Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 57: Quyết định của Triết
Chương 57

Quyết định của Triết

Tuần ba mươi mốt. Thứ Tư.

Lục Minh Triết ngồi trong phòng phó tổng, cửa đóng, rèm kéo nửa. Ánh chiều lọt qua khe rèm, kẻ một vệt vàng trên mặt bàn, cắt ngang chồng tài liệu anh không đọc từ sáng. Màn hình laptop tắt. Cà phê trên bàn đã nguội, mặt nước phẳng lì, không ai khuấy. Phương gõ cửa hai lần từ trưa, anh nói "để sau," Phương không hỏi thêm vì mười năm làm việc với Triết dạy cô biết khi nào "để sau" có nghĩa là không vào.

An Nhiên gọi anh trưa nay. Giọng phẳng, không run, không vội, kiểu giọng người đã quyết xong và chỉ cần sắp xếp.

"Em gặp anh được không? Chiều nay. Chuyện về Thẩm Du."

Anh đồng ý. Không hỏi thêm. Vì từ lúc gửi chìa khóa căn hộ cũ sáng thứ Hai, anh đã biết cuộc gọi này sẽ đến. An Nhiên sẽ đọc bức thư. Và sau khi đọc, cô sẽ tìm anh. Không phải Mặc. Anh. Vì cô biết Triết là người duy nhất đứng giữa, không phải người yêu cũ, không phải bác sĩ, không phải đối thủ. Là bạn thân. Là người có thể nghe sự thật mà không sụp.

Bốn giờ chiều. Quán cà phê Lá Xanh, hẻm sau Vạn Khải.

Quán quen. Bàn góc, cạnh cửa sổ nhìn ra hẻm, tiếng xe máy rải rác, mùi cà phê rang và bông giấy rụng trên mái tôn nhà đối diện. Lá Xanh là quán anh và An Nhiên gặp lần đầu, khi Triết cảnh báo cô về Mặc, hai mươi tuần trước. Bàn này. Ghế này. Cà phê giống. Nhưng mọi thứ khác.

An Nhiên đến trước, ngồi đợi, cà phê đen đá. Triết đến đúng giờ, gọi trà đá, ngồi xuống. Nhìn cô. Cô gầy hơn lần cuối anh gặp ở sảnh tầng mười hai, ngày cô nộp đơn nghỉ việc. Gò má rõ hơn, nhưng mắt sáng hơn, kiểu mắt người sống mà biết mình đang sống, không phải kiểu mắt người sống mà nghi ngờ mình đang sống cho ai.

An Nhiên không vòng vo. Rút phong bì từ túi xách, đặt trên bàn, đẩy sang.

– Anh đọc đi.

Triết nhìn phong bì. Giấy trắng ngà, chữ "Mặc" mực xanh. Anh đã nhìn phong bì này hàng chục lần trên bàn viết căn hộ cũ, mỗi lần đến kiểm tra đường ống hay thay bóng đèn hay trả tiền quản lý. Hàng chục lần. Cầm lên, lật, đặt xuống. Không mở. Bây giờ An Nhiên mở rồi. Và cô đặt nó trước mặt anh, kiểu đặt tài liệu trong phòng họp, kiểu "đây là sự thật, xử lý đi."

Anh rút thư ra. Một tờ, giấy A5, mực xanh, nét chữ nhỏ đều. Nét chữ anh biết. Nét chữ Du viết trên bảng trắng trong phòng tài chính, nét chữ trên tấm thiệp sinh nhật cô gửi anh năm nào cũng đúng ngày, nét chữ trên gáy tập hồ sơ cũ mà Mặc vẫn giữ trong ngăn kéo. Anh đọc. Chậm. Từng dòng.

An Nhiên quan sát mặt anh. Triết không phải người để lộ nhiều, nhưng cô đã gặp anh đủ lần để đọc được: đầu, mắt anh hơi hẹp lại, kiểu đọc tập trung. Giữa, hàm siết nhẹ, cơ thái dương nhấp, kiểu người nghe thứ mình không muốn nghe nhưng không thể không nghe. Đoạn "em muốn ra khỏi đây," ngón tay anh trên mép giấy ép mạnh hơn, giấy hơi cong. Đoạn "nếu anh đọc sau khi em đi, hãy hiểu vì sao," anh dừng. Đọc lại. Dừng nữa.

Anh đọc xong. Gấp thư. Đặt trên bàn. Hai tay đặt phẳng hai bên ly trà đá, kiểu tay người cần bám vào bề mặt phẳng để giữ thăng bằng.

Im lặng. Mười giây. Hai mươi giây. Quạt trần quay, bóng cánh quạt lướt qua mặt bàn, ánh nắng chiều qua cửa sổ dịch trên sàn gạch.

– Tôi biết Du mệt.

Giọng Triết thấp hơn bình thường. Không phải thì thầm. Thấp kiểu người nói từ chỗ sâu hơn cổ họng, từ chỗ giữ bốn năm.

– Cô ấy nói với tôi. Một lần. Quán rượu hẻm Pasteur, tối, Du gọi tôi ra uống, chuyện chưa bao giờ xảy ra trước đó. Du không uống rượu, dị ứng cồn, gọi nước cam. Ngồi hai mươi phút, không nói gì. Tôi hỏi mày ổn không. Cô ấy nhìn ly nước cam rồi nói: "Mệt quá, anh Triết."

Triết nhìn ra cửa sổ. Hẻm chiều, ánh nắng xiên, xe máy đi qua, tiếng trẻ con đá bóng ở cuối hẻm.

– Tôi hỏi mệt gì. Cô ấy lắc đầu. "Mệt thôi." Tôi nghĩ cô ấy chỉ mệt kiểu ai cũng mệt. Làm việc nhiều, yêu người khó, Mặc thì kiểm soát, ai ở cạnh Mặc lâu cũng mệt. Bình thường. Tôi nói: "Nghỉ phép đi, mày cần đi đâu đó." Cô ấy cười. Không trả lời. Uống hết nước cam, gọi xe, về.

Im lặng nữa. Triết nhìn lại bức thư trên bàn, phong bì ngà, chữ "Mặc" mực xanh.

– Tôi không biết cô ấy muốn đi. Không biết có vé Đà Lạt. Không biết cô ấy đã viết thư. Không biết "mệt" không phải mệt bình thường.

Anh nhìn An Nhiên. Mắt anh không có vẻ tội lỗi kiểu người xin tha thứ, không cúi, không tránh. Có vẻ tỉnh, kiểu người nhìn thẳng vào thứ mình đã sai và không tìm cách giảm nhẹ.

– Tôi nghe mà không nghe. Cô ấy nói "mệt" và tôi gật, uống hết ly, gọi xe cho cô ấy về. Tôi có thể hỏi thêm. Có thể nói: "Mày muốn rời Mặc à? Tao giúp." Nhưng tôi không hỏi. Vì hỏi là phải hành động, và hành động là phải chọn giữa bạn thân và người bạn thân đang hủy hoại. Tôi chọn không hỏi. Và chọn không hỏi cũng là một loại chọn.

– Anh Triết.

– Tôi cũng có lỗi.

Câu đó rơi xuống bàn nhẹ, không có vang, kiểu lời thú nhận nói đủ cho mình nghe và một người nữa, không cần ai khác biết. Triết không xin tha thứ. Không giải thích thêm. Nói xong, uống trà, đặt ly xuống, tay ổn.

An Nhiên uống cà phê. Đặt ly xuống.

– Anh Mặc cần đọc thư này.

Triết gật. Chậm.

– Tôi biết.

Im.

– Nhưng nếu tôi đưa, anh ấy sẽ nghĩ tôi chọn phe. Triết phản Mặc, Triết giúp An Nhiên, Triết dùng thư Du làm vũ khí. Anh ấy sẽ không đọc bằng mắt người cần nghe. Anh ấy sẽ đọc bằng mắt người bị tấn công. Và Mặc bị tấn công thì đóng lại, cô biết. Đóng lại rồi đốt xung quanh.

An Nhiên nhìn anh. Hiểu. Cô đã làm truyền thông đủ lâu để biết: ai nói quan trọng không kém gì nói gì. Cùng một thông tin, từ đồng minh hay từ đối thủ, sẽ được nghe khác nhau.

– Nếu cô đưa, anh ấy phải đối mặt với người thật. Không qua trung gian. Không có ai đỡ. Cô là người cuối cùng bước vào hệ thống đó, sống trong đó, và bước ra bằng chân mình. Cô nói, Mặc phải nghe. Vì cô không phải ký ức. Cô là bằng chứng sống.

An Nhiên cầm ly cà phê, không uống, chỉ giữ. Ly lạnh trong tay, đá tan hết.

– Em biết.

– Cô sẵn sàng chưa?

– Sẵn sàng.

Triết nhìn cô mười giây. Không phải kiểm tra. Xác nhận. Mắt anh nhìn cô kiểu nhìn người anh trao thứ nặng và cần biết người nhận mang nổi. Rồi gật.

Tối. Phòng phó tổng, tầng mười tám, Vạn Khải Capital.

Triết ngồi trong bóng tối. Không bật đèn. Ánh đèn đường chiếu qua cửa kính, kẻ vệt trên sàn gỗ. Tòa nhà đối diện vẫn sáng, tầng mười sáu, nhân viên công ty nào đó làm thêm giờ, bóng người di chuyển sau kính. Triết không nhìn. Anh đang nghĩ.

Bốn năm trước, Du chết. Triết ở bệnh viện lúc hai giờ sáng, Mặc ngồi ghế hành lang nhựa xanh, mặt trắng, không khóc, không nói, hai tay đặt trên đùi, ngón cái ép vào ngón trỏ đến khi đầu ngón trắng bệch. Triết ngồi cạnh, cũng không nói. Ba tiếng. Bác sĩ ra, lắc đầu. Mặc đứng dậy, đi ra, lên xe, lái đi. Không hỏi chi tiết, không ký giấy, không nhìn lại. Triết ký thay. Ký mọi thứ. Giấy xác nhận, giấy nhận đồ, giấy liên hệ tang lễ. Tay Triết ký đều, vì ai đó phải ký, và Mặc đã lái đi.

Từ đó, Triết làm người giữ. Giữ Mặc khỏi sụp, giữ công ty khỏi loạn, giữ bí mật căn hộ tầng sáu, giữ cái tên Du không ai nhắc trong Vạn Khải. Giữ vì Mặc không thể buông, và ai đó phải giữ cho người không thể buông.

Nhưng giữ cũng là giấu. Giữ Du nguyên vẹn trong căn hộ là giấu sự thật rằng Du đã mất. Giữ hệ thống cũ chạy là giấu sự thật rằng hệ thống đó đã hủy hoại Du. Và nhìn bức thư trên bàn viết hàng chục lần mà không đọc, không đưa Mặc, là giấu tiếng nói cuối cùng của Du khỏi người duy nhất cần nghe.

Tao cũng giấu. Giống Mặc. Chỉ khác cách.

Mặc giấu bằng bảo tàng, bằng tủ lạnh chạy, bằng mỹ phẩm mua lại. Triết giấu bằng im lặng, bằng không hỏi, bằng thay bóng đèn và dọn bụi và trả tiền quản lý mà không bao giờ mở phong bì trên bàn viết. Cùng một thứ. Cùng kết quả. Du bị bịt miệng hai lần: lần đầu khi sống, lần hai sau khi chết.

Triết mở điện thoại. Danh bạ. "Mặc." Nhấn gọi.

Bốn hồi chuông. Mặc bắt. Tiếng máy lạnh trong phòng CEO chạy ở nền, kiểu tiếng ù nhẹ Triết nghe quen mỗi lần gọi Mặc sau mười giờ tối.

– Gì.

Giọng Mặc khô, mệt, kiểu giọng người đang đọc tài liệu và bắt máy vì thói quen, không vì muốn nghe ai.

– Mày cần gặp An Nhiên.

Im lặng. Không phải im vì ngạc nhiên. Im vì tên đó. Tên đó vẫn khiến anh dừng, dù đã ba tuần. Triết nghe Mặc nuốt nước bọt qua điện thoại.

– Chuyện gì?

– Không phải về công ty. Về Du.

Im nữa. Dài hơn. Triết nghe tiếng thở Mặc, đều, kiểm soát, kiểu thở của người đang ép mình không phản ứng. Mặc biết cách kiểm soát phản ứng, mười năm trong phòng họp luyện cho anh điều đó. Nhưng Triết nghe qua, vì ba mươi năm bạn thân dạy anh nghe qua.

– Du đã chết.

– Đúng. Và có thứ cô ấy để lại mà mày chưa bao giờ đọc.

Tiếng thở dừng một nhịp. Rồi lại đều.

– Thứ gì?

– Gặp An Nhiên. Cô ấy sẽ nói.

– Triết.

– Tao không hỏi ý kiến mày. Và lần này, mày nên nghe.

Cúp máy. Triết đặt điện thoại xuống bàn, màn hình tắt, phòng tối lại. Ngồi yên. Tay đặt trên đùi, ngón cái gõ nhẹ vào đầu gối, nhịp đều, thói quen cũ.

Anh vừa đẩy hai người anh quan tâm nhất vào cuộc đối mặt có thể phá hủy cả hai. Nhưng giấu là lặp lại. Giấu sự thật là làm đúng thứ đã giết Du: bịt miệng. Du không nói được. Du viết thư mà không gửi. Du gọi Hạ nhưng không gọi Mặc. Du đặt vé nhưng không lên máy bay. Cả cuộc đời cuối cùng của Du là một chuỗi gần nói mà không nói, và nếu Triết tiếp tục giữ, tiếp tục không đưa, tiếp tục "gần mà không," thì anh khác gì Mặc?

Anh đứng dậy. Lấy áo khoác trên tay ghế. Bước ra hành lang tầng mười tám, tối, đèn cảm ứng sáng khi anh đi qua, tắt khi anh đi xa. Phòng CEO cuối hành lang, cửa đóng, khe sáng dưới cửa. Mặc vẫn ở đó. Mười giờ tối, vẫn ở đó, như mọi đêm kể từ khi An Nhiên rời.

Triết không dừng. Đi thẳng đến thang máy. Nhấn nút. Cửa mở, anh vào, một mình, bốn bức tường kính. Phản chiếu: vest xám nhạt, cà vạt nới lỏng, mắt có quầng nhẹ.

Thang máy xuống. Sảnh tầng trệt vắng, đèn bảo vệ nhấp nháy, bảng ảnh sảnh treo trên tường. Khoảng trống vị trí số bảy vẫn ở đó, bốn năm, không ai treo lại, không ai gỡ hẳn. Ảnh Du bị gỡ một tuần sau tang lễ. Triết biết vì anh là người gỡ, theo lệnh Mặc. "Gỡ hết." Triết gỡ hết. Giữ hết. Và bây giờ, bốn năm sau, anh nhìn khoảng trống đó ba giây.

Bước ra. Đêm Sài Gòn. Ấm. Xe máy rải rác. Anh lên xe, nổ máy, lái về nhà.

Du không được chọn. An Nhiên và Mặc, ít nhất, còn cơ hội.

Sự thật đau hơn ảo ảnh. Nhưng ảo ảnh giết chậm hơn và chắc chắn hơn. Du chết trong thứ Mặc gọi là tình yêu. Triết không muốn thêm ai chết trong đó.

Và lần đầu tiên trong bốn năm, anh nghĩ: giá mà hôm đó ở quán rượu hẻm Pasteur, anh đã hỏi thêm một câu.

Ch.57/93
2.171 từ