Đóng băng
Tuần hai mươi lăm. Chủ nhật.
Cô bước vào căn hộ, đóng cửa, khóa. Tựa lưng vào cánh cửa sắt. Đứng yên.
Tiếng xe máy ngoài đường. Tiếng ai đó gọi nhau ở tầng dưới, giọng trẻ, cười. Đồng hồ bếp chạy, tíc tách, kiểu tiếng cô nghe mỗi đêm nhưng đêm nay nghe rõ hơn, vì căn hộ quá yên, vì đầu cô quá yên.
Cởi giày. Đi chân trần vào bếp. Mở tủ lạnh, rót nước vào ly, uống hết. Nước lạnh, đáy cổ, xuống ngực. Tay không run. Toàn thân không run. Cô đặt ly xuống bồn rửa, nhìn tay mình, năm ngón, bình thường, không có gì khác mọi ngày.
Không khóc. Không giận. Không gì cả.
Cô đi vào phòng tắm. Rửa mặt. Nước chảy trên da, lạnh, cô nhìn gương nhưng không thấy mặt mình, chỉ thấy nước chảy. Lau khô. Ra phòng ngủ. Nằm xuống giường, không thay đồ, vẫn mặc áo sơ mi xanh nhạt từ chiều, vẫn mặc quần jeans, nằm trên chăn, nhìn trần.
Trần trắng. Vết ố ở góc phải, hình giọt nước khô, có từ khi cô chuyển vào. Cô nhìn vết ố. Đếm. Một giọt lớn, ba giọt nhỏ lan ra, kiểu nước rỉ rồi khô, rỉ rồi khô, lặp đi lặp lại cho đến khi vết hằn vào trần.
Du.
Cái tên đó. Trên tóc cô. Trong xe anh. Sau nụ hôn thứ hai.
Cô nằm yên. Nhìn trần. Vết ố. Tiếng đồng hồ.
Không ngủ được.
Sáng thứ Hai.
Cô tỉnh lúc nào không biết, có lẽ đã ngủ vì mắt nặng, nhưng kiểu ngủ không mơ, không nghỉ, kiểu cơ thể tắt rồi bật lại đúng sáu giờ như mọi ngày. Nắng lọt qua rèm, vàng, sáng Sài Gòn tháng bảy, giống hệt hôm qua, giống hệt mọi sáng thứ Hai kể từ khi cô bước vào Vạn Khải hai mươi lăm tuần trước.
Cô ngồi dậy. Lấy điện thoại. Gõ tin nhắn cho phòng nhân sự:
"Xin nghỉ phép 3 ngày, lý do cá nhân. Kính, Hạ An Nhiên."
Gửi. Rồi tắt điện thoại.
Không phải tắt nguồn kiểu giận, kiểu đập điện thoại, kiểu người vừa bị phản bội. Tắt kiểu nhấn nút, giữ ba giây, màn hình đen. Kiểu đóng một cánh cửa vì chưa biết mở ra nói gì.
Cô nằm lại. Nhìn trần. Vết ố.
Cả ngày.
Giữa trưa cô dậy, pha mì gói, ăn ở bàn bếp, ngồi một mình, tiếng quạt trần quay. Cô ăn hết tô mì, rửa bát, đặt úp vào giá. Rồi quay lại giường. Nằm. Nhìn trần.
Không phải trầm cảm, không phải sụp đổ. Cô biết cảm giác sụp đổ, biết từ mười tám tuổi, khi mẹ nằm viện và cô ký giấy thay vì khóc vì khóc không giúp gì. Đây không phải kiểu đó. Đây là kiểu cơ thể đang xử lý thứ gì đó mà đầu chưa đặt tên được, kiểu máy tính treo ở màn hình đen, không phải hỏng, đang chạy phía trong, chỉ là không hiển thị.
Chiều. Bốn giờ. Cô bật điện thoại lên lần đầu từ sáng.
Bảy cuộc gọi nhỡ.
Tần Mặc. Bảy lần. Lần đầu lúc tám giờ sáng, đúng giờ cô thường đến công ty. Lần cuối lúc ba giờ chiều. Khoảng cách giữa các cuộc gọi ngắn dần: hai tiếng, một tiếng rưỡi, một tiếng, bốn mươi lăm phút, ba mươi phút, hai mươi phút. Như người đếm ngược. Như người biết cô tắt máy nhưng vẫn gọi, vì gọi là thứ duy nhất anh làm được từ phía bên kia.
Không tin nhắn. Không một dòng. Chỉ gọi.
Cô nhìn danh sách cuộc gọi nhỡ. Bảy dòng "Tần Mặc", bảy dấu thời gian, bảy lần cô không nghe. Cô cuộn lên, cuộn xuống. Rồi tắt điện thoại lại.
Không phải vì giận. Vì chưa biết nói gì.
Cô đứng dậy, đi vào bếp, mở tủ lạnh. Cơm nguội từ hôm qua. Cô hâm nóng, ăn với trứng chiên, ngồi bàn bếp, một mình, tiếng dầu trong chảo và tiếng đũa chạm bát. Ăn hết. Rửa chén. Lau bếp. Tay cô làm mọi thứ đúng trình tự, kiểu cơ thể chạy tự động trong khi đầu ở nơi khác, ở trong xe Audi, ở đèn đỏ ngã tư Đinh Tiên Hoàng, ở chỗ tay anh đặt trên tay cô, nhẹ, kiểu hỏi.
Tối. Cô ngồi bàn bếp, không bật đèn, chỉ ánh đèn đường lọt qua rèm mỏng. Tầng bốn. Đèn phòng cô tắt. Nếu ai đó đứng dưới phố nhìn lên, sẽ thấy tầng bốn tối.
Vì nếu bật máy lên, nếu nghe, nếu nghe giọng anh, giọng thấp, giọng trên ban công, giọng trong xe, giọng gọi tên cô, cô sẽ phải trả lời. Và cô chưa biết câu trả lời. Chưa biết mình muốn gì: muốn anh giải thích, muốn anh xin lỗi, muốn anh nói "Tôi nói sai", hay muốn anh nói thật rằng ở khoảnh khắc đó, khi ôm cô, khi vùi mặt vào tóc cô, anh thật sự thấy ai.
Và cô sợ câu trả lời. Sợ cả hai phiên bản.
Nằm lại. Trần. Vết ố. Quạt trần.
Thứ Ba. Ngày thứ hai.
Cô dậy lúc bảy. Tắm. Sấy tóc. Mặc đồ nhà, áo thun xám, quần ngắn. Ra bàn bếp, pha cà phê, ngồi. Nhìn ra cửa sổ. Bình Thạnh, nắng, tiếng xe, tiếng ai đó gọi shipper dưới sảnh.
Bình thường. Mọi thứ bình thường.
Cô mở laptop. Xem lại portfolio cũ, ba năm làm tự do trước Vạn Khải. Đọc lại mấy bài viết cô từng viết cho thương hiệu resort ở Phú Quốc, cho hãng nước ép nhỏ, cho công ty bất động sản nhỏ quận bảy. Đọc lại giọng văn cũ của mình, giọng trước khi vào tầng mười tám, trước khi biết Thẩm Du, trước khi biết mùi đàn hương trong xe Audi, trước khi biết tay ai run trên má mình.
Giọng cô trong portfolio: sáng, gọn, chuyên nghiệp, kiểu người viết vì biết viết tốt và thích được trả tiền cho điều đó. Giọng của An Nhiên khi An Nhiên chỉ là An Nhiên.
Cô đóng laptop. Nhìn ra cửa sổ.
Điện thoại rung. Cô đã bật máy từ sáng, vì nếu tắt ba ngày liền sẽ có người báo công an.
Nhìn màn hình: Triết.
Cô nghe.
– An Nhiên, em ổn không?
Giọng Triết. Bình tĩnh, thấp, kiểu giọng anh luôn dùng khi hỏi thứ quan trọng, kiểu giọng không ép trả lời nhưng cũng không cho phép nói dối.
– Em ổn.
Đáp gọn. Giọng cô bình thường. Bình thường đến mức cô nghe mình nói và biết rằng chính sự bình thường đó là thứ đáng sợ nhất, vì "ổn" của người thật sự ổn sẽ không phẳng đến vậy.
Triết im năm giây. Cô nghe tiếng bút đặt xuống bàn ở đầu bên kia, kiểu người đang làm việc thì dừng lại vì nghe thứ gì đó khiến anh ta dừng.
– Mặc nó nhờ tao gọi.
Không vòng vo. Không "anh tình cờ gọi." Nói thẳng. Kiểu Triết.
– Em biết.
– Em cần gì không?
– Em cần thêm một ngày.
Im. Ba giây.
– Được.
Chỉ thế. Rồi Triết cúp máy. Không hỏi thêm. Không nói "Gọi anh nếu cần." Không nói "Mặc nó lo lắm." Cúp vì đã hỏi, đã nghe, đã biết câu trả lời nằm ở chỗ nào trong giọng cô, và biết thêm một câu nào cũng thừa.
Cô đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn ra cửa sổ. Nắng chiều xiên qua cây bàng trước chung cư, bóng lá trên vỉa hè, xe máy, người đi bộ.
Anh ấy nhờ Triết gọi. Không tự gọi lần thứ tám. Nhờ người khác. Vì biết cô không nghe điện thoại anh, nhưng không chịu được việc không biết cô có ổn không. Kiểu Mặc. Kiểu kiểm soát mà cô đã quen nhận ra, nhưng lần này, ở trong kiểm soát đó, có thứ gì đó khác. Thứ gì đó giống sợ.
Cô uống cà phê nguội trên bàn, đã pha từ sáng, đắng, cặn lắng dưới đáy. Nhìn ly cà phê và nghĩ đến ly cà phê Mặc đặt trên bàn cô tuần thứ hai, không nói, không hỏi, không nắp. Cô không uống lần đó. Bây giờ cô uống cà phê mình pha, một mình, trong bếp, và mùi cà phê không có mùi đàn hương.
Chiều tối, cô mở lại điện thoại. Không có cuộc gọi mới từ Mặc. Anh đã dừng. Dừng vì Triết báo, hay dừng vì tự chọn, cô không biết. Nhưng sự im lặng sau bảy cuộc gọi có trọng lượng riêng, kiểu trọng lượng của người đang ngồi trong phòng tối ở quận hai nhìn điện thoại và không gọi, và kiềm chế đó có thể khó hơn gọi.
Cô đóng rèm. Nằm lại. Trần. Vết ố. Quạt trần quay.
Thứ Tư. Ngày thứ ba.
Cô dậy lúc sáu. Sớm hơn mọi ngày, sớm kiểu người đã nằm đủ rồi, không phải vì ngủ đủ mà vì cơ thể từ chối nằm thêm.
Cô ngồi dậy. Đặt chân xuống sàn gạch, lạnh, mát. Đứng lên. Đi vào phòng tắm.
Gương.
Cô nhìn gương. Khuôn mặt nhìn lại cô. Mắt sáng, cằm nhỏ, sống mũi thẳng, môi mỏng, tóc xõa, kiểu tóc cô đã giữ từ trước khi biết Thẩm Du cũng có kiểu tóc gần giống. Khuôn mặt này. Khuôn mặt cô đã mang hai mươi lăm năm, khuôn mặt mẹ cho, khuôn mặt cô nhìn trong gương mỗi sáng mà không nghĩ gì, cho đến khi vào Vạn Khải, cho đến khi phòng họp chết lặng, cho đến khi Kiều Vy đánh rơi ly champagne, cho đến khi Mặc nắm cổ tay cô trong hành lang Rex và nói "Đừng mặc váy trắng."
Khuôn mặt giống Thẩm Du.
Cô nhìn gương. Nghĩ.
Không phải nghĩ kiểu phân tích, kiểu lập danh sách, kiểu An Nhiên bảy lớp hệ thống. Nghĩ kiểu đứng yên trước thứ đã biết từ lâu nhưng chưa bao giờ nhìn thẳng.
Mình đau vì bị gọi nhầm tên. Hay đau vì đã tin rằng anh ấy cuối cùng nhìn thấy mình?
Câu hỏi đứng trong gương, rõ, lạnh, kiểu câu hỏi cô sẽ hỏi ai đó trong một buổi phỏng vấn, kiểu câu hỏi không cho phép nói dối.
Cả hai.
Bị gọi nhầm tên đau. Nhưng đau kiểu sỉ nhục, kiểu giận, kiểu phản ứng đầu tiên, kiểu tay gỡ từng ngón khỏi lưng anh, kiểu bước xuống xe, kiểu đóng cửa vừa đủ. Đau kiểu có hình dạng, có biên giới, có thể đặt tên và bước qua.
Nhưng thứ kia. Thứ ở phía sau. Thứ không có hình dạng.
Đã tin.
Hai mươi bốn tuần. Ban công, nụ hôn đầu, mắt anh không có nửa giây mờ, tay anh run trên má cô, "Cô là An Nhiên", và cô tin. Tin rằng cuối cùng, sau kính, sau bóng, sau kem đánh răng trong hạn và lịch trình tám mươi phần trăm trùng và nước hoa mạo danh, anh nhìn thấy cô. An Nhiên. Chỉ An Nhiên.
Rồi "Du" trên tóc cô. Một cái tên. Đủ để biết: anh chưa xong. Có thể chưa bao giờ xong. Có thể sẹo đó sâu hơn mọi thứ anh cố, mọi thứ Phó Tử Du nói, mọi thứ Triết cảnh báo. Có thể, ở khoảnh khắc gần nhất, mềm nhất, khi mọi lớp vỏ rơi, cái tên đến trước cả khi anh kịp chọn.
Và mình đã tin.
Đó mới là thứ đau. Không phải bị gọi nhầm tên. Mà đã cho phép mình tin, đã mở, đã nghiêng hai centimet, đã lật tay ở đèn đỏ, đã hôn lại trên ban công, đã cảm tay run trên má, đã nhắm mắt, và tin. Rồi vỡ. Không phải vỡ lớn, không phải vỡ kiểu đổ, kiểu sụp, kiểu khóc. Vỡ kiểu đường nứt trên kính, vẫn đứng, vẫn trong suốt, nhưng nhìn kỹ thì thấy vết, và vết đó không lành.
Cô nhìn gương. Khuôn mặt giống Thẩm Du nhìn lại cô. Nhưng mắt khác. Mắt này không mong manh, không mềm, không mệt. Mắt này tỉnh. Mắt của người đã biết đau ở chỗ nào và chọn đứng dậy.
Cô rửa mặt. Tắm. Sấy tóc. Mở tủ.
Chọn áo. Tay dừng ở áo sơ mi xanh nhạt, chiếc cô mặc hôm thứ Bảy, chiếc mùi cà phê và cơm tấm và đàn hương. Tay dừng, rồi trượt qua.
Áo xanh đậm. Vải linen. Không phải trắng, không phải xanh nhạt, không phải bất kỳ thứ gì cô mặc trong hai mươi bốn tuần ở Vạn Khải. Màu mới. Chưa bao giờ cô chọn áo buổi sáng kỹ đến vậy. Chưa bao giờ việc chọn áo có trọng lượng.
Cô mặc áo. Nhìn gương lần nữa.
An Nhiên. Áo xanh đậm. Mắt tỉnh. Khuôn mặt giống Thẩm Du, nhưng cách cô mang nó không giống ai.
Cô bước ra cửa. Khóa căn hộ. Xuống cầu thang. Ra phố.
Nắng. Xe máy. Bình Thạnh sáng thứ Tư tháng bảy. Cô đi bộ ra trạm xe buýt, bước đều, giày gót thấp trên vỉa hè, tiếng bước quen, nhịp quen. Mặt bình thường. Lưng thẳng. Kiểu An Nhiên mà đồng nghiệp tầng mười hai sẽ thấy khi cô bước vào sáng nay.
Nhưng phía sau gương mặt bình thường đó, cô đã gác lại một thứ. Gác lên kệ, cao, ngoài tầm tay, ở chỗ không nhìn thấy nếu không cố tìm. Thứ gì đó mềm, thứ gì đó đã mở trên ban công tầng mười tám, đã mở trong xe ở đèn đỏ, đã mở khi cô lật tay ngửa cho tay anh nằm vào.
Cô đã gác lại. Và cô không chắc sẽ lấy xuống.