Trước giờ G
Ngày 170. 7:00 sáng.
Thư thức từ năm giờ. Không phải vì lo lắng. Vì không có gì để lo lắng giúp ích, và cô cần thời gian đó để tính toán.
Trên bàn ăn nhỏ của căn hộ, cô trải ra: bản đồ quảng trường trung tâm in từ ứng dụng bản đồ, phóng to, đánh dấu bốn cổng vào bằng bút đỏ. Bốn cổng, bốn hướng. Phía bắc giáp phố Tràng Tiền, phía nam giáp vườn hoa, phía đông giáp dãy nhà thương mại, phía tây giáp đường Đinh Tiên Hoàng. Đài phun nước ở trung tâm, cao hơn mặt đất khoảng nửa mét, đủ để một người đứng trên đó nổi bật hơn đám đông.
Cô gọi Minh lúc bảy giờ mười lăm.
– Tối nay, cô nói. Quảng trường trung tâm. Tám giờ.
Im lặng ngắn. Minh không hỏi tại sao. Anh đã quen với kiểu thông tin không đầy đủ từ Thư.
– Quy mô nào, anh hỏi.
– Ít nhất hai mươi nghìn người. Có thể ba mươi. Tin đồn đã lan từ đêm qua, mạng xã hội đang kêu gọi tập trung. Họ muốn thử xem có nhìn thấy hung thủ không.
– Cô muốn bao nhiêu người.
– Bốn đội. Mỗi đội năm người. Mỗi cổng một đội. Thường phục, không vũ khí nặng, tai nghe liên lạc. Và tôi cần anh ở cổng bắc, gần nhất với đài phun nước.
Minh ghi chú. Cô nghe tiếng bút trên giấy qua loa, quen thuộc, kiểu Minh ghi nhanh bằng ký hiệu riêng mà chỉ anh đọc được.
– Ai là mắt, Minh hỏi.
– Khải. Anh ấy sẽ ở vị trí cao, ban công tầng hai quán cà phê góc đông bắc. Chỉ vị trí qua tai nghe. Chúng ta tiếp cận theo chỉ dẫn.
– Vấn đề là gì.
Thư đặt bút xuống. Câu hỏi đúng, và câu trả lời không dễ.
– Vấn đề là khi đến gần mục tiêu, mắt chúng ta sẽ trượt. Bốn đội, hai mươi người, tất cả đều có dấu ấn BLINDSPOT trong não. Dù Khải chỉ chính xác vị trí, khi cách mục tiêu dưới năm mét, não sẽ bắt đầu lọc. Dưới hai mét, mắt trượt hoàn toàn. Chúng ta sẽ đi ngang mà không thấy.
Im lặng lâu hơn lần trước.
– Giải pháp, Minh nói.
– Không nhìn bằng mắt. Nghe bằng tai. Khải mô tả liên tục qua tai nghe: vị trí, khoảng cách, hướng di chuyển. Các đội tiếp cận dựa trên tọa độ, không dựa trên thị giác. Khi cách hai mét, vòng tay. Không cần nhìn thấy. Chỉ cần chạm.
– Bắt mà không nhìn thấy người bị bắt.
– Đúng.
Minh thở ra, nhẹ, qua mũi. Không phải hoài nghi. Chấp nhận.
– Tôi sẽ gọi người. Cho tôi hai giờ.
– Được. Và Minh, cô thêm. Không ai trong đội biết danh tính mục tiêu ngoài anh và tôi. Họ chỉ biết: đến vị trí, vòng tay, giữ chặt. Không hỏi.
– Hiểu.
10:00.
Thư đi bộ ra quảng trường. Buổi sáng bình thường, hoặc gần bình thường. Quảng trường vẫn rộng, vẫn đài phun nước, vẫn hàng cây xung quanh. Nhưng hôm nay đã có vài nhóm người tụ tập từ sớm, ngồi trên ghế đá hoặc đứng ở rìa quảng trường, nhìn quanh. Không phải du khách. Họ đứng kiểu đang chờ, kiểu người đến sớm trước giờ hẹn vì không chịu được việc ngồi nhà.
Cô đi một vòng. Đo bước từ cổng bắc đến đài phun nước: một trăm hai mươi bước, khoảng chín mươi mét. Từ quán cà phê góc đông bắc nhìn xuống: tầm nhìn rõ, bao quát phía đông và trung tâm, nhưng khuất phía tây vì dãy cây lớn. Khải sẽ cần phụ thuộc vào đội cổng tây cho phía đó.
Cô vào quán cà phê, lên tầng hai. Ban công nhỏ, bốn bàn, nhìn xuống quảng trường. Vị trí tốt. Cô ngồi xuống, gọi một ly trà, nhìn xuống. Từ đây, đài phun nước cách khoảng bảy mươi mét, nhìn rõ nếu trời còn sáng, nhưng tám giờ tối tháng sáu trời đã tối, phụ thuộc vào đèn quảng trường. Đèn có đủ sáng không, sau khi bốn mươi phần trăm hệ thống chiếu sáng liên kết với thiết bị giám sát đã bị phá.
Cô ghi vào sổ: "Kiểm tra đèn quảng trường chiều nay. Nếu không đủ sáng, cần đèn bổ sung."
Rồi cô ngồi lại, nhìn quảng trường qua ô kính. Từ đây, nơi đó trông bình yên. Cây xanh, ghế đá, vài người đi dạo buổi sáng. Mười hai giờ nữa, nơi này sẽ chật kín ba mươi nghìn người, và ở giữa đám đông đó, một kẻ giết người sẽ đứng dưới ánh đèn, nhìn thẳng vào từng cặp mắt xung quanh, và không một cặp mắt nào giữ được hình ảnh hắn quá vài phút.
Thư uống hết ly trà, xuống cầu thang, ra cửa. Trời nắng nhẹ, gió nhẹ, loại ngày mà người ta thường nói là đẹp. Cô không nghĩ gì về thời tiết. Cô đang nghĩ về hai mươi người thường phục sẽ phải bắt một người mà mắt họ không nhìn thấy.
13:00.
Khải đến căn hộ Minh, nơi Thư đã chờ sẵn. Minh ra ngoài lo nhân sự, căn hộ chỉ có hai người. Trên bàn: bản đồ, bốn tai nghe, hai ống nhòm, và một chiếc đồng hồ bấm giờ.
– Tình trạng anh thế nào, Thư hỏi. Không nhìn lên.
– Bình thường.
Cô nhìn lên. Khải gầy hơn tuần trước, quầng mắt thâm, nhưng mắt vẫn sắc, vẫn kiểu quét phòng trước khi ngồi. Anh đã quét: cửa sổ mở phía trái, cửa chính phía sau, không ai khác trong phòng, ba ly nước trên bàn (hai đã dùng).
– Bình thường theo tiêu chuẩn nào, cô hỏi.
– Theo tiêu chuẩn của người đã thức bốn đêm liên tiếp dưới năm giờ mỗi đêm. Bình thường trong bối cảnh đó.
Thư không bình luận. Cô đẩy bản đồ về phía anh.
– Ban công tầng hai, quán cà phê đông bắc. Tầm nhìn tốt, khuất phía tây. Anh cần lên đó từ bảy giờ tối, trước khi đông quá.
Khải nhìn bản đồ. Ngón tay anh dò theo các cổng, đến đài phun nước, rồi đến vị trí ban công. Anh tính khoảng cách bằng mắt, Thư thấy.
– Bảy mươi mét. Đủ gần để Hyper-Recognition hoạt động, đủ xa để không bị đám đông nuốt.
– Ba mươi nghìn người, cô nói. Anh đã bao giờ quét quy mô đó chưa.
– Chưa. Lớn nhất tôi từng xử lý là khoảng năm nghìn, sân vận động, ba năm trước. Đã khó.
– Ba mươi nghìn sẽ gấp sáu lần.
Khải gật đầu. Không nói thêm. Thư hiểu: anh không biết mình chịu được không, nhưng sẽ thử, vì không có phương án B.
Cô chuyển sang chiến thuật.
– Khi anh xác định vị trí mục tiêu, mô tả liên tục: hướng, khoảng cách so với đài phun nước, quần áo, hướng di chuyển. Không dùng tên. Gọi là "mục tiêu". Bốn đội sẽ tiếp cận theo tọa độ anh cung cấp. Khi cách hai mét, anh nói "bắt", đội gần nhất vòng tay.
– Nếu mắt họ trượt.
– Vòng tay trước, nhìn sau. Khi đã tiếp xúc vật lý, cảm giác xúc giác không bị BLINDSPOT ảnh hưởng. Họ sẽ nắm được mục tiêu dù không nhìn thấy.
Khải ngẩng lên. Lần đầu trong buổi nói chuyện, cô thấy gì đó trong mắt anh không phải phân tích. Gần với lo ngại. Hoặc gần với ý thức rằng kế hoạch này dựa hoàn toàn vào một biến số duy nhất: não anh không bị quá tải ở giây quyết định.
– Có phương án dự phòng nào không, anh hỏi. Nếu tôi mất mục tiêu.
– Không, Thư nói. Giọng bằng phẳng. Nếu anh mất mục tiêu, mục tiêu biến mất. Không ai khác nhìn thấy. Đó là thực tế.
Im lặng.
– Tôi sẽ không mất, Khải nói. Không phải tự tin. Cam kết. Giọng anh khô, mệt, nhưng chắc.
Thư gật đầu. Cô tin anh, không phải vì anh nói, mà vì cô đã nhìn anh làm việc đủ lâu để biết: khi Khải nói điều gì đó bằng giọng đó, anh sẵn sàng trả giá cho nó.
Cô chuyển sang vấn đề thứ hai.
– Sau khi bắt. Giữ bằng cách nào. Nhốt ở đâu. Cô sẽ phải giữ mục tiêu trong phạm vi nhìn thấy của ít nhất một người miễn nhiễm, tức là Khải, cho đến khi hoàn tất thủ tục. Nếu Khải rời mắt, đội giữ người sẽ quên họ đang giữ ai trong vòng vài phút.
Khải nhìn cô.
– Cô đã nghĩ xa hơn tôi.
– Đó là việc của tôi. Thư đứng dậy, gấp bản đồ. Anh lo phần nhìn. Tôi lo phần còn lại.
16:00.
Thư ra quảng trường lần hai. Đám đông đã lớn hơn buổi sáng. Có lẽ hai ba nghìn người, và mới bốn giờ chiều. Còn bốn giờ nữa. Mạng xã hội đang phát trực tiếp từ nhiều góc: "Quảng trường trung tâm bây giờ. Người ta đến. Ai đó sẽ đứng ở đây tối nay. Kẻ mà không ai nhớ mặt."
Tin đồn lan nhanh hơn bất kỳ thông cáo chính thức nào. Không ai biết chắc Bảo Minh sẽ đến, nhưng khả năng chứng kiến tận mắt hiện tượng mà ba ngày qua cả thành phố chỉ biết qua màn hình là thứ kéo họ ra đường. Người ta muốn đứng trước kẻ giết người vô hình và tự trả lời câu hỏi: não tôi có thật sự nói dối không, hay tất cả chỉ là hoang tưởng tập thể.
Thư nhìn dòng người từ cổng nam đổ vào. Đủ mọi độ tuổi, đủ mọi trang phục. Văn phòng xen lẫn đồng phục học sinh, xe đẩy em bé cạnh gậy chống của người già. Quảng trường không có rào chắn, không có kiểm soát vào ra. Nếu xảy ra hoảng loạn, ba mươi nghìn người trong không gian mở nhưng bốn cổng hẹp sẽ là thảm họa giẫm đạp.
Thư đi qua đám đông, lắng nghe. Một nhóm sinh viên ngồi trên bậc thang phía nam, bàn luận sôi nổi:
– Nếu hắn đứng trước mặt tao, tao sẽ nhìn cho kỹ.
– Mày nói vậy thôi. Não mày sẽ xóa ngay.
– Tao sẽ ghi nhớ bằng cách khác. Ghi chú. Chụp ảnh. Quay lại xem.
– Đã có người thử rồi. Quay xong, xem lại, không nhận ra người trong ảnh.
Im lặng trong nhóm. Rồi một giọng khác, nhỏ hơn:
– Thế tại sao mày vẫn đến.
– Vì tao muốn biết cảm giác đó như thế nào. Nhìn một người mà không nhớ được. Tao muốn biết não tao phản bội tao ra sao.
Thư đi tiếp. Cô kiểm tra đèn: hệ thống chiếu sáng quảng trường còn hoạt động khoảng sáu mươi phần trăm. Đủ sáng cho tầm nhìn gần, nhưng từ ban công tầng hai nhìn xuống khu vực tây sẽ tối. Cô gọi Minh, yêu cầu đội cổng tây mang theo đèn pin nhỏ, không phải để soi, mà để đánh dấu vị trí của chính họ cho Khải nhận diện.
17:00. Năm nghìn người ở quảng trường.
18:00. Mười nghìn. Các tuyến đường xung quanh bắt đầu tắc. Cảnh sát giao thông điều tiết, nhưng không đủ. Người ta đi bộ từ các con phố lân cận, dòng người chảy về quảng trường từ bốn hướng như nước đổ về chỗ trũng.
Thư đứng ở cổng bắc, lưng tựa vào trụ đèn, tai nghe đã bật. Bốn đội xác nhận vị trí.
– Đội Một, cổng bắc, sẵn sàng, giọng Minh qua tai nghe.
– Đội Hai, cổng đông, sẵn sàng.
– Đội Ba, cổng nam, sẵn sàng.
– Đội Bốn, cổng tây, sẵn sàng.
– Khải, cô gọi. Vị trí.
– Ban công tầng hai. Tầm nhìn rõ. Đang quét, Khải nói. Giọng anh tập trung, nhịp thở đều hơn bình thường, kiểu tự kiểm soát trước khi não phải làm việc nặng.
19:00. Hai mươi nghìn. Quảng trường gần đầy. Tiếng ồn liên tục, không phải tiếng la hét hay tiếng nhạc, mà tiếng nói chuyện của hàng chục nghìn người cùng lúc, tạo ra một tần số trầm, đều, như sóng biển vỗ bờ liên tục.
Thư nhìn đám đông. Tất cả đang nhìn nhau, quét mặt nhau, tìm một gương mặt mà họ biết mình sẽ không nhận ra ngay cả khi nó ở ngay trước mặt. Sự phi lý của hành động đó không ngăn được họ. Họ vẫn đến. Vẫn tìm.
Cả thành phố đều muốn nhìn thấy. Và đó chính xác là điều hắn muốn.
19:30. Ước tính ba mươi nghìn. Quảng trường không còn lối đi, chỉ có người, chen nhau, vai chạm vai, và mỗi người đều đang làm cùng một việc: nhìn quanh. Ba mươi nghìn cặp mắt quét ba mươi nghìn gương mặt, tìm một gương mặt mà họ đã xem ảnh hàng chục lần nhưng không giữ được. Sự phi lý hiện rõ trên từng khuôn mặt: tập trung, bất lực, rồi lại tập trung.
Khải báo qua tai nghe, giọng căng hơn:
– Ba mươi nghìn gương mặt. Tôi đang quét. Chưa thấy mục tiêu.
Thư siết tay vào trụ đèn. Sắt lạnh dưới lòng bàn tay, rỉ sét nhám nhẹ dưới các ngón. Cô nhìn quanh. Biển người. Đèn vàng. Tiếng ồn trầm đều như sóng. Và ở đâu đó trong đám đông đó, một người đàn ông mà không ai nhìn thấy đang đi đến, bằng bước chân bình thường, giữa những người bình thường, và cả thành phố sẽ phải đối diện với sự thật rằng bình thường chưa bao giờ có nghĩa là an toàn.