Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 82: Lời mời từ bên ngoài
Chương 82

Lời mời từ bên ngoài

Tuần bốn mươi tám. Thứ Ba. Mười một giờ.

Phòng giám đốc truyền thông tầng mười sáu. Bàn An Nhiên ngập tài liệu: bản thiết kế bộ nhận diện Minh gửi sáng nay, bản thảo nội dung quý ba Hoàng soạn, lịch phỏng vấn phóng viên ba tờ báo tuần sau, biên bản kiểm toán độc lập giai đoạn hai cô xin Triết hôm qua. Một tháng trước phòng này ba tháng không giám đốc. Bây giờ bàn cô không còn chỗ đặt cốc nước.

Điện thoại rung. Số lạ. An Nhiên định bỏ qua, nhưng nhìn đầu số quen, kiểu đầu số của công ty săn đầu người cô từng gặp hồi còn làm tự do.

Nghe.

– Chào chị Hạ An Nhiên. Tôi là Phương Linh, từ Athena Executive Search.

Giọng nữ, chuyên nghiệp, không vòng vo. An Nhiên nhận ra phong cách ngay: săn đầu người cấp cao, loại chỉ gọi khi đã nghiên cứu kỹ hồ sơ.

– Tôi nghe.

– Một khách hàng của chúng tôi đang tìm giám đốc truyền thông cho tập đoàn. Vị trí cấp C. Họ theo dõi chiến lược tái xây dựng hình ảnh của Vạn Khải Capital gần đây và ấn tượng. Tôi muốn hỏi chị có sẵn sàng nghe thêm không.

An Nhiên nhìn đống tài liệu trên bàn. Bản thiết kế Minh có ghi chú bút đỏ của cô ở góc. Lịch phỏng vấn có tên Tần Mặc ở dòng thứ Ba.

– Tập đoàn nào?

– Phương Đông Media. Truyền thông, xuất bản, nội dung số. Doanh thu năm ngoái hai nghìn tỷ.

An Nhiên biết Phương Đông. Lớn gấp ba mảng truyền thông của Vạn Khải. Ổn định, không bê bối, không có tổng giám đốc nào từng yêu người chết rồi giữ cái bóng bốn năm.

– Khi nào gặp được?

– Thứ Năm trưa, nếu chị rảnh. Nhà hàng Đồng Khánh, Lê Lợi.

– Được.

Cúp máy. Đặt điện thoại lên bàn. Ngón tay giữ trên màn hình thêm một giây, kiểu người vừa nghe thứ gì đó thay đổi bản đồ mà chưa kịp định vị lại mình ở đâu.

Quay lại làm việc. Đọc bản thảo Hoàng. Sửa hai đoạn, ghi chú ba chỗ. Gửi Ngọc danh sách phóng viên cần liên lạc tuần sau. Họp nhanh với Lan về tiến độ thiết kế ấn phẩm nội bộ. Bốn tiếng trôi như mọi ngày, như cô không vừa nhận cuộc gọi có thể thay đổi mọi thứ.

Thứ Năm. Mười hai giờ mười lăm. Nhà hàng Đồng Khánh.

Tầng hai, bàn góc cạnh cửa sổ. Khăn trải trắng, ly nước chanh đã rót sẵn, đĩa nhỏ đựng chanh thái lát mỏng. Kiểu nhà hàng dành cho người quen ăn trưa công việc, không dành cho người đến lần đầu.

Phương Linh đã ngồi. Ba mươi lăm tuổi, tóc búi gọn, áo sơ mi lụa xám, không trang sức ngoài đồng hồ mặt nhỏ. Trước mặt cô ta: một tập hồ sơ mỏng, bìa trắng, không logo.

An Nhiên ngồi xuống. Không chào xã giao. Nhìn thẳng.

– Nội dung cụ thể.

Phương Linh mở tập hồ sơ. Đẩy qua bàn.

– Giám đốc truyền thông, báo cáo trực tiếp chủ tịch HĐQT. Quản lý bốn phòng ban: truyền thông nội bộ, quan hệ công chúng, nội dung số, quan hệ nhà đầu tư. Tổng nhân sự dưới quyền: ba mươi hai người.

An Nhiên mở hồ sơ. Đọc. Lương gấp hai lần hiện tại. Gói phúc lợi đầy đủ: bảo hiểm quốc tế, cổ phiếu ưu đãi sau hai năm, ngân sách đào tạo cá nhân. Quyền đề xuất chiến lược trực tiếp cho HĐQT, không qua tầng trung gian.

– Tại sao tôi?

Phương Linh uống nước chanh. Đặt ly xuống chính xác.

– Chiến lược tái cấu trúc truyền thông của Vạn Khải Capital gần đây được giới truyền thông đánh giá cao. HĐQT thông qua toàn bộ, sáu trên sáu. Phóng viên bắt đầu gọi phòng truyền thông thay vì đường dây nóng. Trong ngành, người ta biết ai đứng sau.

An Nhiên gấp hồ sơ. Không đóng hẳn, gấp lại ở trang lương.

– Phương Đông không có scandal.

– Đúng.

– Không có lịch sử phức tạp với nhân sự cấp cao.

– Không.

– Không có vụ điều tra nào đang dở dang.

Phương Linh nhìn cô. Mắt săn đầu người, kiểu mắt đọc được câu hỏi nào là hỏi thật và câu nào đang tự trả lời.

– Chị đang so sánh.

– Tôi đang hỏi.

Im. Ba giây. Phương Linh gật.

– Phương Đông ổn định. Mười hai năm không khủng hoảng truyền thông lớn. Chủ tịch HĐQT sáu mươi hai tuổi, phong cách bảo thủ nhưng tôn trọng chuyên gia. Không có chính trị nội bộ ở cấp C. Hoặc có, nhưng ít hơn mức trung bình ngành.

An Nhiên nhìn ra cửa sổ. Phố Lê Lợi buổi trưa, xe cộ, nắng, người đi bộ. Bình thường. Không có gì đặc biệt. Không có gì đau.

– Hạn trả lời?

– Hai tuần. Họ muốn nhanh nhưng tôn trọng quy trình.

– Tôi sẽ suy nghĩ.

Phương Linh gật. Không ép, không thuyết phục thêm. Kiểu săn đầu người giỏi biết khi nào nên dừng.

An Nhiên đứng dậy. Cầm tập hồ sơ theo. Ở cửa, dừng nửa giây, quay lại.

– Họ biết tôi đang ở Vạn Khải?

– Biết. Đó là một phần lý do họ muốn chị.

An Nhiên bước ra nắng. Hồ sơ trong cặp, mỏng, nhẹ. Nhưng nặng hơn bất kỳ bản kế hoạch nào cô từng cầm.

Tối. Căn hộ quận ba.

Ban công nhỏ, ghế mây, cốc trà đã nguội. An Nhiên ngồi, máy tính mở trên đùi, hồ sơ Phương Đông đặt bên cạnh.

Cô mở hai cửa sổ trên màn hình. Bên trái: trang chủ Phương Đông Media, doanh thu, cơ cấu tổ chức, bài phỏng vấn chủ tịch HĐQT trên tạp chí kinh doanh năm ngoái. Bên phải: bản kế hoạch truyền thông Vạn Khải quý ba, bản cô đang soạn dở, con trỏ nhấp nháy ở dòng mười bảy.

So sánh.

Phương Đông: lương gấp đôi, ba mươi hai nhân sự, ổn định, không quá khứ. Không ai nhìn cô rồi thấy người khác. Không ai gọi cô là "cái bóng" sau lưng. Không ai từng nắm cổ tay cô lúc kiệt sức rồi thì thầm sai tên.

Vạn Khải: phòng ban bốn người cô tự xây từ đống đổ nát. Chiến lược cô viết đang được triển khai. Vụ điều tra gian lận tài chính sắp đến hồi kết, tài liệu cô và Phạm Thanh thu thập bốn tháng. Đội ngũ đang tin cô. Phóng viên đang tin phòng truyền thông thay vì đường dây nóng.

Và Tần Mặc. Ở tầng mười tám. Không gọi, không nhắn, không xuống tầng mười sáu. Giữ khoảng cách cô yêu cầu. Lần đầu trong mười lăm năm điều hành, anh ngồi im trong phòng họp HĐQT để chiến lược của cô được thông qua mà không ai nghĩ đó là ý anh.

An Nhiên đóng cửa sổ Phương Đông. Mở bản kế hoạch. Đọc lại từ dòng một. Ghi chú bên lề: "Giai đoạn 3 cần bổ sung quan hệ nhà đầu tư quốc tế. Liên hệ Triết xin danh sách đối tác tầng hai."

Ngón tay dừng trên bàn phím.

Đi thì dễ. Ở lại mới khó.

Cô biết. Đã biết từ lần đầu rời Vạn Khải. Rời đi giải quyết được mọi thứ phức tạp: không bê bối, không quá khứ, không Tần Mặc. Nhưng rời đi cũng có nghĩa bỏ lại mọi thứ cô đang xây. Đội ngũ. Chiến lược. Vụ điều tra. Và cái cảm giác rằng lần đầu tiên trong đời, cô đang làm thứ quan trọng hơn an toàn.

An Nhiên gấp máy. Đặt lên bàn. Đứng dậy, ra ban công.

Thành phố phía dưới. Đèn chạy dài theo phố, xe máy, ô tô, người đi bộ muộn. Gió nhẹ mang mùi phố đêm Sài Gòn, mùi cơm chiên từ quán góc đường, mùi xăng, mùi nhựa đường còn ấm.

Cô nhớ lần đầu đến Vạn Khải. Đứng trước tòa nhà, nhìn lên, cổ ngửa. Hai mươi lăm tuổi, CV mỏng, lòng đầy hy vọng kiểu người chưa biết thế giới sẽ làm gì với mình.

Lần rời đi. Đứng ở hành lang tầng mười hai, thang máy đóng, Tần Mặc ở phía sau không chặn. Cô nhìn xuống sàn gạch, đau, và nghĩ: mình thua.

Bây giờ. Ban công tầng bốn, quận ba, thành phố ngang tầm mắt. Không nhìn lên. Không nhìn xuống. Nhìn ngang.

Câu hỏi không phải "ở lại vì ai."

Ở lại vì gì.

An Nhiên vào nhà. Tắt đèn ban công. Hồ sơ Phương Đông vẫn nằm trên bàn, mở ở trang lương. Cô không đóng lại. Cũng không đọc thêm.

Hai tuần. Cô có hai tuần.

Ch.82/93
1.429 từ