Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 91: Kế hoạch
Chương 91

Kế hoạch

Tuần năm mươi ba. Thứ Ba. Chín giờ tối.

Phòng Giám đốc Truyền thông, tầng mười sáu. Đèn trần tắt, chỉ đèn bàn. An Nhiên ngồi trước ba màn hình, cà phê thứ hai nguội bên phải, điện thoại úp xuống bàn.

Màn hình trái: bài báo tố cáo Tần Mặc, đã đánh dấu bảy đoạn. Màn hình giữa: bản sao tài liệu gốc từ Lão Quan, email Thẩm Du từ Phạm Thanh, nhật ký giao dịch Triết trích xuất từ phòng kế toán. Màn hình phải: bảng so sánh cô tự dựng, hai cột, tài liệu gốc bên trái, bài báo bên phải, khác biệt tô vàng.

Cô so sánh. Chậm. Từng dòng.

Đoạn email thứ ba trong bài báo trích từ giữa câu, bỏ vế sau: "giao cho phòng pháp chế xem xét." Nếu giữ vế sau, email đó không phải bằng chứng che giấu mà là bằng chứng Mặc đã chuyển cho bộ phận phụ trách. Biên bản cuộc họp tháng Bảy thiếu trang hai và trang năm. Hai trang đó ghi tên Viên Chí Hào ký phê duyệt giao dịch bốn mươi hai tỷ và Đặng Quốc Phong ký xác nhận xe vận tải.

Bài báo giấu đúng chỗ. Ai cung cấp tài liệu biết bản gốc trông thế nào, biết chỗ nào cần cắt để mũi tên chỉ đúng hướng.

An Nhiên tựa lưng. Nhìn trần. Đèn bàn chiếu vòng sáng trên mặt bàn, phần còn lại tối. Hành lang ngoài cửa im, Vạn Khải sau chín giờ vắng, chỉ bảo vệ tầng trệt và đèn sáng ở tầng mười tám, phòng CEO.

Anh vẫn chưa về.

Cô không nhắn. Chưa cần. Cô cần thêm thứ nữa trước khi nói chuyện với anh.

Cầm điện thoại. Gọi Lão Quan. Chuông bốn hồi.

– An Nhiên. Muộn rồi.

Giọng Lão Quan khàn, kiểu khàn của người hút thuốc hai mươi năm và nói ít hơn hút. Sáu mươi hai tuổi, thám tử tư, người đào bới hồ sơ tai nạn Thẩm Du từ tháng trước.

– Anh có chứng cứ gốc về cuộc gọi SIM rác đêm Thẩm Du mất không?

Im. Tiếng quẹt bật lửa bên kia. Rồi:

– Có. Và thêm thứ nữa. Camera máy rút tiền cách hiện trường hai trăm mét, quay được xe tải lúc mười giờ năm mươi tám, mười hai phút trước tai nạn. Xe đó thuộc công ty vận tải của Đặng Quốc Phong. Biển số khớp. Dấu thời gian khớp.

An Nhiên nghe. Tay trái nắm chặt trên đùi, một giây rồi buông.

– Anh gửi bản gốc cho tôi được không? Không bản sao, không ảnh chụp. Gốc.

– Khó. Gốc nằm ở ngân hàng lưu trữ camera. Nhưng tôi có bản trích xuất có xác thực, đóng dấu thời gian và mã nhận dạng thiết bị. Pháp lý công nhận.

– Gửi trước mười giờ sáng mai.

Lão Quan im hai giây.

– Cô định làm gì?

– Điều Thẩm Du chưa kịp làm.

Cúp máy. Mở danh bạ. Phạm Thanh, nhà báo, người từng bị ém bài gốc về vụ Thẩm Du năm năm trước.

Chuông hai hồi.

– Chị An Nhiên. Không ngờ.

Giọng Phạm Thanh trầm, bốn mươi ba tuổi, hai mươi năm viết điều tra, kiểu giọng của người đã bị nhiều bên dọa và không sợ nữa.

– Anh còn muốn đăng bài gốc không? Bài bị ém. Lần này không ai cắt được.

Im. Lâu. Tiếng thở bên kia, kiểu thở của người đang cân nhắc rủi ro và kết luận rằng rủi ro xứng đáng.

– Tôi chờ câu này năm năm.

An Nhiên gật dù Phạm Thanh không thấy. Ghi nhanh vào sổ: bài Phạm Thanh, đăng song song, cần có trước mười giờ sáng thứ Năm. Hai ngày.

– Tôi gửi anh tài liệu đối chiếu qua kênh riêng. Anh viết bài, tôi duyệt bản cuối trước khi đăng. Không chỉnh sửa nội dung, chỉ xác nhận sự thật.

– Đồng ý.

Cúp. Cà phê thứ hai nguội lạnh. Cô uống một ngụm, vị đắng đậm trên lưỡi. Nhìn đồng hồ góc màn hình: mười giờ mười hai.

Một giờ sáng. Thứ Tư.

An Nhiên vẫn ở phòng tầng mười sáu. Cà phê thứ ba. Bàn phím gõ đều, tiếng nhỏ trong phòng trống, ánh sáng màn hình chiếu mặt cô xanh nhạt.

Cô gọi Triết.

Chuông một hồi. Triết nhấc ngay, kiểu người chưa ngủ hoặc ngủ cạnh điện thoại.

– An Nhiên. Giờ này.

Giọng Triết bình tĩnh, không ngạc nhiên. Phó tổng quen nhận cuộc gọi bất kỳ lúc nào, đặc biệt tuần này.

– Em cần anh xác nhận nhật ký giao dịch nội bộ, mang dấu xác thực của phòng công nghệ Vạn Khải, không chỉ bản sao. Anh làm được trước tám giờ sáng không?

Im. Tiếng vải sột soạt, Triết ngồi dậy.

– Được.

Rồi:

– An Nhiên. Cô đang làm gì?

Giọng Triết không phải hỏi vì không biết. Hỏi vì muốn nghe cô nói ra, muốn xác nhận cô biết mình đang đặt cược cái gì.

An Nhiên nhìn ba màn hình. Tài liệu, email, nhật ký giao dịch, bảng so sánh. Bốn mươi tám giờ nữa, nếu cô tính đúng.

– Điều Thẩm Du chưa kịp làm.

Triết im. Lâu. An Nhiên nghe tiếng thở bên kia, đều, kiểu thở của người đang quyết định tin hay không.

– Tám giờ sáng. Tôi mang lên tầng mười sáu.

– Cảm ơn anh.

Cúp. An Nhiên đặt điện thoại xuống. Tựa lưng ghế. Nhắm mắt ba giây. Mở lại.

Còn một cuộc gọi nữa.

Ba giờ sáng.

Phòng CEO tầng mười tám. Đèn bàn. Tần Mặc ngồi trước bàn làm việc, bản trình bày của luật sư Khiêm mở trước mặt, bút trên tay, chưa ký. Bốn trang di chúc quản lý nằm trong cặp Triết. Chưa ký.

Hai mươi giờ trong bảy mươi hai. Còn năm mươi hai.

Điện thoại rung. An Nhiên.

Anh nhấc.

– Anh cho em bốn mươi tám giờ. Đừng ký gì hết.

Giọng cô thấp, rõ, không run. Nhưng có gì đó mỏng trong cách cô nói "đừng ký", kiểu mỏng của người đang đặt tất cả lên bàn và biết nếu sai thì không lấy lại được.

Mặc im. Nhìn bản trình bày trên bàn. Dòng cuối trang bốn, chỗ ký tên, vẫn trống.

– Anh nghe chưa?

– Nghe.

Im. Ba giây. Bốn. Tiếng gió ngoài cửa kính tầng mười tám, thành phố ba giờ sáng, đèn thưa, xe ít.

– Tin em.

Khẽ thôi. Giọng cô không thay đổi âm lượng, không nhấn, không run. Nhưng Mặc nghe, và thứ anh nghe không phải lời cô vừa nói mà là toàn bộ hành trình: từ ngày cô bước vào sảnh Vạn Khải mặt giống người đã chết, qua bao nhiêu lần anh gọi sai tên, nhìn sai người, giữ sai cách, đến ban công tầng mười sáu cô nói "vì em muốn", đến quán cà phê cô nói "em chỉ cần anh ở đây", đến bây giờ, ba giờ sáng, cô gọi để nói điều đó.

Tin em.

Mặc đặt bút xuống. Xa bản trình bày.

– Bốn mươi tám giờ.

An Nhiên tắt máy. Mặc nhìn điện thoại. Màn hình tối. Phòng CEO im, đèn bàn chiếu vòng tròn vàng trên mặt bàn gỗ, bản trình bày nằm trong vòng sáng, chưa ký.

Anh tựa lưng. Nhắm mắt.

Bốn mươi tám giờ. Lần đầu tiên anh tin ai đó hơn tin phương án của chính mình.

Ba giờ mười bảy. Căn hộ An Nhiên, quận ba.

Cô về đến nhà lúc ba giờ mười lăm. Không tắm, không thay đồ. Ngồi vào bàn nhỏ cạnh cửa sổ, mở laptop, bật đèn bàn.

Trên bàn: điện thoại, sổ ghi chép, ba cốc cà phê từ văn phòng (hai cốc mang về, một cốc uống dở trong xe). Tài liệu Lão Quan sẽ đến trước mười giờ sáng. Nhật ký giao dịch Triết mang trước tám. Bài Phạm Thanh đang viết.

Bốn mươi tám giờ. Bốn mươi bảy giờ bốn mươi ba phút, chính xác.

An Nhiên mở tập tin mới trên laptop. Gõ tiêu đề:

"Sự thật về Thẩm Du và Vạn Khải Capital: Báo cáo điều tra."

Ngón tay trên bàn phím, đều, nhanh, không ngập ngừng. Ánh sáng màn hình chiếu mặt cô trong căn hộ tối, cửa sổ nhìn ra đường quận ba, đèn đường vàng nhạt, xe máy thưa thớt lúc gần bốn giờ sáng.

Cô không cứu Tần Mặc. Cô trả lại sự thật cho Thẩm Du.

Và nếu sự thật đó cứu anh, thì đó là hệ quả, không phải mục đích.

Ngón tay gõ tiếp. Đều. Căn hộ im. Ngoài cửa sổ, thành phố ngủ.

Ch.91/93
1.384 từ