Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 16: Sau đêm đó
Chương 16

Sau đêm đó

Sáng thứ Sáu. Tám giờ mười phút.

An Nhiên ngồi vào bàn, đúng giờ, đúng chỗ, ba lô dưới ghế, máy tính mở. Màn hình sáng. Lịch hôm nay: hội thảo Caravelle mười giờ, họp nội bộ hai giờ, rà soát quý ba giờ. Bình thường. Một ngày bình thường.

Cô không ngủ được đêm qua. Ba tiếng, từ mười hai đến ba, nằm im, mắt mở, nhìn trần nhà. Không nghĩ gì cụ thể. Chỉ cảm. Dấu vết ngón tay trên gò má. Tiếng "Du" khàn ở cuối. Hơi thở nặng mùi rượu vang. Cô tắm lúc ba giờ sáng, lần thứ hai, rồi ngồi bàn bếp uống nước lạnh cho đến khi trời sáng.

Giờ cô ở đây. Trang điểm nhẹ: che quầng thâm. Tóc buộc thấp. Sơ mi xanh nhạt, quần tây đen. Bình thường. Không ai nhìn cô sẽ thấy gì khác.

Bốn mét kính. Phòng CEO: vẫn tối. Ghế vẫn đẩy vào. Anh chưa đến.

Hoặc anh vẫn ở trong. Từ đêm qua. Nằm trên ghế dài, vest đắp ngang ngực, mắt nhắm. Có thể đã tỉnh. Có thể đang ngồi trong bóng tối, chờ đủ sáng để bước ra mà không ai thấy vết tích đêm qua trên mặt.

An Nhiên không biết. Và cô, cố tình, không kiểm tra.

Cô nhìn vào phòng CEO qua kính, mờ, nhưng đủ thấy: ghế dài tiếp khách đã đẩy sát tường, gối xếp gọn. Không có chai. Không có ly. Không có vest nhăn. Mọi dấu vết: đã xóa. Ai đó dọn trước khi cô đến? Hay anh tỉnh từ sớm và tự xóa?

Trên sàn cạnh bàn CEO, An Nhiên nheo mắt qua kính: một đôi giày tây để dưới ghế. Không phải giày anh thường đi. Giày khác, có thể giày đêm qua, dây buông. Anh đổi giày. Nghĩa là anh có đồ dự phòng ở văn phòng, hoặc ai đó mang đến sáng sớm. Chuẩn bị. Kiểm soát. Ngay cả khi mất kiểm soát, anh vẫn có hệ thống dự phòng.

An Nhiên quay lại màn hình. Gõ tiếp.

Tám giờ ba mươi lăm.

Thang máy mở. Bước chân gót cứng trên sàn đá, đều, không nhanh không chậm. An Nhiên không ngước lên. Mắt trên màn hình. Ngón tay trên phím gõ đều, email cho phòng đối tác xác nhận tài liệu hội thảo.

Tần Mặc đi ngang bàn cô. Mùi không phải nước hoa thường ngày. Mới. Sạch. Tắm gần đây, tóc có thể chưa khô hẳn, cô không nhìn lên nên không biết. Bước chân đi thẳng vào phòng. Cửa mở, cửa đóng. Đèn bật.

An Nhiên đếm trong đầu: từ thang máy đến cửa phòng, anh không dừng lại ở bàn cô. Không nói "chào buổi sáng", bình thường, anh không bao giờ chào. Nhưng cũng không chậm lại. Không lướt mắt. Không kiểm tra cô có ở đó không.

Khác.

Mọi sáng khác, bảy tuần, An Nhiên biết chính xác khoảnh khắc anh quét mắt qua cô. Nửa giây. Nhanh. Nhưng có. Hôm nay: không. Anh đi thẳng. Mắt thẳng. Không quay.

Hai khả năng: anh không nhớ đêm qua, và mọi thứ bình thường. Hoặc anh nhớ, và đang tránh.

An Nhiên gõ phím. Đều. Gửi email. Mở tập tin tiếp theo.

Chín giờ mười lăm. Cửa phòng CEO mở.

Tần Mặc bước ra: vest mới, sơ mi trắng mới, không nhăn. Tóc gọn. Mặt, cô nhìn nhanh qua phản chiếu trên màn hình, sạch. Quầng thâm che kỹ. Nếu có ai nhìn, không ai biết đêm qua anh nằm trên ghế, say, trong bóng tối, gọi tên người chết.

Anh đi đến bàn cô. Dừng lại. Đứng, cách một mét. Tay cầm tập hồ sơ. An Nhiên ngước lên.

Lần đầu kể từ đêm qua, hai người nhìn nhau.

Mắt anh sáng hôm nay. Sắc. Tỉnh. Không có dấu vết gì của người say năm ly rượu rẻ mười hai tiếng trước. Tần Mặc hoàn hảo. CEO hoàn hảo. Và An Nhiên nhận ra: đây là bộ giáp của anh. Vest mới, tóc gọn, mắt sắc, tất cả để che thứ cô đã thấy đêm qua: tay run, mắt mở không nét, giọng khàn gọi tên người chết.

– Tài liệu hội thảo, cô kiểm tra lại lần cuối trước mười giờ.

Giọng anh đều. Bình thường. Chuyên nghiệp. Không dấu hiệu gì. Không run, không khàn, không thấp hơn bình thường. Như mọi sáng khác.

– Đã kiểm tra xong.

– Tốt.

Anh đặt hồ sơ lên mép bàn cô. Tay anh, An Nhiên nhìn, vững. Không run. Ngón trỏ chạm mặt bàn nửa giây rồi rút. Rồi anh xoay người...

– Hôm qua anh về muộn.

Cô nói. Giọng nhẹ. Bình thường, kiểu nhận xét mà bất kỳ nhân viên nào cũng có thể nói với sếp. "Tôi thấy đèn văn phòng sáng khi tôi rời đi." Không cáo buộc. Không ám chỉ. Chỉ thả ra. Và chờ.

Tần Mặc dừng. Nửa bước. Lưng vẫn quay về phía cô, không hoàn toàn, vai hơi nghiêng. Rồi anh xoay lại. Nhìn cô.

Và An Nhiên thấy, nhanh, chỉ nửa giây trước khi anh che lại, gì đó chạy qua mắt anh. Không phải sợ. Gần hơn với: kiểm tra. Dò. Tìm: cô biết gì? Cô thấy gì? Cô ở đó bao lâu?

– Tôi làm việc khuya.

Bốn từ. Phẳng. Mắt nhìn cô thẳng, không né, nhưng An Nhiên đọc được: đây không phải mắt nhìn nhân viên. Đây là mắt nhìn người nắm giữ thứ gì đó. Kiểm tra: cô có dùng nó không?

An Nhiên nhìn lại. Hai giây. Rồi gật nhẹ.

– Dạ.

Một từ. Trung tính. Không có nghĩa "tôi tin." Cũng không có nghĩa "tôi biết anh nói dối." Chỉ nhận. Và khoảng trống giữa hai người, bốn mét kính mọi ngày, giờ chứa thêm một thứ mới: bí mật. Cùng một đêm. Hai phiên bản. Không ai nói phiên bản nào thật.

Tần Mặc đứng thêm một giây. Rồi xoay người. Đi về phòng. Cửa đóng.

An Nhiên nhìn lưng anh qua kính: ngồi vào ghế, mở máy, cầm bút. Bình thường. Hoàn hảo.

Nhưng cô nhận ra, bằng cách anh đặt bút xuống rồi nhấc lên lại, bằng cách ngón tay gõ lên bàn nhanh hơn bình thường, ba, bốn, năm lần rồi nắm lại, anh không bình thường. Anh đang xử lý. Đang tính: cô biết gì? Đêm qua, anh nói gì? Làm gì? Anh không nhớ, hoặc nhớ mờ, và đó mới là thứ đáng sợ nhất. Vì Tần Mặc là người kiểm soát mọi thứ. Và đêm qua, lần đầu tiên trong bốn năm, anh mất kiểm soát. Trước mặt ai đó.

Trước mặt cô.

Chín giờ bốn mươi lăm. Thư ký Phương đến bàn cô.

– Hội thảo mười giờ. Xe đợi dưới sảnh. Tần tổng nhắn cô đi một mình, anh có lịch họp nội bộ.

– Dạ.

An Nhiên gật. Lấy tài liệu, ba lô nhỏ, đứng dậy. Đi ngang phòng CEO, qua kính anh ngồi trong, điện thoại áp tai. Đang gọi ai đó. Mặt nghiêm. Bình thường?

Hay cố tình tránh ở cùng phòng với cô cả buổi sáng?

Không quan trọng. An Nhiên xuống sảnh, lên xe. Tài xế, khác tài xế thường ngày, hỏi "Caravelle, cô Hạ?" Cô gật. Xe chạy.

Qua sảnh chính, cô liếc nhanh: bảng ảnh bên tường. Mười hai ảnh, vị trí thứ bảy vẫn trống. Ốc vít còn. Bụi mỏng hơn các vị trí khác, bảy tuần bụi đã phủ bớt, nhưng vẫn thấy: có thứ từng ở đó và bị gỡ. An Nhiên nhìn nửa giây rồi bước tiếp. Chưa cần. Nhưng ghi nhận.

Trên xe, mười lăm phút, cô nhìn ra cửa kính. Sài Gòn sáng, nắng, xe cộ. Qua cầu Bông, cô nhìn thoáng: tòa nhà sáu tầng tường vàng nhạt, nơi Mặc đứng nhìn lên tuần thứ hai. Căn hộ cũ Thẩm Du. Đêm qua anh ở đó: uống rượu, nhìn hoa, gọi tên Du trong đầu, rồi lái xe say đến văn phòng. Lái qua con đường này. Qua tòa nhà này.

Trong đầu cô, phép tính mới:

Anh không nhớ. Hoặc nhớ mờ. Nghĩa là anh không biết mình đã gọi "Du." Không biết cô đã nghe. Không biết tay anh đã chạm mặt cô, lướt gò má, thái dương, mí mắt. Anh chỉ biết: đêm qua anh say ở văn phòng, và sáng nay, ly sạch, vệt rượu lau, vest đắp trên người, ai đó đã vào. Ai đó đã dọn. Ai đó đã ở đó khi anh không kiểm soát.

Và "ai đó" chỉ có thể là cô. Vì cô ở lại muộn. Vì bàn cô sáng đèn. Vì anh biết, biết bằng hệ thống thẻ, bằng cách anh luôn biết, cô đi lối nào, mấy giờ.

Anh biết cô đã vào. Chỉ không biết, cô nghe thấy gì.

Xe dừng. Caravelle. An Nhiên bước xuống.

Buổi hội thảo kéo bốn tiếng: bàn tròn, tài liệu, cà phê, ba công ty đối tác. An Nhiên trình bày phần Vạn Khải mười lăm phút, rõ ràng, gọn, không thừa. Người của Thiên Phong ngồi bàn đối diện, không phải Trình Dật, chỉ hai quản lý cấp trung. Họ không nhìn cô lạ. Tốt. Hội thảo kết thúc đúng giờ. Cô bắt tay, cười đúng lúc, nhận card, hẹn gặp lại. Chuyên nghiệp. Không ai nhìn cô thấy gì khác.

Nhưng bên trong, dưới lớp sơ mi xanh nhạt, dưới nụ cười chuyên nghiệp, An Nhiên mang theo thứ mới: quyền lực. Nhỏ. Mong manh. Nhưng có.

Cô biết thứ mà anh không biết cô biết.

Anh gọi tên Du. Tay run. Mắt mở không nét. "Đừng đi."

Đó là bí mật. Của cô. Không phải để dùng, cô không biết dùng nó vào gì. Nhưng có nó, nghĩa là lần đầu tiên trong bảy tuần, cô không hoàn toàn ở thế yếu. Anh kiểm soát lịch cô, kiểm soát không gian cô, kiểm soát khoảng cách. Nhưng đêm qua, khi anh mất kiểm soát, cô ở đó. Và bây giờ, cô giữ thứ đó.

Không phải vũ khí. Không phải đòn bẩy. Chỉ là thứ cô biết về anh mà anh không cho phép ai biết. Thứ khiến anh người hơn. Mệt hơn. Thật hơn.

Ba giờ chiều. Quay lại Vạn Khải.

An Nhiên bước ra thang máy tầng mười tám. Bàn quen. Bốn mét kính.

Cô ngồi vào, mở máy, gõ báo cáo hội thảo. Mười lăm phút, bốn trăm từ, gọn, đúng mẫu. Gửi cho Mặc qua email nội bộ. Xong. Tiếp: họp nội bộ hai giờ. Đã xong khi cô đi, Phương gửi biên bản. Cô đọc. Rà soát quý, hoãn sang tuần sau. Lịch chiều trống.

An Nhiên ngồi lại. Lần đầu trong ngày: không có việc cụ thể. Và khi không có việc, đầu cô chạy.

Cô nhìn qua kính. Mặc đang đọc, có thể đọc báo cáo cô vừa gửi. Mắt anh trên màn hình, tay cầm bút, ngón gõ nhẹ. Bình thường. CEO chiều thứ Sáu.

Điện thoại cô rung. Tin nhắn. Cô nhìn:

Lục Minh Triết: "Mặc ổn không? Hôm qua tôi gọi không bắt máy."

An Nhiên nhìn tin nhắn. Triết biết hôm qua là ngày gì, biết Mặc biến mất mỗi năm. Và anh gọi, không bắt máy, nên giờ hỏi cô.

Cô trả lời: "Sáng nay anh ấy đến bình thường."

Gửi. Không nói thêm. Không nói: đêm qua anh ấy say, nắm tay tôi, gọi tên Thẩm Du. Không nói: tôi dọn rượu cho anh ấy. Không nói, bất cứ thứ gì.

Triết trả lời: "OK. Cảm ơn."

Hai từ. Anh không hỏi thêm, hoặc vì tin, hoặc vì hiểu cô không muốn nói hơn. Cách nào cũng tốt.

An Nhiên cất điện thoại. Nhìn lại phía kính.

Năm giờ.

Tần Mặc ngồi phía trong, đọc tài liệu, bút trên tay. Bình thường. Và khi cô ngồi vào ghế, anh nhìn qua, lần đầu cả ngày.

Nhanh. Nửa giây. Rồi quay lại tài liệu.

Nhưng trong nửa giây đó, An Nhiên thấy: mắt anh không quét như mọi ngày. Mắt anh dừng. Ở mặt cô. Ở gò má cô, chỗ đêm qua ngón tay anh lướt. Như đang tìm: dấu vết? Ký ức? Hay xác nhận rằng đêm qua có thật?

Rồi anh quay đi. Cầm bút. Gõ ngón tay, một, hai, rồi dừng.

An Nhiên mở máy. Gõ phím. Chậm hơn bình thường, không cố ý, chỉ mệt. Ba tiếng ngủ đêm qua. Nhưng trên màn hình, tối, phản chiếu, cô thấy: anh đang nhìn. Qua kính. Qua phản chiếu. Nhìn gáy cô. Nhìn vai cô. Nhìn, lâu hơn mọi ngày.

Và trong ánh mắt đó, An Nhiên không cần quay đầu để biết, không phải ánh mắt kiểm tra "cô có biết gì." Mà ánh mắt tìm. Tìm thứ gì đó mà đêm qua, trong bóng tối, say, anh tưởng đã tìm được. Rồi sáng dậy, mất.

Cô gõ phím. Đều. Mắt trên màn hình. Không quay lại.

Năm giờ mười lăm. Thư ký Phương về. Tầng mười tám vắng dần: tiếng gõ phím rời, tiếng ghế đẩy, tiếng thang máy. Sáu giờ, chỉ còn cô và anh. Như mọi chiều thứ Sáu. Nhưng khác.

An Nhiên đứng dậy. Lấy ba lô. Tắt máy. Bước ra, ngang cửa phòng CEO. Qua kính, anh ngồi trong, mắt trên tài liệu. Cô không gõ. Không chào. Chỉ đi.

Và khi cô đi ngang, anh ngước lên. Nhìn cô đi. Cô biết vì bóng đầu anh trên mặt kính di chuyển theo hướng cô bước. Theo. Hai giây. Ba giây. Rồi quay lại.

An Nhiên bước vào thang máy. Cửa đóng. Xuống.

Sảnh, cửa chính, đường Nguyễn Huệ. Cô lên xe buýt.

Trong xe buýt, ghế cuối cửa sổ, cô nhìn ra. Sài Gòn chiều thứ Sáu: tắc, đèn, xe máy, ai đó gọi điện cười to ở vỉa hè. Bình thường. Thế giới bình thường.

Cô mệt. Không phải "mệt quá" kiểu Du, cô tự nhắc, nhanh, sắc, mà mệt kiểu ba tiếng ngủ và một ngày giả vờ. Mệt có lý do. Mệt sẽ hết. Tối nay ngủ sớm. Sáng mai: thứ Bảy. Không Vạn Khải. Không bốn mét kính. Không mắt anh qua phản chiếu.

Hai ngày. Hai ngày để xếp lại mọi thứ. Đặt đúng ngăn. Khóa.

Bốn mét kính. Trong suốt. Cách âm. Giữa họ giờ có thêm: không phải khoảng cách, mà là bí mật. Của anh: đêm say. Của cô: đêm chứng kiến. Hai bí mật chồng lên nhau, không ai nói, không ai hỏi, không ai thừa nhận.

Và trên bàn anh, An Nhiên thấy qua phản chiếu: chìa khóa xe. Không phải chìa Mercedes công ty (bạc, logo ngôi sao). Mà chìa khác, đen, nhỏ hơn. Xe riêng. Anh lái đến đây đêm qua. Say. Một mình.

Cô ghi nhận. Không nói. Thêm một mảnh vào bức tranh mà cô đang ghép, chậm, cẩn thận, từng mảnh.

Bảy tuần trước, cô bước vào Vạn Khải là người ngoài, không biết gì, không mang gì. Giờ cô ngồi đây, bốn mét kính, mang theo: tên Thẩm Du, cảnh báo của Triết, câu nói của Trình Dật, hệ thống kiểm soát cô đã thấy, và đêm qua, ngón tay run trên gò má cô, tiếng "Du" khàn.

Mọi thứ giống hệt ngày hôm qua.

Và hoàn toàn khác.

Ch.16/93
2.476 từ