Chờ
Tuần bốn mươi chín. Thứ Hai. Chín giờ mười lăm.
Văn phòng phó tổng tầng mười tám. Triết đóng cửa trước khi nói. Kiểu đóng cửa khi câu tiếp theo không dành cho ai ngoài hai người trong phòng.
– An Nhiên có offer từ bên ngoài. Phương Đông Media. Giám đốc truyền thông, cấp C.
Tần Mặc đang đọc biên bản kiểm toán giai đoạn hai. Tay phải cầm bút, đầu bút tựa trên dòng mười bảy. Nghe xong, bút không nhấc, mắt không ngẩng.
Năm giây.
Mười giây.
Triết ngồi ghế đối diện. Chờ. Mắt phó tổng, kiểu mắt đo lường phản ứng bạn thân bằng từng giây im lặng.
Mặc đặt bút. Đóng biên bản. Ngón tay vuốt gáy tập tài liệu một lần, chậm, kiểu người đang giữ cho tay bận trong khi đầu xử lý thứ vừa nghe.
– Lương?
– Gấp đôi. Ba mươi hai nhân sự. Ổn định.
– Hạn trả lời?
– Hai tuần. Theo nguồn tao.
Mặc nhìn Triết. Mắt bình tĩnh. Quá bình tĩnh cho một người vừa nghe thứ đó.
– Mày ổn không?
– Ổn.
Triết biết. Không ổn. Nhưng kiểu không ổn này khác trước. Trước, Mặc sẽ gọi ai đó, kiểm tra lịch trình An Nhiên, tìm cách can thiệp gián tiếp. Bây giờ anh ngồi yên. Và ngồi yên mới là thứ đau.
Mặc đứng dậy. Đi ra cửa kính nhìn xuống. Tầng mười tám, thành phố dưới chân, tòa nhà đối diện, bầu trời mùa nóng trắng đục. Không nhìn tầng mười sáu. Cố ý.
Gấp đôi. Ba mươi hai nhân sự. Ổn định.
– Triết.
– Gì.
– Đừng nói gì với cô ấy. Đừng giữ, đừng thuyết phục, đừng gợi ý.
Triết gật. Đứng dậy.
Ở cửa, dừng.
– Mày biết cô ấy có thể đi thật không?
Mặc không quay lại.
– Biết.
Thứ Ba. Bốn giờ chiều. Phòng khám Phó Tử Du, Nguyễn Đình Chiểu quận ba.
Phòng khám quen. Ghế da nâu, bàn gỗ, ánh sáng vàng nhạt qua rèm mỏng. Phó ngồi đối diện, tay đặt trên đùi, lưng thẳng, kiểu ngồi của người chờ bệnh nhân mở lời trước.
Mặc đến đúng giờ. Lần đầu trong ba buổi gần nhất. Trước đó bỏ liên tiếp.
– An Nhiên có thể đi.
Phó ghi nhận. Không phản ứng. Khuôn mặt bác sĩ, kiểu khuôn mặt được huấn luyện để nhận tin mà không cho bệnh nhân đọc cảm xúc.
– Công ty khác mời. Vị trí tốt hơn. Lương gấp đôi. Không quá khứ.
Im.
– Và anh sẽ làm gì?
Mặc nhìn tay mình. Đặt trên thành ghế, ngón tay không gõ. Yên.
– Không gì.
– Tại sao?
Mặc ngẩng lên. Nhìn Phó. Mắt người đã qua tám mươi mốt buổi trị liệu với bác sĩ này, đã nói dối và nói thật xen kẽ, đã tránh và đối mặt, đã khóc một lần duy nhất trong phòng tắm mà không ai thấy.
– Vì nếu tôi giữ, tôi lặp lại tất cả.
Phó im. Năm giây. Ghi chú ngắn vào sổ, kiểu chữ nhỏ đều mà Mặc không bao giờ đọc được từ vị trí ghế bệnh nhân.
– Anh nói "tất cả". Cụ thể là gì?
– Du. Giữ Du bằng lịch trình, bằng tài xế, bằng hệ thống, bằng ý anh thay ý cô ấy. Du muốn đi Đà Lạt một mình, tôi gọi tài xế đưa hai người. Du muốn vẽ, tôi mua tranh treo sẵn. Du viết thư xin đi, tôi không đọc bốn năm.
Dừng.
– An Nhiên có offer tốt. Nếu cô ấy đi, là vì cô ấy chọn. Nếu tôi giữ, ngay cả khi cô ấy ở lại, thì cô ấy ở lại vì tôi, không phải vì cô ấy. Và đó là kiểu giữ giết Du.
Phó đặt bút. Nhìn Mặc thẳng. Mắt bác sĩ, nhưng phía sau mắt bác sĩ có thứ gì đó giống ngạc nhiên, kiểu ngạc nhiên của người chứng kiến bệnh nhân nói câu mà hai năm trước không thể nói.
– Anh vừa làm điều mà tôi chờ từ buổi đầu tiên.
Mặc nhìn.
– Anh vừa phân biệt giữa "giữ" và "yêu". Không ai bắt anh. Anh tự nhận ra.
Im lặng. Đồng hồ trên tường chạy, kim giây nhỏ, đều, kiểu tiếng duy nhất trong phòng khi hai người cùng im.
– Nhưng tôi vẫn muốn cô ấy ở lại.
– Tất nhiên. Muốn không phải là giữ. Muốn là muốn. Giữ là hành động. Anh đang muốn mà không giữ. Đó là tiến bộ lớn nhất của anh.
Mặc gật. Nhẹ. Kiểu gật của người chưa hoàn toàn tin nhưng chấp nhận nghe.
Phó nhìn đồng hồ. Còn mười lăm phút.
– Anh sợ gì nhất nếu cô ấy đi?
Mặc nhìn xuống sàn. Sàn gỗ phòng khám, vân gỗ chạy dọc, vết xước nhỏ gần chân ghế trái.
– Sợ yên. Sợ không ai ở tầng mười sáu nữa mà tôi nhìn xuống muốn thấy. Sợ mười lăm năm nữa điều hành Vạn Khải mà không có lý do nào ngoài tiền.
– Anh vừa nói "không ai" thay vì "cô ấy". Ý anh là An Nhiên, hay là chỗ trống?
Mặc ngẩng lên.
– An Nhiên.
Nói thẳng. Không vòng. Lần đầu trong tám mươi mốt buổi, anh nói tên người mà không giấu sau chức danh.
Phó ghi. Đóng sổ.
– Buổi sau tuần tới. Cùng giờ.
Mặc đứng dậy. Ở cửa, dừng. Không quay lại.
– Phó.
– Gì?
– Nếu cô ấy đi, tôi sẽ đến đây nhiều hơn.
Phó nhìn lưng bệnh nhân. Không trả lời. Không cần.
Tối. Mười giờ. Đường phố quận hai.
Mặc lái xe về. Đường vắng thứ Ba, đèn đường vàng nhạt, xe máy thưa. Không mở nhạc. Tiếng máy xe đều, tiếng lốp trên đường nhẵn.
Ở ngã tư Thảo Điền, rẽ trái thay vì thẳng. Đường về nhà thẳng. Rẽ trái là đường vòng qua quận ba.
Anh biết mình đang làm gì. Biết và vẫn rẽ.
Hai mươi phút sau. Phố nhỏ quận ba, cây xanh hai bên, đèn vàng qua lá. Căn hộ An Nhiên tầng bốn. Cửa sổ ban công sáng, ánh đèn trắng nhẹ, rèm mỏng kéo hờ.
Dừng xe bên đường. Tắt máy. Không xuống.
Nhìn lên.
Bóng ai đó đi qua cửa sổ. Nhanh. Kiểu bóng người đang bận việc, không phải đứng ngắm đường. An Nhiên, hoặc ai đó. Không quan trọng.
Mặc ngồi trong xe. Hai tay trên vô lăng, ngón cái gõ nhẹ vào da bọc, một nhịp, hai nhịp, dừng. Quận ba đêm yên, mùi hoa sữa từ hàng cây đầu phố, mùi cơm muộn từ quán góc đường.
Lần trước anh lái qua đây, tuần bốn mươi ba, anh nhìn lên mười phút rồi đi. Sợ cô thấy. Sợ mình đến đây có nghĩa anh chưa buông. Sợ bản thân.
Lần này khác. Anh nhìn lên ba mươi giây. Đèn sáng. Cô ở trong đó, đang sống cuộc đời của cô, có thể đang đọc hồ sơ Phương Đông, có thể đang soạn kế hoạch quý ba cho Vạn Khải, có thể đang uống trà và không nghĩ đến anh.
Nổ máy. Lái đi.
Không phải vì sợ. Vì tôn trọng.
Về nhà. Căn hộ quận hai, tầng hai mươi ba, tối, rộng. Mặc bật đèn hành lang, không bật đèn phòng khách. Cởi áo khoác, treo móc. Giày đặt vào kệ. Rót nước lọc, uống đứng.
Vào phòng ngủ. Không mở màn hình, không đọc tài liệu, không kiểm tra lịch trình ngày mai. Nằm xuống. Trần nhà trắng, bóng tối nhẹ, tiếng máy lạnh đều.
Không mất ngủ vì ám ảnh. Không mất ngủ vì Du. Mất ngủ vì chờ đợi.
Đợi một người có thể không chọn mình. Đau hơn giữ một người không muốn ở lại.
Mặc nằm yên. Mắt mở. Trần nhà trắng, quạt không xoay, máy lạnh chạy nhẹ. Hai tuần. An Nhiên có hai tuần. Anh cũng có hai tuần.
Và trong hai tuần đó, anh sẽ không gọi, không nhắn, không xuống tầng mười sáu, không hỏi Triết, không lái qua quận ba nữa.
Anh sẽ chờ.
Và chờ, hóa ra, là thứ khó nhất anh từng làm.