Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 86: Tay không
Chương 86

Tay không

Mười hai giờ trưa. Vỉa hè trước tòa nhà cũ, hẻm gần cầu Bông.

Tần Mặc đứng nhìn lên. Tầng bốn, cửa sổ căn hộ đã đóng, rèm trắng kéo kín, không ánh đèn. Ba mươi phút trước anh còn ở trong đó, đóng cửa lần cuối, nghe ổ khóa kêu tiếng kim loại quen thuộc. Bây giờ đứng ngoài, nhìn lên, cửa sổ đó chỉ là một ô vuông giữa bức tường vàng nhạt.

Triết đã lái xe riêng đi trước, mang theo bốn thùng carton đến trung tâm quyên từ thiện trên đường Điện Biên Phủ. Không nói gì khi đi. Gật đầu. Kiểu gật của hai người đàn ông biết nhau đủ lâu để hiểu khi nào không cần lời.

Mặc bỏ tay trái vào túi quần.

Trống.

Bốn năm, ngón tay chạm chìa khóa mỗi khi cho tay vào túi, phản xạ không cần nghĩ, kiểu cơ thể ghi nhớ trước khi đầu kịp nhận biết. Sáng nào cũng thế: mặc áo, kiểm tra ví, kiểm tra điện thoại, và ngón cái trái lướt qua thân chìa đồng nhỏ ở đáy túi. Xong thì đi. Bốn năm không sót ngày nào.

Bây giờ ngón cái lướt qua vải trống. Phản xạ vẫn có, thứ để chạm thì không.

Anh rút tay ra. Nhìn lên lần nữa. Tầng bốn. Cửa sổ kia từng sáng mỗi tối thứ Bảy khi anh đến, sáng ánh vàng nhạt qua rèm, kiểu ánh sáng mà anh nghĩ là Du đang ở trong nhưng thực ra là đèn hẹn giờ anh tự cài để căn hộ không bao giờ tối hẳn.

Hẻm vắng buổi trưa. Xe máy đỗ dọc tường, quán cơm đầu hẻm mùi dầu chiên, mấy đứa trẻ chạy qua với bịch bánh mì. Đời thường. Thứ mà bốn năm anh đến đây nhưng không bao giờ nhìn vì chỉ nhìn lên.

Mặc quay lưng. Bước về phía xe đỗ cuối hẻm.

Lái xe. Không mở bản đồ. Không có đích.

Ra khỏi hẻm, rẽ trái theo đường cầu Bông, qua cầu, vào đường Hoàng Sa dọc kênh Nhiêu Lộc. Nước kênh xanh đục dưới nắng trưa, hàng cây hai bên đường phủ bóng lốm đốm lên mui xe. Mặc lái chậm, tay trái trên vô lăng, tay phải đặt trên đùi. Không gõ nhịp. Không siết.

Ở ngã tư Trường Sa, đèn đỏ. Dừng. Nhìn qua kính: quán cà phê góc phố, mái tôn xanh, bàn ghế gỗ cũ kê lấn vỉa hè. Quán Du hay ngồi chiều Chủ nhật, gọi cà phê đen đá, ngồi đọc sách một mình khi anh họp muộn. Anh biết vì Du kể, và vì sau khi Du mất anh đến đó ngồi cùng chỗ, gọi cùng ly, sáu lần, mỗi lần nửa tiếng, rồi không đến nữa vì chủ quán bắt đầu nhận ra và nhìn anh bằng mắt thương hại.

Đèn xanh. Anh đi qua. Không dừng.

Rẽ vào Phan Xích Long. Phố Du từng thích đi bộ chiều thứ Bảy, nói thích vỉa hè rộng và hàng cây bàng lá đỏ mùa thay. Anh chưa bao giờ đi bộ cùng cô ở đây vì chiều thứ Bảy anh họp đối tác, mỗi lần Du rủ anh nói "tuần sau", và tuần sau lại họp. Sau khi Du mất, anh lái qua đây ba lần, chậm, nhìn vỉa hè qua kính xe, tìm bóng ai đó giữa người qua lại mà biết sẽ không thấy.

Lái qua. Không chậm lại.

Lên Nguyễn Văn Trỗi, ra Nguyễn Văn Trỗi nối Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Phố lớn, xe đông hơn, nắng trưa gay gắt trên kính chắn. Radio tắt từ đầu, cabin im, chỉ tiếng máy lạnh và tiếng lốp trên đường.

Mặc bật radio.

Đài FM quen, đài Du từng đặt sẵn trên hệ thống xe cũ, anh giữ tần số đó khi đổi xe mới. Nhạc. Bài gì đó đang phát giữa chừng, giọng nữ, ballad chậm, không phải bài Du hay hát. Mặc nghe nửa phút rồi chuyển. Tiếng nhiễu nhẹ. Đài khác, nhạc trẻ, beat nhanh. Chuyển tiếp.

Đài thứ ba. Tiếng guitar mở đầu.

Mặc dừng tay.

Bài này. Bài Du hát lúc nấu cơm trong căn hộ cầu Bông, giọng nhỏ, hát sai nhịp hai chỗ nhưng không sửa, kiểu hát của người không hát cho ai nghe. Anh từng ngồi ở sofa nghe cô hát sau bức tường bếp, không nói cô biết mình đang nghe vì sợ cô ngừng.

Giọng ca sĩ trong radio không giống giọng Du. Giai điệu giống. Lời giống. Nhưng giọng không phải.

Mặc nghe hết. Không tắt. Không tua. Ba phút bốn mươi giây, anh lái qua hai ngã tư, giữ tốc độ đều, tay trên vô lăng không siết. Bài hát kết thúc, MC nói gì đó, chuyển sang bài khác.

Anh không khóc. Không cần. Bốn năm trước nghe bài này anh dừng xe bên đường, tay run, mắt mờ, phải đợi mười phút mới lái tiếp. Hai năm trước nghe trong quán bar với Triết, anh đứng dậy ra ban công đứng một mình năm phút. Bây giờ nghe xong, anh vẫn lái, và thứ duy nhất còn lại là một nốt nhạc nào đó vẫn vang trong đầu, nhẹ, kiểu tiếng dư âm sau khi đàn piano đã buông phím.

Hai giờ chiều. Bờ sông Sài Gòn, đoạn gần Thủ Thiêm.

Mặc dừng xe ở bãi đỗ trống cạnh đường ven sông. Tắt máy. Xuống xe. Gió sông thổi từ phía đông, mang mùi nước, mùi bùn nhẹ, mùi cỏ dại mọc dọc bờ kè. Nắng chiều hơi nghiêng, mặt sông lấp lánh vụn bạc, thuyền nhỏ qua lại xa xa.

Anh tựa lan can bê tông. Hai tay đặt trên thành, ngón đan vào nhau. Nhìn sông.

Nước chảy. Đục, chậm, không ồn. Sông Sài Gòn không bao giờ trong nhưng luôn chảy, kiểu dòng nước không cần ai nhìn để tiếp tục.

Túi vải trên vai phải. Nhật ký và một bức ảnh. Nhẹ. Nhẹ đến mức đôi lúc anh quên đang mang.

Mặc đứng yên. Gió thổi vào mặt, mùi sông ẩm, tóc bay nhẹ qua trán. Không buộc lại. Không gạt. Để gió.

Du.

Lần đầu tiên anh nghĩ đến cô mà không phải vì đồ vật. Không phải vì chìa khóa trong túi, vì mùi nước hoa trên rèm, vì ly sứt trong bồn rửa, vì bức ảnh trong khung bạc. Tất cả đã đi. Còn lại chỉ là ký ức, và ký ức không có hình dạng, không nằm trong tủ nào, không giữ được bằng nhiệt độ máy lạnh mười tám độ.

Anh nhớ em. Lần này nhớ em thật, không phải em trong đầu anh, không phải em anh tự tạo ra từ đồ đạc và thói quen giữ.

Sông chảy. Thuyền qua. Gió lay lan can.

Bốn năm anh giữ căn hộ, giữ đồ, giữ mùi, giữ nhiệt độ. Nghĩ rằng giữ là nhớ. Nghĩ rằng buông đồ là quên người. Bây giờ đồ đã đi, và anh nhớ rõ hơn. Nhớ giọng Du hát sai nhịp. Nhớ Du ngồi ban công buổi sáng, tóc rối, cười vì mèo hàng xóm nhảy lên lan can. Nhớ Du nói "mệt quá" giọng nhẹ, nhẹ đến mức anh không nghe.

Nhớ cả thứ anh không muốn nhớ: Du muốn đi. Du viết thư. Du đặt vé Đà Lạt. Du chọn sống mà không có anh, nhưng không kịp.

Mặc nhìn mặt sông. Ánh nắng vỡ trên nước thành trăm mảnh nhỏ, xê dịch theo sóng, không mảnh nào giữ hình dạng lâu hơn một giây.

Em xứng đáng hơn bốn năm đóng cửa. Anh biết rồi.

Gió mạnh hơn. Anh đứng thêm mười phút. Không nghĩ gì thêm. Chỉ đứng, và lần đầu tiên, sự trống rỗng trong túi áo, trong căn hộ, trong bàn tay, không giống mất mát.

Giống chỗ trống.

Chỗ để đặt thứ khác. Hoặc không đặt gì. Cũng được.

Mặc rời lan can. Quay về xe. Mở cửa, ngồi vào, nổ máy. Nhìn sông lần nữa qua kính chắn. Nước vẫn chảy. Thuyền vẫn qua.

Lái đi. Về nhà. Căn hộ quận hai, tầng hai mươi ba, tối, rộng, và bây giờ là nơi duy nhất anh có.

Ở bãi đỗ xe tầng hầm, tắt máy. Ngồi trong cabin ba mươi giây. Im. Tay trên vô lăng, nhẹ, không siết. Tiếng máy lạnh tắt dần. Bóng tối tầng hầm qua kính, đèn huỳnh quang trắng trên trần, mùi xi măng và dầu máy.

Mặc bỏ tay vào túi. Trống. Vẫn trống. Nhưng lần này anh không tìm.

Anh mở cửa xe. Bước ra. Túi vải trên vai, nhật ký và một bức ảnh. Bước về phía thang máy, đều, không vội.

Một người đàn ông tay không. Và ký ức nhẹ hơn bốn năm trước.

Ch.86/93
1.424 từ