Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 42: Rạn nứt
Chương 42

Rạn nứt

Tuần hai mươi ba. Thứ Năm.

An Nhiên gõ cửa phòng CEO lúc chín giờ mười lăm, sau khi họp sáng kết thúc. Mặc ngồi trong, đọc tài liệu, bút máy đặt ngang trang. Anh ngẩng lên khi cô vào.

Cô đứng trước bàn. Không ngồi. Tay cầm một tờ giấy A4, gấp đôi.

– Tôi muốn xin điều chỉnh vị trí công việc.

Mặc nhìn tờ giấy. Rồi nhìn cô.

– Điều chỉnh gì?

– Tôi muốn quay về phòng truyền thông tầng mười hai. Dự án Phase 2 gần xong, phần truyền thông nội bộ cần người phụ trách trực tiếp. Tôi phù hợp hơn ở đó.

Giọng cô bình, chuyên nghiệp, đã chuẩn bị. Cô viết bản đề xuất này sáng nay, trước khi đến, ngồi bàn bếp căn hộ Bình Thạnh, trà xanh chợ Bà Chiểu, sáu giờ. Mỗi câu cân nhắc. Mỗi lý do có cơ sở. Không cảm xúc. Không nhắc cầu thang bộ, không nhắc căn hộ tầng sáu, không nhắc kem đánh răng thay cho người chết.

Mặc đọc tờ giấy. Ba mươi giây. Mắt trên chữ, không trên cô.

– Cô ở đây hiệu quả hơn.

– Tôi ở tầng mười hai cũng hiệu quả. Phần lớn công việc truyền thông không cần ngồi cạnh CEO.

– Phase 2 chưa xong.

– Phase 2 còn ba tháng. Tôi có thể hỗ trợ từ tầng mười hai, họp khi cần, gửi tài liệu qua hệ thống. Không cần ngồi đây mỗi ngày.

Mặc đặt tờ giấy xuống. Nhìn cô. Ba giây.

– Không.

Cộc lốc. Không giải thích. Không lý do. Kiểu Tần Mặc mà cô biết từ tuần đầu tiên, kiểu CEO ra quyết định và đóng cửa. An Nhiên nhìn lại, giữ mặt bình, nhưng bên trong nghe rõ: "không" của anh không phải vì Phase 2. Vì anh không muốn cô rời bốn mét kính.

– Được. Cảm ơn anh đã xem xét.

Cô quay đi. Ra cửa. Đóng nhẹ. Về bàn.

Mười giờ. An Nhiên mở hệ thống nhân sự nội bộ, điền mẫu "Đề xuất điều chỉnh vị trí công tác", đính kèm bản đề xuất, gửi đến phòng nhân sự, đồng gửi Kiều Vy (trưởng phòng PR kiêm phụ trách truyền thông) và Triết (phó tổng). Đóng tab. Quay lại bản rà soát Minh Đức.

Mẫu nhân sự có quy trình riêng, không cần CEO duyệt trực tiếp. Phòng nhân sự xét, trưởng phòng đích ký nhận, phó tổng phê duyệt. Mặc có thể phủ quyết nhưng phải ghi lý do bằng văn bản, lưu hồ sơ, có dấu vết. Khác với "Không" miệng trong phòng kín.

An Nhiên biết quy trình. Biết từ tuần thứ hai, khi cô đọc quy chế nhân sự toàn bộ, trước khi hiểu tại sao mình cần đọc. Bây giờ cô hiểu.

Mười một giờ rưỡi. Điện thoại bàn reo. Phương, thư ký:

– An Nhiên, anh Mặc mời cô vào phòng.

Cô nhấc ống nghe.

– Tôi sẽ vào sau trưa. Đang hoàn thành bản rà soát.

Im ba giây bên kia. Phương chưa bao giờ nghe ai hoãn lời mời của CEO.

– Tôi sẽ chuyển lời.

Cô đặt ống nghe. Tiếp tục gõ.

Một giờ chiều. An Nhiên gõ cửa, bước vào, đứng trước bàn Mặc. Giống sáng. Nhưng lần này anh không ngồi đọc tài liệu. Anh đứng cạnh cửa sổ, lưng quay ra, nhìn thành phố, tay phải cầm điện thoại nhưng không nhìn màn hình.

Nghe bước cô, anh quay lại. Mặt bình. Nhưng hàm siết nhẹ, kiểu cô đã học nhận ra sau năm tháng: anh đang kiềm chế thứ gì đó.

– Đóng cửa.

Cô đóng.

– Ngồi.

– Tôi đứng được.

Im. Hai người nhìn nhau. Kính phòng CEO nhìn ra thành phố, ánh chiều xiên vào, cắt mặt anh thành hai nửa sáng tối.

– Cô gửi đơn qua nhân sự.

Không phải câu hỏi. Nhận xét. Anh biết. Tất nhiên anh biết, hệ thống gửi thông báo đến mọi cấp liên quan, và CEO là cấp cao nhất.

– Đúng.

– Tại sao?

– Tôi đã nói sáng nay.

– Cô nói lý do công việc. Tôi hỏi lý do thật.

An Nhiên nhìn anh. Mặc nhìn cô. Căn phòng yên, chỉ có tiếng máy lạnh chạy và tiếng phố dưới xa, đục qua kính dày.

Cô có thể nói dối. "Lý do công việc là lý do thật." Sạch. Gọn. Anh không tin nhưng không bắt bẻ được. Cô đã chuẩn bị câu đó, để dành, phòng khi anh hỏi. Nhưng đứng đây, trong phòng, ánh chiều cắt mặt anh, hàm siết nhẹ mà mắt thì không lạnh, mắt thì giống mắt trên cầu thang bộ tuần trước, cô không nói câu đã chuẩn bị.

– Vì tôi cần không gian.

Ngắn, và thật.

Mặc im. Năm giây. Mười.

– Cô đang chạy trốn.

Giọng anh thấp. Không hỏi. Kết luận. Kiểu Tần Mặc phân tích tình huống và ra phán quyết, kiểu CEO đọc thị trường.

An Nhiên hít vào, chậm, kiểm soát.

– Anh đang giữ tôi lại.

Dài hơn, cũng thật.

Mặc nhìn cô. Cô nhìn anh. Mười lăm giây không ai nói. Ánh chiều dịch, bóng trên mặt anh thay đổi, nửa tối mở rộng.

– Tôi không giữ cô. Tôi giữ vị trí phù hợp nhất cho Phase 2.

– Phase 2 không cần tôi ngồi bốn mét trước mặt anh mỗi ngày.

Im.

– Ngồi bốn mét, qua kính, và biết anh đang nhìn. Biết lúc nào anh nhìn và lúc nào anh giả vờ không nhìn. Biết anh gọi cơm cho tôi khi tôi nói không cần. Biết anh đổi lịch tôi khi tôi chưa đồng ý. Tôi biết tất cả, và tôi ngồi đây năm tháng.

Giọng cô không lên. Không run. Đều, chậm hơn bình thường, kiểu người đang nói từng từ thay vì từng câu.

– Tôi cần không gian. Không phải vì anh làm gì sai tuần này. Vì tôi cần hiểu tôi đang ở đây vì công việc hay vì thứ khác. Và tôi không hiểu được nếu tôi vẫn ngồi đây.

Mặc đứng yên. Tay phải, cầm điện thoại, ngón cái đè lên mép máy, trắng. Anh không gõ bàn. Không gõ đã lâu. Nhưng ngón cái đè máy cũng là một kiểu gõ, chỉ không có tiếng.

– Được.

Khô khốc. Giọng đều. Nhưng miệng anh mím sau khi nói, kiểu nuốt thứ gì đó đi kèm mà anh không cho ra.

An Nhiên gật. Quay đi. Mở cửa.

– Đơn tôi sẽ ký qua hệ thống chiều nay.

Cô dừng ở ngưỡng cửa. Không quay lại. Gật nhẹ. Bước ra.

Sáu giờ mười lăm. Bãi đỗ xe B2. Tối, đèn huỳnh quang vàng nhạt, xe hơi đậu thưa, tiếng quạt thông gió ù đều. An Nhiên đi hướng cửa hông, đường tắt ra trạm xe buýt. Bước nhanh, túi đeo vai, tai nghe một bên nhưng không bật nhạc, kiểu đeo cho có lý do không nghe ai gọi.

Bước chân phía sau. Nhanh. Trên bê tông bãi xe, giày da vọng rõ hơn giày vải cô.

– An Nhiên.

Cô không dừng. Đi tiếp. Ba bước. Năm.

– An Nhiên.

Lần thứ hai. Giọng khác. Không phải giọng CEO gọi nhân viên. Không phải giọng trong phòng kín lúc chiều, bình, kiểm soát. Giọng này thấp hơn, và ở cuối, ở chữ "Nhiên", có thứ gì đó không bằng phẳng, kiểu giọng rạn ở mép từ cuối, kiểu người cố giữ nhưng giữ không hết.

Cô dừng.

Không quay. Đứng. Nhìn cửa hông phía trước, cách mười bước, ánh sáng đường phố lọt qua khe cửa, vàng.

Bước chân anh đến gần. Dừng. Cách cô hai mét. Cô nghe hơi thở anh, nhanh hơn bình thường, kiểu người vừa đi nhanh hoặc kiểu người đang kiềm.

– Đừng đi.

Khẽ khàng. Thấp. Giọng rạn rõ hơn ở "đi", kiểu âm thanh khi kính chịu lực quá lâu bắt đầu nứt, không vỡ, chỉ nứt, và tiếng nứt nghe nhỏ nhưng ai đứng gần đều biết.

An Nhiên quay lại.

Tần Mặc đứng dưới đèn huỳnh quang bãi xe, vest xám than, tay buông dọc thân, không cầm gì. Mặt anh bình, bình kiểu anh luôn bình, kiểu CEO, kiểu người không bao giờ để ai thấy gì ngoài ý muốn. Nhưng mắt anh, dưới đèn vàng nhạt, không bình. Mắt anh giống mắt trên cầu thang bộ tuần trước, nhưng thêm thứ gì đó cô chưa thấy: sợ.

Tần Mặc sợ.

Không phải sợ mất kiểm soát công ty, không phải sợ Trình Dật, không phải sợ scandal. Sợ cô đi qua cánh cửa hông và không quay lại.

An Nhiên nhìn anh. Đèn huỳnh quang vàng nhạt, xe đậu im, quạt thông gió ù. Bãi đỗ xe B2, sáu giờ mười lăm, không có ai khác, chỉ hai người đứng cách hai mét trong ánh sáng xấu.

Cô bước lại gần. Một bước. Giữ hai mét thành một mét rưỡi.

– Tôi cần anh trả lời tôi một câu.

Giọng cô bình. Nhẹ. Nhưng rõ, kiểu từng âm tiết được đặt xuống cẩn thận, kiểu người biết câu mình sắp hỏi sẽ thay đổi mọi thứ hoặc không thay đổi gì.

– Chỉ một câu thôi.

Mặc nhìn cô. Không gật. Không lắc. Đợi.

– Tôi là ai đối với anh?

Câu hỏi treo đó. Bãi đỗ xe B2. Đèn vàng nhạt. Quạt thông gió ù.

Im.

Mặc mở miệng. Rồi đóng. Không phải kiểu người không biết nói gì. Kiểu người biết quá nhiều thứ để nói nhưng mỗi thứ đều sai một phần, đều thiếu một phần, đều chưa đủ thật để đặt thành câu trước mặt cô trong ánh đèn huỳnh quang lúc sáu giờ mười lăm ở bãi đỗ xe.

Năm giây. Mười. Mười lăm.

An Nhiên đợi. Đợi kiểu cô đợi, kiên nhẫn nhưng có giới hạn, kiểu người biết im lặng cũng là câu trả lời.

Hai mươi giây.

Cô gật. Nhẹ. Một lần.

Cái gật không phải "tôi hiểu." Không phải "không sao." Cái gật nghĩa là: im lặng của anh đã nói đủ. Hoặc: im lặng của anh chưa nói gì, và chưa nói gì cũng là một loại nói.

Cô quay đi. Đi về phía cửa hông. Không chạy. Không nhanh hơn bình thường. Bước đều, vai thẳng, túi đeo vai, tai nghe một bên.

Mặc đứng. Nhìn cô đi. Không đuổi theo lần nữa. Không gọi tên. Đứng trong bãi đỗ xe tối, dưới đèn vàng nhạt, tay buông, và nhìn cô đi qua cánh cửa hông, bước ra ánh sáng đường phố, mất hút.

Quạt thông gió ù.

Anh đứng thêm một phút. Hai. Rồi quay lại xe. Mở cửa. Ngồi vào. Không nổ máy.

Tay trên vô lăng. Ngón cái đè mạnh, trắng.

Tôi là ai đối với anh?

Câu hỏi cô hỏi vẫn ở đây, trong xe, trong không khí, trong mùi da ghế và đàn hương phai. Anh biết câu trả lời. Biết từ cầu thang bộ, từ ngón tay trên tóc cô, từ đêm sinh nhật Du ăn cam thay rượu. Biết, nhưng nói ra nghĩa là chọn, và chọn nghĩa là bỏ, và bỏ nghĩa là căn hộ tầng sáu sẽ phải trở thành thứ nó thật sự là: nơi không ai sống.

Anh nổ máy. Lái ra. Cầu Sài Gòn. Quận hai.

Không rẽ cầu Bông.

Ch.42/93
1.810 từ