Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 41: Phát hiện nặng hơn
Chương 41

Phát hiện nặng hơn

Tuần hai mươi ba. Thứ Ba.

An Nhiên đến Vạn Khải lúc bảy giờ bốn lăm, sớm hơn thường lệ mười lăm phút. Sảnh trống. Bảo vệ gật đầu. Thang máy lên tầng mười tám, cửa mở, hành lang vắng, đèn hành lang chưa bật hết. Phương chưa đến. Phòng CEO tối.

Cô đi ngang bàn mình, không ngồi. Đi tiếp đến bàn Mặc, phía sau tấm kính. Cửa phòng CEO không khóa ban ngày. Đẩy nhẹ, bản lề êm, bước vào.

Bàn gỗ. Ghế da. Laptop gấp. Bút máy đen nằm ngang sổ tay. Cửa sổ kính, rèm kéo nửa, ánh sáng sáng sớm rọi vào xiên. Mùi gỗ và da thuộc.

An Nhiên mở ngăn thứ ba.

Phong bì nâu. Chìa khóa đồng. Đúng chỗ cũ. Cô nhìn chìa khóa ba giây, rồi bỏ vào túi áo khoác. Đóng ngăn. Ra khỏi phòng. Đóng cửa.

Ngồi vào bàn mình. Mở laptop. Bắt đầu ngày.

Không ai thấy.

Năm giờ chiều. An Nhiên gửi bản rà soát Minh Đức cho Mặc qua thư nội bộ, đúng hạn, đầy đủ. Đóng laptop lúc năm giờ bốn lăm. Cầm túi. Ra thang máy.

Không xuống sảnh. Xuống bãi đỗ xe B2, ra cửa hông, rẽ trái, đi bộ ra đường Nguyễn Huệ, gọi xe.

Trên xe, cô nói địa chỉ: hẻm gần cầu Bông, Bình Thạnh.

Tài xế không hỏi. Xe chạy. Qua Hai Bà Trưng, qua ngã tư Đinh Tiên Hoàng, phố chiều đông, đèn vàng bắt đầu bật. An Nhiên ngồi ghế sau, tay trong túi áo khoác, ngón nắm chìa khóa đồng. Nhỏ. Không nhãn. Ấm vì nằm trong túi cả ngày, sát ngực, sát nhịp tim cô mười tiếng.

Cô biết mình đang làm gì. Biết rõ. Không phải bốc đồng, không phải tò mò lần hai. Cô đã nghĩ bốn ngày, kể từ cầu thang bộ, kể từ ngón tay anh trên tóc cô, kể từ mắt anh không có nửa giây mờ. Bốn ngày tay chạm tai. Bốn ngày gõ bản rà soát Minh Đức mà đầu ở cầu Bông.

Mắt anh thay đổi. Cô cần biết căn hộ có thay đổi không.

Nếu có, anh đang bước ra thật, bằng hành động chứ không chỉ bằng ánh mắt.

Nếu không, mắt anh nói dối mà anh không biết. Và cô sẽ biết nên mở cửa hay đóng.

Xe dừng. Tòa nhà sáu tầng. Sơn vàng nhạt bong. Cửa sắt. Không bảo vệ.

Tầng sáu. Cầu thang bộ, bậc đá mài mòn, tay vịn sắt. Lần trước cô leo và nghĩ về Mặc đứng trước tòa nhà chiều tuần ba. Lần này cô leo và không nghĩ gì. Chỉ đếm bậc. Sáu mươi tám bậc từ tầng trệt lên tầng sáu. Cô đếm được lần trước mà không biết, bây giờ con số tự đến.

Cửa gỗ sẫm. Khóa. Chìa vào, xoay, tiếng click nhẹ.

Mùi Fleur Blanche phai. Vẫn ở đó, thấm trong rèm và gỗ và tường, nhưng nhạt hơn lần trước hai tuần. Hoặc cô đã quen.

Cô đóng cửa sau lưng. Không bật đèn. Ánh chiều qua rèm trắng đủ sáng.

Phòng khách. Sofa da nâu, vết lõm, gối nhỏ. Ly gốm sứt miệng trên bàn trà. Ba khung ảnh trên kệ. Sách đánh dấu giữa chừng. Tất cả đúng vị trí, đúng chỗ, đúng như lần trước. Không ai dịch gì.

An Nhiên đi qua phòng khách. Không dừng. Lần trước cô đã nhìn kỹ phòng khách, đã ngồi sofa, đã thấy ly gốm và ảnh và sách. Lần này cô đến vì những chỗ chưa vào.

Phòng tắm.

Cánh cửa nhỏ, cuối hành lang, cạnh phòng ngủ. Lần trước cô dừng ở ngưỡng phòng ngủ rồi lùi ra, không vào phòng tắm. Hôm nay cô đẩy cửa.

Phòng tắm nhỏ, gạch trắng, bồn rửa tay hình oval, gương tròn. Vòi sen, rèm nhựa trắng kéo sang một bên. Sạch. Ai đó lau sàn gần đây, gạch không có bụi, góc không có nấm mốc. Bốn năm mà phòng tắm sạch như có người ở.

Trên kệ bồn rửa: hai bàn chải đánh răng. Một lớn, một nhỏ. Cốc sứ trắng, đặt cạnh nhau. Bàn chải lớn, lông đã xòe nhẹ, kiểu dùng lâu. Bàn chải nhỏ, lông vẫn gọn, kiểu mới hoặc kiểu không ai dùng bốn năm.

An Nhiên nhìn bàn chải nhỏ. Rồi nhìn kệ phía trên: kem đánh răng, tuýp bạc, nắp vặn. Cô cầm lên, xoay, đọc: hạn sử dụng tháng ba năm nay. Mới. Kem đánh răng mới, mua trong vòng sáu tháng.

Đặt xuống. Nhìn tiếp.

Dầu gội, chai xanh đậm, nhãn tiếng Pháp, loại cho tóc dài. Cô lật chai: hạn tháng tám năm nay. Mới.

Sữa tắm, chai trắng sữa, hoa nhài. Hạn tháng mười năm nay.

Kem dưỡng da ban đêm, hộp nhỏ, nắp vàng. Hạn tháng một năm sau.

Tất cả mới. Tất cả trong hạn. Tất cả đúng loại, đúng nhãn hiệu, đúng mùi hương mà Thẩm Du dùng, vì cô đã thấy mỹ phẩm trên bàn trang điểm lần trước và nhận ra cùng dòng sản phẩm.

An Nhiên đặt chai sữa tắm xuống. Tay cô run nhẹ, không phải vì sợ, vì hiểu.

Anh mua lại. Khi hết hạn, anh mua lại đúng loại. Dầu gội, sữa tắm, kem dưỡng, kem đánh răng. Bốn năm. Sản phẩm hết hạn sáu tháng một lần, mười hai tháng một lần. Nghĩa là anh đã mua lại ít nhất tám lần. Có thể nhiều hơn. Đi đến cửa hàng hoặc đặt trực tuyến, chọn đúng nhãn, đúng loại, đúng mùi, mang đến căn hộ, thay chai cũ, đặt đúng vị trí. Rồi đi.

Giữ cho căn hộ không chỉ nguyên vẹn mà còn tươi. Như Thẩm Du vừa tắm xong. Như cô ấy sẽ dùng tối nay.

An Nhiên nhìn xuống bồn rửa. Trắng. Sạch. Không vết bẩn, không vòng nước cũ. Ai đó lau bồn rửa. Không phải người dọn dẹp thuê, vì phòng tắm cá nhân trong căn hộ sáu tầng không bảo vệ ở Bình Thạnh không có dịch vụ vệ sinh. Mặc lau. Tự tay. Lau bồn rửa, lau gương, lau sàn. Trong căn hộ người chết. Để sạch. Để sẵn sàng. Cho người không bao giờ dùng.

Cô lùi ra khỏi phòng tắm. Đứng hành lang. Thở.

Phòng ngủ. Lần trước cô nhìn từ ngưỡng cửa, thấy giường đôi, hai gối lõm, áo khoác len gấp trên ghế, dép nhỏ dưới giường, tủ quần áo toàn áo sáng. Cô không bước vào. Lần này cô bước.

Giường. Ga trắng, phẳng, ai đó kéo ga gọn, không nhăn. Hai gối, cả hai có vết lõm. Gối bên trái lõm sâu hơn, kiểu người nằm nghiêng, nặng. Gối bên phải lõm nhẹ hơn, kiểu người nằm ngửa, nhẹ. Hoặc kiểu gối không ai nằm bốn năm mà vẫn lõm vì không ai xốc lại.

Trên ghế cạnh giường, không phải áo khoác len lần trước. Áo ngủ. Vải lụa mỏng, màu kem, cổ tròn, tay ngắn. Gấp gọn. Đặt trên mặt ghế như ai đó vừa gấp xong, chuẩn bị mặc tối nay.

An Nhiên nhìn áo ngủ. Lần trước cô thấy áo khoác len, hôm nay là áo ngủ. Nghĩa là Mặc đến giữa hai lần cô đến, lấy áo khoác, đặt áo ngủ. Hoặc thay đổi theo mùa, theo thói quen, theo thứ anh nghĩ Du sẽ mặc vào thời điểm này trong năm.

Cô ngồi xuống giường. Mép. Tay đặt trên ga, phẳng, mát. Rồi, chậm, tay cô dịch sang gối bên phải. Chạm. Vải gối mềm, lõm nhẹ.

Du nằm đây. Hoặc không ai nằm đây bốn năm và Mặc giữ nguyên vết lõm.

Mặc nằm bên kia. Gối trái, lõm sâu, nặng. Anh đến đây, nằm xuống, bên cạnh gối trống, trong căn hộ giữ mùi người chết, trên giường có áo ngủ lụa gấp sẵn trên ghế. Mỗi lần anh đến, anh nằm cạnh khoảng trống mà anh giả vờ không trống. Đèn ngủ bên Du vẫn có bóng. Dép nhỏ vẫn dưới giường. Nếu nửa đêm anh dậy đi vệ sinh, anh sẽ bước qua đôi dép đó, mỗi lần, và không dời.

An Nhiên rút tay khỏi gối. Đứng dậy.

Nhìn quanh phòng ngủ lần nữa: rèm trắng, đèn ngủ nhỏ bên Du (bóng vẫn còn, cô bật thử, sáng), dép nhỏ dưới giường. Tủ quần áo, cô mở, lần đầu: hai mươi ba bộ áo, đếm được, treo đều, tất cả sáng, trắng, kem, xám nhạt, hồng phấn. Mùi long não nhẹ. Giữa các áo, một túi vải nhỏ, mở ra: viên long não mới, trắng, chưa tan hết.

Long não mới. Anh thay long não trong tủ quần áo của người chết.

An Nhiên đóng tủ.

Phòng làm việc. Bàn gỗ. Bức thư chưa gửi vẫn ở đó, phong bì trắng, chữ "Mặc" bằng nét chữ nữ mực xanh. Đúng vị trí. Đúng góc. Cô không chạm.

Nhưng cạnh bức thư, hôm nay có thứ lần trước không có: một cuốn sổ nhỏ, bìa đen, kích thước bằng lòng bàn tay. Cô mở.

Trang đầu: "Chi tiêu căn hộ" viết bằng chữ Mặc, nét to, góc cạnh. Bên dưới: ngày tháng, bốn năm trước.

Cô lật từng trang.

Tháng một: tiền điện 320.000, tiền nước 85.000, phí quản lý tòa nhà 500.000. Tháng hai: giống. Tháng ba: thêm "thay bóng đèn phòng khách: 45.000." Tháng tư: "dầu khóa cửa: 30.000."

Mỗi tháng, đều đặn, bốn năm. Tiền điện cho tủ lạnh chạy, cho đèn ngủ bên Du, cho máy nước nóng phòng tắm. Tiền nước, dù không ai tắm. Phí quản lý, dù không ai ở. Dầu khóa mỗi sáu tháng. Thay bóng đèn khi cháy. Thay long não khi tan.

Và, cứ ba đến sáu tháng: "mỹ phẩm: 1.200.000" hoặc "dầu gội + sữa tắm: 650.000" hoặc "kem dưỡng: 890.000." Mua lại. Đúng loại. Đúng giá. Đặt đúng chỗ.

Trang cuối có ghi chép: tháng năm năm nay, hai tuần trước. "Điện: 310.000. Nước: 80.000. Quản lý: 500.000. Thay kem đánh răng (hết hạn T3)."

An Nhiên lật lại vài trang. Tháng mười hai năm ngoái: "Thay dầu khóa. Mua lại dầu gội (Fleur, loại 250ml, Takashimaya T3)." Tháng chín: "Thay bóng đèn phòng ngủ (bên phải)." Bên phải. Bên Du. Anh ghi rõ bên nào, kiểu người nhớ ai ngủ bên nào dù người đó đã mất bốn năm.

Tháng bảy: "Kem dưỡng (hộp nắp vàng, kệ phòng tắm). Sữa tắm (hoa nhài, chai 500ml). Tổng: 1.450.000." Một triệu bốn trăm năm mươi nghìn cho mỹ phẩm người chết. Trong khi căn hộ Mặc ở quận hai, tủ lạnh chỉ có nước khoáng và trái cây.

Anh đến đây hai tuần trước. Thay kem đánh răng. Ghi sổ. Chữ anh trên trang cuối gọn gàng, không run, kiểu viết bình thường, kiểu việc bình thường. Rồi, có lẽ, nằm xuống giường, cạnh gối trống, trong căn hộ giữ nguyên mọi thứ của người anh yêu, và ngủ, hoặc không ngủ, bên cạnh không ai.

An Nhiên đóng sổ. Đặt đúng chỗ.

Cô đứng giữa phòng làm việc. Ánh chiều đã tắt, phòng tối dần, chỉ còn ánh đèn đường bên ngoài lọt qua rèm, vàng nhạt, yếu. Quanh cô, sách chuyên ngành trên kệ, bức thư chưa gửi, cuốn sổ chi tiêu, và, nếu cô lắng nghe, tiếng tủ lạnh ngoài bếp vẫn chạy, đều, thấp, kiểu máy chạy không mệt, không hỏi, không dừng.

Cô hiểu bây giờ, rõ hơn lần trước.

Lần trước cô thấy căn hộ và nghĩ: anh giữ nguyên một đời sống. Bảo tàng sống. Đó là sự thật nhưng chưa đủ. Sự thật đầy đủ là: anh không chỉ giữ, anh bảo trì. Anh chăm sóc căn hộ này như chăm sóc một người đang sống. Thay kem đánh răng. Mua dầu gội mới. Thay long não. Lau sàn phòng tắm. Ghi sổ chi tiêu.

Không phải đóng băng. Đóng băng là để nguyên, mặc cho bụi phủ, mặc cho hết hạn, mặc cho mốc. Đây không phải đóng băng. Đây là nuôi dưỡng. Nuôi dưỡng một cuộc sống không còn người sống.

Anh không giữ Du trong quá khứ. Anh kéo cô ấy vào hiện tại. Mỗi tháng. Mỗi chai dầu gội mới. Mỗi viên long não.

An Nhiên ra cửa. Khóa. Chìa khóa bỏ túi.

Cầu thang bộ. Sáu tầng xuống. Sáu mươi tám bậc.

Bậc thứ bốn mươi, cô dừng. Lưng tựa tường. Tay nắm lan can sắt, lạnh.

Cô nghĩ về cầu thang bộ tầng mười tám, thứ Sáu tuần trước. Mặc ngồi cạnh, im, mệt, ngón tay gạt tóc cô, mắt không có bóng Du. Cô nghĩ về mắt anh lúc đó, dịu, hiện tại, nhìn cô chứ không nhìn xuyên qua cô.

Rồi cô nghĩ về phòng tắm tầng sáu. Chai dầu gội mới. Kem đánh răng mới mua tháng trước. Bàn chải đánh răng lông vẫn gọn vì không ai chải bốn năm.

Hai thứ cùng tồn tại. Mắt nhìn cô trên cầu thang. Kem đánh răng mua cho người chết trong phòng tắm. Cùng một người. Cùng tháng. Có thể cùng tuần.

Nước mắt đến mà không báo trước. Không có cảm giác nghẹn, không có hơi thở gấp. Chỉ ấm, trên má, một giọt rồi hai, rồi cô đưa tay lên, chạm, ướt.

Cô không khóc vì mình. Không khóc vì ghen với Thẩm Du, không khóc vì sợ bị thay thế, không khóc vì ba tuần rút khoảng cách, không khóc vì lọn tóc hay ngón tay hay bốn mét kính.

Cô khóc vì anh.

Vì Tần Mặc, ba mươi ba tuổi, CEO Vạn Khải Capital, người đàn ông cả thành phố biết tên, ngồi phòng họp ký hợp đồng tỉ đồng buổi sáng, rồi tối lái xe qua cầu Bông, leo sáu tầng cầu thang, mở cửa, thay kem đánh răng cho người đã chết bốn năm, ghi sổ chi tiêu ba trăm hai mươi nghìn tiền điện, nằm xuống giường cạnh gối trống, và, có lẽ, nói thầm với cô ấy trước khi ngủ.

Vì anh sống trong mộ mà không biết đó là mộ. Vì với anh, căn hộ này là nhà, là bình thường, là thở. Triết nói đúng. Anh không giấu. Anh chỉ quên rằng thứ bình thường với anh là bất thường với mọi người khác.

Và cô khóc vì, trên cầu thang bộ tầng mười tám, anh nhìn cô bằng mắt không có bóng ai. Nhưng ở đây, tầng sáu gần cầu Bông, bóng Du ở khắp nơi, trong chai dầu gội, trong bàn chải, trong viên long não, trong tiếng tủ lạnh chạy. Anh bước ra ở một nơi nhưng chưa bước ra ở nơi khác. Và cô không biết nơi nào là thật.

An Nhiên lau mắt bằng mu bàn tay. Hít vào. Thở ra. Lau lần nữa, kỹ hơn, kiểu người không muốn ai thấy dù không ai ở đây. Thói quen cũ: khóc xong lau sạch, như chưa khóc. Cô tự lập từ nhỏ, quen chịu một mình, quen lau mắt trước khi ai hỏi "em có ổn không." Bốn năm trước có lẽ Du cũng lau mắt kiểu này, trước gương phòng tắm tầng sáu, trước khi Mặc về.

Cô đứng thẳng. Xuống tiếp hai mươi tám bậc.

Ra cửa. Hẻm. Tối. Đèn đường vàng. Xe máy. Tiếng tivi nhà ai đó qua cửa sổ mở.

Gọi xe. Về Bình Thạnh.

Trên xe, cô nhìn chìa khóa đồng trong lòng bàn tay. Lần này cô không trả lại. Không bỏ vào phong bì nâu, không đặt ngăn thứ ba bàn Mặc, không giả vờ chưa bao giờ cầm. Giữ. Trong túi áo, sát ngực, sát chỗ tim đập.

Cô nhắm mắt. Xe chạy qua cầu Bông, qua đoạn đường Mặc lái mỗi tối, qua ngã tư anh không rẽ đêm sinh nhật Du tuần trước. Cùng con đường. Hai hướng khác nhau. Anh đi thẳng về quận hai. Cô rẽ vào hẻm tầng sáu.

Về nhà. Tắm. Ăn. Nằm.

Nhưng trước khi ngủ, cô mở điện thoại, nhìn cuộc hội thoại với Mặc. Tin nhắn cuối: "Bản rà soát Minh Đức, cô gửi tôi trước thứ Ba." / "Được." Hai tin công việc. Dưới hai tin công việc, mười giây trên cầu thang bộ, ba giây ngón tay trên tóc, bốn năm kem đánh răng mua cho người chết.

Cô tắt điện thoại. Nằm nghiêng.

Cô sẽ cần quay lại căn hộ. Không phải vì tò mò. Vì bức thư trên bàn viết, phong bì chữ "Mặc", chưa ai mở, đang đợi.

Ch.41/93
2.679 từ