Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 92: Đối mặt
Chương 92

Đối mặt

Tuần năm mươi ba. Thứ Năm. Mười giờ sáng.

Phòng họp báo, khách sạn Continental, quận một. Cùng nơi Trình Dật từng tổ chức buổi giao lưu doanh nhân năm ngoái, cùng phòng mà An Nhiên đã đứng ở hàng sau và quan sát. Bây giờ cô đứng ở bục.

Phòng đầy. Bốn mươi ghế, ba mươi bảy phóng viên, mười một camera. Hàng đầu: Phạm Thanh, sổ mở, bút trên tay, mắt bình tĩnh kiểu người biết sẽ nghe gì và đang chờ phần còn lại. Hàng giữa: phóng viên các báo lớn, ghi âm, chụp ảnh, đèn chớp. Hàng sau, góc phải: Trình Dật, vest xanh đậm, tay bỏ túi, mắt nhìn bục với nụ cười mỏng. Cạnh Trình Dật: Hà Trọng Nghĩa, sáu mươi ba tuổi, tay đặt trên đầu gối, ngồi thẳng.

Hai người đến sớm. Tự tin. Kiểu tự tin của kẻ nghĩ mình đến xem đối phương đầu hàng.

Bên phải bục, hàng ghế ban tổ chức: luật sư Cao Duy Khiêm, cặp tài liệu mở, mắt quét phòng. Đại diện cơ quan pháp luật ngồi bên trái, hai người, một nam một nữ, cặp đen, ghi chép.

Tần Mặc đứng bên phải bục. Không giữa. Không phía trước. Bên phải, cách An Nhiên hai bước, tay đặt trên thành ghế, mặt bình tĩnh. Vest xám, không cà vạt, kiểu Mặc mặc khi không cần gây ấn tượng mà chỉ cần có mặt.

An Nhiên bước lên bục. Vest đen, tóc buộc gọn, không trang sức. Micro trên giá. Cô đặt tay lên bục, mười ngón đều, không nắm, không run. Bốn mươi sáu giờ gần như không ngủ, mắt hơi thâm dưới lớp kem che, nhưng giọng khi cô mở miệng thì không có dấu hiệu mệt.

– Hôm nay tôi không đại diện Vạn Khải Capital với tư cách Giám đốc Truyền thông.

Phòng im. Camera quay, đèn nhấp nháy.

– Tôi đại diện cho sự thật. Và cho một người phụ nữ đã chết trước khi kịp nói.

Im lặng. Phạm Thanh đặt bút. Trình Dật ở hàng sau vẫn cười, nhưng mắt thu hẹp lại nửa milimet, kiểu thay đổi mà chỉ người quan sát kỹ mới thấy.

An Nhiên mở tập tài liệu trên bục. Bốn phần. Bốn mươi bảy trang. Mỗi phần một mũi tên.

Phần một: giao dịch cổ phần.

Màn hình chiếu trang trình chiếu đầu tiên: nhật ký giao dịch nội bộ Vạn Khải Capital, có dấu xác thực phòng công nghệ, ngày giờ, mã nhân viên. Mười bảy giao dịch bất thường trong sáu tháng, tổng giá trị bốn mươi hai tỷ, phê duyệt bởi Viên Chí Hào, ký xác nhận bởi Đặng Quốc Phong.

An Nhiên đọc từng dòng. Không vội. Giọng đều, kiểu giọng đọc báo cáo tài chính, không kiểu giọng buộc tội. Cô để bằng chứng tự nói.

Phần hai: email.

Bản gốc email Thẩm Du gửi phòng pháp chế, không cắt, không chỉnh, nguyên văn. So sánh song song với đoạn trích trong bài báo tuần trước. Hai cột. Bên trái: gốc. Bên phải: đã cắt. Khác biệt tô vàng, ba đoạn, đúng ba đoạn giấu đúng phần chứng minh Du đã tố cáo giao dịch bất thường và chuyển cho bộ phận phụ trách.

Phóng viên ghi. Máy quay kéo gần vào màn chiếu. Phạm Thanh mở laptop, gõ nhanh, đăng bài song song trên mạng.

Phần ba: camera.

Ảnh trích xuất từ camera máy rút tiền, hai trăm mét cách hiện trường, lúc hai mươi hai giờ năm mươi tám. Xe tải, biển số rõ, thuộc công ty vận tải đăng ký dưới tên Đặng Quốc Phong. Mười hai phút trước tai nạn Thẩm Du. Dấu thời gian trên ảnh khớp với nhật ký cuộc gọi SIM rác mà Lão Quan đã trích xuất.

An Nhiên dừng. Nhìn phòng. Phóng viên viết. Camera quay. Trình Dật ở hàng sau không còn cười.

Phần bốn: biên bản cuộc họp tháng Bảy.

Bản đầy đủ. Năm trang. Trang hai và trang năm, đúng hai trang bị bỏ khỏi bài báo tuần trước. Trang hai: danh sách cổ đông biểu quyết, Viên Chí Hào ký phê duyệt. Trang năm: Đặng Quốc Phong ký xác nhận hợp đồng vận chuyển.

An Nhiên đặt bản biên bản lên bục.

– Bài báo tuần trước tố cáo Tần Mặc che giấu bằng chứng. Bài báo đó đúng ở một điểm: ông Tần Mặc nhận email thông báo và không đọc. Đó là thiếu sót. Ông ấy nhận.

Cô quay nhìn Mặc. Một giây. Mặc đứng yên, mặt bình tĩnh, mắt nhìn cô. Không gật, không phản ứng. Chỉ đứng.

Cô quay lại micro.

– Nhưng che giấu, bóp méo, và tạo điều kiện cho cái chết của Thẩm Du, đó là tội của những người khác. Tội đó có tên. Tên nằm trong bốn mươi bảy trang tài liệu trước mặt các vị.

Hàng sau. Trình Dật đứng dậy. Mặt trắng, kiểu trắng không phải sợ mà phải tính lại mọi thứ trong ba giây. Hà Trọng Nghĩa kéo tay áo anh ta, hai người đi ra cửa bên. Nhanh. Không chạy nhưng không đi thường.

Phóng viên quay cảnh họ rời phòng. Tiếng camera chụp, liên tục, như mưa rào ngắn.

An Nhiên không dừng. Không nhìn theo. Cô đọc tiếp trang cuối: tóm tắt, đề nghị cơ quan pháp luật xem xét toàn bộ tài liệu, yêu cầu điều tra chính thức.

Đại diện cơ quan pháp luật ghi. Nghiêm túc.

An Nhiên đóng tập tài liệu. Đặt tay lên bục. Nhìn phòng.

– Thẩm Du biết sự thật này trước khi chết. Cô ấy tố cáo. Cô ấy gửi email. Cô ấy viết nhật ký. Và cô ấy chết trước khi bất cứ ai nghe.

Im.

– Hôm nay, năm năm sau, tôi nói thay cô ấy. Không muộn. Vì sự thật không có hạn.

Phòng im lặng ba giây. Rồi câu hỏi từ phóng viên bắt đầu. An Nhiên trả lời, từng câu, bình tĩnh. Phạm Thanh tiếp tục đăng bài trực tiếp. Luật sư Khiêm bổ sung phần pháp lý khi được hỏi.

Tần Mặc đứng bên phải bục. Bốn mươi phút. Không nói lời nào. Không bước lên. Không bước lui. Chỉ đứng.

Và nhìn cô.

Lần đầu tiên anh không muốn bảo vệ cô. Vì cô không cần.

Mười một giờ hai mươi. Hành lang sau phòng họp báo.

Phóng viên đã đi. Nhân viên khách sạn dọn ghế, thu micro, cuốn dây cáp. Phòng trống dần. Ánh sáng đèn trắng, sàn thảm xám, mùi nước hoa khách sạn nhạt.

An Nhiên tựa tường hành lang. Mắt nhắm. Tay phải vẫn cầm micro đã tắt, ngón tay nắm chặt quanh thân micro, kiểu nắm của người mệt đến mức quên buông. Bốn mươi sáu giờ gần như không ngủ. Bốn cuộc gọi giữa đêm. Một bản báo cáo bốn mươi bảy trang. Một buổi họp báo. Xong.

Bước chân. Cô không mở mắt. Biết ai.

Tần Mặc đứng cạnh cô. Lưng tựa tường, cùng phía, khoảng cách nửa bước. Hành lang trống, ánh sáng trắng, tiếng xe đẩy dọn dẹp ở xa.

Im lặng. Lâu.

– Cô cứu tôi. Lần thứ hai.

Giọng Mặc thấp. Phẳng. Kiểu giọng anh dùng khi nói sự thật mà không giấu sau lớp nào, kiểu giọng ở quán cà phê Lê Thánh Tôn khi anh nói "anh yêu em", nhưng lần này không phải tình cảm. Là biết ơn, kiểu biết ơn không cần diễn, chỉ cần nói.

An Nhiên mở mắt. Nhìn anh. Mệt. Mắt thâm. Nhưng mắt tỉnh.

– Lần này không phải vì công việc.

Giọng cô thấp, khàn nhẹ vì nói nhiều và ngủ ít. Nhưng rõ.

Mặc nhìn cô. Anh biết. Cô biết anh biết.

Không ai nói thêm. Hành lang im. Tiếng dọn dẹp xa dần. Ánh sáng trắng, tường vàng nhạt, thảm xám. Hai người đứng cạnh nhau, lưng tựa tường, mặt nhìn phía trước, khoảng cách nửa bước.

Sau trận chiến cuối cùng, không có ăn mừng. Chỉ có hai người đứng cạnh nhau trong hành lang trống và biết: xong rồi.

An Nhiên buông micro. Đặt nhẹ trên ghế cạnh. Tay trống.

Mặc nhìn tay cô. Rồi đưa tay phải. Không nắm. Chỉ để cạnh tay cô trên ghế, ngón tay cách ngón tay cô một phân. Không chạm. Nhưng gần.

An Nhiên không nhìn xuống. Không nhìn tay. Nhìn thẳng phía trước, hành lang dài, cửa thoát hiểm cuối hành lang, ánh sáng lọt vào từ khe cửa.

Ngón tay cô dịch nhẹ. Chạm ngón tay anh. Một phân. Ấm.

Không nắm. Chưa cần.

Chỉ chạm.

Ch.92/93
1.387 từ