Cái giá của dữ liệu
Rạng sáng Ngày 147. 01:07.
Điện thoại Khải rung trên bàn đầu giường. Số Đức. Khải nhấc, mắt chưa mở hẳn.
– Anh đến lấy ổ cứng đi. Sớm hơn tốt hơn.
Giọng Đức bình tĩnh. Kiểu bình tĩnh khác mọi lần, không phải kiểu mệt mà kiểu đã sắp xếp xong. Khải ngồi dậy, nhìn đồng hồ.
– Chuyện gì?
– Không có gì cụ thể. Nhưng tôi nghĩ nên sớm.
Khải mặc áo, lấy ba lô rỗng mà Đức dặn mang theo từ hôm trước. Thiết bị đối pha trong túi áo khoác, bật sẵn. Chìa khóa nhà Đức trong ví.
01:32. Khải lái xe qua cầu Chương Dương. Đường vắng, đèn đường vàng nhạt, sông Hồng tối đen phía dưới. Gọi Thư. Không ai nhấc. Gọi lần hai. Thư nhấc sau bốn hồi chuông, giọng tỉnh ngay lập tức, kiểu người quen bị gọi giữa đêm.
– Đức gọi tôi lấy ổ cứng. Bây giờ. Tôi đang trên cầu Chương Dương.
– Tôi đến.
– Không. Cô ở nhà. Nếu hai mươi phút tôi không gọi lại, gọi Hùng.
Im lặng hai giây.
– Hai mươi phút.
01:47. Ngách 12 ngõ 45 Đức Giang. Khải đỗ xe cách nhà Đức hai trăm mét, ở đầu ngõ, dưới bóng cây bàng. Thói quen: không đỗ trước cửa ban đêm.
Đi bộ vào ngõ. Đèn đường hỏng một cây, ngõ nửa sáng nửa tối. Mùi rác, mùi ẩm, tiếng chó sủa xa. Khải nhìn hai bên, mắt quét tự động. Hyper-Recognition hoạt động, thiết bị đối pha bật.
Cách nhà Đức năm mươi mét, Khải dừng.
Xe lạ. Đỗ sát vỉa hè, đối diện nhà Đức, đèn tắt, máy tắt. Xe bảy chỗ đen, biển số Hà Nội, dính bùn ở chắn bùn sau. Không phải xe hàng xóm. Khải biết, vì anh nhớ mọi xe đỗ trong ngõ này từ bốn lần đến trước đó.
Khải lùi vào bóng tối. Nhìn.
Cửa nhà Đức mở. Ánh sáng trong nhà tắt, chỉ sáng lờ mờ từ đèn ngõ lọt qua cửa sổ. Ba bóng người bước ra, lần lượt, cách nhau vài giây. Đàn ông, áo tối, di chuyển nhanh nhưng không vội. Kiểu di chuyển của người quen làm việc trong tối. Người thứ nhất mang túi đen vai, người thứ hai tay không, người thứ ba khép cửa nhà Đức lại, nhẹ, kiểu đóng cửa nhà mình.
Ba người lên xe. Đèn xe bật. Xe lùi ra, quay đầu, chạy về hướng đường lớn. Bình thường. Như đi thăm bạn.
Khải đứng trong bóng tối, đếm. Ba mươi giây từ khi xe khuất đến khi ngõ im hẳn. Tim đập nhanh hơn bình thường nhưng tay không run. Anh rút điện thoại, gọi Đức.
Chuông đổ. Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần. Không ai nhấc. Năm lần, sáu lần. Tự động chuyển hộp thư.
Khải chạy.
Cửa nhà Đức khép, không khóa. Khải đẩy. Phòng khách tối, đồ đạc nguyên vị trí. Không mùi thuốc súng, không mùi hóa chất rõ. Mùi trà, nhẹ, kiểu trà mới pha.
Bàn thờ phía trong: nhang cháy, mới thắp, có lẽ một giờ trước. Ảnh bà Hà trong khung, ánh nến nhỏ.
Tấm ván ốp tường phía sau bàn thờ đã mở. Cửa sắt tầng hầm mở.
Khải xuống cầu thang. Bậc bê tông, mười hai bậc, đếm tự động. Đèn tuýp tầng hầm sáng.
Đức nằm trên sàn, giữa phòng, giữa bàn và kệ ổ cứng. Nằm nghiêng, tay phải duỗi về phía bàn, tay trái gập trước ngực. Mắt mở. Nhẫn cưới vẫn trên ngón áp út trái.
Không vết máu. Không vết bầm. Không dấu hiệu va đập. Mặt Đức bình tĩnh, kiểu bình tĩnh của giấc ngủ sâu, trừ việc mắt mở và ngực không chuyển động.
Khải quỳ xuống. Đặt hai ngón tay lên cổ Đức. Không mạch. Da ấm, chưa lạnh. Vài phút.
Khải nhìn quanh phòng. Đếm.
Bốn bước từ cầu thang đến chỗ Đức nằm. Hai chiếc ghế bị đổ, một cạnh bàn, một cạnh kệ. Kệ ổ cứng: xáo trộn, ba ổ cứng bị kéo ra nửa chừng, một rơi xuống sàn. Nhưng mười bốn ổ vẫn ở đó. Hai thùng tài liệu: nắp mở, giấy bị lật, nhưng vẫn đầy. Máy tính trên bàn: màn hình sáng.
Khải đứng dậy. Nhìn màn hình.
Dòng chữ trắng trên nền đen, font hệ thống:
"Deletion complete, 14.7 TB removed from NeuroVita servers."
"Remote access terminated."
"Connection closed."
Đức đã kích hoạt hệ thống xóa từ xa. Từ máy tính này, ông truy cập vào hệ thống NeuroVita và xóa 14,7 terabyte dữ liệu nghiên cứu. Có thể đó là lý do ông gọi Khải lúc một giờ sáng. Không phải vì ông biết họ đến. Vì ông biết sau khi xóa, họ sẽ đến.
Ông pha trà. Thắp nhang cho vợ. Gọi Khải. Rồi ngồi chờ.
Ly trà trên bàn. Còn ấm.
Khải nhìn Đức. Đức nằm trên sàn, mắt mở, nhẫn cưới, áo sơ mi trắng hôm qua vẫn mặc. Ông không thay đồ sau khi đi nghĩa trang. Hoặc ông mặc lại áo đó vì đó là áo ông mặc khi đến thăm vợ lần cuối.
Khải không khóc. Đếm: mười bốn ổ cứng trên kệ, hai thùng tài liệu, sáu trang ghi chú bà Hà, một ly trà, một cây nhang đã tắt, một người chết. Thở. Đếm lại.
Tay phải Đức duỗi về phía bàn. Khải nhìn theo hướng tay. Dưới bàn, sát chân tường phía đông: cửa thoát hiểm nhỏ, ba mươi nhân bốn mươi phân, bản lề trong, đẩy ra ngoài. Cửa hé mở. Phía sau là đất, cỏ, vườn sau nhà.
Khải đẩy cửa. Bụi cỏ dại, tối, mùi đất ẩm. Sờ quanh. Tay chạm nhựa cứng.
Ổ cứng di động. Loại 4TB, vỏ đen, nặng. Nhãn dán: "TỔNG HỢP, ĐẦY ĐỦ." Chữ viết tay của Đức.
Ông đẩy nó ra ngoài trước khi họ xuống tầng hầm. Có thể khi nghe tiếng cửa trên, có thể khi nghe bước chân trên sàn. Vài giây để cầm ổ cứng, mở cửa thoát hiểm, đẩy ra. Rồi quay lại đứng giữa phòng, giữa mười lăm năm dữ liệu, và chờ.
Khải cầm ổ cứng. Lạnh, nặng. Cho vào ba lô. Quay lại phòng hầm.
Nhìn Đức lần cuối. Mắt mở, nhẫn cưới, tay duỗi về phía cửa thoát hiểm. Kiểu người chỉ đường cho ai đó ngay cả khi không còn thở.
Khải lên cầu thang. Mười hai bậc. Ra cửa trước. Khép cửa nhà Đức, nhẹ, kiểu Đức vẫn ngủ.
02:03. Đầu ngõ. Khải ngồi trong xe, ba lô trên ghế phụ. Gọi Thư.
– Đức chết.
Im lặng ba giây. Không phải kiểu shock. Kiểu xử lý.
– Tôi gọi Hùng.
– Chờ. Ổ cứng tổng hợp tôi đã lấy. Mười bốn ổ cứng khác và hai thùng tài liệu vẫn trong phòng hầm. Cảnh sát đến sẽ phong tỏa hiện trường.
– Vậy tôi cần đến trước cảnh sát.
– Mười lăm phút. Cô mang ba lô lớn.
Thư cúp máy. Khải ngồi trong xe, nhìn ra ngõ tối. Ngõ 45 Đức Giang, đèn hỏng, chó sủa xa, mùi rác. Bình thường. Đêm bình thường ở Hà Nội.
Ông đã pha trà trước khi họ đến. Ông biết họ sẽ đến. Ông thắp nhang cho vợ, gọi Khải, xóa 14,7 terabyte từ máy chủ NeuroVita, đẩy ổ cứng tổng hợp qua cửa thoát hiểm, rồi đứng giữa phòng hầm và chờ.
Không chạy. Không gọi cảnh sát. Không cầu xin.
Khải mở ba lô, nhìn ổ cứng. Vỏ nhựa đen, nhãn trắng, chữ viết tay: "TỔNG HỢP, ĐẦY ĐỦ." Mười lăm năm sự thật mà một người đã chết để giữ.
Khải đóng ba lô. Nổ máy. Chờ Thư.