Cứu nhau
Tuần mười chín. Thứ Ba.
Sáng, Mặc ngồi bàn, đọc bản tóm tắt An Nhiên gửi đêm qua cho hội nghị nhà đầu tư, Caravelle, chiều nay. Hai mươi trang. Số liệu, kịch bản hỏi đáp, danh sách khách mời, vị trí ngồi.
Trang mười bốn, mục "Rủi ro": "Trình Dật có thể sử dụng sự kiện để tấn công công khai. Khả năng: trung bình-cao. Phương án: xem Phụ lục B, bảng phản bác theo 5 kịch bản."
Mặc dừng. Đọc lại.
Cô chuẩn bị năm kịch bản Trình Dật có thể hỏi. Mỗi kịch bản một phản bác, có số. Cô không chờ anh bảo, tự làm, vì biết.
Anh nhớ thứ Ba tuần trước, phòng CEO, tay nắm cổ tay cô, "ở lại một phút", mắt nhắm, mệt quá, không che. Và cô ở lại. Năm phút. Không hỏi. Không phán xét. Rồi "uống cà phê xong về", và anh gật.
Tuần đó, sau khi cô đi, Mặc ngồi thêm mười phút. Uống cà phê. Và nghĩ rằng cổ tay cô nhỏ, mạch đập nhanh, và cô không rút tay.
Gấp bản tóm tắt. Đi họp.
Hội nghị nhà đầu tư thường niên, Caravelle, sảnh tầng chín, ba trăm người.
Mặc đứng cạnh bục, vest đen, cravat xám, nhìn sảnh qua khe rèm. Đèn chùm. Bàn tròn trắng. Ly champagne. Ba mươi quỹ đầu tư, đối tác, đối thủ, kẻ chờ đợi lỗi, ngồi cùng phòng.
Phía sau, An Nhiên đứng cạnh bàn kỹ thuật, laptop mở, bản trình chiếu. Cô mặc vest đen, áo sơ mi trắng, tóc buộc gọn, kiểu cô ăn mặc khi đi sự kiện. Không phải phong cách Du. Du mặc váy mềm, dịu, kiểu người được nhìn. An Nhiên mặc vest gọn, sắc, kiểu người đến để làm việc.
Mặc nhìn nửa giây, rồi quay lại sảnh.
Không có nửa giây Du. Không hôm nay.
Hôm nay An Nhiên mặc vest, và tôi thấy An Nhiên mặc vest.
Phó Tử Du, thứ Bảy tuần trước, nói: "Khi anh bắt đầu nhìn mà không cần sửa, nghĩa là anh đang nhìn thật." Mặc không đáp. Nhưng bây giờ hiểu.
– Tần tổng. Ba phút.
Phương, tai nghe, nhắc. Mặc gật. Đi ra.
Trình bày mười lăm phút. Phase 2: số liệu, lộ trình, lợi nhuận dự kiến. Mặc nói, đứng bục, giọng lạnh, đều, chính xác, kiểu CEO ba trăm người quen nghe. Bản trình chiếu An Nhiên soạn, gọn, đúng nhịp anh nói.
Phần hỏi đáp. Bốn câu bình thường, Mặc trả lời như thở.
Câu thứ năm.
Trình Dật, bàn ba, đứng dậy. Vest xám nhạt. Nụ cười kiểu người biết mình đang cầm dao.
– Tần tổng, xin hỏi một câu về cấu trúc quỹ Phase 2.
Giọng nhẹ, lịch sự. Ba trăm người quay lại.
Mặc, bục, nhìn Trình Dật. Gật.
– Theo báo cáo vừa trình bày, tỷ suất lợi nhuận dự kiến Phase 2 là mười bốn phần trăm. Nhưng tôi có một bản phân tích, từ nguồn độc lập, cho thấy con số thực tế khi tính đầy đủ chi phí vận hành chỉ khoảng chín phần trăm. Sai lệch năm phần trăm, không nhỏ.
Im. Sảnh xì xào nhẹ. Giám đốc Hoa Phát, bàn năm, nhíu mày.
Trình Dật tiếp, vẫn cười:
– Tôi không nghi ngờ ý định của Vạn Khải. Nhưng nhà đầu tư có quyền hỏi: liệu chi phí vận hành có bị tính thiếu, vô tình hay cố ý?
Dao. Nhẹ. Chính xác. Không buộc tội, chỉ hỏi, nhưng câu hỏi trước ba trăm người là vũ khí.
Mặc, trên bục, mặt không đổi. CEO hoàn hảo. Nhưng tay phải trong túi, nắm. An Nhiên biết, nếu cô nhìn sẽ thấy ngón anh siết vải. Nhưng ba trăm người không biết.
Mặc mở miệng, định trả lời. Số liệu trong đầu, anh biết: mười bốn phần trăm đúng, chi phí vận hành tính đủ. Nhưng cách Trình Dật đặt câu hỏi, kiểu "nguồn độc lập", nghĩa là anh ta có bản phân tích riêng, có thể bịa, nhưng nghe thuyết phục. Và trước ba trăm người, "tôi không đồng ý" không đủ. Cần số.
Và số ở trong cặp tài liệu, trên bàn kỹ thuật, không trên bục.
Nửa giây.
Thứ gì đó chạm khuỷu tay Mặc. Nhẹ. Từ bên trái.
Anh nhìn xuống.
Một tờ giấy. A4. Gấp đôi. An Nhiên đứng cạnh bục, không lên, không vào vùng ánh sáng, chỉ đứng mép bóng tối, tay đưa tờ giấy, mắt trên anh ba giây, rồi lùi.
Mặc nhận, mở.
Tay anh khi cầm tờ giấy không run. Nhưng nếu cô không đưa, tay sẽ nắm trong túi thêm ba giây, đủ để ba trăm người nhận ra CEO đang tìm câu trả lời. Ba giây trong thương trường là mười năm.
An Nhiên cứu anh bằng ba giây.
Bảng phân tích chi phí vận hành Phase 2, đầy đủ, dòng cuối: "Tỷ suất 14.2%. Bao gồm chi phí ẩn (bảo hiểm, dự phòng, thuế bổ sung). So sánh với nguồn 'độc lập': thiếu 3 hạng mục. Chi tiết phụ lục B."
Cô đã chuẩn bị.
Mặc nhìn tờ giấy. Nhìn mép bóng tối, nơi An Nhiên đứng, mắt cô trên anh, bình. Không lo. Không chờ khen. Chỉ đứng, sẵn sàng.
Cô biết trước.
Ba từ trong đầu Mặc, rõ.
Cô biết Trình Dật sẽ hỏi. Biết câu hỏi về chi phí, vì tuần trước cô nói: "Trình Dật kiểu chờ. Lần sau lớn hơn." Cô đã chuẩn bị bảng phân tích, sẵn, mang theo, đứng cạnh bục, chờ đúng lúc.
Du không bao giờ nghĩ về thương trường theo cách này.
Câu trong đầu, và Mặc lần đầu nghĩ về Du mà không đau. Nghĩ, nhận, buông. Du giỏi tài chính, thiên tài, nhưng Du không phải chiến lược gia thương trường. Du phân tích, An Nhiên dự đoán. Du thấy, An Nhiên phòng.
Khác. Hoàn toàn khác.
Du, khi còn sống, phân tích tài chính hoàn hảo, nhưng Du không dự đoán đối thủ. Du thấy số, An Nhiên thấy người. Du hiểu bảng cân đối, An Nhiên hiểu Trình Dật sẽ hỏi gì, khi nào, trước ai. Hai kiểu thông minh: một kiểu nhìn vào trong, một kiểu nhìn ra ngoài.
Bốn năm, Mặc lý tưởng hóa Du, mọi thứ Du làm đều tốt hơn. Nhưng hôm nay, trên bục, tờ giấy trong tay, anh biết: Du không chuẩn bị năm kịch bản. Du không đứng mép bóng tối chờ. Du sẽ ngồi ở bàn, và lo, im lặng.
Và lần đầu, sự khác không phải thất vọng. Mà thứ gì đó anh chưa cảm thấy với ai, gần ngưỡng mộ.
Mặc quay lại bục, giọng lạnh, đều, CEO:
– Cảm ơn câu hỏi. Tôi có đây bảng phân tích chi phí vận hành đầy đủ Phase 2, bao gồm ba hạng mục mà bất cứ "nguồn độc lập" nào cũng có thể, vô tình, bỏ sót.
Nhấn "vô tình" nhẹ, nhưng cả sảnh nghe.
– Bảo hiểm rủi ro dự phòng, một phẩy hai phần trăm. Thuế bổ sung theo quy định mới quý ba, không phẩy tám phần trăm. Quỹ dự phòng biến động, một phẩy hai phần trăm. Tổng ba phẩy hai phần trăm, cộng vào chi phí, tỷ suất giảm từ mười bốn xuống, nhưng không xuống chín, mà mười bốn phẩy hai, vì ba hạng mục này đã được tính từ bản gốc.
Im. Sảnh im.
Mặc nhìn Trình Dật.
– Bản "phân tích độc lập", nếu thiếu ba hạng mục, sẽ cho ra chín phần trăm. Đúng. Nhưng thiếu là sai. Không phải ý kiến. Là toán.
Trình Dật, mặt không đổi. Nụ cười vẫn. Nhưng mắt thay đổi. Hẹp hơn. Kiểu người nhận ra mình đâm dao nhưng đối phương mặc giáp.
– Hiểu. Cảm ơn Tần tổng.
Ngồi xuống. Sảnh xì xào, giọng khác, nhẹ hơn, kiểu "xong rồi." Giám đốc Hoa Phát gật. Minh Đức viết ghi chú.
Mặc bước xuống bục. Phần trình bày hết.
Giao lưu ba mươi phút. Mặc bắt tay, trao đổi, gật, CEO tự động, nhưng mắt thỉnh thoảng tìm An Nhiên trong sảnh. Cô đứng cạnh bàn đồ uống, nói chuyện với chị Tâm pháp lý, bình thường, như không vừa xảy ra gì. Kiểu An Nhiên làm xong, không ăn mừng, không cần ai biết.
Trình Dật đi ngang, dừng, trước An Nhiên. Mặc, cách mười mét, thấy.
Trình Dật nói gì đó, ngắn. An Nhiên nghe, trả lời, ngắn hơn. Không cười. Không nể. Trình Dật gật, bước đi. Mặt vẫn cười, kiểu người thua ván này nhưng biết còn ván sau.
Mặc nhìn, và không phải ghen. Không phải kiểm soát kiểu cũ, kiểu xóa lịch, chuyển Hoàng Minh. Mà thứ gì đó mới, gần lo. Lo vì Trình Dật thua hôm nay, và người chuẩn bị tài liệu đánh bại anh ta đang đứng ngay trước mặt anh ta, không giấu.
An Nhiên bây giờ có tên trong đầu Trình Dật. Không chỉ là khuôn mặt giống Du. Mà người nguy hiểm cho Thiên Phong.
Mặc ghi nhận. Sau sự kiện cần nói với cô.
Hành lang. Ngoài sảnh. Đèn hành lang Caravelle vàng, trần cao, thảm đỏ sẫm.
An Nhiên đứng cạnh cửa sổ, laptop trong cặp, chờ xe. Mặt bình. Như vừa xong một ngày bình thường.
Mặc ra, dừng.
Nhìn cô. Cô quay.
Hai người. Hành lang. Đèn vàng. Xa, tiếng sảnh, ly chạm, tiếng cười, nhạt dần.
– Cô cứu tôi.
Mặc nói. Giọng thấp, không lạnh. Không phải giọng CEO vừa lật ngược tình thế. Giọng của người nhận ra thứ gì đó lớn hơn mình nghĩ.
An Nhiên nhìn anh:
– Tôi làm công việc của mình.
– Không.
Mặc bước một bước, gần hơn. Không gần kiểu cũ, kiểu kiểm soát, kiểu giữ, kiểu tay trên lưng ghế đánh dấu lãnh thổ. Gần kiểu người muốn nói cho rõ, và muốn cô nghe.
– Cô cứu tôi.
Lặp. Nhưng lần hai khác. Nhấn "cô", không phải "phương án", không phải "tài liệu". Cô. Người.
An Nhiên, mắt trên anh, không tránh. Đèn vàng trên mặt cô, ấm, và Mặc nhìn, và không thấy Du.
Không thấy Du.
Không nửa giây. Không phản ứng kích hoạt. Không bóng. Không ký ức. Chỉ An Nhiên. Vest đen. Tóc buộc. Mắt thẳng. Người cứu anh, không phải bằng dịu dàng, mà bằng bảng phân tích chi phí, đứng mép bóng tối, đúng lúc.
Tôi.
Mặc nghĩ, và nhận ra: anh vừa nói "tôi" với cô, và lần đầu, "tôi" không mang theo bóng ai. Không phải "tôi" của CEO giữ khoảng cách. Không phải "tôi" của người ám ảnh người cũ. Chỉ tôi. Tần Mặc. Đứng hành lang. Trước cô. Nhờ cô.
An Nhiên, và Mặc thấy, mắt cô thay đổi. Nhẹ. Không cười. Nhưng mềm hơn, kiểu mắt mềm khi nghe thứ gì đó thật, và biết nó thật.
– Về thôi.
Cô nói. Nhẹ. Quay. Bước đi.
Mặc đứng hành lang, nhìn theo. Cô đi, bước đều, không quay, kiểu An Nhiên luôn đi về phía trước, không ngoảnh.
Và anh đứng thêm ba giây trước khi bước theo. Không đuổi. Bước cùng hướng, cách hai mét, hai người, hành lang dài, thảm đỏ, đèn vàng.
Đi cùng, về cùng hướng.
Xe, bãi đỗ, Audi đen. Mặc mở cửa phụ, không nói. An Nhiên nhìn cửa mở, rồi bước vào. Không phản đối. Không nói "tôi đi xe buýt." Ngồi.
Mặc lái. Im. Đường Đồng Khởi, Hai Bà Trưng, cầu, Bình Thạnh. Anh biết đường về nhà cô từ lâu, nhưng lần này không phải lái qua ban đêm, mà lái cùng, ban tối, cô ngồi cạnh.
Xe, mùi đàn hương, nhưng mùi phai, và mùi khác len vào: trà xanh, vải lanh, mùi tóc, mùi An Nhiên. Mặc nhận ra, không so sánh. Không nghĩ "Du ngồi đây mùi khác." Chỉ ngửi, và nhận.
– Trình Dật, sau sự kiện, nói gì với cô?
– Nói: "Bảng phân tích của cô hay Tần tổng?" Tôi nói: "Của Vạn Khải."
Mặc gật, mắt trên đường:
– Anh ta biết là cô rồi.
– Tôi biết.
– Cẩn thận.
Một từ. Không giải thích. Không "tôi sẽ bảo vệ cô" kiểu cũ. Chỉ "cẩn thận", tin cô tự lo, nhưng muốn cô biết anh thấy.
Im. Xe qua cầu. Đèn phản chiếu trên sông, vàng, nhòe.
Chung cư Bình Thạnh. Mặc dừng xe. Cô mở cửa.
– Cảm ơn. Cả chuyện hôm nay.
Mặc nhìn cô, mắt trong bóng xe tối, nhưng cô thấy kiểu nhìn không tìm ai.
– Ngủ sớm.
Hai từ, và Mặc nghe giọng mình mềm hơn anh muốn. "Ngủ sớm", không phải CEO nói nhân viên. Là người nói người, mà anh muốn cô nghỉ, vì cô mệt, vì cô xứng đáng nghỉ, vì anh muốn ngày mai thấy cô tỉnh, sáng, trên bàn, bốn mét kính.
An Nhiên bước ra. Đóng cửa. Đi. Không quay.
Mặc ngồi xe thêm mười giây. Nhìn cô vào sảnh, bóng qua cửa kính, lên cầu thang, tầng bốn, đèn sáng.
Lái đi. Về quận hai. Không rẽ cầu Bông.
Và trên đường, nghĩ, không phải "giữ cô lại", mà "đi cùng cô."
Khác. Hoàn toàn khác. Và tốt hơn.