Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 93: Người ở lại
Chương 93

Người ở lại

Ba tháng sau.

Phòng họp hội đồng quản trị, tầng mười tám. Bàn oval, mười hai ghế, chín người có mặt. Đèn trắng, rèm kín. Cùng phòng, cùng bàn, cùng ghế.

Tần Mặc ngồi đầu bàn. Lần cuối.

Bản đơn từ chức trên bàn, một trang, đánh máy, ký tay. Chữ ký đều, không vội, không run. Anh đặt trước mặt trưởng ban kiểm soát Nguyễn Thị Phương. Bà đọc. Gật.

– Hội đồng đã xem xét. Ông Tần Mặc bị xử lý hành chính do thiếu giám sát. Phạt hành chính, cảnh cáo. Không hình sự.

Mặc gật.

– Hội đồng giữ ông ở vị trí CEO.

– Tôi không giữ mình.

Phòng im. Phương nhìn anh. Chín cặp mắt nhìn anh.

– Lục Minh Triết sẽ tiếp quản. Tôi đã chuẩn bị phương án chuyển giao.

Triết ngồi bên phải. Không ngạc nhiên. Anh đã đọc bản di chúc quản lý bốn trang từ ba tháng trước, biết ngày này sẽ đến. Triết gật nhẹ, kiểu gật không vui không buồn, chỉ nhận.

Mặc đứng dậy. Cài nút vest, cử chỉ quen thuộc, lần cuối cùng trong phòng họp này. Bước quanh bàn oval, bắt tay từng thành viên, từng người. Không nói nhiều. Một cái bắt tay, một cái gật, rồi qua người tiếp theo.

Đến Triết. Hai người bắt tay. Mặc nắm chặt hơn nửa giây so với người khác. Triết nắm lại. Không cần nói gì.

Mặc ra cửa.

Hành lang tầng mười tám. Sàn đá bóng. Đèn trắng. Im.

Kiều Vy đứng cạnh thang máy. Tóc buông, không kẹp, không trang sức. Cô đã nộp đơn nghỉ việc từ tuần trước, hôm nay là ngày cuối.

Mặc dừng.

Kiều Vy cúi đầu. Nhẹ. Không sâu, không quỳ, chỉ cúi kiểu người nhận ra mình đã sai mà không biết sửa bằng lời nào ngoài một cử chỉ.

– Tôi xin lỗi.

Giọng thấp. Rõ. Không khóc, không run, nhưng mỏng, kiểu mỏng của người nói câu đó lần đầu trong đời và biết nó không đủ nhưng không có gì khác.

Mặc nhìn cô. Ba mươi tuổi, từng ghét An Nhiên, từng ghen, từng tung tin, từng đứng sai phía vì lý do mà bây giờ nhìn lại nhỏ hơn cô tưởng.

– Cô đã sai.

Kiều Vy không ngẩng.

– Nhưng tôi cũng đã sai. Lâu hơn cô.

Kiều Vy ngẩng lên. Mắt ướt. Không khóc. Gật.

Mặc đi tiếp. Kiều Vy nhìn theo, mắt ướt, bước vào thang máy. Cửa đóng. Xuống.

Tầng mười sáu. Phòng Giám đốc Truyền thông.

An Nhiên đóng nắp hộp carton. Nhỏ. Bên trong: cây bút Mặc tặng ngày đầu (cô giữ vì bút tốt, không vì ai tặng), ba cuốn sổ ghi chép, một bức ảnh team truyền thông bốn người chụp tuần trước ở ban công tầng mười sáu.

Cô nhìn phòng. Bàn gỗ, vết xước góc phải quen thuộc, cửa kính nhìn ra hành lang, rèm vàng nhạt. Phòng này cô ngồi từ ngày quay lại, từ bài báo đầu tiên, từ đêm thức trắng soạn chiến lược truyền thông ba trụ, đến đêm bốn mươi sáu giờ không ngủ viết bốn mươi bảy trang sự thật.

Xách hộp. Ra cửa. Qua hành lang. Thang máy. Xuống.

Sảnh tầng trệt. Cửa kính tự động mở. Nắng chiều.

An Nhiên dừng. Nhìn phải. Bảng ảnh sảnh, hàng khung gỗ treo ngang tường. Vị trí số bảy, từng trống từ ngày cô vào Vạn Khải, từng là khoảng trống mà ai cũng biết và không ai nhắc. Bây giờ: ảnh tập thể phòng truyền thông, bốn người, An Nhiên đứng giữa, cười. Ảnh chụp tuần trước, nền ban công tầng mười sáu, nắng chiều.

Không phải ảnh Thẩm Du. Không phải khoảng trống.

Là cô.

An Nhiên nhìn ảnh ba giây. Rồi quay đi. Bước ra nắng. Cửa kính đóng sau lưng.

Ba tuần sau. Ngoại ô.

Buổi sáng. Tiệm cà phê đầu ngõ, nhỏ, bàn gỗ, quạt trần, mùi cà phê rang xay. Tần Mặc ngồi ở bàn góc, áo sơ mi trắng không vest, tay áo xắn, ly cà phê đen trên bàn. Sáng nào cũng vậy, từ khi chuyển ra đây. Bảy giờ, cà phê, đọc tin, đi bộ về.

Không phải căn hộ cũ. Không phải tầng hai mươi ba nhìn xuống thành phố. Căn hộ nhỏ, tầng ba, ban công nhìn ra hẻm có cây bàng. Gần An Nhiên, cách vài căn, nhưng mỗi người một nơi. Chưa chung. Chưa cần.

Mặc uống cà phê. Đen, nóng, không đường. Khẩu vị anh. Không phải khẩu vị Du. Mấy năm trước anh không phân biệt được vì anh uống kiểu Du uống, ăn kiểu Du ăn, giữ nhiệt độ máy lạnh kiểu Du thích. Bây giờ anh uống cà phê đen, nóng, không đường, vì anh thích vị đắng buổi sáng, đơn giản vậy thôi.

Lấy ly thứ hai. Đen, nóng, không đường. Cho An Nhiên. Cô uống giống anh, hoặc anh uống giống cô, hoặc cả hai tình cờ thích cùng thứ. Không quan trọng.

Đi bộ về. Hẻm nhỏ, bóng cây bàng, nắng sáng lọt qua lá. Lên cầu thang. Gõ cửa. An Nhiên mở, tóc xõa, mắt ngái, áo thun, quần ngắn. Cô viết đến khuya tối qua, bài về truyền thông doanh nghiệp cho tạp chí chuyên ngành, dòng hai trăm mười bảy lúc hai giờ sáng.

Mặc đưa ly cà phê. An Nhiên nhận. Uống một ngụm. Đắng, nóng, đúng vị.

– Cảm ơn.

– Hôm nay viết gì?

– Bài về tâm lý tổ chức trong khủng hoảng truyền thông. Tạp chí đặt hàng.

Mặc gật. Quay về căn hộ mình. An Nhiên đóng cửa, ngồi lại bàn cạnh cửa sổ, mở laptop, viết tiếp.

Bình thường. Đúng kiểu bình thường mà cả hai chưa bao giờ có.

Chiều Chủ nhật.

Tần Mặc mở ngăn kéo. Nhật ký bìa da nâu và bức ảnh Thẩm Du cười buổi sáng. Hai thứ giữ lại từ căn hộ cầu Bông.

Anh nhìn ảnh. Du cười, mắt nheo, tóc hơi rối, nắng sáng sau lưng. Ảnh chụp lúc cô quên anh đang nhìn, kiểu cười không diễn, không biết bị chụp. Ảnh đẹp nhất anh có của cô vì nó thật nhất.

Anh nhớ. Cho phép mình nhớ. Không đẩy ký ức đi, không kéo ký ức lại, không giữ chặt không buông. Chỉ nhớ, kiểu nhớ một buổi sáng đã qua mà mình từng ở đó.

Rồi đóng ngăn kéo. Nhẹ. Không đẩy mạnh, không khóa. Du ở trong đó. Và anh ở ngoài này.

Anh vẫn gặp Phó Tử Du mỗi tuần. Qua cuộc gọi có hình, màn hình nhỏ, bác sĩ Phó ngồi trong phòng làm việc quen thuộc, kệ sách phía sau.

– Anh khác nhiều.

Giọng Phó bình tĩnh, kiểu bình tĩnh hai mươi năm hành nghề, nhưng có gì đó ấm hơn thường.

– Tôi đang tập.

– Tập gì?

Mặc nghĩ.

– Tập sống mà không cần kiểm soát mọi thứ.

Phó cười nhẹ. Không nói thêm. Mặc cũng không. Cuộc gọi kết thúc bằng im lặng thoải mái, kiểu im lặng giữa hai người không cần lấp đầy khoảng trống.

Chiều. Vỉa hè ngoại ô.

Hai người đi bộ. Nắng xiên qua lá, vệt sáng rơi trên vỉa hè xi măng, bóng cây loang lổ. Hẻm vắng, xe máy đỗ bên đường, mùi cơm chiều từ nhà ai đó, tiếng chim ở tán bàng.

An Nhiên kể chuyện bài viết mới. Giọng bình thường, kiểu giọng kể chuyện công việc cho người quen nghe, không kiểu giọng báo cáo, không kiểu giọng cần người kia hiểu. Chỉ kể. Mặc nghe, đôi khi hỏi một câu, đôi khi gật, đôi khi im. Bình thường.

Khoảng cách nửa bước. Không nắm tay. Vai chạm khi rẽ góc, nhẹ, tự nhiên, kiểu chạm không cố ý nhưng cũng không tránh.

Đến ngã tư cuối hẻm. An Nhiên rẽ trái, về nhà cô. Mặc đi thẳng, về nhà anh. Hai đường khác nhau, như ngã tư Lê Lợi ba tháng trước, nhưng lần này gần hơn. Mười bước thay vì mười lăm phút.

An Nhiên dừng. Nhìn lại.

Mặc cũng dừng. Nhìn lại.

Không vẫy tay. Không gọi. Chỉ nhìn. Và trong ánh mắt đó, không có bóng ai khác. Không Du. Không quá khứ. Không người đã chết, không căn hộ đóng cửa, không bức ảnh trong khung bạc, không mùi nước hoa trên rèm cửa. Chỉ hai người, ở đây, bây giờ, trên vỉa hè ngoại ô lúc nắng chiều.

An Nhiên cười. Nhẹ. Chỉ khóe miệng.

Mặc cười lại. Cũng nhẹ. Cũng chỉ khóe miệng. Nhưng cười thật. Lần cười thật đầu tiên trong câu chuyện này không phải vì nhẹ nhõm, không phải vì buông, không phải vì xong. Vì muốn cười khi thấy người mình yêu nhìn lại trên con đường nhỏ lúc chiều.

Rồi quay đi. Mỗi người một hướng.

Sáng mai, lại gặp.

Ch.93/93
1.424 từ