Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 60: "Người anh yêu chưa từng muốn sống cạnh anh"
Chương 60

"Người anh yêu chưa từng muốn sống cạnh anh"

Tuần ba mươi ba. Thứ Tư.

Tần Mặc gọi An Nhiên lúc chín giờ tối.

Mười ngày kể từ vỉa hè trước quán cà phê đường Trần Cao Vân, nắng trưa, "Còn một câu nữa." Mười ngày anh mang câu đó trong đầu như mang sỏi trong giày, không đủ đau để dừng bước nhưng đủ để nhớ mỗi lần chân chạm đất. Mười ngày anh đọc lại thư Du, lần sáu, lần bảy, lần tám. Mỗi lần đọc, thứ anh tìm thay đổi: ba lần đầu tìm chỗ sai, ba lần sau tìm chỗ hiểu khác đi, hai lần cuối không tìm gì, chỉ đọc, chỉ nghe giọng Du trong chữ, nghe kiểu người nghe tin nhắn thoại của người đã mất, biết sẽ đau, vẫn bấm nghe.

Mười ngày anh đến công ty, ký tài liệu, họp ba cuộc Phương xếp sẵn, nói đúng thứ cần nói bằng giọng đúng, mặc vest đúng, cà vạt đúng, rồi về, nằm, nhìn trần. Triết nhìn anh qua kính phòng họp hai lần, không hỏi. Phương đặt cà phê trước cửa, gõ nhẹ, bước đi. Mười ngày anh sống bằng thói quen, bằng cơ bắp, bằng mọi thứ trừ ý chí.

Phó Tử Du ở buổi bảy mươi tám, sáng thứ Ba, nói một câu: "Anh đang trì hoãn."

Mặc nhìn Phó. "Trì hoãn gì?"

"Câu cô ấy chưa nói. Anh biết nó sẽ đau hơn mọi thứ anh đã nghe. Và anh đang chọn chưa nghe, vì còn chưa nghe thì còn chưa đau."

Anh không đáp. Phó không ép. Buổi hôm đó kết thúc sớm mười lăm phút, lần đầu tiên trong bảy mươi tám buổi.

Tối thứ Tư, anh ngồi trên sofa căn hộ quận hai, đèn bàn bật, tivi tắt, ly rượu trên bàn chưa uống, rượu rót từ chiều, mặt rượu đã ấm. Điện thoại trên bàn. Số An Nhiên trong danh bạ, tên "An Nhiên" không có biệt danh, không có emoji, kiểu anh lưu số đối tác: họ tên, chấm hết. Anh nhìn màn hình, nhìn tên cô, và nghĩ: mười ngày trước cô nói "khi anh sẵn sàng." Anh không sẵn sàng. Nhưng anh cũng không thể trì hoãn thêm, vì mỗi ngày trì hoãn, câu cô giữ lại nặng hơn một chút, lớn hơn một chút, và anh biết: thứ anh tưởng tượng luôn tệ hơn thứ thật, nhưng thứ thật không bao giờ tệ đúng cách anh tưởng tượng.

Bấm gọi. Chuông đổ hai lần. Cô bắt máy.

– Tôi đọc lại.

Không nói đọc mấy lần. Không cần. An Nhiên nghe giọng anh đủ biết: nhiều lần. Giọng anh khác mười ngày trước. Không còn kiểu đều kiểm soát. Khàn nhẹ ở cuối câu, kiểu giọng người nói ít quá lâu rồi phải nói lại, cơ thanh quản cứng vì không dùng.

– Nói đi. Câu cuối cùng.

An Nhiên ngồi trên giường căn hộ quận ba, đèn bàn vàng, sổ tay đóng trên đầu gối. Cửa sổ mở, gió tối lọt vào mang theo mùi nhựa đường ẩm sau mưa chiều, tiếng xe máy rải rác trên đường Võ Văn Tần, tiếng ai đó gọi nhau ở tầng dưới. Cô nhìn ra bóng tối ngoài cửa sổ, đèn đường vàng đục, tán cây bàng rung nhẹ. Cô đã biết câu này từ lâu. Đã giữ nó từ ngày đọc thư trên bàn viết gỗ ở căn hộ tầng sáu cầu Bông. Giữ không phải vì sợ nói. Vì cần nói đúng lúc. Nói sớm, anh sẽ không nghe, sẽ phản xạ phủ nhận kiểu người phản xạ đẩy tay ai đó ra khi bị chạm vào vết bỏng. Nói muộn, anh sẽ tự tạo ra cách giải thích mới để tránh đau, kiểu anh đã tạo ra năm năm: Du hạnh phúc, tai nạn cướp đi, anh là nạn nhân. Bây giờ, sau mười ngày đọc thư, sau buổi bảy mươi tám với Phó, sau khi anh gọi cô thay vì cô gọi anh, là đúng lúc.

– Không phải qua điện thoại. Gặp.

Im lặng. Tiếng thở anh qua loa, đều, kiểm soát, kiểu thở người đang kìm thứ gì đó ở ngực.

– Ở đâu?

– Quán hôm trước.

– Sáng mai.

– Được.

Cúp máy. An Nhiên đặt điện thoại xuống giường. Nhìn trần. Sổ tay trên đầu gối nặng, kiểu nặng không phải vì giấy, vì thứ cô ghi bên trong, thứ cô đã ghi từ ngày gặp Thu, gặp Hạ, đọc thư, liệt kê, sắp xếp, chuẩn bị. Cô sắp nói câu mà không ai nói cho Tần Mặc trong năm năm. Không phải vì không ai biết. Vì không ai dám. Triết biết nhưng không nói, vì Triết là bạn, và bạn giữ nhau đứng, không đẩy nhau ngã. Phó biết nhưng không nói, vì Phó là bác sĩ, và bác sĩ dẫn bệnh nhân đến chỗ tự thấy, không chỉ thẳng mặt. Cô không phải bạn. Không phải bác sĩ. Cô là người sống trong hệ thống anh tạo ra và bước ra bằng chân mình, và quyền nói câu đó là quyền cô kiếm được bằng bảy tháng.

Cô tắt đèn. Nằm xuống. Không ngủ. Nhưng không sợ. Sáng mai sẽ đau. Nhưng đau đúng.

Thứ Năm. Mười giờ sáng.

An Nhiên đến trước. Bàn gần cửa, vị trí cũ, cà phê sữa đá. Quán vắng giờ này, hai bàn có người, một cặp trung niên đọc báo giấy chung một tờ, một cô gái đeo tai nghe gõ laptop. Nhân viên chưa bật loa, không có nhạc, chỉ tiếng quạt trần quay chậm, tiếng máy pha cà phê rì rì ở quầy, tiếng muỗng khuấy trong ly sứ ở bàn cặp trung niên. Ánh nắng sáng lọt qua kính cửa, vệt nắng nằm trên sàn gạch men, chéo, rõ, kiểu nắng buổi sáng chưa bị mây che.

Mặc đến đúng giờ. Không muộn ba phút như lần đầu, không dừng ngoài cửa hít thở, không nắn ve áo trước gương vô hình. Bước thẳng vào, mắt tìm cô, thấy, đi đến, ngồi xuống. Không gọi nước. Nhìn cô.

Anh gầy hơn mười ngày trước. Gầy hơn nữa. Gò má rõ hơn, xương hàm nhô, gờ xương quanh mắt lộ hơn dưới ánh sáng quán, kiểu gầy của người không đói nhưng không ăn, đặt đĩa trước mặt rồi quên. Cổ áo sơ mi trắng hơi rộng ở cổ, lần trước rộng nửa phân, lần này rộng gần một phân, kiểu sơ mi cùng cỡ nhưng người mặc nhỏ đi trong mười ngày. Không cà vạt, lần thứ hai. Vest xám nhạt, không phẳng, nếp nhăn ở khuỷu tay, kiểu vest người mặc rồi cởi rồi mặc lại mà không treo. Tay đặt trên bàn, ngón xòe nhẹ, móng tay cắt sát nhưng có viền nhỏ không đều ở ngón trỏ phải, kiểu người tự cắn móng tay khi nghĩ.

– Nói đi.

An Nhiên đặt ly xuống. Nhìn anh. Mắt cô không né. Mắt cô nhìn thẳng, nhìn vào mắt anh chứ không nhìn vào khoảng giữa hai mắt kiểu người tránh tiếp xúc thật. Nhìn kiểu người sắp nói thứ sẽ đau, và biết sẽ đau, và vẫn nói, vì không nói là bỏ mặc.

– Anh giữ căn hộ Du bốn năm. Tủ lạnh vẫn chạy. Mỹ phẩm mua lại mỗi khi hết hạn. Ly gốm sứt miệng, áo khoác len, bàn viết, bút máy, lọ mực. Anh giữ mọi thứ.

Mặc gật nhẹ. Không phải xác nhận. Phản xạ. Kiểu gật của người nghe thứ mình biết và không muốn nghe lại, nhưng không dừng được, vì dừng người nói thì phải nói lý do dừng, và lý do dừng chính là thứ anh chưa muốn đối mặt.

– Anh giữ vì anh tin Du hạnh phúc bên anh. Cô ấy yêu anh, anh yêu cô ấy, họ hạnh phúc, rồi tai nạn cướp đi tất cả. Anh là nạn nhân. Và nỗi đau anh mang năm năm là nỗi đau chính đáng, nỗi đau của người bị mất thứ tốt đẹp. Đúng không?

Mặc nhìn cô. Mắt hẹp lại. Cơ quanh mắt siết, tạo nếp nhỏ ở đuôi mắt, kiểu mắt người chuẩn bị phản bác.

– Đừng phân tích tôi.

– Tôi không phân tích anh. Tôi đang nói thứ anh tự nói với mình năm năm.

Im lặng. Mặc không phản bác. Vì cô đúng. Năm năm, câu chuyện anh giữ trong đầu là câu chuyện đó: Du yêu anh, anh yêu Du, tai nạn, mất mát, đau. Câu chuyện đó là xương sống. Giữ anh đứng. Giữ anh mở mắt mỗi sáng, vào văn phòng, ký tài liệu, điều hành tập đoàn. Giữ anh trả tiền điện căn hộ cũ, mua lại mỹ phẩm, thay dầu khóa cửa. Nỗi đau có cấu trúc, và cấu trúc đó giữ anh đứng. Rút cấu trúc, anh không biết mình đứng bằng gì.

– Nhưng Du viết thư. Và thư nói khác.

An Nhiên nói chậm hơn. Từng câu có khoảng cách, để mỗi ý kịp thấm trước khi ý sau đến. Giọng cô không lên, không xuống, không run, kiểu giọng người đã luyện trong đầu mười ngày, biết chính xác mỗi câu đặt ở đâu, mỗi từ rơi lúc nào.

– Du không hạnh phúc. Du mệt. Du muốn đi. Du thích đỏ mà mặc trắng. Du thích vẽ mà ngừng vẽ. Du muốn nghỉ việc. Du đặt vé máy bay một mình. Du viết thư nói "em muốn ra khỏi đây."

Mặc siết hàm. Cơ thái dương nhấp, rõ, kiểu nghiến răng. Tay trên bàn nắm lại, từ từ, ngón cuốn vào lòng bàn tay, khớp ngón trắng. Anh nghe những câu này lần thứ hai, lần đầu ở chương trước, nhưng lần này An Nhiên sắp chúng lại, gọn hơn, sắc hơn, kiểu người rút kiếm lần hai không còn thừa động tác.

– Du yêu tôi.

Phủ nhận. Bản năng cuối cùng của người sắp mất nền tảng. Bám vào câu đó kiểu bám tay vịn cầu thang khi sàn rung. Câu ngắn, chắc nịch. Kiểu câu anh dùng trong phòng họp khi cần chốt lại một sự thật trước khi mọi thứ trượt khỏi tầm kiểm soát.

– Du yêu anh. Tôi tin.

An Nhiên nói câu đó, và Mặc hơi ngẩng, vì không ngờ cô xác nhận. Vai anh hơi buông, nửa phân, kiểu vai người tưởng sắp bị đánh mà không bị.

– Nhưng yêu anh và muốn ở cạnh anh là hai thứ khác nhau.

Mặc dừng. Mắt anh hơi mở hơn, mở ở chỗ không kiểm soát được, chỗ cơ quanh mắt buông ra vì não không kịp giữ, kiểu mắt người nghe thứ chưa bao giờ nghĩ đến, thứ nằm ngoài mọi kịch bản anh đã chuẩn bị trong mười ngày. Anh chuẩn bị cho "Du không yêu anh." Anh chuẩn bị cho "Du muốn người khác." Anh không chuẩn bị cho cái này.

– Du yêu anh. Và Du muốn rời anh. Cả hai đúng. Cả hai cùng lúc. Vì yêu người kiểm soát mình không có nghĩa là muốn sống kiểu đó mãi.

Im lặng kéo dài. Tiếng xe ngoài đường, tiếng còi xe tải, tiếng đèn giao thông chuyển nhịp ở ngã tư gần quán. Tiếng nhân viên xếp ly ở quầy, thủy tinh chạm thủy tinh, nhẹ, đều. Ánh nắng trên sàn dịch chậm, sáng hơn từ khi hai người ngồi xuống, trời đang chuyển sang giữa trưa.

An Nhiên nói. Giọng không lên, không run, nhưng nặng. Nặng kiểu lời nói có trọng lượng vật lý, kiểu mỗi từ rơi xuống bàn gỗ và nằm ở đó, không ai nhặt lên được, không ai gạt sang được.

– Người anh yêu chưa từng muốn sống cạnh anh.

Mười một từ.

Gió ngoài cửa thổi nhẹ, tấm rèm lụa mỏng trên cửa sổ phất một lần rồi rũ xuống. Quán vẫn yên. Nhân viên ở quầy lau ly, không nhìn sang. Cặp trung niên đọc báo, cô gái gõ laptop, không ai ngẩng lên. Không ai biết. Không ai nghe. Mười một từ vừa rơi giữa hai người, nhẹ như giấy, nặng như bê tông.

Tần Mặc ngồi đó. Không đáp. Không cử động. Tay trên bàn mở ra từ lúc nào, từ nắm thành xòe, lòng bàn tay úp xuống mặt gỗ, ngón xòe nhẹ, kiểu tay người buông thứ gì đó mà không biết mình đang buông, kiểu tay người ngất mà không ngã, mất ý thức mà mắt vẫn mở. Mắt anh mở nhưng không nhìn An Nhiên. Nhìn qua cô. Nhìn vào khoảng không phía sau, chỗ không có gì ngoài tường trắng và ánh sáng và bóng quạt trần quay chậm trên trần.

An Nhiên nhìn anh. Và lần đầu tiên, cô thấy CEO Vạn Khải Capital, người đàn ông kiểm soát mọi thứ, người ngồi phòng họp kiểu ngồi ngai, người ký hợp đồng trăm tỷ mà tay không run, người sa thải mà giọng không lên, trông giống một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Không phải so sánh. Đúng nghĩa đen. Vai sụp, không phải sụp kiểu mệt hay kiểu lười, sụp kiểu cấu trúc bên trong không còn giữ nổi cấu trúc bên ngoài, kiểu tòa nhà mất trụ chịu lực, tường còn đó nhưng sàn đang oằn. Mắt mở nhưng không nhìn. Tay buông. Hàm không siết nữa, vì siết cần cơ, và cơ cần ý chí, và ý chí vừa bị rút. Lưng tựa ghế, đầu hơi nghiêng sang phải, kiểu đầu người ngồi xe đang ngủ, kiểu đầu không còn ai giữ thẳng.

Năm năm. Năm năm anh sống bằng niềm tin rằng Du hạnh phúc bên anh. Rằng thứ họ có là đẹp, là đúng, là đáng giữ. Rằng cái chết là tai nạn cướp đi thiên đường, và anh là Adam bị đuổi khỏi vườn, và nỗi đau anh mang là nỗi đau chính đáng của người mất thiên đường. Niềm tin đó là xương sống. Và bây giờ, mười một từ từ miệng một người mang khuôn mặt Du, người đã sống trong hệ thống anh tạo ra và bước ra bằng chân mình, mười một từ đó rút xương sống khỏi người anh. Không phải rút nhanh kiểu giật. Rút chậm kiểu kéo sợi chỉ khỏi vải, từ từ, và vải nhăn lại, mất dạng, không còn là thứ nó từng là.

An Nhiên muốn chạm vào anh. Đưa tay lên. Qua mặt bàn. Gần. Rồi dừng. Ngón tay cô dừng cách tay anh mười phân, giữa không khí, giữa ánh nắng lọt qua kính. Rồi rút lại. Tay cô về lại lòng mình, đặt trên đùi, nắm nhẹ. Kiểu tay người muốn xoa dịu nhưng biết không có quyền. Lần này, anh cần đau một mình. Không phải vì cô không muốn giúp. Vì giúp lúc này là lấy đi thứ anh cần đối mặt. Xoa dịu lúc này là cho anh cái cớ để không nhìn thẳng vào mười một từ đó. Và anh cần nhìn. Cần nhìn cho đến khi từ nào cũng rõ, cũng sắc, cũng không thể giải thích thành thứ khác.

Cô đứng dậy. Lấy túi xách. Không nói thêm. Đã nói đủ. Nhiều hơn đủ. Nhiều đến mức cô cũng mệt, kiểu mệt của người cầm dao mổ rạch vào thứ đã nhiễm trùng quá lâu, biết phải rạch, biết rạch đúng, nhưng vẫn mệt vì nhìn.

Cô bước đến cửa. Dừng. Không quay lại. Nhìn thẳng, nhìn ra vỉa hè, nhìn nắng trưa trên lá cây bàng bên kia đường.

– Tôi không nói những thứ này để anh đau. Tôi nói vì Du không còn cơ hội nói. Và vì anh đã yêu sai cách, hai lần, và nếu không ai nói cho anh biết, sẽ có lần thứ ba.

Bước ra. Vỉa hè. Nắng trưa gắt, bóng cô ngắn trên gạch. Từng bước đều, chậm, dép bệt trên gạch, túi xách trên vai phải, tay trái buông. Cô không quay lại. Bóng cô trộn vào dòng người, nhỏ dần, mất sau bảng hiệu tiệm thuốc ở góc đường.

Tần Mặc ngồi trong quán. Một mình.

Ly cà phê anh chưa bao giờ gọi. Ly An Nhiên để lại, đá tan hết, nước loãng, màu nâu nhạt, vòng nước đọng quanh chân ly trên mặt gỗ. Bức thư trong túi áo vest, bên trái, gần ngực, chỗ anh đặt từ mười ngày trước và chưa lấy ra, chưa chuyển sang túi khác, chưa cất vào ngăn kéo. Giữ ở đó. Gần nhịp tim. Mười một từ trong không khí, không bay đi, không tan, đọng lại trên bàn, trên ghế trống đối diện, trên mặt anh.

Người anh yêu chưa từng muốn sống cạnh anh.

Nhân viên quán đi qua, khay trên tay, nhìn anh, bước chậm lại nửa giây, rồi bước tiếp. Không hỏi. Có thể vì mặt anh. Có thể vì không ai hỏi người đàn ông mặc vest ngồi một mình, mắt mở mà không nhìn, tay buông trên bàn kiểu tay người vừa thả rơi thứ gì đó mà không cúi nhặt.

Anh ngồi mười lăm phút. Không cử động. Không đọc lại thư. Không gọi ai. Không lấy điện thoại. Ngồi, và để mười một từ đó làm việc của chúng. Làm việc kiểu axit trên bê tông: chậm, đều, không ồn, nhưng bề mặt đang sủi bọt ở dưới, đang bở, đang mất kết cấu.

Năm năm. Anh thương nhớ Du. Xây bảo tàng cho cô ấy. Giữ tủ lạnh chạy, mua mỹ phẩm, trả tiền quản lý tòa nhà, thay bóng đèn hành lang, dọn bụi bàn viết. Giữ chìa khóa, giữ ly gốm sứt miệng, giữ áo khoác len, giữ lọ mực bút máy. Giữ mọi thứ. Và thứ duy nhất anh không giữ, thứ duy nhất Du tự tay viết, tự tay để lại, nằm trên bàn viết bốn năm mà anh chưa bao giờ chạm.

Vì anh không đọc bàn viết. Anh đọc kệ sách, ngăn kéo, tủ quần áo. Anh kiểm tra những thứ anh biết. Giữ những thứ anh hiểu. Anh không tìm thứ Du giấu. Vì tìm thứ Du giấu là thừa nhận Du có thứ cần giấu khỏi anh. Và thừa nhận điều đó là thừa nhận: anh không biết Du. Không bao giờ biết. Ba năm bên cô ấy, anh biết cô ấy uống gì, ăn gì, mặc gì, đi đâu, gặp ai. Biết tất cả. Biết hết. Và không biết gì.

Quạt trần quay. Ánh nắng trên sàn dịch chậm, vệt sáng đã qua chân bàn anh, đang tiến về phía quầy. Cặp trung niên rời quán, cô gái vẫn gõ laptop, nhân viên lau bàn trống. Thời gian đi. Quán vẫn hoạt động. Thế giới vẫn quay. Chỉ anh dừng.

Anh đứng dậy. Đặt tiền trên bàn, tờ năm trăm nghìn gấp đôi, đặt dưới ly An Nhiên. Bước ra vỉa hè.

Nắng trưa gắt, đường Trần Cao Vân đông xe, khói nóng từ mặt đường bốc lên nhòe chân người đi bộ, tiếng còi, tiếng động cơ, tiếng ai đó bấm còi xe máy liên tục ở đèn đỏ. Người đi ngang, không ai nhìn anh quá một giây. Không ai biết người đàn ông mặc vest đứng giữa vỉa hè, tay buông hai bên, mắt nhìn dòng xe mà không thấy xe, vừa mất thứ cuối cùng anh còn giữ.

Niềm tin rằng Thẩm Du hạnh phúc bên anh.

Năm năm. Thứ duy nhất giúp anh sống sót. Thứ anh xây bảo tàng để giữ. Thứ anh trả tiền điện mỗi tháng để giữ. Thứ anh mua mỹ phẩm thay để giữ. Và bây giờ nó vỡ. Không vỡ kiểu ly rơi, kiểu sạch, kiểu gọn, kiểu nhặt mảnh rồi quét rồi đổ thùng rác. Vỡ kiểu nền nhà nứt. Chậm. Sâu. Vết nứt chạy dọc từ chỗ anh đứng đến tận nền móng, và không gì lấp được, vì thứ nứt không phải bê tông, là thứ anh tự đổ vào mình năm năm, tự trộn, tự đầm, tự tin là vững.

Anh lên xe. Nổ máy. Tay run trên vô lăng. Cả hai tay. Run đều, kiểu run Phó nói "cần đánh giá lại," kiểu run anh không giấu được bằng nắm tay vì đang cầm vô lăng, kiểu run mà nếu ai đó ngồi ghế phụ sẽ thấy mặt đồng hồ rung nhẹ theo tay anh.

Lái đi. Không biết về đâu. Chỉ lái. Vì dừng lại nghĩa là ngồi yên, và ngồi yên nghĩa là nghe, và mười một từ đó đang lặp, đang lặp, đang lặp.

Người anh yêu chưa từng muốn sống cạnh anh.

Ch.60/93
3.378 từ