Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 32: Đồng minh bất đắc dĩ
Chương 32

Đồng minh bất đắc dĩ

Phỏng vấn sáng thứ Ba, tầng mười tám.

Chị Mai, biên tập viên trang Đầu tư & Phát triển, đến đúng chín giờ. Phương dẫn vào phòng tiếp khách CEO. An Nhiên đã ngồi sẵn ở góc bàn, laptop mở, vai trò hỗ trợ nội dung, không phát biểu.

Mặc, vest xám, không cravat, bước vào. Bắt tay chị Mai. Ngồi.

An Nhiên quan sát. Cô đã soạn bản tóm tắt cho cuộc phỏng vấn này: câu hỏi dự kiến, số liệu Phase 2, điểm cần nhấn, điểm cần tránh. Mặc đọc bản tóm tắt tối qua, không bình luận. Nghĩa là đồng ý.

Chị Mai hỏi gọn, chuyên nghiệp. Mặc trả lời ngắn hơn. An Nhiên ghi nhận: anh không giải thích thừa, không phòng thủ, không đề cập bài báo nhỏ. Đưa số liệu chính xác, kiểu người đọc bảng tài chính bằng mắt mỗi sáng. Khi chị Mai hỏi về điều khoản đối tác, anh nhìn An Nhiên nửa giây rồi nói:

– Chúng tôi đang đề xuất quyền kiểm toán độc lập cho đối tác Phase 2. Minh bạch, không phải nhượng bộ.

Câu An Nhiên viết trong bản tóm tắt. Nguyên văn. Anh dùng, không đổi, không thêm "của tôi" hay "đội ngũ đề xuất." Chỉ "chúng tôi."

An Nhiên, mắt trên laptop, nghe. Và không cười, nhưng ngón tay trên bàn phím dừng nửa giây.

Phỏng vấn ba mươi phút. Chị Mai bắt tay, gật: "Bài lên chiều nay." Phương tiễn ra.

Phòng tiếp khách trống. Mặc đứng, chưa đi. Nhìn An Nhiên đang gấp máy tính.

– Brief tốt.

An Nhiên quen rồi, gật:

– Bài lên chiều. Nhanh hơn dự kiến.

– Chị Mai muốn đăng sớm. Tin tốt.

Hai câu. Công việc. Rồi Mặc bước ra, không nhìn lại.

An Nhiên ngồi thêm mười giây trong phòng tiếp khách vẫn còn mùi cà phê Phương pha. Sofa có vết lõm quen, chỗ ai đó từng ngồi nhiều. Cô không ngồi chỗ đó. Chưa bao giờ.

Chiều thứ Ba, Triết gặp giám đốc Nguyễn của Hoa Phát.

An Nhiên không đi cùng, không phải vai trò, nhưng soạn tài liệu: lịch sử hợp tác, phân tích lợi ích, điều khoản bổ sung pháp lý đã chuẩn bị. Gửi Triết trước mười một giờ.

Triết nhắn: "Nhận. Đầy đủ."

Hai từ. An Nhiên cười nhẹ, kiểu Triết. Anh không khen bằng tính từ. "Đầy đủ", từ Lục Minh Triết, nghĩa là tốt.

Bốn giờ chiều, Triết nhắn lại: "Hoa Phát giữ nguyên cam kết. Ký lại thứ Năm. Giám đốc Nguyễn nói: 'Bài phỏng vấn vừa lên. Thuyết phục.'"

An Nhiên chuyển cho Mặc. Anh đọc qua kính, cô thấy anh gật. Nhẹ. Không quay sang.

Một đối tác. Còn Minh Đức, ngày mai.

Thứ Tư, Mặc đi gặp Minh Đức.

An Nhiên không đi cùng. Nhưng sáng, trước khi Mặc rời văn phòng, anh dừng ở bàn cô.

– Điểm nào cần nhấn với Minh Đức?

Hỏi. Không phải mệnh lệnh. Hỏi ý kiến.

An Nhiên đã chuẩn bị, nói ngắn:

– Minh Đức khác Hoa Phát. Họ không sợ rủi ro tài chính, họ sợ rủi ro danh tiếng. Bài báo nhỏ nhưng có người chia sẻ trong nhóm đầu tư Minh Đức. Anh cần nói rõ: Vạn Khải sẽ phản hồi mọi thông tin sai bằng hành động, không bằng lời. Quyền kiểm toán là hành động.

Mặc nghe, mắt trên cô, ba giây. Không phải ánh nhìn cũ, không tìm, không kiểm soát. Ánh nhìn của người đang cân lời người khác, và thấy nặng.

– Được.

Rồi đi.

An Nhiên nhìn anh bước vào thang máy, vest đen, cặp da, bước đều. CEO đi gặp đối tác. Bình thường. Nhưng câu hỏi trước khi đi không bình thường. Mười sáu tuần trước, Tần Mặc không hỏi ai. Anh quyết định. Mọi người chấp hành.

Mười một giờ, Mặc nhắn Phương. Phương quay sang An Nhiên:

– Minh Đức đồng ý quay lại. Ký thứ Sáu.

Hai đối tác. Bốn mươi tám giờ. Đúng kế hoạch An Nhiên đề ra.

Cô gật, nhận, rồi quay lại màn hình. Không ăn mừng. Không nhắn ai. Đây là công việc, không phải chiến thắng cá nhân.

Nhưng ngón tay trên bàn phím gõ nhanh hơn bình thường. Nhẹ hơn.

Thứ Năm. Hoa Phát ký lại. Buổi chiều, Triết lên tầng mười tám, hiếm khi, đứng ngoài phòng họp, nhìn vào qua kính.

Bên trong, An Nhiên và Mặc, bàn dài, tài liệu trải. Cô nói, anh nghe, cô chỉ vào biểu đồ, anh gật hoặc lắc. Không có khoảng cách sếp-nhân viên. Hai người cùng bàn, cùng nhìn một hướng.

Phương đi ngang. Triết, không quay, nói nhỏ:

– Lâu rồi tôi không thấy anh ấy nghe ai nói mà không cắt giữa chừng.

Phương dừng, nhìn vào phòng:

– Anh ấy cắt lời mọi người à?

Triết hơi cười, không đáp. Bước đi.

Phương đứng lại, nhìn hai người trong phòng họp, rồi quay về bàn. Mặt thay đổi nhẹ, kiểu người nhận ra điều gì đó mà chưa biết gọi tên.

Thứ Sáu. Minh Đức ký. Bài phỏng vấn trên Đầu tư & Phát triển, hai trăm lượt chia sẻ, nhiều hơn bài báo nhỏ gấp mười lần. Thị trường ổn. Nội bộ ổn. Thư Tần tổng đầu tuần đủ chắc để không ai hỏi thêm.

Nhưng thương chiến không kết thúc bằng việc ký lại hợp đồng. Trình Dật chưa phản ứng. An Nhiên biết: anh ta thử, thất bại, nhưng không có nghĩa dừng.

Mặc cũng biết.

Thứ Sáu tối, tám giờ, tầng mười tám.

An Nhiên ngồi bàn. Mặc trong phòng. Phương về từ sáu giờ. Bảo vệ ca đêm gật đầu khi An Nhiên bảo cô ở lại.

Hai người. Tầng mười tám. Không ai khác.

An Nhiên soạn báo cáo tổng kết khủng hoảng cho ban lãnh đạo thứ Hai tuần sau. Dữ liệu: tác động tài chính, phản ứng thị trường, bài học. Cô viết nhanh, kiểu người quen viết một mình lúc khuya.

Bốn mét kính, Mặc ngồi bàn, đọc tài liệu, bút trên tay, ghi. Anh cũng viết, nhưng khác cô. Mặc viết chậm, từng nét, mực xanh đen trên giấy trắng.

Tám giờ ba mươi, Mặc ra khỏi phòng. Đi đến bàn cô. Đặt một hộp cơm xuống.

An Nhiên nhìn lên.

– Phương đặt trước khi về. Hai phần. Tôi ăn rồi.

An Nhiên nhìn hộp cơm, nhìn anh. Không phải phở bò tái không giá. Không phải món ai gọi sẵn. Cơm bình thường từ quán tầng trệt: cơm gà xối mỡ, canh rau.

– Cảm ơn.

Cô ăn. Mặc không về bàn, đứng tựa cạnh bàn cô, xa một mét, đủ gần để nói chuyện, đủ xa để không xâm phạm. Tay trong túi quần, nhìn ra cửa sổ tối. Sài Gòn, đèn xa.

– Báo cáo đến đâu?

– Gần xong. Còn phần đề xuất phòng ngừa.

– Để tôi xem bản nháp?

An Nhiên xoay máy tính. Mặc đọc, đứng, mắt trên màn hình. Cô ăn cơm, không vội, và quan sát anh đọc.

Mặc đọc nhanh, nhưng dừng ở hai chỗ. Chỗ đầu, phần phân tích nguồn bài báo, An Nhiên viết: "thông tin rò rỉ từ nguồn nội bộ hoặc đối thủ có quyền tiếp cận chi tiết thương vụ." Chỗ hai, phần đề xuất: "xây dựng quy trình kiểm soát thông tin nhạy cảm, giới hạn quyền truy cập theo cấp độ."

– Phần phân tích nguồn, cô nghi ai?

Câu hỏi không có trong báo cáo. Báo cáo viết trung tính. Nhưng Mặc hỏi riêng, bên ngoài trang giấy.

– Thiên Phong. Không đủ bằng chứng để viết trong báo cáo. Nhưng chi tiết trong bài báo chỉ bên trong thương vụ mới biết. Đối tác không có lý do tự hại. Còn trong nội bộ, ai có quyền truy cập Phase 2?

Mặc, mắt trên cô, sắc:

– Bốn người. Tôi, Triết, phòng đầu tư là anh Khôi, và phòng pháp lý là chị Tâm.

– Và hệ thống lưu trữ, ai quản lý?

– IT.

– IT có đọc nội dung không?

– Không. Nhưng bản sao lưu có thể truy cập qua cổng quản trị.

Im. An Nhiên ăn, đũa trên cơm, chậm. Không vội kết luận. Không buộc tội.

– Tôi sẽ kiểm tra quyền truy cập Phase 2 tuần tới. Nếu anh đồng ý.

Mặc gật:

– Đồng ý. Nhưng im. Không để ai biết cô đang kiểm tra.

An Nhiên gật. Hiểu.

Im. An Nhiên ăn, và nghĩ rằng đây là lần đầu cô ăn cơm gà bình thường từ quán tầng trệt trước mặt Tần Mặc mà không có ai nhìn. Không phải phở bò tái gọi sẵn. Không phải nhà hàng Lý Tự Trọng. Cơm gà. Hai mươi lăm nghìn. Bình thường.

Bình thường, và vì vậy, khác.

– Tuần tới, cô nghĩ Trình Dật sẽ làm gì?

Mặc hỏi, giọng không phải giọng CEO, giọng người đang hỏi thật, muốn nghe, không phải kiểm tra.

An Nhiên, đũa dừng:

– Đợi. Anh ta thử một lần, thất bại, anh ta sẽ đợi mình mắc lỗi tiếp theo. Trình Dật không phải kiểu tấn công liên tục. Anh ta kiểu chờ.

– Cô đánh giá cao anh ta.

– Tôi đánh giá đúng anh ta. Khác nhau.

Mặc, và An Nhiên thấy, khóe mắt anh nhích, không phải cười, gần hơn thế. Kiểu người nghe câu trả lời không ngờ, và thích.

– Tiếp.

– Bài báo là thăm dò. Lần sau, nếu có, sẽ lớn hơn. Không phải trang nhỏ. Có thể là đối tác trực tiếp, hoặc cổ đông. Tôi đề xuất: rà soát quyền truy cập nội bộ. Nếu có rò rỉ, phải biết từ đâu trước khi Trình Dật dùng lại.

Mặc gật, chậm. Không phản bác. Không thêm. Gật vì đồng ý.

Im lại. Cô ăn nốt. Anh đứng. Hai người trong đèn vàng tầng mười tám, không nói. Kiểu im quen, bắt đầu quen, kiểu im của người làm việc cạnh nhau đủ lâu để không cần lấp đầy.

Mặc quay, về bàn.

An Nhiên nhìn theo, qua kính, anh ngồi, bật đèn bàn, cúi xuống tài liệu. Bút trên tay. Lưng thẳng, nhưng vai thả hơn ban ngày. Khi không có ai, khi chỉ có cô, anh bỏ kiểu ngồi CEO. Ngồi kiểu người làm việc.

Cô quay lại báo cáo. Viết tiếp.

Mười giờ.

An Nhiên gửi báo cáo nháp cho Mặc qua thư nội bộ. Anh mở, đọc, mười phút.

Phản hồi ba dòng: "Phần 3 thêm số liệu tác động cổ phiếu ngắn hạn. Phần 5, 'quy trình kiểm soát' đổi thành 'quy trình bảo mật thông tin'. Còn lại giữ."

An Nhiên sửa. Gửi lại. Anh phản hồi một từ: "Được."

Mười giờ ba mươi. An Nhiên đóng máy tính.

Mệt. Không kiểu mệt của tuần đầu, kiểu "mệt quá" mà Du từng nói, kiểu mệt khác. Mệt vì làm việc nhiều. Bình thường. Mệt vì nỗ lực có kết quả, không phải mệt vì chịu đựng.

Cô gập máy tính. Úp mặt lên hai tay trên bàn, chỉ định nghỉ mắt một phút.

Ngủ.

Mặc ra khỏi phòng, mười giờ bốn lăm, tắt đèn phòng CEO, bước qua hành lang, dừng.

An Nhiên ngủ trên bàn. Đầu gục trên hai tay gập. Tóc xõa, một lọn rơi ngang má. Laptop gấp. Ly trà rỗng cạnh khuỷu tay.

Mặc đứng cách hai mét. Nhìn.

Không bước đến ngay. Nhìn trước.

Cô ngủ, mặt nghiêng, lông mi dài đổ bóng trên gò má. Miệng hé nhẹ. Hơi thở đều. Tay vẫn gập, ngón dài, không sơn, móng cắt ngắn.

Mặc biết khuôn mặt này. Biết vì giống. Biết vì bốn năm, khuôn mặt này, trong ảnh, trong mơ, trong nửa giây đầu mỗi lần nhìn cô.

Nhưng An Nhiên ngủ không giống Du.

Du ngủ cuộn nhỏ, hai tay ôm gối, kiểu người quen được bảo vệ. An Nhiên ngủ gục trên bàn, hai tay làm gối, kiểu người quen ngủ ở bất cứ đâu, tự mình là đủ.

Mặc cởi áo khoác. Vest xám, vải nhẹ, hơi ấm. Đặt lên vai cô. Nhẹ. Không chạm da. Không chạm tóc. Chỉ vải phủ lên vai.

An Nhiên không tỉnh. Hơi thở vẫn đều. Vai nhích nhẹ, rồi thả, nhận vải như nhận chăn trong mơ.

Mặc đứng. Nhìn.

Và lần này, anh biết mình đang nhìn ai.

Không phải nửa giây Du. Không phải phản ứng kích hoạt. Không phải khuôn mặt, mà người. An Nhiên. Gục trên bàn. Mệt vì làm việc cho công ty anh. Mệt vì giỏi, và không giấu.

Anh nhìn tóc xõa, lọn trên má, và không nghĩ: Du từng để tóc kiểu này. Không nghĩ gì về Du. Nghĩ: tóc cô sẽ hằn vết gập khi thức dậy. Cô sẽ vuốt ra bằng tay, không soi gương, vì An Nhiên không soi gương trong văn phòng.

Anh biết vì bốn tháng anh quan sát. Nhưng lần đầu, những gì anh quan sát không phải để so sánh. Mà vì muốn biết.

Bước đi. Nhẹ. Giày da trên sàn đá, tiếng quen, nhưng nhẹ hơn mọi lần. Anh biết An Nhiên ngủ say. Bốn tháng ngồi bốn mét kính, anh học thuộc nhịp thở cô tỉnh và nhịp thở cô mệt. Hôm nay mệt. Thật sự mệt. Vì làm việc nhiều ngày cho anh, cho công ty anh, mà không ai bảo cô phải.

Xuống thang máy. Sảnh. Ra xe.

Lái về quận hai, đường vắng, đèn nhòe qua kính. Không rẽ cầu Bông. Không nghĩ đến căn hộ cũ. Nghĩ: An Nhiên trên bàn, áo khoác anh trên vai cô, và cô sẽ biết khi thức ai đã đắp.

Tờ giấy Thẩm Du trên bàn đầu giường, tám chữ: "Hôm nay mệt. Không biết nói ai."

Mặc nằm. Nhìn tờ giấy. Và nghĩ, lần đầu, không phải "Du, anh xin lỗi", mà: An Nhiên, nếu mệt, sẽ nói ai?

Cô nói Triết. Cô tự xử. Cô viết vào giấy rồi khóa ngăn kéo.

Cô không nói anh.

Và anh muốn cô nói anh.

Nhắm mắt. Không ngủ ngay. Nhưng lần đầu, nghĩ về An Nhiên mà không thấy Du đứng sau.

Chỉ An Nhiên. Ngủ gật. Tóc xõa. Trên bàn. Mệt vì việc.

Chỉ cô.

Ch.32/93
2.270 từ