Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 44: Nụ hôn
Chương 44

Nụ hôn

Tuần hai mươi tư. Thứ Sáu.

Ngày cuối cùng ở tầng mười tám.

An Nhiên đến lúc tám giờ, sớm hơn cần, vì thùng đồ trên bàn chưa gói hết. Không nhiều: sổ tay, bút xanh dự phòng, cốc sứ trắng mua ở tiệm gốm Tân Định tháng thứ hai, chai nước xịt màn hình, ba bản in báo cáo giai đoạn 2 cần lưu, và một cái kẹp giấy bạc mà cô không nhớ khi nào mua nhưng dùng mỗi ngày.

Cô gấp từng thứ vào thùng carton nhỏ. Bàn tầng mười tám, bốn mét trước phòng CEO, năm tháng. Cô ngồi đây từ tuần thứ hai, khi Mặc ký lệnh điều chuyển, khi Triết vào phòng phản đối, khi cô chưa biết Thẩm Du là ai.

Bây giờ cô biết. Biết tên, biết mặt, biết mùi nước hoa, biết căn hộ tầng sáu, biết kem đánh răng trong hạn, biết áo ngủ lụa thay theo mùa. Biết bức thư chưa gửi trên bàn viết, chữ "Mặc" bằng mực xanh, phong bì vẫn kín. Biết tất cả, và rời đi.

Cốc sứ trắng vào thùng. Tiếng gốm chạm carton, nhẹ.

– An Nhiên.

Phương, thư ký, đứng ở cửa, tay cầm phong bì nâu.

– Phòng nhân sự gửi xác nhận chuyển phòng ban. Từ thứ Hai tuần sau, tầng mười hai, phòng truyền thông, bàn C-7.

– Cảm ơn chị.

Phương đặt phong bì lên bàn. Nhìn thùng carton. Nhìn An Nhiên. Rồi nói nhỏ:

– Tầng mười hai cũng tốt.

Cô gật. Phương đi.

An Nhiên nhìn phong bì nâu. Không mở. Bỏ vào thùng. Tiếp tục gấp.

Năm giờ. Ánh chiều tháng bảy xiên qua kính tầng mười tám, vàng, dài, kéo bóng bàn ghế trên sàn. An Nhiên đậy nắp thùng. Dán băng keo. Đặt trên mặt bàn trống.

Bàn trống. Mặt gỗ sáng, vết hằn nhẹ chỗ cô hay đặt cốc, vết bút bi ở góc phải từ lần cô ghi số điện thoại đối tác lúc vội. Năm tháng để lại vết trên gỗ, kiểu vết không ai thấy nếu không tìm.

Cô đứng dậy. Nhìn quanh tầng mười tám lần cuối. Hành lang dài, kính, ánh chiều. Phòng họp A cửa đóng. Pantry cuối hành lang, tối. Cầu thang bộ, cửa sắt, bậc bê tông. Phòng CEO, kính, rèm kéo nửa, đèn trong phòng vẫn sáng. Mặc ngồi trong, đọc tài liệu, bút máy trên tay, kiểu người làm việc bình thường lúc năm giờ chiều thứ Sáu.

Cô cầm thùng. Đi ngang phòng CEO. Không gõ cửa. Không nhìn vào.

Đi tiếp. Đến cuối hành lang. Cửa ban công.

Cô mở cửa. Bước ra. Đặt thùng xuống chân. Đứng, tay trên lan can, nhìn thành phố.

Ban công tầng mười tám. Nơi cô đứng với Mặc tuần mười lăm, hỏi "Anh đang nhìn tôi hay nhìn cô ấy?" Nơi anh trả lời thật lần đầu: "Nửa giây đầu vẫn thấy cô ấy." Nơi cô gật, bước đi, buồn tỉnh táo.

Bây giờ cô đứng đây lần cuối. Thành phố phía dưới, đèn đường bắt đầu bật, trời chưa tối hẳn, ở giữa, ở khoảng không phải ngày cũng không phải đêm. Gió nhẹ, ấm, mùi khói xe và phố và nắng còn sót trên bê tông.

Cô nhìn xuống. Đường Nguyễn Huệ, xe máy, người đi bộ, ai đó cầm túi giấy, ai đó nhìn điện thoại, ai đó cười. Thành phố sống bình thường, không biết trên tầng mười tám có người đang đứng ở ban công lần cuối trước khi xuống sáu tầng.

Tiếng cửa mở sau lưng.

Cô không quay. Nghe bước chân. Biết bước chân đó, biết từ lâu, biết kiểu giày da trên sàn ban công, biết nhịp, đều, chậm hơn bình thường.

Bước chân dừng. Cách cô một mét. Cạnh lan can.

Im.

Ba mươi giây. Gió. Tiếng phố.

– Cô thật sự đi.

Giọng Mặc. Không hỏi. Nhận xét. Nhưng ở cuối câu, ở chữ "đi", giọng hơi thấp xuống, kiểu người nói điều đã biết nhưng nói ra vẫn khác biết trong đầu.

An Nhiên nhìn thành phố.

– Tôi thật sự đi.

Im. Mười giây. Gió. Đèn đường dưới phố sáng thêm một hàng.

Cô nghe anh thở. Chậm. Kiểu thở của người đang chọn từ, kiểu Mặc, kiểu CEO nói ít nhưng mỗi từ đều có trọng lượng, và hôm nay trọng lượng nặng hơn bình thường.

– Nếu tôi nói tôi không muốn cô đi.

Dừng. Cô đợi.

– Không phải vì cô giống ai. Mà vì cô là An Nhiên.

Cô quay lại.

Tần Mặc đứng cạnh lan can, tay trái trên thành sắt, vest xám than, cà vạt đã nới, cúc cổ mở, quầng thâm dưới mắt, nắng chiều trên nửa mặt. Anh nhìn cô. Không nhìn qua cô, không nhìn xuyên cô, không tìm bóng ai phía sau mắt cô. Nhìn cô.

An Nhiên nhìn lại. Tìm. Tìm nửa giây mờ. Nửa giây mà anh thú nhận trên ban công này mười tuần trước, nửa giây mắt anh trượt qua cô để thấy Thẩm Du, nửa giây cô đã học thuộc, đã biết mặt, đã sợ.

Tìm.

Không thấy.

Mắt anh, dưới nắng chiều, trên ban công, nhìn cô. Chỉ cô. Không có nửa giây. Giống cầu thang bộ hai tuần trước, giống lúc anh gạt tóc cô, giống mắt không có bóng. Nhưng lần này thêm thứ gì đó ở đáy, thứ cô chưa thấy ở mắt anh trước đây, thứ không phải sợ, không phải kiểm soát, không phải tội lỗi. Thứ gì đó mềm hơn, yếu hơn, kiểu người đứng trước ban công mà không có lan can, kiểu mở, kiểu dễ vỡ.

Anh bước gần. Một bước. Khoảng cách từ một mét thành nửa mét. Cô nghe hơi thở anh, gần, ấm hơn gió, mùi đàn hương phai trên áo vest.

– Cô không cần tin tôi.

Giọng thấp. Gần.

– Nhưng tôi cần cô biết. Tôi không nói điều này vì sợ mất. Tôi nói vì cô hỏi tôi ở bãi đỗ xe: tôi là ai đối với anh. Tôi không trả lời lúc đó. Tôi trả lời bây giờ.

Im. Gió. Đèn phố.

– Cô là An Nhiên. Không phải ai khác. Và tôi, đứng đây, đang nhìn cô.

An Nhiên nhìn lên. Mắt cô trên mắt anh. Gần. Nửa mét. Cô thấy mi anh, dài, cong nhẹ, thấy vết nhăn mỏng ở đuôi mắt trái mà cô chưa bao giờ đủ gần để thấy, thấy đồng tử anh giãn nhẹ trong ánh chiều.

Cô tìm lần nữa. Nửa giây. Bóng Du. Thứ cô sợ nhất. Thứ khiến cô xoay ghế ba tuần, khiến cô ăn trưa tầng ba, khiến cô nộp đơn chuyển phòng ban.

Không có.

Mắt anh ở đây. Trên cô. Với cô.

Anh cúi xuống. Chậm. Chậm kiểu người biết mình đang làm gì, biết nếu nhanh cô sẽ lùi, biết nửa bước của cô trên vỉa hè Đồng Khởi, biết khoảng cách cô giữ, biết mỗi centimet cô cho phép. Chậm, cho cô thời gian lùi nếu cô muốn.

Cô không lùi.

Môi anh chạm môi cô. Nhẹ. Không ấn. Không vội. Nhẹ kiểu hỏi, kiểu "được không", kiểu chạm trước khi hôn, kiểu ngón tay trên tóc cô ở cầu thang bộ, chỉ chạm, chỉ hỏi, chỉ đợi.

An Nhiên nhắm mắt.

Và đáp lại.

Nhẹ. Chậm. Môi cô trên môi anh. Không phải nụ hôn trong phim, không phải nụ hôn say, không phải nụ hôn giận. Nụ hôn của hai người đã đi qua năm tháng kính, bốn mét, bóng ma, kem đánh răng, nước hoa, tên gọi sai, im lặng, và bây giờ đứng trên ban công tầng mười tám, nắng chiều tắt dần, thành phố phía dưới không biết, và hôn nhau lần đầu.

Tay anh đưa lên. Chạm má cô. Lòng bàn tay trên gò má. Ấm. Cô cảm ngón tay anh run nhẹ, run kiểu không phải sợ mà kiểu cơ thể phản ứng với thứ đã chờ quá lâu.

Nụ hôn kéo dài bao lâu cô không biết. Mười giây. Hai mươi. Thời gian trên ban công tầng mười tám không tính bằng giây, tính bằng nhịp tim, và nhịp tim cô nhanh, nhanh kiểu lần đầu trong năm tháng cô không kiểm soát được.

Rồi anh rời. Chậm. Môi rời môi. Tay vẫn trên má cô. Trán anh trên trán cô. Gần. Mắt mở.

An Nhiên mở mắt. Nhìn anh. Gần đến mức chỉ thấy mắt, và mắt anh, ở khoảng cách này, không giấu được gì. Cô thấy tất cả. Thấy nỗi sợ còn sót, thấy tội lỗi chưa hết, thấy căn hộ tầng sáu vẫn ở đâu đó phía sau. Nhưng trước tất cả, trước sợ, trước tội lỗi, trước tầng sáu, thấy cô. Thấy An Nhiên. Rõ.

Cô mỉm cười. Nhẹ. Mím môi, mắt hẹp, kiểu cười mà anh đã nhận ra trên cầu thang bộ là không giống ai. Đau và đẹp. Đau vì biết thứ giữa họ không đơn giản, không sạch, không phải bắt đầu từ số không. Đẹp vì, dù vậy, nụ hôn là thật. Môi anh trên môi cô là thật. Tay anh trên má cô, run, là thật.

Cô lùi nửa bước. Tay anh rời má cô. Trán rời trán.

– Chúc ngủ ngon.

Giọng cô thấp. Mềm hơn bình thường. Không phải "anh Tần", không phải "Tần tổng", không phải "anh". Chỉ thế thôi. Chúc ngủ ngon. Giống vỉa hè Đồng Khởi, nhưng lần này không có nửa bước lùi trước khi hôn. Lần này nửa bước lùi sau.

Cô quay đi. Cầm thùng carton. Mở cửa ban công.

Không quay lại.

Nhưng, ở ngưỡng cửa, cô dừng. Không nói gì. Chỉ dừng. Một giây. Rồi bước tiếp.

Và Mặc, đứng trên ban công, tay trên lan can, nhìn cô đi vào hành lang, biết: cô dừng. Một giây. Không quay lại, nhưng dừng.

Lần này anh không giữ.

Vì lần này, cô tự dừng.

Ch.44/93
1.596 từ