Ngày đầu tiên, lần hai
Tuần bốn mươi bốn. Thứ Hai. Sáng.
Sảnh Vạn Khải Capital. Tám giờ.
An Nhiên đứng trước cửa kính. Tòa nhà hai mươi tầng, kính xanh, logo bạc, sảnh rộng. Cùng tòa nhà cô bước vào mười một tháng trước, ngày đầu tiên, sơ mi trắng, ba lô, mắt nhìn lên đếm tầng. Hôm đó cô không biết gì. Không biết Thẩm Du, không biết khuôn mặt mình là vũ khí, không biết người đàn ông tầng mười tám sẽ nhìn cô và thấy người chết.
Hôm nay cô biết tất cả.
Và cô vẫn bước vào.
Cửa kính mở tự động. Sảnh rộng, sàn đá bóng, quầy lễ tân, bảng ảnh nhân viên trên tường. An Nhiên nhìn bảng ảnh. Vị trí bảy, góc trái hàng hai. Vẫn trống. Mười một tháng, khoảng trống Thẩm Du vẫn ở đó, không ai lấp. Cô từng đứng trước bảng ảnh này lần đầu tiên, nghiêng đầu, ngón tay chỉ: "Sao vị trí này trống?" Người lễ tân lúng túng. Bây giờ cô biết câu trả lời, và câu trả lời nặng hơn cô tưởng.
Cô đi thẳng. Không nhìn lên đếm tầng. Không dừng ở quầy lễ tân. Lần trước cô dừng, hỏi đường, tay cầm thẻ tạm, giọng nhỏ: "Cho em hỏi phòng truyền thông nội bộ ở tầng mấy?" Hôm nay thẻ trong túi áo, tên mới, chức danh mới: "Hạ An Nhiên, Giám đốc Truyền thông." Triết ký duyệt tuần trước, HĐQT thông qua, hợp đồng ký thứ Sáu. Lương gấp ba lần trợ lý, ngân sách phòng ban riêng, quyền phát ngôn đối ngoại.
Bước qua sảnh. Nhân viên nhìn. Xì xào. Nhưng khác lần trước. Lần trước họ xì xào vì cô giống Thẩm Du, vì CEO nhìn cô bốn giây rồi rời phòng. Lần này xì xào vì An Nhiên quay lại. Cô gái nghỉ việc giữa bê bối, giờ trở lại với chức giám đốc. Người bước đi vì bị tổn thương, giờ bước vào bằng cửa chính, lưng thẳng, không cúi đầu.
An Nhiên nghe tiếng xì xào mà không quay đầu. Mười một tháng trước, tiếng thì thầm ở hành lang từng làm cô co vai, bước nhanh hơn, cúi mặt nhìn sàn. Bây giờ tiếng thì thầm vẫn ở đó, nhưng cô đi xuyên qua nó như đi qua gió.
Thang máy. Tầng mười sáu. Không phải tầng mười hai (truyền thông nội bộ cũ), không phải tầng mười tám (CEO). Tầng mười sáu: phòng truyền thông doanh nghiệp, trống chức giám đốc từ khi Kiều Vy bị sa thải.
Cửa thang máy mở. Hành lang tầng mười sáu: sáng, sạch, cửa kính nhìn ra thành phố. Khác tầng mười tám. Hành lang tầng mười tám hẹp, kính tối, lặng, kiểu lặng của người sống một mình quá lâu trong phòng quá rộng. Tầng mười sáu có tiếng bàn phím, tiếng nói chuyện, tiếng máy in, tiếng người. Sống.
Tôi chọn tầng này.
An Nhiên bước ra. Phòng truyền thông bên trái, cửa kính, bảng tên: "Phòng Truyền thông & Quan hệ Công chúng." Bên trong: tám bàn làm việc, nửa có người, nửa trống. Bàn giám đốc ở góc trong, cạnh cửa sổ, ghế xoay lưng cao, màn hình hai mươi bảy inch phủ bụi mỏng.
Cô đi vào. Nhân viên nhìn lên. Một, hai, ba, bốn người. Ngừng gõ. Ngừng nói. Nhìn.
An Nhiên nhận ra vài khuôn mặt. Ngọc, nhân viên cũ phòng truyền thông, người từng nhận thư nội bộ của Kiều Vy về An Nhiên, từng biết cô là "trợ lý giống người chết" mà không hỏi thẳng một lần. Minh, chuyên viên thiết kế, từng ngồi cùng bàn nhà ăn với cô rồi đứng dậy khi ai đó nhìn. Và hai người mới cô không biết, vào sau khi cô nghỉ, mặt trẻ, mắt tò mò kiểu người đọc tin đồn trước khi gặp nhân vật chính.
Không ai nói gì. Im lặng kiểu phòng họp khi sếp mới bước vào. Im lặng kiểu chờ: chờ xem cô giải thích, chờ xem cô xin lỗi, chờ xem cô đóng vai nào.
An Nhiên không giải thích. Đi thẳng đến bàn giám đốc. Đặt ba lô xuống ghế. Nhìn bàn: trống, sạch, không có gì. Không ảnh, không cốc, không bút. Bàn chưa ai ngồi từ khi Kiều Vy đi. Lớp bụi trên màn hình cho thấy không ai dọn, hoặc không ai muốn dọn, kiểu tránh xa chiếc ghế có người vừa bị sa thải.
Cô lấy khăn trong túi, lau màn hình. Bật máy tính. Đặt cây bút của mình xuống cạnh bàn phím. Một cây bút bi xanh, mua ở tiệm văn phòng phẩm gần nhà, ba nghìn đồng. Không phải bút hiệu. Chỉ cây bút cô dùng viết sổ tay mười một tháng qua.
Quay lại. Nhìn phòng. Bốn nhân viên nhìn cô.
– Tôi là Hạ An Nhiên. Giám đốc Truyền thông mới. Chúng ta họp lúc chín giờ.
Không giới thiệu dài. Không giải thích tại sao cô quay lại, tại sao cô từng nghỉ, tại sao cô giống ai. Ngắn. Rõ. Đủ.
Quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở tài liệu Triết gửi cuối tuần: báo cáo truyền thông quý ba, danh sách phóng viên theo dõi Vạn Khải, lịch sử bê bối "thế thân" trên báo, và bản nháp chiến lược xử lý mà phòng viết dang dở. Dở vì không ai duyệt, không ai chỉ hướng, không ai dám quyết. Ba tháng phòng truyền thông Vạn Khải chạy không đầu, mỗi nhân viên tự xử lý phần mình, không ai biết tổng thể.
An Nhiên đọc bản nháp chiến lược. Hai mươi trang, chữ nhỏ, số liệu rải rác, giọng văn thay đổi giữa các phần vì nhiều người viết. Phần "Xử lý khủng hoảng truyền thông" dừng ở giữa câu, ai đó đang gõ rồi bỏ dở. Phần "Quan hệ báo chí" có ghi chú bên lề: "Chờ GĐ duyệt", ngày ghi hai tháng trước.
Hai tháng không ai duyệt. Hai tháng phòng này trôi.
Chín giờ. Phòng họp nhỏ tầng mười sáu.
Bốn nhân viên ngồi. An Nhiên đứng đầu bàn. Trên tường: máy chiếu, bảng trắng. Trên bàn: tài liệu in, bút, nước. Không có gì khác.
An Nhiên không mở bài bằng tự giới thiệu. Không nhắc quá khứ. Không nói "tôi biết các bạn có câu hỏi" hay "tôi biết tôi từng làm ở đây." Cô mở bằng công việc.
– Vạn Khải đang bị tổn thương hình ảnh. Ba tháng qua, cổ phiếu giảm bảy phần trăm. Hai đối tác dời lịch ký. Ba bài báo tiêu cực mỗi tuần. Bê bối cũ chưa lắng, và sắp có thông tin mới liên quan đến lịch sử tập đoàn.
Dừng. Nhìn bốn người. Ngọc cúi mắt. Minh nhìn thẳng. Hai người mới nhìn nhau.
– Chúng ta không che giấu. Chúng ta xử lý bằng sự thật. Chiến lược tôi sẽ trình HĐQT cuối tuần này, nhưng hôm nay tôi cần biết: phòng này có gì, thiếu gì, và ai làm được gì.
Bắt đầu hỏi. Từng người.
Ngọc: quản lý quan hệ báo chí, ba năm kinh nghiệm, có danh sách phóng viên nhưng từ khi Kiều Vy đi không ai duyệt phát ngôn chính thức. Ba tháng qua cô gái này tự soạn trả lời cho phóng viên, gửi lên, không ai ký, nên không gửi đi. Hộp thư nháp có mười bảy bản phản hồi chưa dùng. Ngọc nói điều này mà giọng bình thản, kiểu người đã quen với việc làm xong rồi để đó.
Minh: thiết kế, có bộ nhận diện thương hiệu mới nhưng chưa triển khai vì không ai ký duyệt. Bộ nhận diện Minh làm từ tháng trước, màu mới, logo tinh chỉnh, hệ thống hình ảnh nhất quán. Đẹp. Nhưng nằm trong thư mục trên máy Minh, không ai thấy.
Hoàng: chuyên viên nội dung, vào hai tháng trước. Vào giữa lúc phòng không giám đốc, không được giao việc cụ thể, ngồi viết bài đăng mạng xã hội mà không biết chiến lược tổng thể là gì. Hai tháng viết hai mươi bài, không biết bài nào được duyệt, bài nào không.
Lan: thực tập sinh, ba tuần. Không biết phòng đang làm gì. Không ai hướng dẫn. Lan ngồi cuối bàn, sổ tay mở sẵn, bút cầm tay, chờ ghi nhưng không có gì để ghi.
An Nhiên nghe. Ghi sổ. Không phản ứng. Không chê, không khen, không thở dài. Ghi.
Bốn người. Mười bảy bản phản hồi chưa gửi. Một bộ nhận diện chưa triển khai. Hai mươi bài viết không chiến lược. Một thực tập sinh không được hướng dẫn. Phòng truyền thông Vạn Khải Capital không chết, nhưng đang thở bằng máy.
Sau ba mươi phút, cô đóng sổ.
– Ngọc: soạn danh sách phóng viên chia ba nhóm, thân thiện, trung lập, tiêu cực. Kèm lịch sử bài viết của mỗi người về Vạn Khải trong sáu tháng qua. Minh: bộ nhận diện mới gửi tôi trước thứ Tư, kèm bản so sánh trước-sau. Hoàng: viết bản tóm tắt mười bê bối truyền thông lớn nhất Vạn Khải từ đầu năm, nguồn, tần suất, giọng điệu bài viết. Lan: hỗ trợ Hoàng, lập bảng tổng hợp.
Rõ ràng. Cụ thể. Hạn chót. Không giải thích tại sao, không an ủi "tôi biết các bạn khó khăn." Chỉ việc.
Ngọc ngẩng lên. Lần đầu tiên nhìn thẳng An Nhiên từ khi cô bước vào.
– Mười bảy bản phản hồi tôi soạn, chị cần xem không?
– Gửi tôi trước trưa.
Ngọc gật. Không nói thêm. Nhưng vai cô hạ xuống, kiểu hạ vai của người vừa trút được cái gì đó mang ba tháng.
Bốn người đứng dậy. Ra.
An Nhiên ngồi lại phòng họp. Một mình. Nhìn bảng trắng trống. Nhìn máy chiếu tắt. Nhìn cây bút trên bàn.
Lần trước tôi ngồi phòng họp Vạn Khải, tôi là trợ lý mang tài liệu cho CEO. Lần này tôi đứng đầu bàn.
Mười giờ. Hành lang tầng mười sáu.
An Nhiên đi ra máy pha cà phê góc hành lang. Bấm nút, đợi. Tiếng máy chạy, cà phê nhỏ giọt vào ly giấy. Nắng chiếu qua cửa kính, ấm, hành lang vắng.
Tiếng bước chân sau lưng. Cô quay lại.
Tần Mặc.
Anh đứng cách hai mét, vest xám, sơ mi trắng, tóc gọn. Mắt nhìn cô. Bình tĩnh. Không có nửa giây mờ. Không tìm Du. Chỉ nhìn cô, kiểu nhìn người quen gặp ở hành lang công ty, bình thường, nhưng mắt dừng lâu hơn mức bình thường nửa nhịp.
– Chào mừng trở lại.
Giọng đều. Chuyên nghiệp. Kiểu giọng CEO chào giám đốc mới. Nhưng ở "trở lại," giọng anh hơi trầm hơn, kiểu trầm không cố, tự nhiên, như trọng lượng của từ đó nặng hơn anh định.
– Cảm ơn.
An Nhiên cầm ly cà phê. Hai người đứng ở hành lang tầng mười sáu, cách máy pha cà phê hai bước. Nắng qua cửa kính, bóng hai người trên sàn, rõ, tĩnh. Anh không hỏi cô có ổn không. Cô không hỏi anh có muốn cô quay lại không. Những câu hỏi đó thuộc về mười một tháng trước, khi họ còn đứng ở hai bên một ranh giới không ai dám vượt. Bây giờ ranh giới vẫn ở đó, nhưng cả hai đều biết nó ở đâu.
Mặc gật nhẹ. Quay đi. Đi về phía thang máy. Lên tầng mười tám. Hai tầng. Cùng tòa nhà. Cùng thang máy. Nhưng cô ở dưới, anh ở trên, và khoảng cách hai tầng đó An Nhiên chọn có chủ đích.
Cô nhìn anh đi. Lưng thẳng, bước đều, không quay lại. Kiểu đi của người đang cố không quay lại.
Anh cũng đang tập.
Mười một giờ. Bàn giám đốc tầng mười sáu.
An Nhiên mở mười bảy bản phản hồi Ngọc gửi. Đọc từng bản. Phản hồi cho tờ Thanh Niên: soạn kỹ, số liệu đầy đủ, giọng chuyên nghiệp. Phản hồi cho trang Cafebiz: ngắn hơn, thực tế hơn, đúng giọng trang đó. Phản hồi cho phóng viên độc lập viết bài "Bí mật CEO Vạn Khải": dài, chi tiết, có dẫn chứng.
Mười bảy bản. Không bản nào tệ. Ngọc biết viết, biết phân biệt giọng điệu theo từng tòa soạn, biết cân nhắc từ ngữ. Mười bảy bản nằm trong hộp thư nháp ba tháng vì không có ai đọc và nói: "Gửi đi."
An Nhiên đọc xong. Mở sổ tay. Viết:
Ngọc: giữ. Năng lực đủ, thiếu quyết định cuối.
Tiếp tục đọc báo cáo quý ba. Số liệu truyền thông rõ ràng: lượng bài tiêu cực tăng hai trăm phần trăm so với quý hai. Nguồn chính: bê bối "thế thân" (tám bài), lịch sử gia đình Tần (năm bài), quản trị nội bộ (ba bài). Lượng bài tích cực: một. Một bài về chương trình học bổng Vạn Khải, đăng trang nội bộ, không ai đọc.
An Nhiên nhìn con số. Một bài tích cực trong ba tháng. Một.
Cô mở tài liệu mới. Bắt đầu phác thảo chiến lược. Tay viết, mắt nhìn ra cửa sổ rồi quay lại trang giấy. Sài Gòn nắng, xe chạy, tòa nhà đối diện phản chiếu ánh sáng. Bên trong, phòng truyền thông sống trở lại: tiếng bàn phím, tiếng điện thoại, tiếng Ngọc gọi phóng viên.
Bình thường. Kiểu bình thường của một phòng ban đang hoạt động.
Và ở bàn giám đốc, cạnh cửa sổ, An Nhiên viết. Cây bút ba nghìn đồng trên giấy trắng, nét mực xanh đều. Mọi thứ trên bàn là của cô. Lần này, không có bóng ai.