Lịch trình song song
Thứ Tư. Tuần mười một. An Nhiên cần bản đánh giá rủi ro của dự án Phú Mỹ Hưng, bản cũ, năm ngoái, trước khi Vạn Khải rút vốn. Tần Mặc yêu cầu: "Tìm lại bản đánh giá cũ, so sánh với đề xuất mới. Trước ba giờ chiều."
Sáng. An Nhiên ngồi bàn, mở hệ thống lưu trữ nội bộ. Vạn Khải dùng hệ thống riêng, không phải đám mây công cộng, mà máy chủ nội bộ, truy cập bằng tài khoản nhân viên. Mỗi phòng ban có thư mục riêng, quyền truy cập phân cấp. Tầng mười tám, trợ lý CEO, quyền cao: đọc được hầu hết thư mục trừ nhân sự và tài chính cấp mật.
Cô gõ "Phú Mỹ Hưng" vào ô tìm kiếm. Ba kết quả. Đầu tiên: thư mục hiện tại, đề xuất mới, không phải cái cần. Thứ hai: thư mục lưu trữ phòng đầu tư, bản đánh giá năm ngoái. Đúng. Cô mở, tải xuống. Xong, đơn giản.
Thứ ba: "Project Alpha, Phú Mỹ Hưng Phase 1."
An Nhiên dừng. Không phải vì "Phú Mỹ Hưng", mà vì "Project Alpha." Cô đã thấy tên này trước, trên bảng dự án cũ treo ở phòng họp tầng mười tám, dưới tấm bảng kính. Hàng chữ mờ: "Project Alpha, Completed, Lead: T. Du." Cô nhớ, vì lần đầu thấy tên "T. Du" trên bảng dự án, trước khi biết Thẩm Du là ai. Tuần hai. Cô tưởng là tên viết tắt của ai đó vẫn đang làm.
Bây giờ, tuần mười một, cô biết "T. Du" là Thẩm Du. Và Project Alpha là dự án cũ cô ấy phụ trách.
An Nhiên nhìn thư mục. Không có lý do mở, bản đánh giá Phú Mỹ Hưng đã tải xong. Không liên quan đến việc Mặc giao. Mở ra là vì tò mò. Vì, sau câu Kiều Vy hôm thứ Hai, câu hỏi "mình đang lặp lại?" đã không đi.
Cô nhấp đúp. Thư mục mở.
Project Alpha, 147 tập tin. Sắp xếp theo ngày, từ cũ đến mới. Báo cáo, bản trình bày, biên bản họp, bảng tính tài chính, tài liệu dự án chuẩn. An Nhiên lướt, không tìm gì cụ thể. Chỉ nhìn. Tên Thẩm Du trên mỗi tập tin: "TD_Report_Alpha_Q1", "TD_Evaluation_Risks", "TD_Meeting_Notes_0315."
Rồi, ở cuối danh sách, tập tin cuối cùng, An Nhiên dừng.
"TD_Schedule_Alpha.xlsx." Lịch trình làm việc.
Cô mở. Bảng tính, mười hai cột, ba mươi sáu hàng. Mỗi hàng là một tuần. Mỗi cột: thứ, giờ, hoạt động, địa điểm, người tham gia, ghi chú. Lịch trình làm việc của Thẩm Du trong dự án Alpha, chi tiết đến từng buổi.
An Nhiên đọc. Dòng đầu:
Thứ Hai, 8:00-8:30, Briefing với CEO, phòng riêng tầng 18.
Cô đọc. Đọc lại. Nhìn lịch tuần hiện tại của mình, tab bên cạnh, mở sẵn.
Thứ Hai, 8:15-8:45, Briefing dự án với CEO, văn phòng tầng 18.
Lệch mười lăm phút. Nhưng, cùng hoạt động, cùng người, cùng phòng.
An Nhiên cuộn xuống.
Thứ Hai, 10:00-11:30, Họp phòng đầu tư, phòng họp B tầng 14. Thứ Ba, 9:00-10:00, Review tài liệu, bàn làm việc tầng 18. Thứ Ba, 14:00-15:30, Họp đối tác ngoài, thay đổi theo tuần. Thứ Tư, 8:30-9:30, Briefing với CEO. Thứ Năm, 11:30-12:30, Ăn trưa với CEO, nhà hàng gần công ty.
An Nhiên thu nhỏ bảng tính của Du. Mở lịch của mình, tuần mười một, tuần hiện tại.
Thứ Hai, 10:30-12:00, Họp phòng đầu tư, phòng họp B tầng 14. Thứ Ba, 9:00-10:00, Chuẩn bị tài liệu, bàn tầng 18. Thứ Ba, 14:00-15:30, Đi họp đối tác cùng CEO. Thứ Tư, 8:15-9:15, Briefing với CEO. Thứ Năm, 12:00-13:00, Ăn trưa với CEO, địa điểm thay đổi.
An Nhiên đặt hai bảng cạnh nhau. Mắt, đi từ trái sang phải, từ lịch Du sang lịch mình, dòng theo dòng.
Briefing sáng thứ Hai, trùng. Họp phòng đầu tư, trùng, lệch nửa tiếng. Chuẩn bị tài liệu thứ Ba sáng, trùng. Họp đối tác thứ Ba chiều, trùng. Briefing thứ Tư, trùng. Ăn trưa với CEO thứ Năm, trùng. Họp nội bộ thứ Sáu chiều, trùng.
Mười bốn mục trong lịch tuần Du. Mười một mục trùng khớp với lịch hiện tại của An Nhiên. Khác, chỉ ba: Du có buổi gặp phòng nghiên cứu thứ Tư chiều mà An Nhiên không có. Du không có cuộc họp truyền thông sáng thứ Sáu mà An Nhiên có. Và Du ăn trưa với CEO vào mười một rưỡi, An Nhiên mười hai giờ.
Mười một trên mười bốn. Gần tám mươi phần trăm.
An Nhiên nhìn màn hình. Tay, trên chuột, không động. Mắt, trên hai bảng lịch cạnh nhau, không chớp. Phòng yên. Tiếng máy lạnh thổi nhẹ, tiếng bàn phím ai đó gõ xa xa, tiếng Phương nói điện thoại nhỏ ở quầy thư ký.
Tám mươi phần trăm.
An Nhiên biết, bằng lý trí, bằng phần không hoảng, rằng có giải thích hợp lý. Lịch trình của trợ lý CEO thường giống nhau: briefing sáng, họp đầu tư, đối tác, ăn trưa công việc. Cấu trúc vị trí quyết định lịch, không phải ý muốn cá nhân. Bất kỳ ai ngồi bàn này, bốn mét trước CEO, sẽ có lịch tương tự.
Nhưng, "bất kỳ ai" không phải câu trả lời đúng. Vì vị trí này không tồn tại trước An Nhiên. Cô biết, từ tuần ba, rằng bàn cô là chỗ để cây cảnh. "Trợ lý dự án đặc biệt", chức vụ tạo mới. Và trước khi An Nhiên ngồi đây, bốn năm trước, người ngồi vị trí tương đương là Thẩm Du. Không phải trợ lý, chuyên gia tài chính cao cấp. Nhưng, cùng tầng, cùng khoảng cách, cùng CEO.
Vị trí tạo lại. Lịch trình tạo lại. Bốn mét kính, tạo lại.
An Nhiên cuộn bảng tính Du xuống, tuần sáu, tuần bảy. Tìm cột "ghi chú."
Tuần 6: "TD đề xuất đổi giờ briefing từ 8:00 sang 8:30, TM đồng ý."
An Nhiên nhìn. Rồi mở email cũ, tuần bốn của mình. Tìm.
"An Nhiên, lịch briefing điều chỉnh từ 8:30 sang 8:15, phù hợp hơn với lịch họp buổi sáng. Thư ký Phương."
Du đề xuất đổi giờ, và giờ mới trở thành giờ mặc định cho An Nhiên. Không phải An Nhiên yêu cầu. Thư ký Phương gửi mail, "điều chỉnh", như thể đó là nhu cầu công việc. Nhưng nền tảng: giờ của Du.
An Nhiên đóng bảng tính. Đóng email. Đóng tất cả, trừ hai tab cạnh nhau: lịch Du, lịch mình.
Nhìn. Lâu.
Rồi, mở thêm. Tìm trong thư mục Alpha: "TD_Contacts_Alpha.xlsx." Danh bạ liên lạc dự án. Mở. Lướt. Danh sách đối tác Du gặp trong Phase 1: Ngân hàng Á Châu, quỹ đầu tư Hoa Phát, công ty bất động sản Minh Đức.
An Nhiên so sánh, với danh sách đối tác mình gặp tuần này: Ngân hàng Á Châu (vẫn), Hoa Phát (vẫn). Minh Đức thì không, nhưng thay bằng Thiên Phong. Đối tác thay đổi theo thị trường, bình thường. Nhưng hai trên ba giữ nguyên. Cùng ngân hàng. Cùng quỹ.
Cô mở thêm: "TD_Travel_Notes.xlsx." Ghi chú công tác. Du đi Hà Nội tháng ba, gặp đối tác quỹ đầu tư phía Bắc. An Nhiên kiểm tra lịch, tháng sau, cô cũng có chuyến Hà Nội. Cùng mục đích. Cùng đối tác, hoặc đối tác kế thừa.
Trùng.
Không phải một hai chi tiết. Không phải "vị trí quyết định lịch." Mà, toàn bộ. Lịch tuần, đối tác, công tác, giờ ăn trưa, giờ briefing. Mười một tuần An Nhiên ở Vạn Khải, mười một tuần sống trong lịch trình của một người chết.
An Nhiên đóng máy.
Màn hình tắt. Đen. Cô nhìn, phản chiếu trên màn hình tối: mặt mình. Khuôn mặt giống Thẩm Du. Ngồi bàn giống Thẩm Du. Mặc đồ, hôm nay khác, nhưng mười tuần trước giống, Thẩm Du. Lịch trình giống Thẩm Du.
Mình là gì ở đây?
Câu hỏi, không giận. Không sợ. Lạnh. Kiểu lạnh mà An Nhiên nhận ra, khi lý trí tiếp quản cảm xúc hoàn toàn. Kiểu lạnh mà cô dùng hồi làm tự do khi mất khách lớn nhất, khi chủ nhà đòi tiền, khi mọi thứ sụp, cô không khóc, không giận. Lạnh. Tính toán. Sống sót.
Cô nhìn phản chiếu. Rồi, mở máy lại. Đăng nhập. Mở hai tab: lịch Du, lịch mình. Chụp màn hình, cả hai. Lưu vào thư mục cá nhân. Rồi đóng thư mục Alpha. Xóa lịch sử truy cập, không phải giấu, mà thận trọng. Cô không muốn ai biết cô tìm thấy gì. Chưa.
Đứng dậy. Đi vệ sinh.
Phòng vệ sinh tầng mười tám. Gương. Nước. Cô rửa tay, chậm, kỹ, lâu hơn cần thiết. Nước chảy qua ngón, lạnh, rõ, thật. Nhìn gương: mắt mình. Không có ai khác trong gương. Chỉ cô. Hạ An Nhiên, hai mươi lăm tuổi, chuyên viên truyền thông, căn hộ Bình Thạnh.
Nhưng, ở Vạn Khải, cô không phải Hạ An Nhiên. Cô là lịch trình 80% trùng Thẩm Du. Cô là khuôn mặt giống Thẩm Du. Cô là set đồ giống Thẩm Du. Cô là bàn làm việc giống Thẩm Du.
Từng chi tiết. Từng phút trong ngày.
Anh, Tần Mặc, đã xây lại hệ thống. Không phải sau khi cô đến. Mà, hệ thống đã có sẵn. Chính sách trang phục bốn năm rưỡi trước. Lịch trình kế thừa từ Du. Vị trí tạo mới nhưng sao chép cấu trúc cũ. Đối tác giữ nguyên. Giờ ăn trưa giữ nguyên. Tất cả, như khuôn đúc sẵn. Chỉ cần một người bước vào, giống Du, là khuôn khớp.
Cô bước vào. Khuôn khớp.
Và mười một tuần, cô không biết.
An Nhiên tắt nước. Lau tay. Nhìn gương, lần cuối, rồi ra.
Hai giờ chiều. An Nhiên nộp bản đánh giá cho Mặc, bản Phú Mỹ Hưng, so sánh xong, đúng hạn. Gõ cửa. Đặt hồ sơ trên bàn. Mặc đang đọc tài liệu, ngước lên, nhìn cô nửa giây, gật.
– Được. Để đây.
An Nhiên gật. Quay ra.
Nhưng, ở ngưỡng cửa, cô dừng. Không quay lại. Đứng. Hai giây. Ba giây.
Mặc nhìn lên. Bút trên tay, dừng.
– Cô cần gì?
Giọng anh, phẳng, kiểu CEO hỏi trợ lý. Bình thường. Nhưng An Nhiên, đứng ở cửa, lưng quay về phía anh, nghĩ: hỏi. Hỏi ngay. "Anh có biết lịch trình của tôi giống Thẩm Du không?" Hỏi.
Cô không hỏi.
Vì, câu trả lời sẽ là gì? "Nhu cầu công việc." "Vị trí tương đương." "Trùng hợp." Ba câu trả lời sẵn, đúng cả ba, nhưng không phải sự thật. Và nếu cô hỏi, anh sẽ biết cô đã mở thư mục Alpha. Sẽ biết cô đang tìm. Sẽ, có thể, khóa quyền truy cập.
An Nhiên chưa muốn bị khóa. Chưa.
– Không. Xong rồi.
Cô bước ra. Đóng cửa. Về bàn.
Ngồi. Mở máy. Gõ phím. Mặt, bình thường. Tay, trên phím, đều. Không run. An Nhiên không cho phép tay run ở đây, bốn mét kính, Phương cách ba mét, camera hành lang ngoài cửa. Ở Vạn Khải, cảm xúc là thông tin. Thông tin là quyền lực. Ai để lộ, mất.
Nhưng, ở sâu, ở nơi mà không ai thấy qua kính, câu hỏi từ thứ Hai đã biến hình. Không còn là "mình là bản sao?" của Kiều Vy. Lớn hơn. Sắc hơn.
Anh muốn tôi trở thành cô ấy. Từng chi tiết. Từng phút trong ngày.
Không phải câu hỏi. Nhận định. Bằng chứng, lịch trình 80%, set đồ, voucher salon, tài xế, vị trí, đủ. Không cần hỏi anh xác nhận. An Nhiên đã biết.
Và biết, thay đổi mọi thứ.
Vì trước đây, cô nghĩ Mặc kiểm soát vì ám ảnh. Tức thì. Phản ứng. Nhìn thấy cô giống Du → không kiểm soát được → gọi tài xế, gửi voucher, xóa lịch. Bốc đồng. Bệnh lý. Có thể sửa, Phó Tử Du sẽ sửa.
Bây giờ, cô biết: không phải bốc đồng. Hệ thống. Có cấu trúc. Có thời gian. Lịch trình kế thừa từ bốn năm trước. Chính sách trang phục từ bốn năm rưỡi trước. Vị trí tạo mới nhưng nhân bản cấu trúc cũ. Đối tác giữ nguyên. Mỗi thứ, không phải Mặc ngồi xuống vẽ kế hoạch "biến An Nhiên thành Du." Mà, anh giữ nguyên hệ thống Du để lại. Không thay. Không đổi. Không cho phép thay đổi. Và khi một người giống Du bước vào hệ thống đó, khuôn tự khớp.
Có ý thức không? An Nhiên không chắc. Có thể anh biết, biết rõ, rằng lịch trình trùng, rằng đồ giống, rằng mọi thứ đều là Du. Có thể anh không biết, giữ nguyên vì không dám thay, vì thay là thừa nhận Du đã mất, là phá vỡ thứ cuối cùng cô để lại. Và An Nhiên bước vào, trùng hợp, khuôn mặt đúng, vị trí đúng, mọi thứ đúng, và anh không cần thay gì. Vì cô vừa vặn.
Có ý thức hay không, kết quả như nhau. Cô đang sống trong lịch trình của người chết.
An Nhiên gõ phím. Báo cáo tiến độ dự án, không liên quan đến Du, không liên quan đến lịch trình, chỉ công việc. Cô gõ. Đều. Từng chữ. Từng dòng. Mặt bình thường.
Nhưng, quyết định đã hình thành. Không phải giận, lần này. Không phải "Anh không có quyền" kiểu tuần trước. Mà, lạnh hơn. Chiến lược hơn. An Nhiên hiểu: cô cần biết thêm. Biết Du thật sự sống thế nào ở đây. Biết hệ thống sâu đến đâu. Biết Mặc biết bao nhiêu.
Và cô cần, lần đầu tiên, một đồng minh. Ai đó biết Du. Biết Vạn Khải. Biết Mặc. Nhưng không phải Mặc.
Triết.
An Nhiên lấy điện thoại. Mở tin nhắn, cuộc trò chuyện với Lục Minh Triết. Tin nhắn cuối: tuần trước, khi cô hỏi về Hoàng Minh. Anh trả lời "Biết." Một từ. Rồi "Ăn trưa mai? Nói sau." Nhưng, bận, chưa gặp.
Cô gõ:
"Anh Triết, tuần này em cần gặp anh. Không phải chuyện Hoàng Minh. Chuyện khác."
Gửi. Đặt điện thoại xuống. Quay lại màn hình.
Một phút. Triết trả lời:
"Thứ Sáu, trưa. Quán cũ."
Bốn từ. Không hỏi chuyện gì. Không hỏi có cấp bách không. Chỉ, thời gian, địa điểm. Triết hiểu: khi An Nhiên nói "cần gặp", nghĩa là cần.
An Nhiên cất điện thoại. Nhìn qua kính.
Mặc, trong phòng, bút trên tay, đang đọc bản đánh giá cô vừa nộp. Bản đánh giá Phú Mỹ Hưng, dự án sạch, công việc thật, không liên quan đến Du. Và anh đọc, bình thường. CEO đọc tài liệu. Không gì hơn.
Nhưng An Nhiên biết, bây giờ, rằng bản đánh giá đó nằm trong hệ thống kế thừa từ Du. Dự án Phú Mỹ Hưng, Du từng phụ trách Phase 1 trong Project Alpha. An Nhiên phụ trách phần tiếp theo. Không phải ngẫu nhiên. Không phải "nhu cầu công việc." Mà, lịch sử. Vết chân Du trên mặt đất, và An Nhiên đang bước theo.
Cô nhìn anh, qua kính, qua bốn mét, qua mười một tuần. Và lần đầu tiên, không giận. Không thương. Không muốn hiểu.
Chỉ lạnh.
Anh muốn tôi trở thành cô ấy. Từng chi tiết. Từng phút trong ngày.
An Nhiên quay lại màn hình. Gõ phím. Thứ Sáu, gặp Triết. Sẽ hỏi. Sẽ biết. Sẽ quyết định.
Nhưng hôm nay, cô vẫn ngồi đây. Bốn mét kính. Lịch trình tám mươi phần trăm giống người chết. Mặt bình thường.
Vì An Nhiên, dù biết, vẫn chưa biết đủ. Và đi lúc này là để lộ. Để lộ là mất quyền kiểm soát thông tin. Mất quyền, mất thế.
Cô đã học, ở Vạn Khải, không phải từ sách, rằng biết mà im là vũ khí. Và lần này, cô chọn im.
Bốn mét kính. Hai người ngồi. Một người đọc tài liệu. Một người gõ phím.
Bình thường.