Cô ấy không cần tôi
Tuần bốn mươi bảy. Thứ Năm. Tối.
Quán rượu hẻm Pasteur. Mười hai bàn, đèn vàng, blues nền, không bảng hiệu. Bàn góc trong cùng, bàn gỗ sẫm có vết khắc TMT mà Triết khắc mười hai năm trước bằng chìa khóa xe khi say, ba chữ cái tên ba đứa, Triết, Mặc, Thái, thằng Thái bỏ đi Úc năm sau.
Tần Mặc ngồi trước. Hai ly whisky đã rót, chưa ai uống. Anh nhắn Triết lúc sáu giờ. "Rảnh không. Tối nay." Không nói lý do. Triết trả lời bảy phút sau: "Pasteur?" Mười hai năm bạn, không cần thêm.
Anh uống ngụm đầu tiên. Whisky ngấm lưỡi, đắng, ấm. Quán vắng thứ Năm, chỉ hai bàn có người, nhạc nhỏ vừa đủ không nghe rõ lời.
Triết đến muộn mười lăm phút. Áo sơ mi, tay xắn, tóc hơi rối, kiểu tóc của người vừa rời bàn làm việc mà không qua gương. Ngồi xuống, cầm ly, uống một ngụm trước khi nhìn Mặc.
– Mày hiếm khi rủ.
– Ừ.
Triết đặt ly. Nhìn bạn. Mắt phó tổng, kiểu mắt đánh giá trong nửa giây rồi quyết định nên hỏi hay nên đợi.
Đợi.
Mặc xoay ly trên bàn. Ngón trỏ và ngón cái giữ đáy, xoay chậm, kiểu xoay vô thức khi đang tìm từ.
– An Nhiên tuần này gửi ba mươi hai phản hồi cho phóng viên. Duyệt bộ nhận diện mới. Lên lịch phỏng vấn tao với Tuổi Trẻ. Soạn nội dung mạng xã hội. Họp HĐQT. Gặp đối tác.
Triết nghe, không ngắt.
– Ba tuần. Phòng ban từ chỗ trôi ba tháng không đầu, thành phòng ban hoạt động. Ngọc bắt đầu gửi phản hồi mà không cần ai duyệt nháp. Minh triển khai bộ nhận diện. Thằng Hoàng viết nội dung có hướng. Cô thực tập sinh biết mình đang làm gì.
Dừng.
– Không cần tao.
Triết nhấp whisky. Đặt ly chính xác vào vệt nước cũ trên bàn.
– Và vấn đề là gì?
Mặc nhìn ly. Mặt rượu phẳng, ánh đèn vàng phản chiếu.
– Không có vấn đề. Đó là điều tốt.
Im. Năm giây. Mười giây. Nhạc blues chuyển bài, guitar chậm hơn.
– Tao chỉ chưa quen.
Triết đặt khuỷu tay lên bàn, nghiêng người về phía trước. Không cười, không mỉa. Nhìn.
– Mày chưa quen không kiểm soát ai?
– Không phải kiểm soát.
Triết chờ.
Mặc uống. Đặt ly. Ngón tay gõ nhẹ vào thành ly hai lần, dừng.
– Tao chưa quen không được cần.
Triết im. Lâu hơn bình thường. Kiểu im của người nghe thứ mình đã biết nhưng chờ bạn tự nói ra.
Mặc nói tiếp, giọng trầm, đều, kiểu giọng anh dùng khi không cố gắng nghe tốt mà chỉ nói.
– Du cần tao. Cần tài xế, cần lịch trình, cần người gọi đồ ăn, cần người giữ cửa. Du không bao giờ nói cần, nhưng hệ thống tao dựng xung quanh cô ấy là kiểu cần. Cô ấy sống trong đó, tao sống vì được là người dựng nó.
Ngón tay dừng trên thành ly.
– An Nhiên không sống trong hệ thống nào. Cô ấy xây hệ thống của mình. Ba tuần, phòng ban hoạt động, chiến lược HĐQT thông qua, phóng viên bắt đầu gọi phòng truyền thông thay vì gọi đường dây nóng. Cô ấy không hỏi tao một lần. Không gọi tao một lần ngoài công việc. Không đến tầng mười tám.
Uống.
– Và tao nhận ra: mười lăm năm tao điều hành Vạn Khải, lần đầu tiên có người ở đây không phải vì tao.
Triết duỗi lưng vào ghế. Tay vẫn cầm ly nhưng không uống.
– Mày sợ.
– Không sợ kiểu cũ.
– Sợ kiểu gì?
Mặc nhìn lên. Mắt anh bình tĩnh, nhưng xung quanh mắt có gì đó không bình tĩnh, kiểu người đang nhìn vào chỗ trống mà trước đó luôn có thứ gì đó lấp đầy.
– Sợ cô ấy có thể đi bất cứ lúc nào. Và tao không có quyền giữ. Không phải không muốn giữ. Không có quyền.
Triết gật. Nhẹ. Kiểu gật của người nhận ra bạn mình vừa nói thứ mà ba năm trị liệu chưa chắc đã nói được.
– Mày biết khác nhau chỗ nào không?
Mặc chờ.
– Với Du, mày sợ mất. Nên mày giữ. Giữ cho đến khi cô ấy mệt, cho đến khi cô ấy muốn đi, cho đến khi cô ấy không đi được nữa.
Im.
– Với An Nhiên, mày sợ mất. Nhưng mày không giữ. Đó là khác.
Mặc nhìn ly. Whisky vơi nửa. Ánh đèn vàng trên mặt rượu lung linh nhẹ.
– Phó Tử Du nói buổi tám mươi: khoảng cách không phải mất, khoảng cách là chọn.
– Phó nói đúng. Nhưng tao nói khác.
– Nói.
Triết đặt ly, nhìn thẳng.
– Cô ấy không cần mày bảo vệ. Nhưng điều đó không có nghĩa cô ấy không muốn mày ở đây.
Mặc nhìn lên. Mắt anh hơi thay đổi, kiểu mắt người nghe thứ không dám nghĩ.
– Mày nghĩ vậy?
– Tao biết vậy. Vì cô ấy quay lại.
Im lặng. Quán vắng. Nhạc blues chơi guitar đơn, nốt thấp, chậm, kiểu nhạc cho người ngồi uống một mình.
Mặc nhìn vết khắc TMT trên bàn gỗ. Mười hai năm. Ba đứa, giờ còn hai. Bàn này anh ngồi đêm IPO Vạn Khải, ngồi đêm Du mất, ngồi đêm An Nhiên rời đi. Mỗi lần anh ngồi ở đây, anh đều đang cố hiểu thứ gì đó mà ban ngày không cho phép.
– Triết.
– Ừ.
– Cô ấy không cần tôi.
Chuyển từ "tao" sang "tôi" giữa câu. Không cố. Tự nhiên. Kiểu chuyển xưng hô khi một người đang nói thật hơn bình thường, bỏ lớp vỏ bạn thân mà dùng giọng của chính mình.
– Và đó, có lẽ là điều tốt nhất.
Triết nhìn bạn. Lâu. Mắt anh không mỉa, không thương hại, không đánh giá. Mắt của người biết bạn mình vừa buông thứ giữ quá lâu mà không ai ép buộc, tự buông, giữa quán rượu cũ, ly whisky vơi, nhạc blues nền.
Mặc uống nốt. Đặt ly xuống. Lưng tựa ghế. Mắt nhìn trần quán, đèn vàng, quạt xoay chậm.
Nhẹ. Kiểu nhẹ của người bỏ thứ gì đó trong túi áo mang mười lăm năm mà không biết nặng, cho đến khi bỏ xuống mới thấy vai đã mỏi.
Thứ Sáu. Chín giờ sáng. Văn phòng phó tổng tầng mười tám.
Triết ngồi sau bàn, đọc báo cáo. Mặc gõ cửa mở, bước vào không đợi mời. Kiểu vào kiểu bạn thân, không kiểu CEO.
– Phỏng vấn Tuổi Trẻ thứ Ba tuần sau. An Nhiên gửi danh sách câu hỏi và nội dung chuẩn bị.
Triết ngẩng lên.
– Cô ấy gửi tao rồi. Sáng sớm. Bảy giờ hai mươi.
Mặc đứng cạnh bàn. Không ngồi. Nhìn bản in danh sách câu hỏi trên bàn Triết, ghi chú viết tay bên lề bằng bút xanh, nét mực đều. Chữ An Nhiên.
– Cô ấy ghi chú cho mày: "Câu ba nhạy cảm, nên trả lời bằng hành động đã làm thay vì lời hứa. Dẫn chứng: kiểm toán độc lập Phase 2, công bố quản trị minh bạch." Dưới: "Không nhắc scandal thế thân trừ khi phóng viên hỏi. Nếu hỏi, chuyển hướng sang chiến lược truyền thông mới."
Triết gật.
– Tao đọc rồi. Ghi chú tốt.
Mặc nhìn tờ giấy thêm một giây. Rồi quay đi.
Ở cửa, dừng. Không quay lại.
– Triết.
– Gì.
– Hôm qua tao nói cô ấy không cần tao. Đúng. Nhưng Vạn Khải cần cô ấy. Nên bảo vệ cô ấy trong tập đoàn. Không phải kiểu tao bảo vệ. Kiểu phó tổng bảo vệ giám đốc phòng ban. Bằng quy trình.
Triết nhìn lưng bạn. Gật, dù biết Mặc không nhìn.
– Được.
Mặc bước ra. Đóng cửa.
Triết ngồi lại. Nhìn tờ ghi chú An Nhiên trên bàn. Bút xanh, nét đều. Bên dưới ghi chú câu hỏi, có thêm một dòng nhỏ cô ghi ở góc, kiểu ghi cho mình rồi quên xóa trước khi in:
"Ông ấy sẽ trả lời tốt. Ông ấy luôn giỏi khi nói thật."
Triết đọc. Mím môi. Không cười.
Cô ấy không hỏi về mày. Nhưng cô ấy nghĩ về mày. Ở góc giấy. Ở chỗ không ai thấy.
Anh gấp tờ giấy. Bỏ vào ngăn kéo.
Mặc không cần biết. Chưa cần.