Đêm mưa
Mưa bắt đầu lúc năm giờ chiều, kiểu mưa Sài Gòn tháng sáu, không báo trước. Nắng gắt, rồi mây đen kéo ngang từ phía Thủ Đức, rồi, ập. Không phải mưa phùn, không phải mưa nhẹ. Mưa tường. Nước đổ thẳng từ trời xuống mặt đường, hai phút ngập vỉa hè, năm phút ngập bánh xe, mười phút, không ai ra khỏi tòa nhà.
An Nhiên nhìn qua cửa kính tầng mười tám, Sài Gòn biến mất. Chỉ có nước. Nước trên kính, nước trên đường, nước trên mái xe dưới bãi đỗ. Đèn đường nhòe. Xe đứng yên.
Sáu giờ. Mưa không giảm. An Nhiên mở điện thoại, ứng dụng xe buýt: "Tạm ngưng do ngập đoạn Nguyễn Huệ, Hai Bà Trưng." Tuyến số bảy. Tuyến cô đi mỗi ngày.
Cô nhắn Grab, ba phút tìm, không tài xế nhận. Giá gấp ba. Thử lại, bốn phút, năm phút. Không.
Bảy giờ. Tầng mười tám vắng, Phương về từ năm rưỡi, phòng thư ký tối. Hành lang, đèn cảm biến tắt dần. Chỉ còn An Nhiên ở bàn, và, phía sau kính, Mặc. Đèn phòng CEO vẫn sáng. Anh vẫn ngồi, bút trên tay, tài liệu mở. Như không mưa. Như sáu giờ và chín giờ không khác nhau.
An Nhiên thu dọn bàn. Tắt máy. Lấy túi. Đứng, nhìn cửa kính ra hành lang, nhìn thang máy. Xuống sảnh, rồi sao? Đứng dưới mái chờ cho đến khi mưa tạnh? Có thể mười một giờ. Có thể nửa đêm.
Cô nhìn qua kính về phía phòng CEO. Mặc, ngồi, đọc, gạch chì đỏ trên tài liệu. Bình thường. Như không có mưa. Như sáu giờ và bảy giờ không khác nhau. An Nhiên nghĩ, thoáng, không muốn, về thứ Bảy tuần trước. Siêu thị. Công viên. "Tôi đến vì muốn đến." Và nghĩ, về thứ Tư tuần kia. Hai bảng lịch cạnh nhau. 80%.
Mười hai tuần, và cô đang đứng ở đúng nơi mà tất cả bắt đầu: tầng mười tám, bốn mét kính, một mình với anh. Nhưng tuần đầu, cô không biết gì. Bây giờ, cô biết quá nhiều. Biết Du. Biết hệ thống. Biết anh lái qua nhà cô ban đêm. Biết, ở siêu thị, dưới đèn huỳnh quang, anh trông khác khi không mặc vest. Trẻ hơn. Mệt hơn.
Cô lắc đầu. Nhẹ. Với chính mình.
Lấy ô dự phòng, nhỏ, gấp, đủ che nửa người. Bước ra hành lang.
– Đi đâu?
Giọng, từ sau lưng. Cửa phòng CEO, mở. Mặc đứng ở ngưỡng cửa. Áo vest cởi, sơ mi trắng, tay áo xắn, kiểu cuối ngày, khi không còn ai để mặc vest cho. Mắt, nhìn cô, nhìn ô gấp trong tay cô, nhìn mưa ngoài cửa kính.
– Về.
– Bằng gì?
An Nhiên dừng. Câu hỏi, đơn giản, nhưng cô không có câu trả lời. Xe buýt ngừng. Grab không có. Ô gấp che nửa người. Và nhà cô, Bình Thạnh, cách đây bốn mươi phút xe, không tính ngập.
– Tôi chờ.
– Chờ đến mấy giờ?
Cô không đáp. Vì, đúng. Chờ đến mấy giờ? Mưa Sài Gòn tháng sáu không có lịch. Có thể tạnh lúc tám. Có thể kéo đến sáng.
Mặc nhìn cô. Ba giây. Rồi, quay lại phòng. Lấy áo vest. Mặc vào. Lấy chìa xe, bỏ túi. Bước ra.
– Lên xe. Tôi lái.
Không phải đề nghị. Cũng không phải mệnh lệnh, giọng anh khác mệnh lệnh. Gần hơn với, hiển nhiên. Kiểu "trời mưa, tôi có xe, cô không có, lên xe", logic thuần, không cảm xúc. CEO cho nhân viên đi nhờ. Bình thường.
An Nhiên đứng. Hành lang. Mưa đập vào kính ở cuối hành lang, tiếng ầm ầm, đều, không ngớt. Đèn cảm biến bật, sáng trắng, lạnh, rồi tắt khi không ai di chuyển. Cô đứng yên, và hành lang tối lại. Chỉ ánh sáng từ phòng CEO, vàng, ấm, qua kính, rơi trên sàn thảm. Anh vẫn ở đó. Luôn ở đó.
Nếu là tuần hai, cô từ chối. Nếu là tuần năm, cô cân nhắc. Nhưng tuần mười ba, sau siêu thị, sau "muốn đến", sau lịch trình 80%, sau tất cả, cô biết: lên xe với Tần Mặc không bao giờ chỉ là lên xe.
Nhưng, mưa. Bảy giờ tối. Không xe buýt. Không Grab. Và An Nhiên, thực tế, từ nhỏ, biết: cố chấp với thời tiết là ngu. Ướt, lạnh, bệnh, không phải phản kháng. Là thiếu thực tế.
– Được.
Một từ. Rồi, bước theo anh. Thang máy. Xuống. B2.
Xe Audi đen. Bãi đỗ ngầm, đèn vàng nhạt, sàn bê tông ướt từ nước mưa chảy theo dốc. Mặc mở cửa, phía cô. Không nói. An Nhiên ngồi vào, ghế da lạnh qua vải quần, mùi xe: gỗ đàn hương nhẹ, da mới, và, gì đó phai. Mùi nước hoa? Không. Mùi xe cũ, mùi đã ở đây lâu, tích trong vải bọc, trong gỗ taplo. Mùi, của ai đó đã ngồi đây trước cô.
Mặc ngồi bên lái. Nổ máy. Ra bãi đỗ, dốc lên, nước chảy ngược, cần gạt mưa bật tốc độ cao ngay khi lên mặt đường. Mưa, trắng xóa trên kính, gạt sang trái, nửa giây thấy đường, rồi, trắng lại.
Im lặng. Không radio. Không nhạc. Chỉ mưa, đập kính, đập mái xe, đập mặt đường. Tiếng gạt nước, nhịp đều, qua lại, qua lại. Và, tiếng thở. Hai người thở trong không gian đóng kín, điều hòa lạnh, mùi đàn hương phai.
An Nhiên nhìn thẳng. Kính trước, nước chảy, đèn đường nhòe thành vệt vàng, xe phía trước đỏ đèn hậu. Mặc lái, chậm, cẩn thận, tay chắc trên vô lăng. Mắt, trên đường. Không nhìn cô.
Nhưng, gần. Xe Audi không rộng. Khoảng cách giữa hai ghế, ba mươi centimet? Bốn mươi? An Nhiên cảm thấy: khuỷu tay anh cách khuỷu tay cô một gang. Mỗi lần anh sang số, tay phải dịch, gần hơn. Rồi lại về.
Mười hai tuần. Bốn mét kính ở văn phòng. Nửa mét ở sảnh, ở hành lang, ở phòng họp. Nhưng chưa bao giờ, gần thế này. Trong không gian đóng kín. Mưa bên ngoài. Không ai khác. Chỉ hai người.
Im lặng. Dài. Không khó chịu, nhưng nặng. Kiểu im lặng có khối lượng, đè xuống ghế da, vào vải áo, vào hơi thở.
Mặc lái, qua ngã tư Nguyễn Huệ, rẽ Hai Bà Trưng, hướng Bình Thạnh. Biết đường. Không hỏi. An Nhiên không chỉ, và anh không cần. Tất nhiên, anh biết nhà cô. Hồ sơ nhân sự. Lái qua ban đêm. Biết.
Đường ngập, nước dâng nửa bánh xe ở đoạn Đinh Tiên Hoàng. Mặc giảm tốc, xe lướt qua nước, sóng nhỏ hai bên. Xe máy đẩy bộ trên vỉa hè. Quán nhậu vẫn sáng đèn dù ngập, Sài Gòn, mưa bao nhiêu cũng ngồi. An Nhiên nhìn ra, thành phố quen, đường quen, mưa quen. Nhưng trong xe này, tất cả lạ. Vì chưa bao giờ cô nhìn Sài Gòn mưa từ ghế lái phụ xe Audi. Chưa bao giờ nhìn, qua lớp kính dày, qua mùi đàn hương, qua tiếng thở ai đó cách một gang tay.
An Nhiên nhìn ngang, nhanh, nửa giây. Anh, góc mặt trong bóng tối, đèn đường lướt qua mặt: trán, mũi, cằm, tay trên vô lăng. Không phải CEO lúc này. Không phải người kiểm soát. Chỉ, người lái xe trong mưa. Mệt. Mắt, trên đường, nhưng có gì đó xa.
Rồi, anh nói. Nhỏ. Gần như không nghe qua tiếng mưa. Gần như tự nói.
– Cô ấy sợ mưa.
Ba từ. An Nhiên nghe, rõ, dù nhỏ, vì trong xe đóng kín, mọi âm thanh đều gần. "Cô ấy", không cần tên. Cả hai biết.
Mặc nói, mắt vẫn trên đường, tay vẫn trên vô lăng, như nói với kính trước, với mưa, không phải với cô. Kiểu nói tuột ra, không chọn, không chuẩn bị. Mưa, xe, đêm, kích hoạt. Ký ức.
An Nhiên im. Nghe. Chờ.
– Mỗi lần mưa lớn, Du gọi. Bảo đón. Không bao giờ tự về. Sợ, tiếng sấm, đường trơn, bóng tối ướt. Kiểu sợ của người quen được bảo vệ. Du biết, anh sẽ đến. Luôn đến.
Im lặng. Gạt nước, qua, lại. Mưa, ầm ầm.
An Nhiên nhìn thẳng. Mưa trên kính. Và, ở ngực, ở chỗ mà tuần trước chỉ có lạnh, gì đó siết. Không phải thương. Không phải giận. Gần hơn với, nhìn thấy. Nhìn thấy anh, không phải CEO, không phải kẻ kiểm soát, mà người đã mất ai đó. Người, mỗi lần mưa, nhớ. Nhớ điện thoại reo. Nhớ giọng "Anh đón em." Nhớ, thứ không còn.
Nhưng An Nhiên, dù nhìn thấy, không phải Du. Và "cô ấy sợ mưa", trong xe này, lúc này, là so sánh. Dù vô tình. Dù không chủ ý. Vẫn là: anh ngồi cạnh cô, và nghĩ đến người khác.
– Tôi không sợ mưa.
Giọng An Nhiên, thấp. Rõ. Không lên giọng. Nhìn thẳng, không nhìn anh, nhìn kính trước, nhìn mưa.
Mặc, tay trên vô lăng, dừng. Không phải dừng xe, dừng tay. Nửa giây. Rồi tiếp tục lái.
An Nhiên quay sang. Nhìn anh. Trong xe tối, chỉ đèn taplo xanh nhạt, đèn đường lướt qua, mắt cô tìm mắt anh. Anh không quay. Nhìn đường. Nhưng hàm, siết.
– Tôi không phải cô ấy. Tôi không gọi ai đón. Tôi không sợ mưa, không sợ sấm, không sợ đường trơn. Tôi tự về được, mỗi lần, mọi lần, nếu anh không chặn.
Giọng cô, đều, nhưng có dao cạo ở mép. Không giận. Sắc. Kiểu sắc mà mười ba tuần đã mài, từ "Tôi không phải Thẩm Du" lần đầu, mềm, đau, đến bây giờ: cứng. Gọn. Không xin. Tuyên bố.
Mặc lái. Im. Mưa.
Rồi, nhẹ, gần như không nghe:
– Tôi biết.
Hai từ. Quen. Mỗi lần cô kẻ ranh giới, "Tôi biết." "Cô đúng." "Được." Anh biết. Luôn biết. Và, phần lớn, vẫn làm.
Nhưng hôm nay, "Tôi biết", có gì đó khác. Ở cuối. Ở cách anh thở sau hai từ, dài hơn bình thường. Kiểu thở của người vừa nghe thứ mà anh đã biết nhưng mỗi lần nghe vẫn, đau. Vì "cô không phải Du", đúng. Và mỗi lần đúng, Du xa thêm một chút. An Nhiên thật thêm một chút. Và anh, ở giữa, mất thêm một chút Du.
Im lặng. Xe chạy, qua cầu, qua ngã tư, qua phố ngập nửa bánh xe. Mưa giảm, từ trắng xóa sang xám, từ ầm ầm sang rào rào. Gạt nước chậm lại.
An Nhiên nhìn ra cửa sổ bên cô, Bình Thạnh hiện ra: hẻm quen, quán phở góc đường, tiệm tạp hóa đèn vàng. Gần nhà.
Xe rẽ, vào hẻm chung cư. Dừng. Trước cổng, cây bàng ướt, đèn sảnh sáng mờ, bảo vệ ngồi trong chòi. An Nhiên biết: anh biết đường. Không cần chỉ. Biết vì, lái qua vài lần, ban đêm, không xuống xe.
Xe tắt máy. Im. Mưa, nhẹ hơn, rơi trên mái xe, tiếng nhỏ, đều.
Mặc quay sang.
An Nhiên, định mở cửa, dừng. Vì anh quay sang. Và trong xe tối, đèn taplo tắt theo máy, chỉ đèn sảnh chung cư lọt qua kính ướt, ánh sáng vàng nhạt, nhòe, rơi lên mặt anh, mặt cô, gần. Gần hơn ba mươi centimet. Gần hơn bất kỳ lúc nào trong mười ba tuần.
Anh nhìn cô. Không phải liếc, nhìn. Mắt, ở mắt cô. Không ở mặt, không ở khuôn mặt giống Du. Ở mắt. Và An Nhiên, nhìn lại, thấy: trong mắt anh, lúc này, trong xe tối, mưa ngoài, không có Du. Chỉ cô. Rõ. Lần đầu, cô chắc, anh nhìn cô mà không tìm ai.
Gần. Rất gần.
Và An Nhiên, ở ngực, ở cổ họng, ở đầu ngón tay, cảm thấy: gì đó kéo. Không phải muốn. Gần hơn muốn. Cơ thể. Trọng lực. Kiểu kéo mà lý trí không kiểm soát, chỉ nhận ra khi đã xảy ra. Cô nhận ra: mình đang nghiêng. Một centimet. Hai.
Rồi, dừng.
Không phải anh dừng. Cô dừng.
Tay, trên tay nắm cửa. Siết. Kim loại lạnh. Thật. Và An Nhiên, bằng tay nắm cửa, bằng lạnh, bằng thật, kéo mình lại. Từ nơi mà cơ thể muốn đến, đến nơi mà lý trí ở.
Mở cửa. Mưa, vào mặt, lạnh, nhanh. Cô bước ra. Đóng cửa. Không nói.
Chạy, từ xe đến cổng chung cư, mười mét, mưa nhẹ nhưng vẫn ướt. Qua cổng. Lên cầu thang. Tầng bốn. Mở cửa. Vào.
Đóng cửa.
Tựa lưng.
Phòng tối. Không bật đèn. An Nhiên đứng, lưng tựa cửa, tay vẫn trên tay nắm, áo ướt dính da. Mưa, bên ngoài cửa sổ, vẫn rơi. Nhẹ hơn. Gần tạnh.
Tim đập.
Cô cảm thấy, rõ, ở ngực, ở cổ, ở thái dương. Nhanh. Không phải vì chạy. Mười mét không đủ để tim đập như vậy. Mà vì, trong xe, ba mươi giây trước, cô nghiêng. Hai centimet. Về phía anh. Về phía mắt anh, nhìn cô, không tìm Du, chỉ cô.
Và cô, dừng. Dừng vì tay nắm cửa. Dừng vì lạnh. Dừng vì, mười ba tuần, lịch trình 80%, set đồ Du, "cô ấy cũng từng nói y hệt vậy", siêu thị, ban đêm lái qua, tất cả, nhắc cô: đây không phải tình cảm bình thường. Đây là hệ thống. Là khuôn. Là ám ảnh.
Nhưng, tim đập. Và tim, không nghe lý trí.
An Nhiên đứng trong bóng tối. Phòng hai mươi lăm mét vuông, căn hộ tầng bốn, chung cư cũ gần chợ Bà Chiểu. Của cô. Không phải Vạn Khải. Không phải bốn mét kính. Không phải xe Audi mùi đàn hương phai. Của cô.
Và cô, đứng đây, biết: thứ trong xe, ba mươi giây đó, không phải hệ thống. Không phải kiểm soát. Không phải cú kích hoạt nửa giây Du. Mà, gì đó khác. Gì đó giữa hai người, trong mưa, trong tối, trong gần, mà cả Phó Tử Du lẫn Triết lẫn Kiều Vy đều không nằm trong đó.
Chỉ cô. Và anh.
An Nhiên bỏ tay khỏi nắm cửa. Bật đèn. Cởi áo ướt. Lấy khăn. Lau tóc.
Tim, vẫn đập. Nhưng chậm lại. Dần. Từng nhịp.
Cô đi vào bếp. Đun nước. Pha trà, trà xanh, loại mua ở chợ Bà Chiểu, ba mươi nghìn một lạng. Ngồi, bàn nhỏ, ghế nhựa, ly trà nóng trong tay. Phòng hai mươi lăm mét vuông. Bếp, giường, bàn, tủ, vừa đủ, không thừa, không thiếu. Ba năm ở đây, trước Vạn Khải, cô về nhà mỗi tối và không nghĩ gì. Nhà là nhà. Trà là trà. Mưa là mưa.
Bây giờ, cô ngồi đây, ly trà trong tay, và trong đầu: mùi đàn hương phai từ ghế da. Tiếng gạt nước qua lại. Ba mươi centimet. Hai centimet. Bình thường. Của cô. Đời cô.
Nhưng, ở đâu đó ngoài kia, trong mưa, trên đường từ Bình Thạnh về quận Hai, Tần Mặc lái xe. Một mình. Và An Nhiên biết, không cần ai nói, rằng anh cũng đang nghĩ về ba mươi giây đó.
Về hai centimet.
Cô uống trà. Nóng. Đắng. Thật.
Và không cho phép mình nghĩ thêm. Không tối nay.