Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 87: Anh nhớ cô ấy
Chương 87

Anh nhớ cô ấy

Tuần năm mươi mốt. Thứ Tư. Mười hai giờ mười lăm.

Tin nhắn đến lúc An Nhiên đang đọc báo cáo quý ba.

"Có thể gặp không? Không phải công việc."

Không tên gọi, không kính ngữ, không dấu chấm hỏi lịch sự kiểu doanh nghiệp. Số Tần Mặc. Cô nhìn tin nhắn ba giây, ngón tay trên màn hình chưa gõ.

Câu đó giống và không giống Mặc. Giống vì ngắn. Không giống vì thừa nhận: đây không phải công việc. Trước đây anh sẽ nói "cần trao đổi" hoặc "qua phòng tôi", và cô sẽ đi vì đó là lệnh mềm. Bây giờ anh hỏi. Và thêm vế sau để cô biết: không bắt buộc.

An Nhiên gõ:

"Quán góc Lê Thánh Tôn. 12 rưỡi."

Gửi. Đóng màn hình. Mở lại báo cáo. Đọc dòng mười bảy lần thứ ba mà vẫn không nhớ con số.

Mười hai giờ ba mươi. Quán cà phê góc Lê Thánh Tôn, quận một.

Quán nhỏ, tường gạch trần, quạt trần gỗ quay chậm, bàn gỗ thấp kê sát cửa sổ nhìn ra phố. Không phải quán anh chọn. Không phải quán có kỷ niệm. Quán cô hay đến một mình giờ trưa vì cà phê đúng vị và không ai ở Vạn Khải biết chỗ này.

An Nhiên đến trước. Ngồi bàn góc, lưng tựa tường, mặt hướng cửa. Gọi cà phê đen nóng, không đường. Ly đến, cô bưng lên, hơi nóng chạm mặt, mùi cà phê rang đậm, kiểu mùi làm tỉnh táo trước khi uống.

Mặc đến đúng giờ. Đẩy cửa kính, bước vào, nhìn quanh một lần rồi thấy cô. Bước đến. Kéo ghế, ngồi. Không gỡ cà vạt, không cởi nút áo vest, không có cử chỉ nào cho thấy anh coi đây là buổi gặp thoải mái. Nhưng lưng anh không thẳng như trong phòng họp. Hơi nghiêng, hơi dựa vào tựa ghế, kiểu ngồi của người mệt nhưng không muốn nói mệt.

Gọi cà phê đen. Nóng.

Cô nhìn anh gọi. Đen, nóng, không đường. Giống cô. Không biết anh uống thật hay gọi theo. Không hỏi.

Im lặng. Mười giây. Quạt trần quay. Tiếng xe ngoài phố. Tiếng máy xay cà phê từ quầy. Ly cà phê anh chưa đến.

Mặc nói:

– Tôi dọn căn hộ rồi.

An Nhiên nhìn anh. Không ngạc nhiên. Cô biết. Triết nói qua tin nhắn ba ngày trước, một dòng: "Mặc dọn căn hộ cũ. Thứ Bảy." Không thêm gì. Cô cũng không hỏi thêm.

– Biết rồi.

Mặc gật nhẹ. Kiểu gật của người không ngạc nhiên cô biết, vì Triết nói là chuyện hiển nhiên.

Cà phê anh đến. Ly sứ trắng, nước đen, khói mỏng. Anh nhìn ly. Không uống.

– Bốn thùng đồ. Quyên từ thiện. Quần áo, sách, đồ dùng. Giữ lại hai thứ.

Im.

– Nhật ký. Và một bức ảnh. Ảnh cô ấy cười buổi sáng, lúc quên tôi đang nhìn.

An Nhiên nghe. Không ngắt. Tay cầm ly, ngón tay ấm trên sứ, mắt nhìn anh, không nhìn bàn, không nhìn ra cửa. Nhìn thẳng kiểu cô nhìn khi muốn ai đó biết: tôi đang nghe, không phải đang chờ anh nói xong.

Mặc tiếp. Giọng đều, không cao không thấp, kiểu giọng anh dùng khi đọc báo cáo tài chính, nhưng chậm hơn. Chậm kiểu người chọn từng từ.

– Bao năm tôi giữ căn phòng đó. Nghĩ là giữ Du. Giữ mùi nước hoa, giữ nhiệt độ máy lạnh mười tám độ, giữ ly cô ấy uống nước, giữ sách cô ấy gạch chân. Nghĩ rằng nếu mọi thứ còn nguyên, cô ấy chưa đi hẳn.

Ngón tay anh chạm thành ly. Không nâng. Để đó.

Nếu mọi thứ còn nguyên, cô ấy chưa đi hẳn.

– Thực ra tôi giữ cảm giác tội lỗi. Giữ căn hộ dễ hơn đối mặt việc Du đã đi, và tôi có phần trong lý do cô ấy muốn đi.

Im lặng. Lâu. Quạt trần quay. Ánh nắng qua cửa kính rọi vệt sáng nghiêng trên mặt bàn, cắt ngang giữa hai ly cà phê.

An Nhiên đặt ly xuống. Nhẹ. Sứ chạm gỗ, tiếng nhỏ.

– Anh ổn không?

Ngắn gọn. Không phức tạp, không phân tích, không dẫn dắt. Chỉ hỏi thứ cần hỏi.

Mặc ngẩng lên. Nhìn cô. Mắt anh bình tĩnh, nhưng bên dưới bình tĩnh có thứ gì mà An Nhiên chưa từng thấy ở anh trước đây. Không phải đau. Không phải mệt. Gần nhất có thể mô tả là nhẹ, kiểu mắt của người vừa đặt xuống thứ nặng mà cơ thể chưa quen sự nhẹ.

– Ổn hơn bao giờ hết.

Không cười. Không gượng. Nói phẳng, kiểu Mặc nói mọi thứ, nhưng lần này An Nhiên tin.

Anh nâng ly. Uống một ngụm. Đặt xuống. Nhìn cô.

Không qua tấm kính xe, không từ hành lang tầng mười tám nhìn xuống tầng mười sáu, không trong bóng tối phòng làm việc lúc nửa đêm. Nhìn thẳng. Ban ngày. Ánh sáng tự nhiên qua cửa kính quán cà phê, nắng rõ, không bóng, không lọc.

– Anh nhớ cô ấy. Anh sẽ luôn nhớ.

Dừng. Một nhịp thở.

– Nhưng anh yêu em.

An Nhiên không nói. Tay trên bàn, ngón tay im, mắt nhìn anh. Tiếng quạt trần, tiếng xe, tiếng ai đó gọi món ở quầy, tất cả vẫn có nhưng xa đi kiểu âm thanh khi thính giác tập trung vào một điểm duy nhất.

Anh nói. Mặc nói. Không phải giọng CEO, không phải giọng người giữ, không phải giọng anh dùng khi gọi "Du" trong đêm say hay khi gọi "An Nhiên" giọng rách ở hành lang thang máy.

Giọng phẳng. Kiểu giọng anh dùng khi nói sự thật mà không giấu sau bất cứ lớp nào. Câu đó không có âm lượng lớn, không nhấn nhá. Như người kê khai thu nhập: đây là thứ tôi có, không thiếu, không thừa.

An Nhiên im. Lâu.

Cà phê cô nguội. Cà phê anh nguội. Không ai uống.

Mắt cô ướt. Không khóc. Chỉ ướt, kiểu mắt phản xạ khi thứ gì đó chạm đến chỗ mà bình tĩnh không che được. Cô không gạt. Không cúi. Để mắt ướt và nhìn anh bằng đôi mắt đó.

– Em biết anh nhớ. Em không cần anh quên.

Giọng thấp. Rõ. Không run.

– Em chỉ cần anh ở đây.

Mặc nhìn cô. Mắt anh không có nửa giây mờ. Không tìm ai khác trong khuôn mặt cô. Không so sánh. Lần đầu tiên anh nhìn cô mà không có ai đứng sau. Không chồng ảnh cũ lên người trước mặt. Chỉ nhìn An Nhiên, ở đây, ban ngày, trong quán cà phê mà cô chọn, với ly cà phê đen cô thích, ngồi bàn góc cô hay ngồi.

An Nhiên. Không phải ai khác.

Im lặng kéo dài. Nhưng không nặng. Lần đầu tiên im lặng giữa hai người không phải vì ai đó giấu, ai đó sợ, hay ai đó chờ người kia nói thứ mình muốn nghe. Im lặng vì đủ. Vì không cần thêm.

Nắng dịch chuyển trên mặt bàn. Vệt sáng chạm tay cô, ấm.

An Nhiên cầm ly lên. Uống ngụm cuối. Cà phê nguội lạnh, vị đắng đậm hơn khi không còn nóng. Đặt ly xuống.

– Đi làm lại chưa?

Giọng bình thường. Kiểu giọng hỏi đồng nghiệp sau giờ trưa, không kiểu giọng sau câu nói thay đổi mọi thứ. Cô chọn bình thường vì bình thường là thứ hai người chưa bao giờ có.

Mặc nhìn cô. Gần cười. Không hẳn cười, chỉ khóe miệng dịch nhẹ, kiểu phản ứng của người ngạc nhiên nhẹ vì câu hỏi bình thường nhất giữa buổi không bình thường nhất.

– Đi.

Cả hai đứng dậy. An Nhiên lấy ví, Mặc đặt tiền trước cô ba giây. Cô nhìn. Không phản đối. Không cảm ơn. Nhận. Kiểu nhận giữa hai người không cần thanh toán bằng lời.

Ra cửa. Phố Lê Thánh Tôn buổi trưa, nắng xiên trên vỉa hè, hàng cây bóng mát bên kia đường, xe cộ vừa đủ ồn để hai người đi cạnh nhau mà không cần nói.

An Nhiên rẽ phải. Về Vạn Khải, đường ngắn, năm phút đi bộ.

Mặc rẽ phải. Cùng hướng. Tất nhiên, cùng công ty.

Hai người đi song song. Khoảng cách nửa bước. Không chạm. Bóng hai người trên vỉa hè, nghiêng về cùng một phía vì nắng từ trái.

An Nhiên không nói. Mặc không nói. Tiếng bước chân trên gạch, đều, kiểu bước của hai người biết đường và không vội.

Đến sảnh Vạn Khải. Cửa kính tự động mở. An Nhiên bước vào. Mặc bước vào sau nửa nhịp.

Thang máy. Cô nhấn 16. Anh nhấn 18. Cabin lên, đèn số nhảy: 3, 5, 8, 12.

Tầng 16. Cửa mở. An Nhiên bước ra. Ở ngưỡng cửa, dừng nửa giây. Không quay lại. Chỉ dừng.

Rồi đi.

Cửa đóng. Cabin lên tiếp. 17. 18. Cửa mở.

Mặc bước ra. Hành lang tầng mười tám, sàn đá bóng, đèn trắng, im. Anh đi về phòng làm việc, từng bước đều.

Bao lâu rồi. Từ ngày cô bước vào sảnh Vạn Khải lần đầu tiên, mặt giống người đã chết, mắt không biết gì. Bao nhiêu tuần, bao nhiêu lần bức tường trong đầu anh sụp và xây lại. Bao nhiêu lần anh gọi sai tên, nhìn sai người, giữ sai cách.

Hôm nay, trong quán cà phê nhỏ trên phố Lê Thánh Tôn, anh nói tên cô và không có bóng ai phía sau.

Và cô nghe.

Ch.87/93
1.535 từ