Cuộc nói chuyện với cái bóng
Ngày 155. 23:40.
Tòa nhà cũ trên đường Minh Khai, tầng năm, căn phòng không cửa. Công ty dệt may đóng cửa năm 2011, để lại bốn bức tường loang vôi và một sàn gạch nứt. Không điện. Bảo Minh dùng đèn pin sạc, đặt trên thùng gỗ, hắt ánh sáng vàng lên bức tường phía tây.
Bức tường có ảnh.
Hắn không đếm chính xác bao nhiêu. Khoảng ba trăm, có thể hơn. Mỗi tấm dán bằng băng dính giấy, xếp không theo hàng lối. Đàn ông, phụ nữ, người già, một vài đứa trẻ. Ảnh chụp lén, chụp từ xa, in trên giấy thường. Góc ảnh quăn lên vì ẩm.
Bảo Minh ngồi giữa phòng, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối. Hắn nhìn lần lượt từng gương mặt.
Người thứ nhất từ trái, hàng trên: bà bán nước chè ở góc Lò Đúc. Hắn đã uống ở đó bốn mươi bảy lần trong hai năm. Bà rót nước, đếm tiền, không bao giờ nhìn quá ba giây. Hắn biết bà có con trai làm thợ hàn, biết bà đau khớp gối khi trời lạnh, biết bà gói lạc rang trong giấy báo cũ. Bà không biết tên hắn. Bà không biết hắn từng tồn tại.
Người thứ ba, hàng giữa: anh nhân viên ngân hàng. Hắn đã ngồi cạnh anh ta trên tàu điện hai mươi sáu lần. Một lần anh ta đánh rơi thẻ, hắn nhặt lên đưa lại. Anh ta nói cảm ơn, mắt đã quay đi trước khi lời nói kết thúc.
Họ nhìn tôi. Mắt chạm vào tôi. Rồi trượt đi như nước trên kính.
Hắn nhớ tất cả. Đó là điều khác biệt giữa hắn và những người trên tường. Họ quên hắn trong vài giây. Hắn không quên ai bao giờ.
Hắn nghĩ về Lâm Khải.
Bốn mươi ba giây. Đó là kỷ lục. Trong căn hộ tầng mười bốn, ba đêm trước, Khải đã nhìn thẳng vào mặt hắn bốn mươi ba giây trước khi mắt bắt đầu trượt. Bảo Minh đã đếm. Hắn luôn đếm.
Cảm giác lúc đó lạ. Không dễ chịu, cũng không khó chịu. Giống như đứng trước gương lần đầu sau nhiều năm sống trong bóng tối. Có người nhìn thấy hắn. Thật sự thấy. Không phải nhìn xuyên qua.
Một phần trong hắn muốn được nhìn lâu hơn. Muốn ngồi đối diện Khải, để anh ta đếm đến một trăm, hai trăm, đến khi gương mặt hắn được khắc vào một bộ não không xóa được.
Một phần khác sợ.
Nếu ai đó thật sự nhớ tôi, họ sẽ nhớ cả những gì tôi đã làm.
Hắn ngồi với ý nghĩ đó rất lâu. Tiếng xe ngoài đường thưa dần. Đèn pin yếu đi một chút, ánh vàng chuyển sang cam.
Lần đầu tiên, hắn hai mươi tuổi.
Không có kế hoạch. Hắn không bao giờ có kế hoạch cho lần đầu. Đêm tháng tám, mưa nhỏ, hắn đi bộ qua một con ngõ ở Khâm Thiên. Trong ngõ có tiếng. Một người đàn ông đang đánh vợ. Tay nắm tóc, đập đầu người phụ nữ vào tường gạch. Người phụ nữ không kêu. Đã qua giai đoạn kêu.
Có ba nhà quanh đó. Đèn sáng. Không ai ra.
Bảo Minh dừng lại. Không phải vì giận. Hắn không nhớ mình có giận không. Hắn chỉ thấy một việc đang xảy ra mà không ai sẽ ngăn, không ai sẽ nhớ, không ai sẽ kể lại. Một khoảng trống trong thế giới, nơi mọi quy luật bình thường không áp dụng.
Hắn bước vào ngõ. Người đàn ông không quay lại. Mọi việc diễn ra nhanh. Khi xong, hắn đứng nhìn hai phút. Người phụ nữ ngồi tựa tường, mắt mở to nhìn hắn, rồi mắt cô trượt sang chỗ khác, như thể chỗ hắn đứng chỉ là khoảng tối.
Hắn đi tiếp. Mưa vẫn nhỏ. Sáng hôm sau báo đăng một dòng: tai nạn, người đàn ông trượt ngã trong ngõ. Người vợ khai không thấy gì.
Công lý? Hắn đã tự hỏi. Đã nhiều năm hắn tin câu trả lời là có. Hay chỉ là tiện lợi.
Bây giờ hắn biết.
Hắn không phải người hùng thầm lặng. Đó là câu chuyện hắn kể cho chính mình trong những năm đầu, khi còn cần một lý do. Người đàn ông trong ngõ Khâm Thiên có thể đáng chết. Nhưng những người sau thì không phải lúc nào cũng vậy. Đã từ lâu, hắn giết không phải vì họ đáng chết. Hắn giết vì cần để lại một dấu vết mà thành phố buộc phải nhìn, dù chỉ một buổi sáng. Một cái xác là thứ duy nhất không trượt khỏi trí nhớ người ta được. Máu buộc người ta dừng lại.
Hắn giết để tồn tại. Đó là sự thật trần trụi, và hắn đã ngừng giấu nó với bản thân.
Nhưng Khải khiến câu hỏi cũ quay lại theo một hình dạng mới.
Nếu có một người nhớ hắn, không cần máu, không cần xác. Nếu có một người mà hắn không phải giết ai để được ghi nhận. Thì hắn còn cần giết không?
Hắn không biết câu trả lời. Đó là điều khiến đêm nay khác những đêm khác.
Đèn pin chỉ còn một vệt cam mờ. Bảo Minh đứng dậy. Khớp gối kêu. Hắn đi đến bức tường, dừng trước một tấm ảnh ở góc dưới bên phải.
Lâm Khải. Chụp từ ban công đối diện, ba tuần trước. Khải đứng bên cửa sổ căn hộ, tay cầm cốc, mắt nhìn xuống đường. Trong ảnh, anh ta không biết mình đang bị nhìn. Không ai biết, khi bị Bảo Minh nhìn.
Hắn gỡ tấm ảnh khỏi tường. Băng dính bóc ra để lại một vệt sạch trên lớp vôi bẩn. Hắn cầm tấm ảnh trong tay một lúc, rồi gấp đôi theo chiều dọc, cho vào túi áo ngực bên trái. Sát ngực.
Những tấm ảnh khác là người không nhớ hắn. Tấm này là người sẽ nhớ.
Hắn nhìn bức tường lần cuối. Ba trăm gương mặt trong ánh đèn đang tắt dần. Ba trăm người đã đứng cạnh hắn, đã chạm vào cuộc đời hắn, và đã đi qua như chưa từng.
– Anh ấy sẽ nhớ tôi, hắn nói với căn phòng trống. Giọng đều, không cao hơn tiếng thở. Dù tôi không xứng đáng.
Đèn pin tắt hẳn. Căn phòng chìm vào tối. Trong bóng tối, không còn ai có thể trượt khỏi ánh nhìn của ai, vì không còn gì để nhìn.
Bảo Minh đứng yên, một tay đặt lên túi áo ngực, nơi tấm ảnh nằm phẳng dưới lòng bàn tay. Rồi hắn đi ra cửa, xuống cầu thang, ra đường, hòa vào dòng người đêm không ai sẽ nhớ hắn đã đi qua.