Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 89: Bằng chứng cũ
Chương 89

Bằng chứng cũ

Tuần năm mươi ba. Thứ Hai. Bảy giờ bốn mươi lăm.

Điện thoại rung trên bàn cạnh giường lúc Tần Mặc đang cài nút cổ tay áo sơ mi. Triết. Gọi, không nhắn. Triết chỉ gọi trước tám giờ sáng khi có chuyện không chờ được đến văn phòng.

Mặc nhấc máy.

– Mở báo đi.

Giọng Triết phẳng. Kiểu phẳng cố ý, kiểu giọng người đang kiềm chế để câu nói ngắn gọn nhất có thể.

Mặc mở điện thoại. Trang nhất. Kênh truyền thông thuộc hệ sinh thái Thiên Phong Capital, kênh mà Trình Dật mua lại hai năm trước qua công ty con. Tiêu đề in đậm, font lớn, hình minh họa mờ: cổng Vạn Khải Capital ban đêm, ánh đèn vàng, cắt ngang bởi dòng chữ đỏ.

"CEO Vạn Khải Capital che giấu bằng chứng về cái chết bí ẩn của nữ nhân viên."

Mặc đọc tiêu đề. Đọc lại. Ngón tay trên màn hình không cuộn.

– Đọc xong gọi lại.

Triết cúp.

Mặc cuộn xuống. Bài dài mười hai đoạn, có ảnh, có trích dẫn, có bản chụp tài liệu. Viết kiểu điều tra có hệ thống, không phải tin giật gân. Ai viết cũng có người trong cuộc cung cấp.

Nội dung: bản sao hồ sơ tai nạn Thẩm Du, phần bị rút khỏi lưu trữ chính thức, khớp với phần Lão Quan đã phát hiện nhưng chi tiết hơn. Email nội bộ thời hội đồng quản trị cũ, nhiều email có CC Tần Mặc ở dòng cuối, nội dung liên quan đến cổ phần và cuộc họp tháng Bảy. Biên bản cuộc họp mà An Nhiên và Triết đã biết nhưng chỉ có bản thiếu, giờ xuất hiện bản đầy đủ hơn.

Tất cả được sắp xếp để chỉ về một điểm: Tần Mặc biết có bất thường trong vụ Thẩm Du nhưng không hành động. Đồng lõa hoặc che giấu. Một trong hai.

Mặc đặt điện thoại xuống. Nhìn ra cửa sổ. Tầng hai mươi ba, bầu trời sáng trắng, mây mỏng. Tay phải đặt trên bàn, ngón tay gõ nhẹ một lần rồi dừng.

Anh biết. Một phần bài báo nói đúng.

Email CC. Anh nhận được. Năm đó, tuần Du mất, hàng trăm email tràn vào hộp thư, anh không đọc vì đang chìm trong tang lễ, trong rượu, trong sáu ngày không ra khỏi căn hộ cầu Bông. Sau đó hệ thống lưu trữ, anh không bao giờ mở lại. Không phải vì bận. Vì không muốn biết. Vì biết có thể phá hủy thứ anh đang giữ: niềm tin rằng Du chết vì tai nạn, rằng không ai có lỗi, rằng mất mát chỉ là xui xẻo.

Bây giờ sự không muốn biết đó nằm trên trang nhất, được cắt ghép thành bằng chứng.

Mặc gọi lại Triết.

– Tao đến trong ba mươi phút. Gọi luật sư Khiêm. Và gọi hội đồng quản trị họp khẩn.

Chín giờ. Sảnh Vạn Khải Capital.

Phóng viên chưa đến. Bài báo mới lên bốn tiếng, chưa đủ thời gian để các tòa soạn khác xác minh và cử người. Nhưng điện thoại truyền thông nội bộ đã rung liên tục từ bảy rưỡi. Nhân viên các tầng mở máy đọc tin, nhìn nhau qua vách ngăn, nói chuyện bằng mắt.

Tầng mười sáu. Phòng truyền thông.

An Nhiên ngồi trước ba màn hình. Màn hình trái: bài báo gốc, đã đọc hai lần, gạch chân bảy điểm. Màn hình giữa: bản theo dõi truyền thông mà team cô dựng từ tuần đầu quay lại, bây giờ đèn đỏ. Màn hình phải: nhóm chat nội bộ bốn người, tin nhắn chạy.

Cô đọc bài báo lần thứ ba. Lần này không đọc nội dung. Đọc cách cắt. Đoạn nào bỏ, đoạn nào giữ, email nào trích đầy đủ và email nào chỉ trích một câu. Ai viết bài này biết tài liệu gốc nhìn thế nào, và biết cắt chỗ nào để mũi tên chỉ đúng hướng.

Tay cô siết bút. Một giây. Buông.

Hướng sai.

An Nhiên đứng dậy. Ra ban công tầng mười sáu. Nhìn xuống bãi đỗ xe. Hai chiếc xe lạ đỗ gần cổng, biển số không phải xe nội bộ. Chưa phải phóng viên. Có thể là luật sư, có thể là đại diện cơ quan, có thể là ai khác.

Quay vào. Tiếp tục đọc.

Mười giờ. Phòng họp hội đồng quản trị, tầng mười tám.

Bàn oval, mười hai ghế, chín người có mặt, ba ghế trống. Đèn trắng, rèm kín, không khí loại mà An Nhiên nhận ra từ bên ngoài qua cửa kính: mặt người nghiêm, giọng nói thấp, giấy tờ mở trên bàn.

Tần Mặc ngồi đầu bàn. Triết bên phải. Luật sư Cao Duy Khiêm bên trái, cặp tài liệu mở, bút trên tay.

Mặc nói trước. Giọng đều, kiểu giọng anh dùng trong mọi cuộc họp hội đồng: không cao, không nhấn, mỗi câu một nhịp thở.

– Bài báo có một phần sự thật. Tôi nhận được email CC thời điểm đó. Tôi không đọc. Tôi không điều tra khi cần phải điều tra. Đó là lỗi của tôi.

Phòng im. Chín cặp mắt nhìn anh. Khiêm đặt bút, không ghi. Triết nhìn bàn.

– Nhưng bài báo cũng cắt ghép. Ba đoạn email bị rút khỏi ngữ cảnh. Biên bản cuộc họp tháng Bảy thiếu trang hai và trang năm, đúng những trang ghi tên Viên Chí Hào và Đặng Quốc Phong. Bài báo không nhắc hai cái tên đó. Chỉ nhắc tôi.

Im lặng. Một thành viên cuối bàn, Nguyễn Thị Phương, trưởng ban kiểm soát, lật giấy. Tiếng giấy sột soạt trong phòng im.

– Ông đề xuất gì?

– Cho tôi bảy mươi hai giờ. Tôi sẽ đưa ra phương án toàn diện: trách nhiệm cá nhân, phản hồi truyền thông, và hướng xử lý pháp lý với những người thực sự liên quan.

Thành viên nhìn nhau. Một nửa muốn anh từ chức tạm thời, mắt nói rõ hơn lời. Nửa kia chờ, kiểu chờ của người muốn thêm thông tin trước khi quyết.

Triết nói. Giọng bình tĩnh, vai phó tổng, không vai bạn thân.

– Bài báo xuất phát từ kênh truyền thông thuộc Thiên Phong Capital. Trình Dật đang kiện Vạn Khải từ tháng trước. Thời điểm đăng bài không phải ngẫu nhiên.

Phòng ghi nhận. Khiêm ghi. Nguyễn Thị Phương gật nhẹ.

– Bảy mươi hai giờ. Thông qua tạm.

Mười một giờ. Sảnh tầng trệt.

Mặc xuống cầu thang. Qua sảnh. Cửa kính, ánh sáng ngoài, bãi đỗ xe.

Anh nhìn ra. Bãi đỗ phía xa, gần hàng rào, hai người đứng cạnh xe đen. Trình Dật, vest xanh đậm, tay cầm điện thoại, đang nói gì đó với người bên cạnh. Người bên cạnh: Hà Trọng Nghĩa, sáu mươi ba tuổi, nguyên thành viên hội đồng quản trị Vạn Khải nhiệm kỳ cũ, nghỉ ba năm nay nhưng vẫn giữ cổ phần thiểu số và mối quan hệ.

Hai người bắt tay. Ngắn. Kiểu bắt tay của người đã thỏa thuận xong, không phải đang thỏa thuận.

Mặc đứng sau cửa kính. Nhìn. Không ra. Không gọi.

Phía trên, tầng mười sáu, ban công, An Nhiên đứng. Cũng nhìn xuống. Cô nhìn thấy cùng cảnh anh thấy: Trình Dật và Hà Trọng Nghĩa, bắt tay, quay đi. Xe đen lái ra cổng.

Cô rút điện thoại. Chụp. Biển số xe. Thời gian. Góc bãi đỗ.

Quay vào. Không nhắn Mặc. Chưa cần.

Chiều. Phòng CEO. Đèn tắt.

Tần Mặc ngồi một mình. Màn hình laptop mở: bài báo, email CC năm cũ, biên bản cuộc họp tháng Bảy bản gốc mà Triết trích từ kho lưu trữ cấp S. Ba cửa sổ song song. Anh so sánh.

Bài báo đăng đoạn email thứ ba, trích từ giữa câu, bỏ dòng cuối có ghi "giao cho phòng pháp chế xem xét." Biên bản cuộc họp thiếu trang ghi danh sách cổ đông biểu quyết, đúng trang có tên Viên Chí Hào ký phê duyệt giao dịch bốn mươi hai tỷ. Hồ sơ tai nạn trích phần kết luận sơ bộ, bỏ phụ lục ghi mâu thuẫn sơ đồ va chạm.

Cắt ghép. Có hệ thống. Ai cung cấp tài liệu cho kênh truyền thông biết chính xác chỗ nào cần bỏ.

Mặc đóng laptop. Tựa lưng. Nhìn trần. Đèn tắt, ánh sáng duy nhất từ cửa kính, bầu trời chiều chuyển từ trắng sang xám nhẹ.

Anh biết: một phần là thật. Anh nhận email. Anh không đọc. Anh không điều tra. Không phải vì đồng lõa. Vì đang tang, đang say, đang chìm, và sau đó vì không muốn biết. Vì biết có thể có nghĩa Du không chỉ chết vì tai nạn, và nếu Du không chỉ chết vì tai nạn, thì anh phải đối mặt với thứ tệ hơn mất mát: sự thật rằng anh có thể đã cứu cô nếu đọc email đúng lúc.

Bốn năm anh giữ căn hộ để không phải đối mặt. Bây giờ căn hộ đã trống. Và sự thật nằm trên trang nhất.

Lỗi không biết cũng là lỗi. Lỗi không muốn biết nặng hơn.

Mặc ngồi trong bóng tối. Bảy mươi hai giờ. Ba ngày.

Ba ngày để quyết định: chịu trách nhiệm kiểu nào, bao nhiêu, và liệu có cách nào vừa nhận lỗi thật vừa không để kẻ cắt ghép bằng chứng thoát.

Anh nhìn điện thoại trên bàn. Một tin nhắn. An Nhiên.

"Ảnh biển số xe Trình Dật và Hà Trọng Nghĩa, bãi đỗ Vạn Khải, 11h07."

Kèm ảnh. Không lời thêm.

Mặc nhìn ảnh. Nhìn lâu. Rồi lưu.

Cô không hỏi anh ổn không. Không hỏi anh cần gì. Gửi thứ cô có, đúng lúc, đúng cách. Kiểu người đứng cùng phía mà không cần ai nói đứng đâu.

Mặc tắt màn hình. Ngồi trong bóng tối phòng CEO, đèn tắt, thành phố bên ngoài bắt đầu lên đèn.

Bảy mươi hai giờ bắt đầu.

Ch.89/93
1.606 từ