Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 90: Hy sinh
Chương 90

Hy sinh

Thứ Ba. Tám giờ sáng.

Văn phòng luật sư Cao Duy Khiêm, tầng bảy, tòa nhà trên đường Pasteur quận ba. Phòng nhỏ, tường trắng, kệ sách luật hai bên, bàn gỗ sáng, cửa sổ nhìn ra ngã tư. Khiêm ngồi đối diện Tần Mặc, hồ sơ mở trên bàn, bút trên tay, mắt luật sư kiểu mắt đã nghe mọi loại câu chuyện và không ngạc nhiên nữa.

– Phương án này có rủi ro lớn. Anh biết rõ.

Khiêm nói thẳng. Giọng khàn nhẹ, bốn mươi bảy tuổi, hai mươi năm hành nghề, không vòng vo với khách hàng quen.

Mặc gật.

– Biết.

Phương án: Tần Mặc nhận trách nhiệm với tư cách tổng giám đốc đương nhiệm đã không giám sát đúng mức giai đoạn hậu tai nạn Thẩm Du. Không phủ nhận email CC. Không phủ nhận việc không đọc, không điều tra. Nhận lỗi cá nhân, chịu xử lý hành chính, có thể hình sự nếu cơ quan pháp luật xác định mức độ.

Đổi lại: điều tra tập trung vào cá nhân, không vào toàn bộ tập đoàn. Nhân viên không bị liên đới. Đối tác giữ được niềm tin. Vạn Khải tiếp tục vận hành dưới quyền phó tổng.

Khiêm lật trang. Ngón tay dừng ở dòng thứ mười hai.

– Nếu phía bên kia đẩy thêm bằng chứng, anh có thể đối mặt với cáo buộc đồng lõa. Không chỉ thiếu giám sát.

– Tôi không đồng lõa.

– Tôi biết. Nhưng tòa nhìn bằng chứng, không nhìn ý định. Email CC là sự thật. Anh không đọc cũng là sự thật. Nếu công tố viên lập luận rằng anh cố tình bỏ qua, ranh giới giữa "không biết" và "chọn không biết" rất mỏng.

Mặc im. Nhìn tay mình trên bàn. Tay phải, ngón giữa, vết mực từ bút ký hồi sáng chưa rửa. Tay không run. Đã lâu rồi tay anh không run.

– Tôi chọn không biết. Đúng. Và tôi nhận trách nhiệm cho lựa chọn đó.

Khiêm nhìn anh. Lâu. Đặt bút.

– Anh hiểu phương án này có nghĩa anh có thể mất tự do?

– Hiểu.

– Và anh muốn tiếp tục.

– Có cách nào khác bảo vệ ba nghìn nhân viên khỏi bị điều tra liên đới?

Khiêm không trả lời ngay. Lật hồ sơ. Đọc. Gấp.

– Tôi sẽ soạn bản trình bày cho anh ký chiều nay. Anh xem trước khi ký.

Mặc đứng dậy. Bắt tay. Ra cửa.

Mười giờ. Phòng phó tổng, tầng mười tám.

Triết đọc bản phương án Mặc mang từ Khiêm về. Đọc hết trang một. Lật trang hai. Dừng ở dòng: "Tần Mặc nhận trách nhiệm cá nhân về toàn bộ thiếu sót giám sát..."

Đập tay xuống bàn.

Tiếng vang. Lọ bút trên bàn xê dịch. Mặc đứng cạnh cửa kính, lưng quay, không giật.

– Mày nhận tội thay bọn Viên Chí Hào?

Giọng Triết thấp. Kiểu thấp nén, kiểu giọng hiếm khi nghe từ người bình tĩnh nhất Vạn Khải. Mặc quay lại. Nhìn bạn.

– Bọn nó hại Du. Bọn nó rửa tiền. Bọn nó xóa bằng chứng. Và mày chịu thay?

– Tao không chịu thay. Tao chịu phần của tao. Tao không đọc email khi cần đọc. Tao không điều tra khi cần điều tra. Đó là lỗi thật, không phải lỗi bọn nó gán.

Triết đứng dậy. Bước lại gần. Khoảng cách hai bước, đứng đối mặt.

– Mày có thể đi tù.

– Có thể.

– Ba nghìn nhân viên không cần mày chết vì bọn nó.

Mặc nhìn Triết. Mắt bình tĩnh.

– Ba nghìn nhân viên không liên quan. Nếu điều tra mở rộng, phòng tài chính, phòng pháp chế, phòng lưu trữ đều bị soi. Người vô tội bị thẩm vấn. Hợp đồng đối tác bị đóng băng. Mày biết cơ chế điều tra doanh nghiệp hoạt động thế nào.

Triết im. Biết. Đã thấy ở hai tập đoàn khác trước khi về Vạn Khải: điều tra mở rộng kéo theo phong tỏa tài khoản, thẩm vấn hàng loạt, truyền thông tiêu cực kéo dài. Nhân viên cấp dưới mất việc không phải vì có tội mà vì công ty không còn tiền trả lương trong khi chờ kết luận.

Mặc quay lại bàn. Lấy bút. Viết.

Triết nhìn. Mặc viết tay, bốn trang, chữ đều, dòng thẳng. Di chúc quản lý. Chuyển quyền điều hành cho Lục Minh Triết. Phân bổ cổ phần: năm mươi mốt phần trăm cho quỹ phát triển nội bộ, hai mươi phần trăm cho quỹ nhân viên, phần còn lại giữ nguyên cấu trúc. Danh sách đối tác ưu tiên giữ: bảy tên, kèm ghi chú. Danh sách dự án đang dở: ba dự án, kèm người phụ trách đề xuất.

Bốn trang. Mười lăm phút. Chữ không run.

Mặc đặt bút. Đưa Triết.

Triết cầm. Nhìn trang đầu. Nhìn chữ ký dưới cùng trang bốn. Hàm siết.

– Mày giống Du.

Mặc ngẩng lên.

– Cô ấy cũng chuẩn bị hết mọi thứ trước khi đi. Sắp xếp. Gọn gàng. Để không ai phải lo sau khi cô ấy không còn.

Im.

– Mày có thấy mình đang lặp lại không?

Câu đó đánh vào Mặc. Không vì giận. Không vì logic. Vì đúng.

Du chuẩn bị. Du viết thư. Du đặt vé. Du sắp xếp mọi thứ trước khi đi vì Du biết sẽ đi. Cô không nói ai, không xin ai giữ, không đợi ai hỏi. Cô tự lo, gọn gàng, kiểu gọn gàng của người mệt đến mức chỉ còn muốn mọi thứ xong.

Anh đang viết di chúc quản lý bằng bốn trang chữ đều, kiểu đều của người đã quyết.

Mặc cầm tờ giấy. Nhìn. Đặt xuống.

– Tao nghe mày. Nhưng chưa có cách khác.

Triết cầm di chúc. Gấp lại. Cho vào cặp.

– Thì tìm.

Ba giờ chiều. Mặc xuống cầu thang bộ. Tầng mười sáu. Ban công.

An Nhiên đứng nhìn thành phố. Lưng thẳng, tay đặt trên lan can, tóc buộc gọn. Gió chiều thổi nhẹ, mùi bê tông ấm, mùi lá xanh.

Bước chân phía sau. Cô biết ai. Không quay.

Mặc đứng cạnh cô. Hai tay bỏ túi quần. Nhìn cùng hướng.

Im mười giây.

– Nếu mọi thứ không ổn, cô sẽ ổn. Cô luôn ổn.

An Nhiên quay lại. Nhìn anh.

Câu đó. Cô nhận ra câu đó không phải lời an ủi. Đó là lời sắp xếp. Kiểu Mặc sắp xếp lịch trình cho người khác trước khi anh đi: đảm bảo mọi người ổn, đảm bảo không ai cần anh sau khi anh không còn ở đây, đảm bảo hệ thống chạy mà không có anh. Kiểu anh từng sắp xếp cho Du: tài xế, lịch, quần áo, mọi thứ gọn gàng để Du không cần lo. Và Du mệt vì kiểu gọn gàng đó.

Cô không giận. Không khóc. Nhìn anh bằng mắt tỉnh, rõ, kiểu mắt cô dùng trong phòng họp khi ai đó nói sai và cô chờ họ tự nhận ra.

– Đừng nói vậy.

Giọng thấp. Rõ ràng.

– Đừng sắp xếp cuộc đời tôi.

Mặc nhìn cô. Đầu hơi nghiêng. Kiểu nghiêng nhẹ không tự biết, kiểu cơ thể phản ứng trước khi đầu kịp xử lý.

– Anh vừa nói cái gì giống hệt cách anh từng nói với Thẩm Du.

Cô không cần xác nhận. Nói xong, quay lại nhìn thành phố. Gió thổi. Tóc bay nhẹ qua vai.

– Tôi không cần anh hy sinh. Tôi cần anh ở lại. Và chiến đấu đúng cách.

Im.

An Nhiên rời lan can. Bước vào trong. Cửa ban công đóng nhẹ sau lưng.

Tần Mặc đứng một mình.

Ban công tầng mười sáu. Gió. Thành phố bắt đầu lên đèn, từng cụm vàng nối nhau theo phố, bầu trời chuyển từ trắng sang tím nhạt. Đúng ban công này, ba tuần trước, An Nhiên đứng đây nói "vì em muốn." Anh đứng ở cửa, tay cầm cặp tài liệu, nghe bốn chữ đó mà tay không run.

Bây giờ anh đứng ở lan can. Tay nắm thép lạnh. Không run. Nhưng bên trong thứ gì đó dịch chuyển, kiểu khớp xương khi xoay vai, không đau nhưng biết đang thay đổi vị trí.

Cô không cần tôi hy sinh. Cô cần tôi ở lại.

Hy sinh dễ hơn ở lại. Hy sinh có kịch bản: nộp đơn, chịu phạt, đi. Ở lại phải đối mặt, từng ngày, với sự thật rằng anh đã sai và vẫn phải tiếp tục dù đã sai. Hy sinh là kết thúc. Ở lại là tiếp tục.

Du không ở lại. Du chuẩn bị đi. Và anh đang chuẩn bị đi kiểu khác.

Mày giống Du.

Triết nói đúng. An Nhiên nói đúng.

Mặc buông lan can. Nhìn cửa ban công đã đóng. Bên trong, hành lang sáng đèn, tiếng bước chân ai đó đi qua, tiếng thang máy ở xa.

Anh chưa biết cách nào khác. Nhưng bốn trang di chúc quản lý nằm trong cặp Triết, chưa ký. Bản trình bày của Khiêm hẹn chiều nay, chưa ký.

Chưa ký.

Bảy mươi hai giờ hội đồng cho. Đã mất mười hai giờ. Còn sáu mươi.

Sáu mươi giờ. Để tìm cách khác.

Mặc bước vào trong. Lên cầu thang bộ. Tầng mười tám. Phòng CEO. Đèn vẫn tắt từ sáng. Anh bật đèn bàn. Ngồi xuống. Mở điện thoại.

Tin nhắn An Nhiên. Ảnh biển số. Trình Dật và Hà Trọng Nghĩa.

Anh nhìn ảnh lần nữa. Rồi mở danh bạ. Gọi Triết.

– Mày nói đúng. Tìm.

Ch.90/93
1.523 từ