Khoảnh khắc bất ngờ
Tuần hai mươi hai. Thứ Sáu.
Chín giờ. Phòng họp A. Sáu người: Mặc đầu bàn, Triết bên phải, An Nhiên bên trái, anh Khôi phòng đầu tư, chị Tâm pháp lý, và một người mới: đại diện Minh Đức, đàn ông khoảng năm mươi, tóc bạc gọn, kính gọng vàng, giọng miền Tây chậm rãi, anh Phong.
Bản cập nhật Phú Mỹ Hưng Phase 2. Mặc nói đúng, cần bàn, nhưng không gấp. An Nhiên biết. Biết từ tối qua, khi tin nhắn đến, "bản cập nhật Phú Mỹ Hưng mai cần bàn tiếp", cô biết bản cập nhật nằm trên bàn cô từ thứ Tư, chưa ai hỏi, và thứ Sáu bàn hay thứ Hai bàn, không khác.
Nhưng cô trả lời "Được. Chín giờ." Vì bản cập nhật có thật. Lý do có thật. Và cô đang rút, nhưng không rút khỏi công việc.
Cuộc họp bắt đầu.
Anh Phong, Minh Đức, nói chậm. Kỹ. Từng điểm, từng điều khoản, tỉ lệ phân bổ rủi ro, trách nhiệm pháp lý, cam kết tiến độ, bảo lãnh ngân hàng, mười hai hạng mục. Mặc nghe, gật, hỏi lại ba điểm. Triết ghi chú. Chị Tâm đánh dấu đoạn cần rà soát.
An Nhiên ghi chép, tay trái giữ trang, tay phải bút xanh. Cô biết mười hai hạng mục này, biết từ bản phân tích tuần trước, biết cái nào Minh Đức sẽ đẩy, cái nào sẽ nhường. Biết, vì cô đã đọc hồ sơ Minh Đức ba lần, biết kiểu đàm phán của anh Phong: chậm, kỹ, nhượng bộ điểm nhỏ để giữ điểm lớn.
Mười giờ. Hai tiếng. Anh Phong vẫn nói. Giọng miền Tây đều, không lên không xuống, kiểu giọng ru ngủ nếu không tập trung.
An Nhiên tập trung. Nhưng mắt cô khô. Đêm qua ngủ muộn, không vì tin nhắn Mặc, mà vì trước tin nhắn, cô nằm trên giường, nhìn trần, nghĩ về ba tuần. Ba tuần rút. Ba tuần xoay ghế. Ba tuần "Công việc bình thường." Ba tuần, mỗi ngày, đến, làm, đi, và không nhìn qua kính.
Ba tuần, hiệu quả. Cô không nhìn. Không cười. Không hỏi "anh ngủ đủ chưa." Không nán sau sáu giờ. Không gì cả, ngoài công việc.
Nhưng hiệu quả không có nghĩa dễ.
An Nhiên biết. Biết mỗi lần cô xoay ghế tránh kính, cô phải ý thức xoay. Mỗi lần không cười, cô phải ý thức không. Mỗi lần đi đúng sáu giờ, cô phải ý thức đi. Ba tuần, không phải ba tuần tự nhiên, mà ba tuần kỷ luật.
Và kỷ luật mệt.
Mười giờ rưỡi. Anh Phong kết thúc trình bày. Mặc hỏi ba câu, ngắn, sắc. Anh Phong trả lời. Triết bổ sung. Chị Tâm đề xuất thêm điều khoản bảo hành. An Nhiên ghi, nhưng tay chậm hơn, và mắt, nhìn chữ trên giấy, hơi mờ.
Mặc nhìn cô một giây, qua bàn. An Nhiên không nhìn lên. Nhưng cô biết, vì cô luôn biết khi anh nhìn. Ba tuần xoay ghế không xóa được thứ đó, cảm giác như ánh nắng trên da, không cần thấy mặt trời để biết trời nắng.
Mười một giờ. Mặc đứng dậy. Bắt tay anh Phong.
– Cảm ơn. Tuần sau chúng tôi gửi bản rà soát.
Anh Phong gật. Mọi người đứng. Bắt tay. Ra cửa. Bình thường.
An Nhiên đứng, gấp sổ, đi ra, hành lang, chân hơi nặng.
Mười một giờ mười lăm. Hành lang tầng mười tám. Trống.
An Nhiên đi ngang phòng họp, ngang văn phòng CEO, ngang bàn mình, không ngồi. Đi tiếp. Đến cuối hành lang, cửa cầu thang bộ, tay đẩy, thanh kim loại lạnh, cửa mở, bước vào.
Cầu thang bộ tầng mười tám. Ít ai dùng, thang máy nhanh hơn, nên cầu thang trống, bê tông, tay vịn sắt, đèn ống huỳnh quang, ánh sáng trắng xanh, lạnh, tiếng vọng.
An Nhiên ngồi xuống bậc thang, bậc thứ ba từ trên, lưng tựa tường bê tông, mát. Tay đặt sổ bên cạnh. Mắt nhắm.
Thở.
Không phải mệt vì họp. Mệt vì hai tiếng rưỡi, ngồi cạnh Mặc, cách một người, mà không nhìn. Hai tiếng rưỡi, nghe giọng anh hỏi "tỉ lệ phân bổ rủi ro Phase 2 bao nhiêu?", giọng CEO, bình, sắc, và mỗi lần nghe, phải nhắc mình: đây là công việc, không phải thứ khác.
Ba tuần, cô xoay ghế, nhưng tai cô không xoay được. Giọng anh vẫn đi qua kính, qua bốn mét, vào trong.
Mệt.
Chỉ thế. Trong đầu. Rõ.
Rồi ngay lập tức, cô nhận ra. Từ đó. "Mệt." Từ Thẩm Du từng nói, ba tuần trước khi chết, với Triết, ở quán cà phê: "Mệt quá." Từ bác sĩ đồng nghiệp Phó nghe Du nói trong trị liệu. Từ của người trước cô.
An Nhiên mở mắt. Nhìn trần cầu thang, bê tông, ống nước, đèn huỳnh quang nhấp nháy nhẹ.
Tôi không phải Du. Tôi mệt kiểu khác. Du mệt vì bị kiểm soát. Tôi mệt vì tự kiểm soát mình.
Khác. Phải khác. Nhưng từ giống. Và cô sợ từ giống.
Nhắm mắt lại. Đầu ngả vào tường. Bê tông mát, qua tóc. Tiếng máy lạnh trung tâm ù nhẹ, từ đâu đó dưới tầng.
Cô không nghe tiếng cửa mở.
Bước chân trên bê tông, nhẹ, nhưng cầu thang vọng, An Nhiên nghe muộn, khi bước chân đã dừng.
Mở mắt.
Tần Mặc đứng, cách hai bậc, nhìn xuống, tay cầm điện thoại, đang bỏ vào túi, kiểu người vừa định gọi ai đó rồi thôi.
Hai người nhìn nhau. Một giây. Hai.
– Cô ở đây.
Giọng anh, không hỏi, nhận xét.
– Anh cũng ở đây.
Mặc nhìn bậc thang cô ngồi. Rồi nhìn bậc cạnh. Không hỏi được ngồi không. Không hỏi cô ổn không. Chỉ ngồi xuống bậc cạnh, cách cô một người, nhưng cùng tường, cùng bê tông, cùng đèn huỳnh quang nhấp nháy.
An Nhiên nhìn anh ngồi. Vest xám than, quần tây, giày đen trên bậc bê tông, CEO Vạn Khải Capital ngồi cầu thang bộ, không ai thấy, trừ cô.
Cô nên đứng dậy. Nên nói "tôi đi trước." Nên đi. Ba tuần kỷ luật nói: đi.
Cô không đi.
Im.
Không phải im nặng. Không phải im kiểu văn phòng, kiểu hai người không biết nói gì. Im kiểu hai người mệt, và không cần nói, vì mệt giống nhau, và ngồi, đủ.
An Nhiên nghe tiếng thở anh. Đều. Chậm hơn bình thường. Kiểu người vừa thở dài nhưng nuốt lại trước khi ai nghe. Cô biết, vì bốn tháng, bốn mét kính, cô biết nhịp thở anh tỉnh và nhịp thở anh mệt. Hôm nay, mệt.
Ba phút. Bốn. Không ai nói.
Đèn huỳnh quang nhấp nháy, rồi ổn, rồi nhấp nháy lại. Ánh sáng trắng xanh trên mặt anh, bóng gò má, sắc hơn bình thường. Quầng thâm nhạt, nhưng có.
An Nhiên nhìn ngang, qua khoảng cách một người. Anh ngồi, tay trên đầu gối, ngón yên. Không gõ. Nhìn xuống bậc thang, hoặc không nhìn gì, kiểu người đang ở trong đầu mình.
Cô quay lại. Nhắm mắt. Ngả đầu vào tường.
Thêm hai phút.
Rồi cô mở mắt, vì cảm giác nhìn.
Anh đang nhìn cô.
Không phải nhìn kiểu CEO đánh giá nhân viên mệt. Không phải nhìn kiểu tìm bóng Thẩm Du, cô biết ánh mắt đó, biết từ tuần đầu, nửa giây, mờ, kiểu nhìn xuyên qua cô, nhìn ai khác phía sau. Cô đã học thuộc ánh mắt đó.
Hôm nay khác.
Mắt anh trên mặt cô, gần, gần hơn bốn mét kính, gần hơn thang máy hôm qua, gần vì cầu thang bộ, hai bậc, một người, và anh đã nghiêng nhẹ, không biết tự bao giờ, về phía cô.
Ánh mắt không tìm. Không so sánh. Không có nửa giây mờ rồi quay lại. Chỉ nhìn. An Nhiên. Tóc xổ một lọn, rơi ngang má, vì ngả đầu vào tường, lọn tóc cô chưa kịp gạt.
Anh nhìn lọn tóc đó. Rồi nhìn mắt cô.
An Nhiên không quay đi. Ba tuần kỷ luật nói: quay đi. Xoay ghế. Đứng dậy. "Tôi đi trước."
Cô nhìn lại.
Và trong ba giây, cầu thang bộ, đèn huỳnh quang, bê tông, máy lạnh ù, biến mất. Chỉ còn mắt anh trên mắt cô, không kiểu CEO, không kiểu người yêu cũ nhìn bóng, kiểu một người đang nhìn một người mà anh muốn nhìn.
Tay anh đưa lên.
Chậm. Không vội. Không giật. Chậm, kiểu người biết mình đang làm gì, và sợ, nếu nhanh, cô sẽ tránh.
Ngón tay chạm lọn tóc, trên má cô. Gạt. Nhẹ. Từ má, ra sau tai, ngón không chạm da, chỉ chạm tóc, nhưng hơi ấm từ ngón tay lan qua sợi tóc, đến da.
An Nhiên không tránh.
Cô biết mình nên tránh. Ba tuần nói tránh. Căn hộ tầng sáu nói tránh. Ly gốm sứt miệng nói tránh. Tủ lạnh chạy bốn năm nói tránh. Triết nói "Đừng chờ." Mọi thứ nói tránh.
Nhưng ngón tay anh trên tóc cô, nhẹ, và thứ cô cảm, không phải sợ, không phải thương, mà muốn. Muốn anh chạm thêm, một giây, hai, ba, trước khi cô phải quay lại là An Nhiên tuần hai mươi, An Nhiên xoay ghế, An Nhiên "Công việc bình thường."
Một giây. Hai.
Ngón anh rời tóc cô. Hạ xuống. Đặt lại đầu gối.
Im.
Mắt anh vẫn trên cô, nhưng đã lùi nhẹ, kiểu người biết mình vừa bước qua ranh giới và đang chờ cô phản ứng.
An Nhiên nhìn anh. Ba giây.
Rồi cô đứng dậy. Cầm sổ.
– Tôi lên trước.
Giọng bình. Không lạnh. Không ấm. Bình kiểu đúng, kiểu ba tuần, nhưng giọng hơi thấp hơn bình thường, nửa cung, và Mặc nghe, vì anh biết giọng cô, biết từ lâu.
Mặc gật. Không nói. Ngồi trên bậc thang, nhìn cô đi lên, bốn bậc, cửa mở, hành lang, cửa đóng.
An Nhiên đi, hành lang, nhanh hơn bình thường, bước, bước, đến bàn, ngồi, mở laptop, gõ gì không biết, ngón trên bàn phím nhưng mắt không trên màn hình.
Tay phải đưa lên, chạm tai, chỗ lọn tóc, chỗ ngón anh vừa gạt qua, da ấm, hay cô tưởng ấm, vì hơi ấm đã qua từ ba mươi giây trước, nhưng vẫn ở đó.
Anh không tìm Du.
Ý nghĩ rõ, chắc chắn. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ba giây, trên cầu thang, đủ gần, đủ lâu, để tìm nửa giây mờ. Nửa giây mà anh thú nhận trên ban công tuần mười lăm: "nửa giây đầu, vẫn thấy cô ấy."
Trên cầu thang, cô tìm, và không thấy.
Không có nửa giây. Không có bóng. Mắt anh trên cô, từ đầu đến cuối, An Nhiên, không ai khác.
Cô buông tay khỏi tai. Đặt lên bàn phím. Bắt đầu gõ thật, bản rà soát Minh Đức, điều khoản bảo hành, chữ, từng từ, rõ.
Nhưng trong đầu: bậc thang bê tông, đèn huỳnh quang, ngón tay gạt tóc, và mắt anh, vẫn ở đó.
Ba tuần, cô xây kỷ luật, gạch, từng viên, cao, vững. Ghế xoay. Mắt trên giấy. Sáu giờ đi. Ăn trưa tầng ba. "Công việc bình thường." Mỗi viên, một lần, không nhìn qua kính, không hỏi anh ngủ chưa, không nán. Bức tường ba tuần, gọn.
Một lọn tóc.
Một ngón tay.
Ba giây.
Và bức tường không sập, nhưng có vết nứt, mỏng, kiểu nứt chỉ thấy khi ánh sáng chiếu đúng góc.
Mười hai giờ. An Nhiên xuống tầng ba, nhà ăn, cơm, ngồi một mình. Bình thường. Ăn, nhai, nuốt, nhìn tường.
Nhưng tay trái, thỉnh thoảng, đưa lên, chạm tai. Rồi hạ. Rồi lại đưa lên. Kiểu người không biết mình đang lặp lại.
Dừng.
Cô hạ tay. Ăn.
Chiều. Mặc không hỏi gì. Không nhắc cầu thang. Không nhắn. Không gọi. Làm việc bình thường, kính, bốn mét. Cô nhìn qua kính, lần đầu ba tuần, nhanh, nửa giây, rồi quay lại màn hình.
Anh đang đọc tài liệu. Hoặc đang giả vờ đọc. Cô không biết. Không biết, và không hỏi.
Sáu giờ. An Nhiên gấp laptop.
Cô nên đi. Đúng giờ. Như ba tuần.
Cô đi.
Nhưng ở cửa thang máy, chờ nút sáng, cô nhìn xuống tay mình. Tay trái đang chạm tai, lại.
Cô hạ tay. Bước vào thang máy. Xuống sảnh. Ra cửa. Xe buýt. Về nhà.
Căn hộ, Bình Thạnh, tầng bốn, cửa khóa, mở, bật đèn. Bỏ túi. Đi thẳng vào phòng tắm. Nước nóng. Gương, hơi nước, mờ, nhưng trước khi mờ, cô thấy mặt mình, và tay, đang chạm tai.
Đây là vấn đề.
Rõ. Lạnh. An Nhiên, dưới vòi nước, nhắm mắt, nghĩ.
Ba tuần cô rút, vì căn hộ tầng sáu, vì bốn năm, vì tủ lạnh chạy cho người chết, vì bức thư chưa gửi, vì cô không muốn là người đứng ngoài chờ anh khóa cửa sau.
Lý do vẫn đúng. Căn hộ vẫn ở đó. Tủ lạnh vẫn chạy. Bức thư vẫn trên bàn. Chưa gì thay đổi.
Nhưng trên cầu thang, mắt anh thay đổi.
Và ngón tay anh trên tóc cô, thay đổi.
Và tay cô chạm tai, lặp lại, không kiểm soát, thay đổi.
Tôi không chờ anh khóa cửa sau. Tôi đang đứng trong mưa, tay đặt trên tay nắm, chưa biết mở hay đóng.
Nước chảy. Ấm. An Nhiên đứng lâu hơn cần. Rồi tắt vòi. Lau khô. Mặc quần áo ở nhà.
Ra phòng khách, sofa nhỏ, đèn vàng. Điện thoại, một tin nhắn, từ Mặc, tám giờ mười lăm:
"Bản rà soát Minh Đức, cô gửi tôi trước thứ Ba."
Công việc. Chỉ công việc.
An Nhiên nhìn tin nhắn lâu hơn cần. Giống anh nhìn "Được. Chín giờ" của cô tối qua. Giống cách hai người tìm thứ không nói, trong hai, ba từ công việc.
Cô gõ:
"Được."
Vỏn vẹn thế. Gửi.
Đặt điện thoại xuống. Nằm sofa. Nhắm mắt.
Trên bậc thang, bê tông, đèn trắng xanh, anh ngồi cạnh, im, mệt, và lần đầu, cô không cảm thấy mình đang ngồi cạnh CEO Vạn Khải, hay người yêu cũ của Thẩm Du, hay người đàn ông giữ căn hộ bốn năm cho người chết.
Chỉ một người mệt, ngồi cạnh cô, và im lặng, là đủ.
Vấn đề.
Cô biết.
Nhưng tay lại chạm tai.