Cả Thành Phố Đều Đã Từng Thấy Hung Thủ
Chương 88: Bảo Minh gõ cửa
Chương 88

Bảo Minh gõ cửa

Đêm Ngày 152. 23:07.

Ba tiếng gõ. Nhẹ, đều, cách nhau hai giây. Kiểu gõ của người không vội, không sợ, biết chủ nhà đang thức.

Khải ngồi trước bàn, ổ cứng tổng hợp đang mở trên màn hình, thư mục "PHASE_4_KHÔNG_CÔNG_BỐ" hiện lên sau bốn giờ giải mã lớp ngoài. Anh dừng tay. Nhìn cửa.

Thiết bị đối pha trong túi áo khoác treo ở tay ghế, bật sẵn. Mắt Khải chưa rời cửa. Hyper-Recognition hoạt động, ghi nhận: ba tiếng gõ, nhịp hai giây, lực vừa phải, bằng đốt ngón tay giữa (tiếng trầm hơn ngón trỏ). Anh biết vì anh đã nghe tiếng gõ này trước đó, trên bản ghi camera: Bảo Minh gõ cùng nhịp khi vào căn hộ những đêm anh ngủ.

Khải đứng dậy. Đi đến cửa. Không mở mắt nhìn. Nhìn qua mắt thần.

Hành lang tối, đèn nhấp nháy. Một người đàn ông đứng trước cửa, mặt hướng thẳng vào mắt thần, như biết đang bị nhìn. Cao trung bình, dáng trung bình, áo khoác tối, quần tối. Khuôn mặt: Hyper-Recognition cần ba giây để khóa (thường mất nửa giây với người bình thường). Sẹo trán, mắt nhỏ, mũi thẳng, khoảng ba mươi chín tuổi. Gương mặt không nổi bật, không xấu, không đẹp. Bình thường đến mức bất thường.

Phạm Bảo Minh.

Khải mở cửa.

Bảo Minh đứng đó. Tay buông hai bên, không giấu gì, không đe dọa. Mắt nhìn Khải, kiểu nhìn của người chờ đợi lâu rồi.

— Cho tôi vào, Bảo Minh nói, giọng nhẹ, bình thường, lịch sự. Tôi muốn nói chuyện.

Khải đứng im. Nhìn hắn. Đếm trong đầu. Một giây, hai giây, ba giây. Không đau, chưa. Thiết bị đối pha giúp, nhưng Khải biết: thiết bị triệt tiêu sóng BTS, không triệt tiêu hiệu ứng bẩm sinh của Bảo Minh. Sáu giây. Sẹo trán bắt đầu mờ ở rìa. Mười giây. Khải cắn mặt trong má, vị máu, não bám lại.

— Vào đi.

Hai người ngồi đối diện. Bàn ăn nhỏ, hai ghế. Khải ngồi phía tường điều tra (lưng quay về phía ảnh Bảo Minh trên tường, không cho hắn thấy). Bảo Minh ngồi phía cửa sổ, ánh đèn đường vàng nhạt rọi qua kính.

Bảo Minh nhìn quanh căn hộ. Ghi nhận mọi thứ, kiểu người đã ở đây nhiều lần nhưng lần đầu được mời. Mắt dừng ở kệ sách (cuốn tâm lý học đại cương, trang 204 nơi hắn giấu tờ giấy), dừng ở bàn bếp (chỗ hắn từng pha cà phê), dừng ở sofa (chỗ hắn ngủ mười một đêm).

— Nước? Khải hỏi.

— Được.

Khải rót nước. Đặt ly trước Bảo Minh. Bảo Minh cầm ly, uống một ngụm. Bình thường. Hai người đàn ông ngồi uống nước trong căn hộ tầng 14, mười một giờ đêm. Một người nhớ mọi khuôn mặt, một người không ai nhớ.

Khải nhìn hắn. Mười lăm giây. Mặt Bảo Minh rõ nét: sẹo trán dài hai phân (cũ, trắng, kiểu ngã hoặc bị đánh), lông mày thưa, gò má phẳng, cằm tròn nhẹ. Mắt: nâu đen, bình thường, nhưng có thứ gì đó phía sau mà Khải không định nghĩa được. Không phải buồn, không phải giận, không phải trống. Gần nhất là: chờ đợi.

Hai mươi giây. Đau bắt đầu. Nhẹ, sau mắt, kiểu đau đầu sóng tần số thấp nhưng khác. Sắc hơn.

— Anh đang đếm, Bảo Minh nói.

— Hai mươi ba giây.

— Anh luôn đếm.

— Anh cũng vậy.

Bảo Minh đặt ly nước xuống. Im lặng. Rồi nói:

— Tôi biết Vũ Hạo đang mở rộng BLINDSPOT. Tôi vào tầng 18 của ông ta hai mươi tám ngày trước. Đọc kế hoạch: hai trăm mười lăm trạm, bốn thành phố, mười tám tháng. Sau đó ba mươi tỉnh. Sau đó toàn quốc.

Khải ghi nhận: số liệu khớp với bản ghi camera đêm Bảo Minh xâm nhập NeuroVita, hai trăm mười lăm trạm, bốn thành phố.

— Ông ta không tạo ra tôi để giải phóng tôi, Bảo Minh nói, giọng không đổi, kiểu người kể chuyện của người khác. Ông ta tạo ra tôi để chứng minh rằng kiểm soát nhận thức là khả thi. Tôi là bằng chứng sống. Bằng chứng khả thi. Rồi ông ta bỏ tôi.

— Bỏ.

— Năm 2003. Ký giấy chuyển giao. Thả ra đường. Mười bảy tuổi, không tên trong hệ thống, không ai nhớ mặt. Ông ta không nhìn tôi khi ký. Tôi đứng trong phòng, cách ông ta hai mét. Ông ta nhìn xuyên qua.

Im lặng. Khải nghe tiếng xe chạy trên đường Nguyễn Du, xa, đều.

— Anh muốn gì? Khải hỏi.

— Anh muốn bắt tôi. Tốt. Bảo Minh nhìn Khải. Nhưng trước đó, hãy diệt Hạo. Ông ta nguy hiểm hơn tôi gấp triệu lần. Tôi giết từng người. Ông ta giết nhận thức của cả thành phố.

— Anh giết mười một người.

— Mười ba. Bảo Minh sửa, giọng phẳng. Hai vụ không ai biết. Không ai nhớ.

Khải siết tay dưới bàn. Mười ba. Hai vụ nữa. Anh không biết, vì không ai biết. Đó là điều đáng sợ nhất về Bảo Minh: hắn có thể giết mà thế giới không ghi nhận.

— Và anh nghĩ điều đó cho anh quyền đề nghị hợp tác.

— Không. Bảo Minh đặt hai tay lên bàn, lòng bàn tay ngửa. Giống cử chỉ đầu hàng, hoặc giống cử chỉ của người không có gì để giấu. Tôi không có quyền gì. Tôi là kẻ giết người. Nhưng tôi cũng là người duy nhất có thể đi vào NeuroVita mà không ai nhớ. Anh cần điều đó.

Khải nhìn hắn. Ba mươi hai giây. Đau nặng hơn, kiểu kim châm phía sau hộp sọ. Anh cắn mặt trong má, vị máu quen thuộc.

— Anh biết gì về Phase 4?

Bảo Minh nghiêng đầu nhẹ. Lần đầu tiên trong cuộc nói chuyện, mắt hắn thay đổi. Không nhiều. Chỉ tối hơn nửa sắc.

— Tôi biết nó tồn tại. Tôi không biết chi tiết. Nhưng tôi biết hiệu ứng. Hai tuần trước, một người đàn ông bị đánh trên đường Lê Duẩn. Giữa trưa. Mười bốn người đi ngang. Không ai dừng. Không phải vì thờ ơ. Mắt họ trượt qua, kiểu mắt trượt qua tôi.

— Anh ở đó.

— Tôi ở mọi nơi, anh Khải. Đó là vấn đề.

Im lặng. Bảo Minh uống nước. Đặt ly xuống. Đứng dậy.

Khải đứng theo. Nhìn hắn. Bốn mươi mốt giây. Đau như ai ấn ngón tay vào giữa trán. Anh không rời mắt.

Bốn mươi hai. Bốn mươi ba.

Bảo Minh nhìn lại. Không tránh, không sợ. Mắt hắn mở rộng hơn bình thường, nửa phân, kiểu người không quen bị nhìn lâu đến vậy.

— Anh là người duy nhất nhìn tôi được lâu đến vậy, Bảo Minh nói. Anh biết điều đó có nghĩa gì không?

— Nghĩa là gì?

Bảo Minh đi đến cửa. Mở. Quay lại, một tay trên khung cửa.

— Nghĩa là anh cũng không bình thường. Anh cũng là sản phẩm. Chỉ là ở phía bên kia.

Rồi hắn bước ra hành lang. Đèn nhấp nháy. Bóng hắn mờ đi sau ba bước, như bóng hòa vào tường, vào không khí, vào khoảng trống mà não người tự động bỏ qua.

Khải đứng ở cửa, nhìn hành lang trống. Mắt anh trượt: chỗ Bảo Minh vừa đứng, anh không chắc là bên trái hay bên phải khung cửa. Bốn mươi ba giây. Sau đó, não xóa vị trí, giữ lại khuôn mặt. Sẹo trán. Mắt nâu đen. Cằm tròn nhẹ.

Anh đóng cửa. Đếm: 137 vật. Tờ giấy gấp tư không còn trên kệ (trong ví anh). Ly nước Bảo Minh uống dở vẫn trên bàn, ấm. Vân tay. Không cần lấy. Anh đã có DNA.

"Anh cũng là sản phẩm."

Khải ngồi lại trước máy tính. Thư mục "PHASE_4_KHÔNG_CÔNG_BỐ" vẫn chờ trên màn hình. Anh mở tập tin đầu tiên.

Ch.88/103
1.343 từ