Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 61: Tỉnh dậy
Chương 61

Tỉnh dậy

Tuần ba mươi bốn. Thứ Hai.

Tần Mặc nằm trên sofa căn hộ quận hai, mắt mở, nhìn trần.

Ba ngày. Ba ngày kể từ quán cà phê đường Trần Cao Vân, câu An Nhiên nói, vỉa hè nắng trưa, lái xe không biết về đâu rồi về đây. Về nhà thật, không phải căn hộ cầu Bông, không phải văn phòng tầng mười tám, về nhà thật, nơi có sofa da đen, bàn kính, tivi tắt, tủ lạnh vang rỗng vì không ai mua, rèm kéo kín ba ngày chưa mở, ánh sáng chỉ lọt qua khe rèm thành vệt mỏng trên sàn gỗ.

Ba ngày anh không đến công ty. Không gọi Phương, không gửi tin nhắn, không báo lý do. Phương nhắn hai lần: "Anh Mặc, lịch thứ Bảy có cuộc họp Hoa Phát lúc 10h.""Anh Triết nói anh nghỉ. Em dời lịch." Mặc đọc tin nhắn lúc hai giờ sáng, không trả lời.

Triết điều hành thay. Không hỏi. Không gọi. Không nhắn "mày ổn không" vì Triết biết anh không ổn, và hỏi sẽ buộc Mặc phải nói dối hoặc buộc phải nói thật, cả hai đều cần năng lượng anh không có. Triết im lặng kiểu bạn hai mươi năm: biết khi nào để yên.

Điện thoại trên bàn cà phê, màn hình tối. Thi thoảng sáng lên, thông báo, rồi tắt. Anh không nhìn. Không phải không muốn. Không đủ sức đưa tay ra khỏi sofa để cầm.

Ba ngày anh ăn gì? Không nhớ rõ. Một gói mì, hoặc hai. Nước lọc từ chai nhựa một lít rưỡi trên bàn ăn. Tắm một lần, hôm qua hoặc hôm kia, nước nóng, đứng dưới vòi sen cho đến khi nước nguội, cho đến khi da đỏ rồi nhăn, cho đến khi cơ thể nhắc: đủ rồi. Cơ thể nhắc. Đầu không nhắc gì. Đầu chỉ lặp. Lặp câu cô nói. Lặp giọng An Nhiên, phẳng, rõ, không lên không xuống. Lặp mặt cô khi nói, mắt nhìn thẳng, không né, không thương hại.

Người anh yêu chưa từng muốn sống cạnh anh.

Lặp. Lặp kiểu tivi hỏng kẹt ở một kênh không tắt được. Lặp khi nằm, khi đứng, khi mở tủ lạnh nhìn vào khoảng trống, khi tắm, khi nhắm mắt, khi mở mắt. Câu đó có trọng lượng vật lý, nằm trên ngực anh kiểu ai đó đặt tấm kính lên, không nặng đủ để nghẹt thở, nặng đủ để mỗi hơi thở cần cố hơn bình thường.

Chiều thứ Hai, anh ngồi dậy. Không phải vì muốn. Vì lưng đau. Nằm sofa ba ngày, đệm da không phải đệm giường, xương sống ê ẩm ở đoạn thắt lưng, cơ cổ cứng. Anh ngồi, tay chống vào tay vịn sofa, nhìn quanh. Căn hộ im. Đèn tắt. Rèm kéo. Mùi không khí đóng, mùi da sofa, mùi cà phê cũ trong ly trên bàn bếp, ly rót từ thứ Sáu chưa đổ.

Đứng dậy. Đi đến bàn ăn. Kéo ghế, ngồi. Trên bàn: phong bì trắng ngà, chữ "Mặc" mực xanh, nét chữ Du. Anh lấy thư ra từ túi áo vest hôm thứ Năm, đặt trên bàn ăn khi về, và nó nằm đó ba ngày, giữa bàn, giữa căn hộ, giữa cuộc đời anh, kiểu vật thể có trọng trường riêng kéo mọi thứ xoay quanh.

Anh mở phong bì. Rút thư. Đọc lần thứ chín.

Chín lần. Mỗi lần khác. Ba lần đầu tìm chỗ sai. Ba lần sau tìm cách giải thích khác. Hai lần ở quán cà phê với An Nhiên, nghe cô đọc thay Du. Lần chín, bây giờ, ba ngày trên sofa, lưng đau, mắt khô, anh đọc không tìm gì nữa. Đọc vì thư nằm trên bàn và anh ngồi trước bàn và không có gì khác để làm ngoài đọc.

Lần này, anh thấy câu mà tám lần trước anh đọc qua. Không phải bỏ sót. Đọc nhưng không dừng. Bây giờ dừng.

"Có những người không muốn em nói. Em không biết họ là ai. Nhưng em biết họ có mặt trong cuộc họp tháng Bảy. Và em biết, nếu em nói, chuyện sẽ không chỉ là anh và em."

Tay anh dừng ở mép giấy. Ngón tay ép vào, giấy cong nhẹ.

Tám lần trước, câu này nằm giữa hai đoạn nặng hơn: trước nó là "em muốn ra khỏi đây," sau nó là "em cần em, không phải em dành cho anh." Hai câu đó hút mọi sức nặng, mọi sự chú ý, mọi cơn đau, và câu ở giữa trôi qua kiểu câu phụ trong bản tin tài chính, kiểu dòng nhỏ dưới tiêu đề lớn mà mắt lướt qua vì đang bận đau ở chỗ khác.

Bây giờ. Sau ba ngày. Sau khi mười một từ của An Nhiên đã làm xong việc của chúng, đã ăn hết lớp bê tông anh tự đổ năm năm, đã để trần nền móng, đã cho anh thấy: Du không hạnh phúc, Du mệt, Du muốn đi. Sau khi thứ đó đã thấm, đã ngấm, đã trở thành thứ anh không phủ nhận được nữa, mắt anh dừng ở câu giữa. Và lần đầu tiên, anh đọc nó không phải như lời người yêu viết cho anh. Đọc như tài liệu. Đọc như CEO đọc báo cáo nội bộ.

Những người không muốn em nói.

Ai?

Cuộc họp tháng Bảy.

Cuộc họp nào? Tháng Bảy năm nào? Năm Du chết, tháng Bảy, bốn năm trước. Cuộc họp HĐQT? Cuộc họp đầu tư? Cuộc họp gì mà Du biết, Du muốn nói, và có người không muốn cô nói?

Chuyện sẽ không chỉ là anh và em.

Du biết thứ gì đó. Thứ liên quan đến người khác. Thứ nguy hiểm đủ để "những người" đó không muốn cô mở miệng.

Tần Mặc đặt thư xuống. Nhìn chữ Du trên giấy, mực xanh, nét đều. Anh đã đọc thư chín lần và đau ở chỗ Du mệt, Du muốn đi, Du không hạnh phúc. Chín lần anh đọc bằng trái tim người yêu bị bỏ rơi. Lần thứ chín, lần đầu, anh đọc bằng đầu.

Anh đứng dậy. Đi vào phòng ngủ. Mở tủ quần áo, không phải lấy áo, lấy hộp. Hộp giấy nâu, góc phải ngăn dưới, sau ba bộ vest mùa đông anh không mặc ở Sài Gòn. Hộp không có nhãn. Bên trong: một túi nhựa trong, bên trong túi: bản sao hồ sơ vụ tai nạn Thẩm Du.

Bốn năm hộp này nằm đây. Anh nhận từ luật sư ba tuần sau tang lễ. Mở, nhìn trang đầu, tên Du in trên dòng "nạn nhân," đóng lại, cho vào hộp, cất vào tủ. Chưa từng mở lại. Không phải quên. Không phải không quan tâm. Không mở vì không muốn đọc chi tiết cái chết của người mình yêu. Vì đọc chi tiết là biến Du từ người thành hồ sơ, biến đêm đó từ mất mát thành dữ liệu, biến nỗi đau thành bảng biên bản. Anh không muốn biến Du thành giấy.

Nhưng Du đã là giấy. Thư viết tay trên bàn viết gỗ. Giấy. Mực xanh. Bốn năm. Và anh đã biến cô thành nhiều thứ: bảo tàng, tủ lạnh, mỹ phẩm, ly gốm sứt miệng, áo khoác len, hệ thống lịch trình, set trang phục, nước hoa. Biến cô thành mọi thứ ngoại trừ người thật.

Anh mở hộp. Rút túi nhựa. Mở. Lấy tập giấy ra. Ngồi xuống sàn phòng ngủ, lưng tựa tủ quần áo, đèn trần bật, ánh sáng trắng lạnh.

Báo cáo cảnh sát. Biên bản hiện trường. Ảnh chụp (anh lật qua nhanh, không nhìn, chưa sẵn sàng cho ảnh). Sơ đồ vị trí tai nạn. Kết luận giám định pháp y. Danh sách nhân chứng (một người, tài xế xe tải, khai "không thấy xe máy từ đâu ra, đèn tối, trời mưa nhẹ"). Báo cáo giám định phương tiện. Kết luận: tai nạn giao thông, nạn nhân tử vong tại hiện trường, không có dấu hiệu hình sự, vụ việc đóng.

Anh đọc. Chậm. Từng trang. Đọc kiểu CEO đọc hợp đồng: mỗi dòng, mỗi số, mỗi chữ ký. Đọc lần đầu tiên trong bốn năm. Và bây giờ, sau chín lần đọc thư Du, sau ba ngày trên sofa, sau mười một từ An Nhiên, anh đọc với con mắt khác. Con mắt tìm lỗi.

Chuông cửa.

Anh không động. Chuông lần hai. Lần ba. Rồi tiếng chìa khóa xoay trong ổ (Triết có chìa khóa dự phòng, từ năm đầu anh mua căn hộ này, "phòng khi mày ngất trong nhà," Triết nói lúc đó, nửa đùa nửa thật, hóa ra không đùa vì anh đã ngất trong phòng tắm một lần, bốn năm trước, ba tuần sau tang lễ Du).

Tiếng bước chân. Tiếng đặt gì đó lên bàn bếp, nặng, kiểu hộp cơm. Tiếng nước chảy (rửa ly trên bàn?). Rồi tiếng bước đến phòng ngủ. Cửa mở.

Triết đứng ở ngưỡng cửa, áo sơ mi xanh đậm, tay áo xắn, cà vạt nới lỏng. Nhìn Mặc ngồi trên sàn, lưng tựa tủ, tập hồ sơ trên đùi. Nhìn hộp giấy nâu mở nắp bên cạnh. Nhìn rèm phòng ngủ kéo kín, đèn trần trắng lạnh, giường chưa xếp, gối lệch, ga nhăn.

Triết không hỏi "mày ổn không." Không hỏi "mày ăn chưa." Nhìn hồ sơ trên đùi Mặc, nhận ra. Mắt anh hẹp lại, nửa giây, rồi bình thường.

– Mày mở ra rồi.

Không phải câu hỏi. Nhận định.

– Bốn năm.

Mặc nói, giọng khàn, giọng người nói lại sau ba ngày im. Ngắn ngủn. Bốn năm anh giữ hộp này và không mở. Bốn năm anh thương nhớ Du và chưa một lần đọc kỹ cô ấy chết như thế nào.

Triết đi vào. Ngồi xuống sàn đối diện Mặc, lưng tựa chân giường, hai chân duỗi. Nhìn bạn. Không nói. Đợi.

Mặc lật trang. Chậm.

– Tao cần mày giúp một việc.

Triết gật. Không hỏi gì.

– Mở lại hồ sơ Du.

Triết nhìn Mặc. Nhìn lâu hơn bình thường. Mắt anh tìm thứ gì đó trên mặt bạn, tìm kiểu người đọc bản tin tìm dòng quan trọng giữa đống chữ. Và anh thấy. Thứ anh thấy không phải sụp đổ, không phải tuyệt vọng, không phải cơn giận anh quen ở Mặc, kiểu giận dẫn đến sa thải, cắt hợp đồng, phá hủy. Thứ anh thấy lạ hơn. Bình tĩnh. Bình tĩnh kiểu lạnh, kiểu CEO đọc tài liệu, kiểu Mặc mười năm trước khi chưa gặp Du, kiểu người xử lý vấn đề bằng dữ liệu thay vì cảm xúc. Lần đầu tiên trong bốn năm, Triết nhìn Mặc không thấy Du ở phía sau mắt anh. Lần đầu tiên, Mặc muốn hiểu cái chết, không phải giữ lại nỗi đau.

– Nói.

– Trong thư Du có một câu. Tao đọc chín lần mới thấy.

Mặc đọc. Giọng đều, khàn, nhưng rõ từng từ: "Có những người không muốn em nói."

Triết im. Tay trên đầu gối siết nhẹ, khớp ngón trắng nửa giây, rồi buông. Anh biết câu đó. An Nhiên đã kể cho anh nghe nội dung thư, bốn tuần trước, khi quyết định Mặc cần biết sự thật. Nhưng nghe Mặc nói ra, bằng giọng Mặc, trong phòng ngủ rèm kéo, sau ba ngày sụp đổ, câu đó có trọng lượng khác.

– Du biết thứ gì đó. Liên quan đến cuộc họp tháng Bảy. Liên quan đến người trong tập đoàn. Và cô ấy muốn nói.

Triết nghe. Không ngắt.

– Tao giữ hồ sơ tai nạn bốn năm. Không đọc. Vì không muốn đọc Du chết như thế nào.

Mặc lật tập giấy, đặt trước mặt Triết, ngón tay chỉ dòng trên biên bản hiện trường.

– Thời gian tai nạn: hai mươi ba giờ mười phút. Camera tòa nhà Du rời đi: hai mươi mốt giờ ba mươi. Hai tiếng chênh lệch.

Triết nhìn xuống trang giấy. Mắt anh chạy theo dòng chữ, dừng ở hai con số. Hai mươi mốt giờ ba mươi. Hai mươi ba giờ mười.

– Du đi đâu hai tiếng đó?

Mặc nhìn Triết. Mắt không đỏ. Khô. Ba ngày không khóc vì khóc cần cảm xúc và cảm xúc đã cạn, chỉ còn thứ khác, thứ sắc hơn, thứ lạnh hơn, thứ có hướng.

– Tao không biết. Bốn năm tao không biết. Vì tao không hỏi.

Im lặng. Tiếng máy lạnh chạy nhẹ, tiếng quạt trong ống thông gió, tiếng xe ở đường dưới, mờ qua kính dày.

Triết nghiêng đầu, nhìn tập hồ sơ. Lật vài trang. Đọc nhanh, kiểu người quen đọc tài liệu pháp lý. Dừng ở trang kết luận. Đọc lại. Lật tiếp. Đếm trang.

– Hồ sơ mỏng.

– Ừ.

– Kết luận nhanh. Không dấu hiệu hình sự. Vụ việc đóng. Nhân chứng một người, tài xế xe tải.

Triết đặt hồ sơ xuống sàn giữa hai người. Nhìn Mặc.

– Mày muốn mở lại.

Không phải câu hỏi. Xác nhận.

– Tao muốn biết Du chết vì sao.

Câu đó đặt trên sàn phòng ngủ, giữa hai người đàn ông ngồi dưới đất, ánh đèn trắng lạnh, rèm kéo kín. Câu đó đơn giản. Nhưng nó chứa bốn năm không hỏi, bốn năm thương nhớ sai chỗ, bốn năm xây bảo tàng cho người đã muốn rời khỏi anh.

Triết gật. Chậm. Một cái gật, rõ ràng, kiểu gật của người đã đợi câu này lâu hơn anh thừa nhận.

– Tao biết người.

Mặc nhìn Triết. Chờ.

– Thám tử tư. Từng là cảnh sát hình sự. Bây giờ làm riêng. Ít nói, đọc người giỏi. Tên Lão Quan.

– Mày quen sẵn.

– Tao dùng cho vụ Trình Dật. Khi Phase 2 bị rò rỉ. Không tìm được gì vì lúc đó tao tìm sai chỗ. Nhưng ông ấy giỏi.

Mặc im. Ngón tay gõ nhẹ trên mặt hồ sơ, vô thức, nhịp đều, thói quen cũ. Nhịp gõ của người đang xử lý, đang tính, đang chuyển từ cảm xúc sang hành động.

– Liên hệ đi.

Triết rút điện thoại. Không lưỡng lự. Bấm số. Đặt điện thoại lên tai.

Mặc nhìn tập hồ sơ trên sàn. Báo cáo cảnh sát, biên bản hiện trường, kết luận giám định. Bốn năm nằm trong hộp giấy nâu, sau ba bộ vest mùa đông, góc phải ngăn dưới tủ quần áo. Bốn năm anh giữ chìa khóa căn hộ Du, giữ ly gốm, giữ áo khoác len, mua lại mỹ phẩm hết hạn, trả tiền điện, thay bóng đèn hành lang. Giữ mọi thứ về Du. Và không đọc cách cô ấy chết.

Vì đọc cách cô ấy chết là thừa nhận: cô ấy đã chết. Thật sự chết. Không phải "đi xa," không phải "mất," không phải kiểu mất mà anh có thể giữ lại bằng tủ lạnh và mỹ phẩm. Chết. Kết thúc. Không quay lại. Và bốn năm anh sống kiểu người không chấp nhận kết thúc, kiểu người giữ mọi thứ nguyên vẹn để giả vờ Du sẽ về, sẽ mở cửa bằng chìa khóa, sẽ treo áo khoác lên ghế, sẽ pha trà hoa cúc bằng ly gốm xanh sứt miệng.

Du không về. Du viết thư nói muốn đi. Du chết trước khi đi. Và anh không biết tại sao.

Bao nhiêu năm. Anh thương nhớ Du. Xây bảo tàng cho cô ấy. Khóc vì cô ấy. Tìm cô ấy trong khuôn mặt An Nhiên. Và chưa một lần hỏi: cô ấy chết vì sao?

Triết nói vào điện thoại, giọng thấp, ngắn gọn. Mặc không nghe rõ. Không cần nghe. Tin Triết.

Phong bì trắng ngà trên bàn ăn phòng ngoài. Hồ sơ trên sàn phòng ngủ. Hai tập giấy. Một do Du viết, một về Du. Một nói cô muốn gì, một nói cô chết thế nào. Và giữa hai tập giấy đó, bốn năm khoảng trống mà anh lấp bằng mỹ phẩm, bằng tủ lạnh, bằng nước hoa, bằng hệ thống kiểm soát, bằng mọi thứ ngoại trừ câu hỏi đúng.

Triết cúp máy. Quay lại.

– Thứ Tư. Quán cà phê ngoài quận ba. Ông ấy gặp được.

Mặc gật.

Triết nhìn bạn. Lâu. Rồi đứng dậy, chìa tay. Mặc nhìn tay Triết, nửa giây, rồi nắm lấy. Triết kéo anh đứng. Tay Mặc gầy hơn lần cuối Triết nắm, gân nổi rõ hơn ở mu bàn tay, kiểu tay người giảm cân nhanh vì quên ăn.

– Tao mang cơm. Trên bàn bếp. Ăn đi.

Mặc không đáp. Nhưng khi Triết đi ra, anh đi theo. Đến bàn bếp. Hộp cơm sườn cốt lết, quán tầng trệt tòa nhà Vạn Khải, hai mươi lăm nghìn, Phương hay đặt. Mặc mở hộp. Ngồi xuống. Cầm đũa.

Triết đứng ở cửa bếp, tựa khung cửa, khoanh tay. Nhìn bạn ăn. Không nói gì. Mặt anh có thứ gì đó mà Mặc không nhìn thấy vì đang nhìn xuống cơm: nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm kiểu người đợi lâu rồi thấy. Hai mươi năm quen Tần Mặc, mười lăm năm nhìn anh khóc thương Du, bốn năm nhìn anh giữ căn hộ, giữ mỹ phẩm, giữ chìa khóa, giữ mọi thứ của người chết và không hỏi cô chết vì sao. Bốn năm Triết đợi. Đợi Mặc hỏi câu đúng.

Hôm nay anh hỏi.

Triết đi ra. Tiếng cửa đóng. Tiếng khóa xoay (khóa từ ngoài, thói quen, kiểu bạn khóa cửa cho người bên trong không phải dậy ra khóa).

Tần Mặc ngồi một mình, hộp cơm, đũa, ánh đèn bếp vàng nhạt. Ngoài cửa sổ bếp, trời chiều quận hai, tòa nhà đối diện phản ánh nắng xiên, kính lấp lánh. Anh ăn chậm. Cơm nguội. Sườn cốt lết cứng vì để lâu. Anh ăn hết.

Rồi đứng dậy. Đi đến bàn ăn. Nhìn xuống. Phong bì trắng ngà. Hồ sơ anh vừa mang từ phòng ngủ ra, đặt cạnh. Hai tập giấy.

Anh kéo ghế. Ngồi. Trải hồ sơ tai nạn trên mặt bàn, cạnh phong bì thư Du. Trang này cạnh trang kia, kiểu CEO trải báo cáo trên bàn họp, kiểu người sắp xếp dữ liệu trước khi phân tích.

Mắt anh chạy từ thư Du sang hồ sơ cảnh sát. Từ "những người không muốn em nói" sang "kết luận: tai nạn giao thông, không có dấu hiệu hình sự." Từ chữ viết tay mực xanh sang chữ in máy mực đen.

Bốn năm. Bao nhiêu năm anh thương nhớ Du. Giữ mọi thứ. Và chưa một lần hỏi đúng câu.

Đèn bếp tắt tự động sau mười lăm phút không cử động. Anh ngồi trong bóng tối, ánh sáng duy nhất từ vệt nắng cuối cùng lọt qua rèm, vàng nhạt trên mép bàn, rồi mất. Trời tối. Anh vẫn ngồi. Hồ sơ trước mặt. Và trong đầu, lần đầu tiên trong bốn năm, không phải câu An Nhiên nói lặp, không phải giọng Du trong thư. Mà là một câu hỏi. Câu hỏi anh chưa từng hỏi.

Du chết vì sao?

Ch.61/93
3.091 từ