lên, có thể từ trước. Không di chuyển. Không gọi ai. Chỉ đứng và nhìn xuống, thuốc lá cháy dở giữa hai ngón tay.
Khải nhìn người đàn ông tầng mười hai thêm ba giây. Mặt không rõ trong ánh sáng chạng vạng. Hyper-Recognition cố ghi nhận nhưng góc quá xa, chỉ lưu được: nam, khoảng bốn mươi, vai rộng vừa, tay phải cầm thuốc, cánh tay trái tựa lan can. Không đủ. Nhưng Khải ghi nhận vì thói quen: mỗi gương mặt là một điểm dữ liệu, mỗi điểm dữ liệu có thể quan trọng sau này.
Thư đứng sau Khải, vai chạm khung cửa.
– Hằng xuất viện hôm qua. Bác sĩ Sơn cho xuất viện vì cô ấy "ổn hơn." Uống thuốc, ngủ được, không kêu hoang tưởng nữa. Hồ sơ ghi: "Bệnh nhân hợp tác, tiến triển tốt."
– Cô ấy ngừng kể vì không ai tin. Không phải vì hết thấy.
– Tôi biết.
Im lặng. Gió sáng kéo mùi xi măng ẩm từ dưới lên.
Khải nói, giọng đều, chậm, từng từ:
– Hắn không giết cô ấy. 00 không đâm, không bóp cổ, không đầu độc. Hắn chỉ đứng đó. Mỗi ngày. Đứng đến khi não cô ấy vỡ.
Khải nhìn xuống sân một lần nữa. Bạt trắng, đèn pha, bó hoa giấy báo.
– BLINDSPOT giết. Và người tạo ra BLINDSPOT vẫn đang ngồi tầng mười tám, uống trà.
Thư không đáp. Tay trái nắm thành cửa, ngón tay trắng bệch trên sắt sơn xám. Rồi cô nói, giọng thấp hơn, không phải giọng báo cáo nữa:
– Tôi nói với cô ấy tôi sẽ quay lại. Ba ngày trước. Tôi chưa quay lại.
Khải nhìn Thư. Cô không nhìn anh. Nhìn xuống sân, nhìn tấm bạt trắng, nhìn ánh đèn pha trên xi măng.
– Cô không giết cô ấy.
– Tôi biết.
– Biết và tin là hai thứ khác nhau.
Thư không đáp. Quay vào phòng, đi qua phòng khách, ra cửa. Khải theo sau, đóng cửa ban công, gió cắt đứt.
Hành lang. Cảnh sát phường đang ghi biên bản. Hàng xóm tầng mười lăm ra hành lang, ba người, mắt ngái, áo ngủ. Một phụ nữ trung niên nói: "Tội nghiệp. Đẹp, trẻ, sống một mình. Mấy hôm nay không thấy. Tưởng đi công tác." Không thấy. Hằng ở nhà ba ngày, đóng cửa, dán ảnh lên tường, viết thư tuyệt mệnh, và không ai trong chung cư biết. Không phải BLINDSPOT. Chỉ là đô thị: tường bê tông, cửa khóa, hàng xóm nhìn nhau mỗi sáng rồi quên mỗi tối.
Thang máy. Khải và Thư đứng im, mặt hướng cửa thang. Màn hình tầng đếm ngược: 15, 14, 13.
– Anh tìm được gì ở phòng trọ 00?
Khải kể ngắn: nhật ký, bốn năm đếm người, trang cuối trùng vụ đầu tiên, vết sẹo trên trán.
Thư nghe, không ghi (sổ tay trong túi, cô biết không cần ghi vì sẽ nhớ, ít nhất đến khi viết lại). Rồi cô nói:
– 00 đếm người nhìn hắn. Hằng đếm lần cô ấy quên. Cùng trò chơi, hai phía bàn.
– Không phải trò chơi. Là thí nghiệm.
– Thí nghiệm của ai? 00 hay Hạo?
Câu hỏi đúng. Câu hỏi mà Khải không có đáp án: 00 ở Thanh Xuân, đứng trước mặt Hằng mỗi ngày, là tự phát hay có chỉ đạo? 00 hành động một mình, hay 00 là công cụ mà Hạo vẫn đang sử dụng?
Thang máy mở. Tầng trệt. Sảnh, ánh đèn sáng hơn, tiếng nói, tiếng bộ đàm cảnh sát phường.
Thư dừng lại trước cửa sảnh. Quay sang Khải.
– Vậy chúng ta làm gì?
Câu hỏi này Thư đã hỏi nhiều lần trong chín mươi sáu ngày. Mỗi lần, câu trả lời là tiếp tục: tìm thêm bằng chứng, gặp thêm nhân chứng, mở thêm một lớp. Nhưng hôm nay, đứng ở sảnh chung cư nơi một phụ nữ ba mươi tư tuổi vừa rơi từ tầng mười lăm vì nhìn thấy quá nhiều, câu hỏi có trọng lượng khác.
Khải nhìn ra ngoài. Sân trước chung cư, cây bàng, ghế đá, bãi đỗ xe. Trời đang sáng dần, nhưng ánh sáng không đến cùng lúc ở mọi nơi: mặt tòa nhà đã hửng, nhưng sân trong vẫn tối, góc bãi đỗ xe vẫn đen. Thành phố sáng không đều. Luôn có góc tối.
– Tìm 00. Bằng mọi cách. Trước khi thêm người chết.
Thư gật. Không hỏi thêm. Bước ra ngoài, gió sáng thổi tóc sang bên, và cô đi nhanh, bước dài, như người vừa đặt xuống thứ nặng nhưng biết sẽ phải nhấc lại.
Khải đứng ở sảnh thêm ba giây. Nhìn cầu thang. Nhìn thang máy. Nhìn hành lang. Mười lăm tầng, hàng trăm căn hộ, hàng nghìn người. Hằng sống ở đây, chết ở đây, và ngày mai chung cư sẽ trở lại bình thường. Bảo vệ sẽ quên. Hàng xóm sẽ quên. Không phải vì BLINDSPOT. Vì con người vốn giỏi quên.
Hung thủ chỉ là phiên bản hoàn hảo của điều mọi người vẫn làm mỗi ngày.
Anh bước ra cửa sảnh. Ngoài bãi đỗ xe, Thư đã ngồi trong xe, đèn pha tắt, mắt nhìn thẳng. Khải nhìn lên lần cuối: tầng mười hai, ban công nơi người đàn ông hút thuốc. Ban công trống. Người đó đã vào nhà, hoặc đã đi, hoặc chưa bao giờ ở đó.
Khải đi về phía xe Thư, bước đều, hai tay trong túi áo khoác. Trời sáng dần. Thành phố thức dậy quanh chung cư: xe máy, tiếng chuông cửa hàng, tiếng chào nhau của người bán phở. Không ai nhìn lên tầng mười lăm. Không ai nhìn tấm bạt trắng trong sân.
Và có thể ở đâu đó trong đám đông đang tỉnh giấc, cùng dãy phố, cùng vỉa hè, một người đàn ông bình thường đang đi bộ, mặt không nổi bật, bước chân nhẹ, mắt nhìn thẳng. Không ai nhìn hắn. Không ai nhớ hắn.
Nhưng Hằng đã nhìn thấy. Và Hằng đã trả giá.